Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Chương 4: Bác sĩ Lục, bác sĩ Lục, bác sĩ Lục?
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vừa tờ mờ sáng hôm sau, Yến Tử đã vội vã phóng đến bệnh viện.
"Đoán xem em mang cho chị cái gì ngon nè~"
Kỷ Nhân vừa mới rời giường, cô hộ lý đang giúp nàng rửa mặt.
Nàng ngẩng đầu lên, thấy Yến Tử xách một giỏ trái cây sáng bóng tinh tươm, liếc mắt một cái đã nhận ra loại "siêu thị cao cấp chuyên bán đồ cho giới nhà giàu thừa tiền thiếu ý thức". Sắc mặt nàng lập tức tối sầm: "Chị mở cái siêu thị là để em suốt ngày ra đó lấy sao?"
"Em phục chị rồi, em lấy tới để cho người khác ăn chắc?" Yến Tử cầm trái cây đi vào phòng vệ sinh rửa sạch. Xong việc ra, cô thấy những bệnh nhân cùng phòng đều nhìn chằm chằm mình. Thế là cô thân thiện chia cho mỗi người một quả táo.
Kỷ Nhân: "......" Còn nói không phải lấy cho người khác ăn?
Đón lấy ánh mắt u oán của "bệnh nhân chính chủ", Yến Tử cười khì khì, nói với mọi người: "Chị tôi mấy hôm nay nhờ mọi người chăm sóc chị ấy nhiều rồi."
"Nhất định rồi, mọi người ở đây ai cũng chăm sóc lẫn nhau cả mà." Bệnh nhân giường bên cạnh cười nói.
"Táo của chị đâu?" Kỷ Nhân hỏi.
"Chưa gọt đâu, chị ăn sáng trước đi."
"Không cần gọt."
"Em cứ phải gọt." Yến Tử ngồi cạnh giường, vừa gọt táo vừa ngân nga hát.
"Đúng rồi, nhờ Đổng Tường mang chiếc xe của chị đi sửa một chút."
"Em biết rồi. Mà em nói này, chị sau này đừng đi cái xe đó nữa, nguy hiểm chết mất. Có ô tô không đi, cứ thích phóng cái xe máy trông như quái vật, mà đâu phải lần đầu xảy ra chuyện."
Chiếc xe đầu tiên Kỷ Nhân mua chính là xe máy. Loại cổ lỗ sĩ, mỗi lần nổ máy là rung cả xóm. Hồi đó Yến Tử còn thích ngồi sau, cảm giác rất "ngầu", hai người phóng trên phố mà gió quật muốn gãy cả cổ.
Kết quả mùa đông năm đó, lên dốc không cẩn thận bị trượt một phát, may mắn kịp thời ổn định phanh lại, không bị ngã. Nhưng lần đó vẫn để lại nỗi ám ảnh cho Yến Tử, đến giờ rất ít khi ngồi xe máy của Kỷ Nhân.
"Thói quen rồi, với lại tiết kiệm nữa." Kỷ Nhân nói.
"Vậy chị mua xe điện không phải được sao?"
"Chị cô có bệnh chắc, nói làm ăn cần vẻ bề thế. Nếu mua chiếc xe đắt tiền thì để ở nhà phí tiền, còn mua xe điện thì đúng là có tiền mà không biết tiêu."
"Em thật sự phục chị rồi."
Người nghèo đột nhiên giàu có, rất nhiều người sẽ xúc động mà tiêu xài hoang phí.
Kỷ Nhân thì ngược lại, tiền kiếm được không ít, nhưng vẫn keo kiệt.
Tiền trong thẻ không tích lũy được bao nhiêu, nhưng không phải vì nàng tiêu xài hoang phí, mà là dùng để đầu tư vào các dự án khác.
Cứ như nghiện kiếm tiền vậy, mỗi khi một công việc kinh doanh ổn định, nàng lại phải suy tính xem nên làm tiếp dự án gì.
"Ăn đi." Yến Tử đưa quả táo đã gọt cho nàng. Đúng lúc này, vài y tá và bác sĩ bước vào, trong đó có vị bác sĩ Lục trông hơi quen mắt.
Yến Tử cầm khăn giấy lau tay, lại phát hiện Kỷ Nhân hơi căng thẳng mà ngồi thẳng dậy, ánh mắt luôn hướng về phía bác sĩ Lục, giống hệt dáng vẻ học sinh khi giáo viên vào lớp.
"Chị, sao trông chị có vẻ sợ hãi thế?" Yến Tử nhỏ giọng hỏi.
"Ai sợ?" Kỷ Nhân lầm bầm nói thầm một tiếng, rồi nằm bẹp xuống gối, giả vờ như đang "ăn không ngồi rồi".
"Bác sĩ Lục, hôm qua em biểu hiện ngoan lắm! Bác sĩ có thể cho em con vịt được không?" Cậu bé nói.
"Có thể." Lục Gia Hòa cười từ trong túi lấy ra con vịt, xoa xoa đầu cậu, sau đó đi đến bên giường Kỷ Nhân, theo thường lệ hỏi han: "Đầu gối thế nào? Có đau không?"
"Không đau chút nào." Kỷ Nhân đáp.
Lục Gia Hòa nửa tin nửa ngờ nhìn nàng: "Thật sự?"
"Thật sự."
"Người nhà cần chú ý tình hình của cô ấy nhiều hơn, đừng để cô ấy tự ý chạy ra ngoài nữa." Lục Gia Hòa dặn dò Yến Tử.
"Cái gì? Chị chạy ra ngoài?!" Yến Tử kinh hãi.
"Cô còn chưa biết?"
Yến Tử oán hận nhìn Kỷ Nhân, nhưng nàng vẫn thản nhiên như không có chuyện gì mà cắn táo, còn trừng mắt nhìn lại một cái.
Yến Tử đành chịu thua, thở dài: "Chị ấy là chị tôi, tôi căn bản không thể quản được chị ấy."
"Vậy ai có thể quản được cô ấy?" Lục Gia Hòa hỏi.
"Ngay cả Thiên Vương lão tử xuống cũng phải bó tay."
"......"
Kỷ Nhân cười khúc khích.
Lục Gia Hòa chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên nghe Kỷ Nhân gọi với lại: "Bác sĩ Lục, con vịt kia của tôi khi nào cô trả lại tôi vậy?"
"Đừng mơ."
Nhìn bóng lưng dứt khoát rời đi của bác sĩ Lục, Kỷ Nhân bĩu môi, quay đầu sai bảo Yến Tử: "Em, đi mua cho chị con vịt."
"Chị muốn vịt quay hay vịt xông khói?" Yến Tử hỏi.
"Cái con vịt đồ chơi kia kìa." Kỷ Nhân chỉ chỉ vào con vịt đồ chơi trong tay cậu bé.
"......" Yến Tử từ trong túi lấy ra cuộn len, ngồi bên cạnh bắt đầu đan áo len, "Chị nói xem chị ba mươi mấy nồi bánh chưng rồi, sao còn lén lút chạy ra ngoài, quá mất mặt, lần sau em không muốn nghe bác sĩ đến mách lẻo với em nữa đâu."
"Chị ba mươi mấy?" Kỷ Nhân chống nạnh, định ném hạt táo.
"31 rồi, chị đừng làm loạn!" Yến Tử nhanh tay chụp được hạt táo, ném vào thùng rác, rửa tay, rồi tiếp tục đan len.
"Mình thật chẳng có khái niệm gì về tuổi tác cả."
Mỗi lần sinh nhật, Kỷ Nhân phải tính lại "năm nay mình bao nhiêu rồi nhỉ?", quay đi quay lại lại quên mất tiêu.
"Chị có phải trốn ra ngoài gặp Trần tổng không?" Yến Tử hỏi.
"Ừm."
"Biết thế em đã không nói cho chị." Yến Tử thở dài, "Tiền kiếm mãi cũng chẳng hết, dù sao cũng nên hưởng thụ cuộc sống một chút chứ."
"Ai lại chê tiền nhiều? Cách chị hưởng thụ cuộc sống chính là đếm tiền."
Kỷ Nhân nằm thêm một lúc, cảm thấy chán quá, muốn liên lạc với Trần tổng một chút, tìm mãi nửa ngày không thấy điện thoại đâu: "Điện thoại chị đâu, em giấu ở đâu rồi?"
"Hôm nay ngoan ngoãn ở đây, không được chơi điện thoại."
"Đưa đây."
"Không đưa."
"Ba... hai... một..."
Yến Tử vẫn bất động.
Ngay lập tức, Kỷ Nhân kéo chăn ngồi dậy, một chân đã đặt xuống giường.
"Ê, đừng mà chị!" Yến Tử vội vàng ngăn chân bị thương của nàng không cho chạm đất, đành phải giao nộp điện thoại ra.
Kỷ Nhân liền gửi ngay một tin nhắn cho Trần tổng, thành ý mười phần. Nhưng đợi mãi không thấy trả lời.
"Ngoài thích uống rượu, Trần tổng còn thích gì nữa?"
"Không biết nữa."
"Em không biết thì sao không đi tìm hiểu? Ngồi đây đan len nhìn chị phát bực. Mau qua chỗ Đổng Tường dò la tình hình, đừng để đối thủ của chúng ta nhanh chân hơn!" Kỷ Nhân hung hổ đuổi Yến Tử đi.
Lục Gia Hòa vừa hoàn thành ca phẫu thuật, tranh thủ mấy phút vàng ngọc chạy vội vào nhà vệ sinh.
Điện thoại mẹ cũng gọi đến.
Cô vừa kẹp điện thoại vào vai, vừa rửa tay.
"Con tối nay về ăn cơm không?" Mẹ hỏi.
"Còn hai ca phẫu thuật nữa, không biết đến khi nào mới xong. Mẹ đừng đợi, con ra ngoài ăn với Dao Dao luôn."
"Vậy được, cuối tuần nhớ dắt Dao Dao về nhà ăn cơm nhé."
"Vâng ạ."
Lục Gia Hòa cúp máy xong, lại chạy về chuẩn bị cho ca phẫu thuật tiếp theo.
Mùa đông trời tối nhanh, tan ca thì trời đã tối đen như mực. Lúc cô xem điện thoại, Lý Thần Dao đã nhắn tin nói đang đợi sẵn ở nhà hàng.
Lục Gia Hòa thay đồ, lái xe đến nơi, vừa bước vào sảnh đã thấy một cô gái đầu tóc đỏ rực đứng bật dậy vẫy tay với mình.
"Chờ lâu rồi à."
"Quen rồi, đồ ăn đã gọi sẵn cho cậu rồi." Lý Thần Dao nói.
"Ừm."
Hai người là bạn từ nhỏ, hiểu rõ khẩu vị của nhau. Lục Gia Hòa hiếm khi đến đúng giờ, mỗi lần Lý Thần Dao đều gọi món trước, nếu cô ấy vẫn chưa đến, Lý Thần Dao sẽ ăn trước.
"Hôm nay màu tóc này không tệ nhỉ."
"Gần đây bị đám học sinh làm cho đầu muốn nổ tung, nên màu này rất hợp với tâm trạng của tôi."
Lý Thần Dao là chủ nhiệm lớp cấp ba, ở trường đóng vai "người trồng người" vất vả và cần mẫn, một khi tan ca, chính là "người chơi hệ cosplay" chính hiệu, trong nhà có đến hai ba chục bộ tóc giả.
Nửa đêm đi ngang qua mà nhìn thấy có khi còn bị chính tóc giả của mình dọa hết hồn.
"Tết Nguyên Đán có kế hoạch gì?" Lý Thần Dao hỏi.
"Trực ban, cậu thì sao?"
"Trùng hợp thật, tôi cũng phải tăng ca."
Hai kẻ "cùng hội cùng thuyền" nhìn nhau, cùng nâng ly nước chanh, cụng một cái đầy cảm khái.
"À đúng rồi, giới thiệu cho cậu một người này."
"Ai vậy?"
"Đồng nghiệp của tôi, tôi mới biết không lâu cô ấy cũng là người đồng tính. Tính cách và ngoại hình đều không tệ, cảm giác rất hợp với cậu, muốn gặp không?"
"Thôi đi, cậu thấy đấy, tôi ăn bữa cơm còn đến muộn, làm sao có thời gian mà hẹn hò chứ." Lục Gia Hòa cười.
"Không sao, cô ấy cũng bận, gặp mặt ăn bữa cơm cũng không tốn nhiều thời gian, coi như kết bạn thôi mà."
"À, mẹ tôi bảo cuối tuần cậu qua nhà ăn cơm."
"Cậu đừng đánh trống lảng. Dì cũng biết chuyện này, còn giục tôi kéo cậu đi gặp mặt đấy. Cậu tưởng dì gọi cậu qua nhà ăn cơm là vì nhớ tôi chắc?"
"...... Rồi rồi, đi thì đi."
Lý Thần Dao đang định giới thiệu tình hình cụ thể hơn thì điện thoại của Lục Gia Hòa reo.
Vừa thấy số điện thoại của bệnh viện, Lục Gia Hòa lập tức có linh cảm chẳng lành.
"Bác sĩ Lục, bệnh nhân giường số 6 xuống giường không cẩn thận bị ngã xuống đất rồi."
"Tình hình bệnh nhân hiện tại thế nào rồi?" Lục Gia Hòa vừa ăn nhanh vài miếng cơm vừa hỏi.
"Có vẻ như đụng phải vết thương cũ, đang rất khó chịu, nhưng nhất quyết không chịu hé răng. Tình hình cụ thể chắc phải chờ bác sĩ đến mới có thể xác định được."
"Tôi sẽ về ngay lập tức." Lục Gia Hòa cúp điện thoại, nhìn Lý Thần Dao.
"Đi đi đi, tôi quen rồi." Lý Thần Dao thấy vậy cũng không trách, xua xua tay đuổi người đi.
"Cuối tuần nhớ về nhà nhé." Lục Gia Hòa cầm túi liền vội vàng chạy thẳng về bệnh viện. Bước chân gấp gáp, vừa vào phòng bệnh đã thấy Kỷ Nhân nằm trên giường vã mồ hôi lạnh. Cô đưa tay ấn nhẹ chân nàng: "Cảm giác thế nào?"
"Ban đầu không đau lắm... nhưng giờ thì... ừm..." Kỷ Nhân cố nhịn, giọng nói run run.
"Chuẩn bị phòng phẫu thuật." Lục Gia Hòa thông báo với các y tá, sau đó thay đồ phẫu thuật, vào phòng một lần nữa kiểm tra lại vết thương: "Sao cô lại ngã xuống giường? Cô hộ lý đâu?"
"Cô hộ lý đi lấy nước ấm cho tôi. Tôi có chút buồn tiểu, muốn đi vệ sinh, xuống giường mới nhớ ra chân mình không thể cử động. Định rút lại thì đã ngã rồi." Kỷ Nhân xấu hổ, nhìn bác sĩ Lục tối muộn còn phải vội vàng quay về để kiểm tra cho mình, liền cúi đầu nhỏ giọng: "Xin lỗi nha, bác sĩ Lục."
"Mắt cá chân cũng bị bong gân nhẹ, phải cố định lại cho cô mới được, nếu không thì cô lại quên mình là bệnh nhân mất." Lục Gia Hòa nói.
"...... Được."
Lục Gia Hòa cúi đầu, làm sạch vết thương ở chân nàng. Khi sờ đến phần sau bắp chân, thấy một vết sẹo, cô ngạc nhiên hỏi: "Chỗ này bị thương khi nào vậy?"
"À, vết sẹo này có từ trước rồi, không phải do lần này gây ra." Kỷ Nhân nói.
"Một đôi chân đẹp như vậy, sao lại có nhiều vết thương thế này, thật sự không biết yêu thương bản thân chút nào cả." Lục Gia Hòa nói.
Giọng điệu tuy có chút khó chịu, nhưng động tác trên tay cô vẫn nhẹ nhàng cẩn thận, đo kích thước bắp chân nàng.
Kỷ Nhân mỉm cười: "Dù sao đây cũng không phải lần đầu tôi bị thương, tôi quen rồi."
"Nếu cô không định chữa trị đàng hoàng thì đổi bác sĩ khác đi. Nếu không thì cô ngoan ngoãn nằm yên đây, đừng động đến cái chân này nữa." Lục Gia Hòa nói.
"Tuân lệnh."
Sau khi bó bột xong, Kỷ Nhân được đưa về phòng bệnh. Nàng hỏi cô y tá: "Bác sĩ Lục đâu rồi?"
"Đi rồi."
"Hả, đi rồi sao? Tôi còn tưởng cô ấy sẽ mắng tôi thêm vài câu nữa rồi mới chịu đi chứ."
"Nghe nói cô ấy còn chưa ăn xong cơm, chắc về ăn nốt rồi."
Kỷ Nhân dựa vào giường, thấy cô hộ lý đang giặt quần áo cho mình, đột nhiên hỏi: "Cô ơi, cô có WeChat của bác sĩ Lục không?"
"Có, sao thế?"
"Chuyển cho tôi đi."
Lục Gia Hòa về đến nhà, mở điện thoại liền thấy có lời mời kết bạn mới. Tên hiển thị là Kỷ Nhân.
Cô gần như ngay lập tức đồng ý.
【Lục Gia Hòa】: Cô không định chuồn ra ngoài nữa chứ?
【Kỷ Nhân】: Không phải đâu [cười khóc], chỉ là muốn cảm ơn cô thôi, đã làm phiền bác sĩ Lục quá rồi [hoa hồng]
【Lục Gia Hòa】: Chuyện nên làm mà, nhớ đóng viện phí đúng hạn là được rồi.
【Kỷ Nhân】: Đã đóng rồi [đáng yêu]
【Lục Gia Hòa】: Vậy ngủ sớm đi.
【Kỷ Nhân】: À này, bác sĩ Lục, cô đăng liên tiếp mấy bài kêu gọi vote trên vòng bạn bè là đang thi gì à? Tôi qua vote cho cô nha~
Lục Gia Hòa bấm mở vòng bạn bè, mới phát hiện mấy bài nhờ vote cho nhà trẻ của chị họ trước đó vẫn chưa xóa. Vì thế cô nhanh tay xóa đi.
Kỷ Nhân vừa bấm vào, chuẩn bị vote, thì chúng đã biến mất sạch sẽ không còn thấy nữa.
"???"
Chẳng lẽ mình bị chặn rồi sao!?
【Kỷ Nhân】: Bác sĩ Lục, bác sĩ Lục, bác sĩ Lục???
【Lục Gia Hòa】: Sao, sao, sao?
【Kỷ Nhân】: À... may quá, hóa ra chưa chặn tôi~ [chim cánh cụt xoay vòng]