40. Chương 40: Vòng tay không lý do

Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Vui lắm." Lục Gia Hòa nói.
"......"
Kỷ Nhân lập tức tưởng tượng cảnh đoạn trò chuyện hôm đó bị công khai, liền cảm thấy xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu.
"Chị mau xóa đi!" Kỷ Nhân năn nỉ.
"Không."
"Nếu không thì chị xóa luôn em đi, em đâu còn mặt mũi nào mà gặp ai nữa!"
"À..." Lục Gia Hòa trầm ngâm.
Kỷ Nhân vừa thấy thế, tim đập thình thịch!
Sau nửa phút, nàng cẩn thận nhỏ giọng hỏi: "Thế nào? Chị đang suy xét thật sao?"
"Đúng là người Đông Bắc rất thích nói ngược." Lục Gia Hòa nghiêm túc tổng kết.
"???" Kỷ Nhân phát cáu, "Trọng tâm là chuyện này sao? Hả?! Hả?! Hả?!"
Lục Gia Hòa cười, giơ tay vuốt vuốt cái đầu đang xù của nàng: "Được rồi, được rồi, về thôi, tôi đói bụng rồi."
"Chị muốn ăn gì?" Kỷ Nhân đội mũ bảo hiểm cẩn thận, rồi lên xe hỏi.
"Gọi cơm hộp đi, tôi chỉ muốn về nhà nghỉ ngơi thôi." Vừa ngồi lên xe, Lục Gia Hòa rất tự nhiên ôm lấy eo nàng.
Kỷ Nhân nhạy cảm hít vào một hơi, giữ chặt trong lồng ngực, mãi một lúc sau mới từ từ thở ra.
Lần trước chở cô ấy cũng ôm như vậy, lúc đó nàng không cảm thấy gì, sao hôm nay tim lại đột nhiên đập loạn xạ thế này?
Nàng lắc đầu, xua đi những suy nghĩ vẩn vơ, tập trung lái xe. Rất nhanh đã đưa người về đến nhà.
Vừa bước vào nhà, Lục Gia Hòa liền mềm nhũn đổ vật xuống sofa, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Kỷ Nhân đi lại quanh quẩn trong nhà, tiện tay đặt đồ ăn, rồi lại tự nhiên vào thư phòng tìm sách, thoải mái đến mức cứ như ở nhà mình.
Cơm hộp được giao đến, Kỷ Nhân mới gọi Lục Gia Hòa dậy: "Ăn cơm thôi, bác sĩ Lục."
"Được." Lục Gia Hòa ngồi dậy, xoa xoa cánh tay, hỏi: "Có tìm thấy quyển nào hay không?"
"Em chỉ xem qua chút thôi, sợ làm phiền chị nghỉ ngơi nên không dám làm ồn, nhưng xem ra chắc đã đánh thức chị rồi." Kỷ Nhân bất đắc dĩ nói.
"Chợp mắt một lát là đủ rồi." Lục Gia Hòa cười nói.
Hai người ngồi xuống ăn cơm, vừa ăn vừa trò chuyện về mấy ngày gần đây. "Những nhà cung cấp rau củ đó, em đã thương lượng xong xuôi cả rồi sao?" Lục Gia Hòa hỏi.
Kỷ Nhân ngạc nhiên nhìn cô: "Chị làm sao biết được?"
"Yến Tử nói cho tôi."
"À, nói chung là cũng xong xuôi rồi, gần đây khắp nơi đều tăng giá, bất đắc dĩ chúng em cũng phải tăng giá theo, chỉ có thể cố gắng giảm bớt tổn thất trong quá trình vận chuyển." Kỷ Nhân nói.
Thực ra, rau củ là mặt hàng lợi nhuận thấp nhưng hao hụt lại cao nhất trong siêu thị. Vấn đề an toàn thực phẩm ngày càng bị kiểm soát nghiêm ngặt hơn, cần tốn không ít chi phí để kinh doanh, giá cả lại dễ bị phàn nàn, một khi tăng giá còn dễ bị chỉ trích.
Thực sự là không có cách nào khác, mở một siêu thị thì không thể không bán những sản phẩm cơ bản này. Tuy có vất vả một chút, nhưng đây mới là yếu tố thu hút khách hàng nhất.
Không phải ai cũng sẽ hàng ngày đi siêu thị mua đồ ăn vặt hay trái cây, nhưng chắc chắn sẽ đến mua thực phẩm, mua xong thực phẩm rồi tiện thể xem thêm các mặt hàng khác.
"Lần này em còn gặp vài nhà cung cấp rau củ thủy canh, nói chung cũng tương đối ổn rồi, tổng thể chi phí đều tăng lên, nhưng chất lượng thực sự tốt hơn một chút. Em nhìn những thứ đó, đều cảm thấy giống như những bông hoa vậy, để trong nhà làm đồ trang trí cũng không tồi." Kỷ Nhân cười nói.
"Thật sao?"
"Không tin em cho chị xem." Kỷ Nhân mở điện thoại, đưa ảnh cho cô xem, lật từng tấm ảnh, từng cái đều tươi xanh mơn mởn, sạch bóng, nhìn thôi đã thấy thích mắt.
"Thật sự không tồi, tôi nhớ siêu thị Duyên Hoa có vẻ cũng có sản phẩm thủy canh đúng không?"
"Có, nhưng không nhiều lắm. Em định nhập thêm một số loại khác, dù sao loại này không bị ảnh hưởng thời tiết. Đắt thì đắt một chút, nhưng hiện tại người ta cũng chịu chi tiền để mua những sản phẩm an toàn và tốt cho sức khỏe." Kỷ Nhân nói.
"Có lý." Lục Gia Hòa nhìn nàng, tò mò hỏi: "Em là nhân viên kinh doanh sao? Mỗi ngày chạy bên ngoài ký hợp đồng à?"
"Cũng có thể nói là vậy." Kỷ Nhân gật đầu.
"Có mệt không?"
"Quen rồi, mệt một chút cũng tốt, chứng tỏ còn có việc để làm. Nếu thực sự rảnh rỗi, em mới sợ. Cuộc sống không có tiền mà em đã trải qua thì đủ rồi."
Lục Gia Hòa gắp cá bỏ vào chén nàng: "Ăn nhiều vào."
"Chị cũng ăn đi." Kỷ Nhân gắp trả hai miếng cho cô, "Sao em thấy chị hình như gầy hơn thì phải?"
"Không phải là 'thon' hơn sao?"
"Phải phải, chị 'thon', chị thon nhất luôn!"
Kỷ Nhân cười tươi như hoa, mỗi lần gặp bác sĩ Lục là tâm trạng tự động tốt lên, mệt mỏi gì cũng tan biến, cả người như được sạc đầy năng lượng.
Hơn nữa bác sĩ Lục cũng thực sự quá biết trò chuyện, cứ thỉnh thoảng bất thình lình nói ra một câu đùa, khiến người ta cười khúc khích.
Quan trọng nhất chính là, bác sĩ Lục rất biết chọn chủ đề.
Trên đường tới đây, Kỷ Nhân còn vừa lái xe vừa căng thẳng nghĩ:
nếu bác sĩ Lục lại hỏi về cái giấc mơ kỳ quái đó, nàng nên đáp thế nào cho tự nhiên...
Nghĩ cả đống kịch bản, ai ngờ bác sĩ Lục lại chẳng hề nhắc đến. Thế là Kỷ Nhân lập tức thấy nhẹ nhõm, cả người cũng thoải mái hơn không ít.
Ăn cơm xong, Kỷ Nhân còn cả đống việc chờ giải quyết, đành phải tạm biệt Lục Gia Hòa.
"Đi nhanh vậy sao?" Lục Gia Hòa hơi ngạc nhiên.
"Phải rồi, em còn vài chuyện cần xử lý nữa." Kỷ Nhân thở dài.
Thật ra, trước giờ nàng đã quen với cuộc sống không ngừng nghỉ này, thậm chí đôi lúc còn thấy vui. Nhưng ngay lúc vừa rồi, trong chớp mắt, nàng lại rất muốn vứt hết mọi thứ sang một bên, chỉ muốn nằm lại đây một đêm, ăn vạ ở nhà bác sĩ Lục.
"Được rồi, tôi lấy quần áo cho em." Lục Gia Hòa lấy áo hoodie từ trong túi ra, đưa cho nàng: "Giặt sạch rồi, em kiểm tra xem?"
"Không cần kiểm tra đâu. Với mức độ yêu sạch của chị, em còn dám nghi ngờ chị không giặt sạch sao?" Kỷ Nhân cười, vừa bước ra cửa vừa quay đầu lại, móc từ trong túi ra con vịt vàng. "Chị sao lại trả cái này cho tôi?"
"Sợ em quên tôi." Lục Gia Hòa nói.
Kỷ Nhân thắc mắc, nâng giọng hỏi: "Sao em có thể quên chị được?"
"Ai biết được, lỡ sau khi mơ thấy cái giấc mơ đó, em lại muốn tránh mặt tôi thì sao?"
Câu này vừa dứt, Kỷ Nhân lập tức cứng người, vẫn nhắc đến giấc mơ.
Trong lòng căng thẳng, máu lưu thông nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã dồn lên mặt.
"Sao có thể... Em mơ thấy không phải chị." Kỷ Nhân cắn chặt môi không chịu thừa nhận.
"Vậy hả, có vẻ tôi không phải bạn thân của em." Lục Gia Hòa ấm ức cúi đầu, giọng nói nhỏ nhẹ yếu ớt đáng thương.
"Không phải! Chị là bạn tốt của em, là bạn tốt nhất tốt nhất đó!" Kỷ Nhân cuống quýt phản bác.
"Vậy rốt cuộc em mơ thấy ai?"
Lục Gia Hòa nâng mi mắt, ánh mắt dịu dàng lay động, đôi mắt như được làm bằng pha lê, sáng ngời mà mong manh dễ vỡ.
"......"
".........."
"..............."
"Là chị."
Sau một khoảng im lặng dài dằng dặc, Kỷ Nhân rốt cuộc bại trận trước ánh mắt ấy, nói ra một câu, mặt đỏ bừng như bị luộc chín.
Lục Gia Hòa lặng lẽ cong khóe miệng, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Là tôi thì là tôi thôi, sao lại không dám thừa nhận?"
"Em sợ......"
"Sợ gì?"
"Sợ chị cảm thấy em xúc phạm chị."
Kỷ Nhân xấu hổ cúi đầu, giọng nhỏ xíu, lại nghe thấy một tiếng cười nhẹ vang lên.
"Chỉ là một giấc mơ thôi, em lại không thật sự làm gì tôi, nói gì đến xúc phạm." Lục Gia Hòa nói.
Kỷ Nhân dè dặt ngước mắt nhìn cô: "Chị không giận em sao?"
Lục Gia Hòa lắc đầu: "Chỉ cần trong mơ em không giết tôi là được."
"......" Kỷ Nhân cạn lời, "Em làm sao có thể như thế được!"
"Không có thì tốt. Mơ là điều tự nhiên, cũng không nhất định đúng theo câu 'ban ngày nghĩ gì ban đêm mơ thấy nấy', đúng không?" Lục Gia Hòa cười nhạt nói.
Kỷ Nhân càng nghe càng cảm thấy chột dạ.
Trời đất chứng giám, nàng thật sự không biết vì sao lại mơ cái cảnh đó.
Nhưng điều khiến nàng chột dạ chính là, trong mơ nàng không chỉ không kháng cự, còn rất hưởng thụ, đến khi tỉnh lại còn có chút dư vị. Thật là gặp quỷ rồi.
"Chuyện này em cũng đừng để trong lòng. Nói không chừng tối nay em lại mơ thấy hôn người bạn nam nào đó thì sao." Lục Gia Hòa cười nhạt.
Kỷ Nhân lộ vẻ chán ghét: "Chị đừng có trù ẻo em."
"Thế cũng có thể mơ thấy hôn bạn nữ nào khác mà."
Kỷ Nhân tưởng tượng cảnh đó một chút, mặt lập tức tái mét: "Thôi bỏ đi! Chẳng lẽ em nhất định phải mơ mấy loại này sao?"
Lục Gia Hòa nhịn cười, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Em chẳng phải đã có thể chấp nhận hôn tôi trong mơ sao? Sao lại không chấp nhận người khác được?"
Kỷ Nhân ngơ ngác, không đáp lại được.
"Thôi được rồi, cũng không còn sớm nữa, mau về làm việc đi. Tôi cũng phải đi tập gym đây." Lục Gia Hòa vừa nói vừa đẩy nàng ra cửa.
"Không phải chứ, chị mệt thế này mà còn đi tập?" Sự chú ý của Kỷ Nhân lập tức bị chuyển hướng, quay đầu lại hỏi.
"Đúng rồi, càng mệt càng phải rèn luyện, không thì thân thể hỏng mất, sau này làm sao tìm được vợ?" Lục Gia Hòa nói.
Kỷ Nhân hơi ngạc nhiên: "Chị muốn yêu đương sao?"
"Chưa có, trước tiên phải có thân thể khỏe mạnh, mới có đủ tinh lực để theo đuổi vợ tương lai, em nói xem có phải không?" Lục Gia Hòa ung dung nói.
Kỷ Nhân nhìn cô mấy lần: "Vậy chị định theo đuổi ai?"
"Chờ khi có mục tiêu, tôi sẽ nói cho em." Lục Gia Hòa cười, giọng thản nhiên.
Kỷ Nhân đứng đực ra nhìn cô đóng cửa lại, ngẩn người trước ổ khóa thêm một hồi lâu mới lững thững chậm rãi rời đi.
Trong phòng, Lục Gia Hòa nhìn theo bóng lưng đó qua mắt mèo, rồi dựa vào cánh cửa, cúi đầu khẽ cười.
***
Kỷ Nhân xử lý xong hết mọi việc, về đến nhà thì trời đã gần sáng.
Nàng tắm qua loa, rồi mệt mỏi ngã vật xuống giường. Vừa nhắm mắt, đầu óc lại lẩn quẩn hình ảnh buổi gặp mặt tối nay, khiến nàng càng nghĩ càng... mất ngủ.
Đầu óc toàn ý nghĩ bay loạn, càng nghĩ càng tỉnh, muốn ngủ cũng chẳng ngủ nổi.
Nàng trở mình, thấy chiếc túi trên bàn, đứng dậy lấy chiếc áo hoodie bên trong ra, chuẩn bị cất vào tủ quần áo, bỗng ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng.
Nàng đưa mũi lại gần hít thật sâu một hồi, đó là mùi hương của bác sĩ Lục, tươi mát, thanh khiết, tràn đầy sức sống, khiến người ta say mê như hít thở không khí trong rừng xanh.
Nàng mặc luôn chiếc áo hoodie làm đồ ngủ, tinh thần thả lỏng, rất nhanh chóng chìm vào giấc ngủ trong mùi hương dịu dàng ấy.
***
Sáng hôm sau, hơn 9 giờ Kỷ Nhân mới lồm cồm bò dậy. Đánh răng rửa mặt qua loa, ăn vội cái bánh mì, rồi đi gặp khách hàng.
Giữa trưa ăn cùng khách hàng ở bên ngoài, kết thúc hóa đơn liền trở về siêu thị, họp nhanh với giám đốc, sau đó chuẩn bị đi kho hàng kiểm tra.
"Kỷ Nhân?" Phía sau vang lên một giọng nói.
Kỷ Nhân quay đầu lại, thấy là Lý Thần Dao, bên cạnh còn có một người bạn, cả hai đều tươi cười: "Thật trùng hợp."
"Quả thật trùng hợp, cô thực sự làm việc ở đây sao?" Lý Thần Dao hỏi.
"Đúng rồi. Hai người muốn mua gì?"
"Tháng sau sẽ thi đại học, tôi cùng đồng nghiệp đến xem mua gì làm quà tặng các học sinh."
"Đồ ăn hay đồ dùng? Nếu các cô mua nhiều, em có thể giảm giá cho." Kỷ Nhân nói.
"Thật sao?" Người bạn của Lý Thần Dao hỏi.
"Thật. Cứ chọn thoải mái đi, lát tính tiền gọi điện thoại cho em là được."
Kỷ Nhân đang chuẩn bị rời đi làm việc khác, ai ngờ Lý Thần Dao kéo tay nàng lại.
"Cô có gì gợi ý không?"
"Em cũng chưa từng tặng quà cho học sinh, không biết nên mua gì. Hay em dẫn cô qua khu văn phòng phẩm xem thử?"
"Cũng được."
Đến khu văn phòng phẩm, đồng nghiệp của Lý Thần Dao tự mình lựa chọn, còn Lý Thần Dao thì vẫn đi theo sau Kỷ Nhân.
Kỷ Nhân nói gì, cô ấy đều lắng nghe, nhưng Kỷ Nhân luôn cảm thấy hôm nay Lý Thần Dao có gì đó kỳ lạ, chính xác là kỳ lạ ở điểm nào thì cũng không nói được.
"Lý Thần Dao, tôi chọn xong rồi, tôi tặng bút máy nha." Đồng nghiệp gọi.
"Cả lớp nhiều người như vậy, cô thật sự chơi lớn đó." Lý Thần Dao nói.
"Không sao, đây là lớp tốt nghiệp đầu tiên tôi dạy, muốn lưu lại kỷ niệm đẹp." Đồng nghiệp cười nói.
"Các cô tự bỏ tiền túi mua quà cho học sinh sao?" Kỷ Nhân ngạc nhiên hỏi.
"Đúng vậy, trường học làm gì chịu chi cho mấy thứ này." Lý Thần Dao bĩu môi, "Cô giúp tôi chọn cái gì rẻ rẻ mà có ý nghĩa là được."
"Được." Kỷ Nhân dẫn cô ấy đến kệ hàng khác, bỗng nghe thấy cô ấy buôn chuyện.
"Cô thấy đồng nghiệp của tôi đẹp không?" Lý Thần Dao nhỏ giọng hỏi.
Kỷ Nhân quay đầu liếc mắt một cái: "Ừm, đẹp."
"Gia đình cũng khá giả, không thì ai mà tùy tiện chi tiền mua quà cho học sinh."
"Đúng vậy."
"Hơn nữa còn là thạc sĩ 'song nhất lưu' đấy."
"Song nhất lưu là gì?"
Lý Thần Dao khựng lại: "... Chính là trường học 985, 211 đó."
"Giỏi vậy sao." Kỷ Nhân gật gật đầu.
"Cô ấy cũng là người dễ thương." Lý Thần Dao càng nói càng nhỏ giọng, "Trước đây tôi còn định giới thiệu cô ấy cho Sớm, buổi gặp mặt cũng sắp xếp xong rồi."
Kỷ Nhân bất ngờ nhìn về phía cô ấy: "Thật sao? Vậy hai người đó... có thành đôi không?"
"Không. Sớm vốn đã chuẩn bị xong, ai ngờ đúng lúc ấy gặp vụ cô trốn viện, cậu ấy vội chạy tới đưa cô về lại bệnh viện."
"À..." Kỷ Nhân xấu hổ cười ngượng.
Lý Thần Dao theo đề xuất của Kỷ Nhân, chọn một món đồ trang trí, thiết kế rất độc đáo đáng yêu, còn có thể kẹp ghi chú, thích hợp để trên bàn học.
Tới lúc thanh toán, Kỷ Nhân tự tay tính tiền cho các cô, còn giảm giá một chút cho hai người.
"Cảm ơn cô nha." Đồng nghiệp của Lý Thần Dao rất vui vẻ, lúc rời đi lấy từ trong túi ra một cây kẹo que, "Thật sự cảm ơn, cái này tặng cô ăn thử."
Kỷ Nhân có chút e ngại, muốn từ chối, đối phương lại cười nhét vào tay nàng, không cho phép từ chối mà rời đi.
Kỷ Nhân cúi đầu nhìn cây kẹo que kia, nghĩ trong lòng,
người này là người tốt, không biết bác sĩ Lục có thích không?
Mùa xuân hè thời tiết hay mưa.
Kỷ Nhân đang trên đường lái xe máy về nhà thì trời bỗng tối sầm, mây đen ùn ùn kéo tới. Trong nháy mắt, mưa lớn như trút nước, xối thẳng vào người đi đường khiến ai nấy đều luống cuống không kịp trở tay.
"Chết tiệt." Kỷ Nhân chửi khẽ một tiếng, kéo tấm kính chắn mũ bảo hiểm xuống. Trên người nàng trừ cái mũ bảo hiểm ra thì chẳng còn gì chống được mưa.
Khi về đến tiểu khu, mưa cũng vừa tạnh, nhưng nàng thì đã ướt như chuột lột.
Kỷ Nhân tức muốn xì khói, cảm giác như cả ông trời hôm nay cũng đang chống lại mình. Nàng ngửa đầu, chỉ trời mắng một câu: "Đồ ông trời khốn nạn!!"
Một tia sấm sét đánh xuống.
Dọa nàng giật mình nhảy dựng, bịt tai chạy thẳng vào thang máy. Tiếng sấm tiếp theo nổ vang, khiến lòng nàng lại dâng lên một cảm giác khó chịu không tên.
Quần áo trên người nàng vẫn còn nhỏ nước tong tong, những người khác trong thang máy không hẹn mà cùng nhìn nàng một cái, rồi đồng loạt lặng lẽ dịch sang bên cạnh một chút.
Kỷ Nhân cúi đầu, xách mũ bảo hiểm, thảm hại y như chú chó bị dìm nước. Ra khỏi thang máy, nàng vừa định về phòng thì thấy trước cửa... có một người đang đứng.
Lục Gia Hòa nghe thấy động tĩnh, xoay người, hơi ngạc nhiên, bước nhanh lên trước, chạm vào quần áo ướt của nàng hỏi: "Sao lại ướt như vậy? Không mang ô sao?"
Kỷ Nhân chớp chớp mắt, có chút bất ngờ, trong ánh mắt lộ ra vẻ vui sướng: "Bác sĩ Lục, sao chị lại ở đây?"
"Vào trong trước đi, thay đồ xong rồi nói chuyện." Lục Gia Hòa thúc giục.
Kỷ Nhân vội vã lấy chìa khóa ra, mở cửa. Lục Gia Hòa bước vào trước: "Nhanh đi thay quần áo, tôi đun nước cho em, lát nữa tắm một cái cho ấm người."
Kỷ Nhân về phòng thay đồ, ném đống quần áo ướt vào máy giặt, rồi quay lại phòng khách. Lục Gia Hòa đã rót sẵn cho nàng một ly nước ấm.
"Tóc cũng ướt rồi, lau đi." Lục Gia Hòa nói.
"Không sao đâu." Kỷ Nhân sờ sờ tóc, thấy chỉ có đuôi tóc dính nước, phần đầu vẫn khô, liền cười: "Một lát tự khô thôi."
Lục Gia Hòa không nói gì, quay vào phòng tắm lấy ra một chiếc khăn bông: "Ngồi xuống."
Kỷ Nhân ngoan ngoãn ngồi xuống, tay ôm ly nước, để mặc cho Lục Gia Hòa trùm khăn lên đầu lau tóc cho mình.
"Nếu bị cảm thì em khổ đấy, chứ có ai thương đâu." Lục Gia Hòa càm ràm.
Kỷ Nhân cười cười: "Em chỉ là lười thôi."
"Em phải đến khi nào mới chịu yêu quý cơ thể của mình hả?" Lục Gia Hòa hỏi.
Kỷ Nhân rũ mắt, không nói gì. Đợi Lục Gia Hòa lau xong, nàng mới nhỏ giọng nói: "Bác sĩ Lục, em hình như...... có hơi mệt."
Lục Gia Hòa đặt khăn xuống, đi đến trước mặt nàng, giọng dịu dàng nói: "Mệt thì nghỉ ngơi đi."
Kỷ Nhân ngẩng đầu nhìn cô, cũng không biết vì sao lại mệt mỏi như vậy, cảm xúc này đến quá bất ngờ không thể hiểu được, có lẽ liên quan đến thời tiết hôm nay.
Cũng có thể là vì ngay khoảnh khắc thấy bác sĩ Lục đứng trước cửa, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác tủi thân không tên. Không rõ tủi thân vì điều gì, chỉ biết rất muốn nói chuyện với bác sĩ Lục, muốn được bác sĩ Lục an ủi, tốt nhất là được...
Nghĩ đến đó, nàng như bị ma xui quỷ khiến mà ôm chầm lấy Lục Gia Hòa.
Một lúc sau, bác sĩ Lục đặt bàn tay ấm áp lên đầu nàng, nhẹ nhàng vỗ về.
Hai người nhất thời không nói gì.
Chính là cái ôm im lặng ấy, lại khiến Kỷ Nhân dần dần hồi phục trạng thái.
"Mau đi tắm đi." Lục Gia Hòa nói.
"Rõ." Kỷ Nhân tràn đầy sinh khí trở lại, ngây ngô đứng lên.
Lục Gia Hòa chỉ thấy trước mắt một bóng đen vụt qua, ngẩng lên đã thấy gương mặt nàng cười tươi rạng rỡ như nắng sau mưa. "Không mệt nữa sao?"
"Đúng vậy, sạc đầy pin rồi! Bác sĩ Lục, chị chính là cục sạc của em đó!"
"Sến quá đi, mau đi tắm." Lục Gia Hòa bật cười.
Kỷ Nhân nhìn chăm chú vào nụ cười của cô, má lúm đồng tiền nhàn nhạt, dưới ánh đèn trông đặc biệt đẹp, đẹp đến mức khiến tim nàng lỡ một nhịp.
"Bác sĩ Lục, lần trước em đọc được một câu trong sách, cảm thấy rất hợp với chị."
"Câu gì?"
"Chị là tháng Tư nhân gian." Kỷ Nhân thì thầm bằng giọng thâm tình.
"Em là Đông Bắc địa tam tiên." Lục Gia Hòa cũng thâm tình thì thầm.
"............"
Kỷ Nhân ngẫm kỹ lại, thấy vừa có vần lại vừa hợp cảnh, cười đến vỗ đùi bộp bộp: "Bác sĩ Lục, chị đúng là thiên tài!"
"Đúng vậy, giờ thì đi tắm mau đi, đồ ngốc."
-----0O0-----
(*) Tháng tư nhân gian: Ở đây "tháng Tư nhân gian" không phải tháng 4 dương lịch đơn thuần, mà là một biểu tượng thi vị của sự dịu dàng, trong sáng, ấm áp và đẹp đến nao lòng. Nói ai là "tháng Tư nhân gian" tức là ngợi ca người đó đẹp như mùa xuân, là ánh sáng của đời người khác.
(**) Đông bắc địa tam tiên: Đây là một món ăn dân dã nổi tiếng vùng Đông Bắc Trung Quốc, gồm khoai tây, cà tím, ớt xanh xào với tỏi và xì dầu.
Ở đây là chỉ người đơn giản, thật thà nhưng rất ấm áp.