Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Chương 49: Tình yêu này... cũng thật sự mệt mỏi nhỉ.
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Còn về việc tại sao lại khó chịu, thì dù Yến Tử có đào sâu đến mấy cũng không thể tìm ra nguyên nhân.
Yến Tử khuyên nhủ hơn nửa ngày mà nàng vẫn cứ ngồi đấy, trơ như tượng gỗ. Yến Tử nghĩ nghĩ một hồi, bất đắc dĩ đành phải dùng chiêu cuối: "Chị mà không chịu đứng dậy nữa là em gọi điện cho bác sĩ Lục đấy, nhờ chị ấy đến mắng chị cho biết."
Quả nhiên Kỷ Nhân lập tức nhảy bật dậy như lò xo, ngoan ngoãn bò lên giường nằm.
Yến Tử nhìn cảnh ấy mà không khỏi thở dài cảm thán, bản thân mình là em gái, còn không bằng bác sĩ người ta nói mấy câu: "Thật muốn nhờ bác sĩ Lục đến trông chừng chị 24/7, chắc lúc đó chị ngoan lắm ha."
"Mơ à, chị ấy không rảnh đâu, đang bận đi xem mắt rồi." Kỷ Nhân lẩm bẩm nói.
"Xem mắt? Bác sĩ Lục đi xem mắt á?!" Đôi mắt tò mò của Yến Tử sáng bừng.
Kỷ Nhân trở mình, không muốn nói thêm.
"Trời đất ơi, chị cẩn thận một chút, đừng có xoay lung tung chứ!" Yến Tử sợ đến toát mồ hôi, vội đỡ lấy vai nàng, cố gắng chỉnh nàng nằm yên vị. Thấy Kỷ Nhân mặt mày ủ dột, lại không nhịn được hỏi: "Rốt cuộc chị không vui chuyện gì vậy?"
"Chị cũng không biết......"
Theo lý mà nói thì nàng phải vui mới đúng. Nếu bác sĩ Lục thật sự gặp được người xứng đáng, nàng hẳn phải thật lòng vui cho bác sĩ Lục mới phải.
Nhưng mỗi khi nghĩ đến chuyện này, nàng lại cảm thấy nghẹn ứ trong lòng, khó thở, toàn bộ thần kinh như đông cứng lại, trở nên ngây dại.
"Thôi ăn cơm trước đi." Yến Tử đỡ nàng ngồi dậy, kéo bàn nhỏ ra, mang ra toàn món nàng thích, kết quả đối phương chỉ thẫn thờ nhìn chén cơm.
Ăn trong vô thức một lát, Kỷ Nhân đột nhiên hỏi: "Người bạn trước kia mà em chơi thân nhất là ai vậy?"
"Là Lộ Lộ đó, từ lúc đi học tụi em đều dính cùng một chỗ, nhưng sau khi tốt nghiệp rồi thì ít gặp lắm, chỉ Tết về mới có dịp gặp. Sao chị hỏi thế?"
"Bạn em từng yêu đương chưa?"
"Trời ơi, con người ta đã ba tuổi rồi ấy chứ."
"Vậy lúc bạn em yêu đương, em có cảm thấy khó chịu gì không?"
"Khó chịu gì chứ. Lúc đó em đang theo chị ra ngoài kiếm tiền rồi, ai biết cậu ấy hẹn hò khi nào. Hơn nữa, sau kết hôn cậu ấy cũng ít liên lạc với em lắm, suốt ngày lo cho con, mỗi lần hẹn ăn cơm là lại nói không rảnh vì phải trông con."
"......"
Kỷ Nhân khều khều đồ ăn trong chén: "Bác sĩ Lục có thể sắp yêu đương rồi."
"Thật hả?"
"Ừ."
"Chà, vậy là tốt mà! Chúng ta có phải nên chúc mừng chị ấy một tiếng không ha?!" Yến Tử hớn hở ra mặt.
Kỷ Nhân khó chịu liếc cô ấy một cái: "Sao em vui dữ vậy?"
"Trời ơi, chị còn là con người không đấy, bác sĩ Lục đối với chị tốt như vậy, người ta yêu đương chúc mừng một tiếng thì có đã sao hả?!"
Kỷ Nhân bực bội tiếp tục khều khều chén cơm, cơm sắp nát thành bột rồi.
"...... Cô ấy yêu đương rồi thì còn đi chơi với chị được nữa sao?"
Yến Tử nhìn nàng hết nửa ngày, cuối cùng hiểu ra: "Là vì chuyện này mà chị buồn?"
Kỷ Nhân im thin thít.
"Tuy chị hơi làm quá, nhưng em có thể hiểu tâm trạng chị lúc này. Chị không có nhiều người thân, khó khăn lắm mới kết bạn được với một người tốt, nên đặc biệt xem trọng chị ấy. Giờ chị ấy sắp yêu đương, chị sợ chị ấy sẽ không còn quan tâm chị như trước nữa sao?"
"Em nói linh tinh gì thế, chị với cô ấy là bạn, đâu phải vì cô ấy đối xử tốt với chị đâu."
"Thế chị nói xem chị ấy đối với chị có tốt không?"
"...... Tốt không thể tả."
"Vậy là đúng rồi, nếu là em, em cũng sẽ khó chịu một thời gian, nhất là khi tưởng tượng đến cảnh chị ấy có thể giống Lộ Lộ, sau này muốn gặp mặt cũng khó, haizz..."
Vẻ mặt Kỷ Nhân càng lúc càng tối sầm, buông đũa xuống, rồi chui tọt vào chăn: "Không ăn nữa, mệt rồi."
"Được rồi, mệt thì nghỉ ngơi đi." Yến Tử bỏ đồ ăn vào hộp cơm, "Em để lên tủ đầu giường cho chị nhé, đói bụng thì nhớ lấy ra ăn."
***
Buổi tối sau khi tắt đèn, Kỷ Nhân trằn trọc mãi không tài nào ngủ được. Sợ đánh thức bạn cùng phòng, nàng đành xuống giường, ra ngoài hành lang đi bộ một chút.
Nàng đẩy cửa cầu thang thoát hiểm, vừa bước vào đã ngửi thấy mùi thuốc lá.
"Ai đó?!" Một người đàn ông trung niên giật mình quay phắt đầu lại, thấy nàng mặc đồ bệnh nhân mới thở phào nhẹ nhõm.
"Nửa đêm nửa hôm còn trốn ra hút thuốc, đại ca liều thật đấy." Kỷ Nhân bật cười.
"Không hút thì không chịu được, buồn rầu lắm." Người đàn ông mặt mũi tiều tụy, vò vò tóc.
"Vì chuyện gì mà sầu?"
"Vợ tôi đấy, đi cặp kè với người khác rồi, nhất quyết đòi ly hôn với tôi, còn nói với tôi chuyện tình yêu tình báo gì đó, tình yêu cái quái gì! Tôi ở ngoài làm việc không kể ngày đêm, chỉ mong mẹ con họ được sống tốt hơn, vậy mà cuối cùng lại thành lỗi của tôi."
"Haizz." Kỷ Nhân nhìn anh ta rít thuốc nhả khói, "Đại ca, còn điếu thuốc nào không?"
"Đây." Đại ca đưa cho nàng một điếu, thuận tay châm lửa giúp, khói lập tức tỏa ra mịt mù, "Em còn trẻ thế này, sao lại sầu muộn thế?"
"Bạn của tôi có thể sắp yêu đương." Kỷ Nhân nhìn ngọn lửa đỏ trên đầu điếu thuốc, khẽ nói.
"Ừm......" Đại ca đợi mãi không nghe thêm, cuối cùng phun khói, "Rồi sao nữa?"
"Hết rồi."
Đại ca hút mạnh một hơi thuốc: "Các cô trẻ bây giờ đúng là chưa trải sự đời, chỉ vì bạn bè yêu đương thôi mà cũng khiến em sầu não đến mức này sao?!"
Kỷ Nhân khẽ nhếch môi: "Đại ca, vợ anh có nói cho anh biết đáp án không?"
"Đáp án gì?"
"Rốt cuộc tình yêu là gì?"
"Tình yêu cái quái gì!" Đại ca hút xong một điếu rồi lại một điếu, vẻ tang thương phả ra cùng màn khói dày đặc, "Nếu tôi biết thì đã không ngồi đây hút thuốc rồi. Tôi xem như đã nhận ra, một người đã không thích mình thì mình làm gì cũng sai. Lúc nghèo thì cô ấy chê tôi vô dụng, tôi liền ra ngoài kiếm tiền cho cô ấy. Kiếm được tiền rồi thì cô ấy lại chê tôi không ở nhà với cô ấy, người khác làm cho cô ấy hai bữa cơm thôi mà cô ấy đã cảm động chết đi được, nói đó mới là tình yêu đích thực!"
Kỷ Nhân quay đầu nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ: "Tình yêu này... cũng thật sự mệt mỏi nhỉ."
"Cũng chỉ có đám người trẻ các cô mới đi nói mấy chuyện tình yêu này nọ. Còn tôi thì chỉ muốn sống yên ổn thôi."
"Tôi nào có nói về chuyện yêu đương gì đâu." Kỷ Nhân nhìn chăm chăm điếu thuốc đang cháy, "Tôi đến cả cái gọi là tình yêu rốt cuộc là gì cũng không phân biệt rõ được."
"Vậy thì em cũng đủ kỳ lạ rồi đấy." Đại ca bật cười.
"Tôi với cô ấy quan hệ quá tốt, tốt đến mức không phân biệt được rốt cuộc đó là tình bạn, là sự chiếm hữu, hay là cái gì khác."
"Chuyện này mà còn khó phân biệt sao? Em cứ nghĩ xem em có muốn lên giường với người ta không là biết ngay."
"...... Đại ca, anh cũng đủ kỳ lạ rồi đấy."
Đại ca cười khổ: "Em đừng tưởng tôi nói bậy, sự thật là như vậy đó. Giờ vợ tôi còn chẳng chịu ngủ chung giường với tôi, chê miệng tôi hôi toàn mùi thuốc, ngửi thấy là buồn nôn."
"Anh hút thuốc như thế, ai mà chịu nổi."
"Tôi trước kia cũng hút mà, có thấy cô ấy ghét bao giờ đâu? Chỉ là lần này về nhà, thấy cô ấy nhìn tôi với ánh mắt chán ghét đó, tôi biết ngay là có chuyện rồi." Đại ca rít nốt điếu cuối, lại lục túi tìm thêm, vừa lầm bầm vừa nói: "Cô bé này, tình yêu cái thứ này... chẳng là cái quái gì hết. Em chỉ cần hỏi mình một câu thôi: có muốn ngủ với người ta không là biết ngay."
"Cho anh điếu này, tôi không hút đâu." Kỷ Nhân đưa thuốc qua.
"Em không hút còn đòi thuốc làm gì?"
"Thấy hay hay, cầm chơi thôi." Kỷ Nhân cười, "Tôi về trước đây, hút xong điếu đó thì về ngủ sớm đi, không thì tôi sẽ tố cáo với y tá đấy."
"Ha ha, cái cô nhóc này......"
***
Kỷ Nhân cười khẽ, xoay người trở lại phòng bệnh, cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm, tỉnh dậy mơ màng, vẫn còn ngái ngủ, nàng nghe mấy người trong phòng bệnh đang trò chuyện.
"Hôm nay vị bác sĩ xinh đẹp kia còn đến kiểm tra phòng không nhỉ?"
"Chắc đến rồi, người đẹp ở giường đối diện kia là bệnh nhân của bác sĩ Lục mà, chắc chắn phải kiểm tra phòng."
"Thật sự là đẹp mê hồn, không biết có bạn trai chưa."
"Làm sao, định theo đuổi hả?"
"Cũng hơi muốn thử, nhưng không biết người ta có để ý con không nữa."
"Con không chủ động thì làm sao biết có cơ hội không, đợi lát nữa cô ấy đến, bọn tôi giúp con hỏi thăm xem sao."
"Thật sao? Cảm ơn dì nha!"
Không lâu sau, mấy vị bác sĩ bước vào kiểm tra phòng. Theo thường lệ, sau khi hỏi han tình hình các bệnh nhân, người dì kia liền lên tiếng: "À, bác sĩ Lục ——"
"Bác sĩ Lục! Vết thương trên tay tôi hơi đau!" Kỷ Nhân đột nhiên lên tiếng.
"Để tôi xem." Lục Gia Hòa vén tay áo nàng lên, kiểm tra cánh tay, tình trạng sưng đỏ đã giảm đi nhiều rồi, "Cụ thể đau ở đâu? Cảm giác thế nào?"
"Cũng không nói rõ được, có thể tối qua quên uống thuốc thôi."
"......" Lục Gia Hòa tức giận lườm nàng một cái, "Không uống thuốc thì đừng có kêu đau."
"Này này." Kỷ Nhân thấy người đàn ông trẻ tuổi đối diện và mấy người kia nhìn với ánh mắt tò mò, liền kéo tay áo Lục Gia Hòa, ra hiệu cô cúi xuống.
"Sao thế?" Lục Gia Hòa khom lưng, khẽ hỏi.
"Cái anh chàng đối diện kia muốn tán tỉnh chị đó, định hỏi thăm tình trạng của chị, chị mau chuồn đi." Kỷ Nhân thì thầm.
Lục Gia Hòa bật cười: "Chỉ có vậy thôi sao?"
"Việc này mà còn không lớn sao?"
"Không có gì to tát cả, thỉnh thoảng vẫn có người hỏi tôi độc thân hay không mà."
"......"
Nghĩ lại cũng đúng, hai lần nằm viện, trong phòng bệnh đều không thiếu chuyện bàn tán về các bác sĩ. Lục Gia Hòa lại càng nổi tiếng, nhan sắc vượt trội, anh chàng đối diện còn gọi bác sĩ Lục là "bông hoa" của bệnh viện.
Tuy hơi sến sẩm, nhưng cũng danh xứng với thực.
Khi Lục Gia Hòa cùng các đồng nghiệp chuẩn bị rời đi, người dì kia nhanh chóng hỏi: "Bác sĩ Lục nè, cô có bạn trai chưa?"
"Chưa ạ."
"Vậy để tôi giới thiệu cho một người nhé?"
"Không cần đâu ạ, tôi đã có người trong lòng rồi." Lục Gia Hòa quay đầu lại mỉm cười.
Câu nói ấy khiến cả đám đàn ông trong phòng bệnh tiếc nuối, còn Kỷ Nhân thì hoàn toàn ngây dại.
Cô ấy có người trong lòng rồi?!
Là... Nhạc Cần sao?!
Sao lại không nói với mình?!
Hay chỉ là viện cớ để từ chối người khác thôi?
Kỷ Nhân đầu đầy những dấu chấm hỏi, muốn suy nghĩ kỹ hơn nhưng không tài nào tìm ra đáp án. Bác sĩ Lục thì bận rộn, nàng cũng không tiện gọi điện hỏi cho rõ.
Nàng mở WeChat, nhấn vào trang cá nhân của Nhạc Cần, thấy cô ấy đăng ảnh đi xem kịch nói.
Tối qua còn đi xem kịch nữa, chẳng lẽ đi cùng Lục Gia Hòa sao?!
Cả đời Kỷ Nhân chưa từng đi xem kịch nói, nhất thời cảm thấy như giữa họ có một khoảng cách vô hình, lòng nàng chùng xuống, buồn bã không thôi.
***
Đổng Tường đến thăm, thấy nàng cuộn tròn trong chăn, tưởng nàng còn đang ngủ, nên ra ngoài hút hai điếu thuốc.
Quay lại thì thấy Kỷ Nhân đang uống nước, cậu ta bước đến nói: "Chị, theo như chị dặn, em đã..."
"Ra ngoài nói."
Trong phòng bệnh đông người, khó giữ bí mật, không thích hợp bàn chuyện quan trọng. Kỷ Nhân đưa cậu ta ra cầu thang thoát hiểm.
"Em chạy lại siêu thị thương mại kia một lần nữa, còn có mấy siêu thị nhỏ xung quanh khu dân cư, chụp hết rồi, chị xem đi." Đổng Tường nói.
"Ừm." Kỷ Nhân nhận lấy điện thoại, lật xem từng tấm hình.
Nàng không thể tự mình đi xem được, nhờ Đổng Tường chụp lại giá cả từng khu vực cũng mất thời gian, nên nàng chủ yếu xem giá rau củ và trái cây, cơ bản có thể định vị được giá cả của siêu thị.
Mấy siêu thị trong khu dân cư thì giá bình dân hơn, nhưng hàng hóa lại ít hơn; còn siêu thị trong trung tâm thương mại thì vừa có hàng đắt vừa có hàng rẻ, cũng không khác lắm so với định hướng siêu thị của bọn họ.
Mà đúng lúc trước đó, nàng vừa bàn bạc với vài nhà cung cấp thực phẩm hữu cơ, có thể bắt tay hợp tác thử xem sao.
Chuỗi siêu thị có lợi thế của chuỗi siêu thị, siêu thị độc lập cũng có cái hay riêng của siêu thị độc lập. Nàng có thể tùy lúc điều chỉnh hàng hóa theo phản hồi thị trường, để điều chỉnh lượng hàng nhập.
Hơn nữa, siêu thị mới cách trung tâm thương mại chỉ bốn cây số, tính ra cũng không thành vấn đề.
"Vậy thì quyết định mặt bằng này đi. Lát nữa chị sẽ nhắn WeChat nói chuyện thêm với chủ nhà, nhanh chóng hoàn tất thủ tục. Còn chú, hôm nay về dán thông báo chuyển nhượng tiệm bi-a đi. Giai đoạn tiếp theo cần chuẩn bị một khoản tiền mặt kha khá đấy."
"Dạ, em biết rồi."
Bàn xong chuyện, hai người trước sau đi ra khỏi cầu thang thoát hiểm, suýt nữa đụng phải người khác.
Kỷ Nhân ngẩng đầu lên vừa thấy: "Ủa đại ca, anh lại trốn ra hút thuốc nữa sao?"
Đại ca giật mình, nhanh như chớp nhét điếu thuốc vào túi: "Suỵt suỵt! Nhỏ tiếng thôi! Tôi khổ lắm rồi, em ngàn vạn lần đừng có bán đứng tôi đấy!"
Kỷ Nhân bật cười, túm lấy Đổng Tường kéo đi thẳng.
Đại ca quay đầu nhìn theo bóng hai người, lẩm bẩm: "Nhìn kiểu gì... cũng không giống tình yêu gì cho cam."
***
Buổi tối tan làm, Lục Gia Hòa nhận được tin nhắn của mẹ già, hai vợ chồng già đang liên hoan với bạn bè, bảo cô tự lo bữa tối.
Cô xoay người, tiện đường ghé sang tòa nhà bệnh nhân. Vừa bước lên hành lang, đã thấy Kỷ Nhân ở đó.
Một ngày không vận động là khó chịu khắp người, treo một cánh tay, lưng dựa vào tường, đang trò chuyện với mấy người.
"Bác sĩ Lục." Y tá Khâu đi ngang qua, cười nói: "Gần đây cô đến bên này thường xuyên quá nhỉ."
"Ừm, bọn họ đang nói chuyện gì thế?" Lục Gia Hòa hơi nâng cằm về phía bên kia.
"Đang trò chuyện xem mua đồ ăn ở đâu rẻ đấy." Y tá Khâu cười không ngớt, "Kỷ Nhân với mấy bác gái kia trò chuyện hăng lắm, cứ thế này là sắp quen hết các bác gái trong tầng rồi."
"Lại còn trò chuyện di động nữa chứ?"
Y tá Khâu cười phá lên, khiến Kỷ Nhân chú ý, vừa quay đầu thấy bóng dáng Lục Gia Hòa, hoảng hốt quay người chạy thẳng vào phòng bệnh.
"Đứng lại."
Kỷ Nhân lập tức dừng phắt lại như bị điểm huyệt.
"Em chạy gì thế?" Lục Gia Hòa bước đến trước mặt nàng hỏi.
"...... Tập thể dục, tập thể dục thôi. Chị không phải bảo tôi có thể vận động vừa phải, để hồi phục sức cơ bắp sao?" Kỷ Nhân chống chế.
"Tôi nói em tập chân sao?"
"Tập luôn cả chân, cũng đâu có lỗ gì đâu mà..." Kỷ Nhân lẩm bẩm.
Lục Gia Hòa bất đắc dĩ thở dài: "Ăn cơm chưa?"
"Chưa. Chị thì sao?"
"Tôi cũng chưa."
"Vậy chúng ta cùng đi ăn đi!" Kỷ Nhân buột miệng nói ra.
"Yến Tử không mang cơm cho em sao?"
"Em bảo em ấy về rồi." Kỷ Nhân vội nhanh tay gọi điện cho Yến Tử, bảo cô ấy đừng đến nữa, "Đi đi, chúng ta đi ăn quán Hồ Nam kia đi, tôi đã nửa năm không ăn rồi, nhớ muốn chết luôn."
"Em còn muốn ăn đồ Hồ Nam? Em có tin tôi lấy ớt cay rửa mặt cho em bây giờ không?"
Kỷ Nhân vội vàng cười nói: "Chị quyết định đi, chị quyết định đi, tôi ăn gì cũng được hết!"
Hai người đi về phía thang máy, vừa vặn chạm mặt đại ca từ cầu thang thoát hiểm đi ra, người toàn mùi thuốc lá.
"Trời ơi, đại ca, anh hút nhiều đến mức cả người tỏa khói vậy?" Kỷ Nhân bịt mũi, mặt nhăn nhó, "Anh mà còn hút kiểu này, tôi phải đi tố cáo thật đấy nha."
"Haizz, tôi cũng không muốn đâu, nhưng không chịu nổi! Nhịn khói còn khổ hơn nhịn cơm, muốn chết luôn đấy. Cô bé à, em không hiểu nỗi khổ của tôi đâu." Đại ca thở dài sầu thảm, "Em tưởng ai cũng như em, phiền não đơn giản vậy thôi sao."
"Phiền não gì thế?" Lục Gia Hòa tò mò hỏi.
"À... cô bé ấy chỉ là không phân biệt được với bạn của mình có phải là tình yêu hay không thôi, còn tôi, tôi......"
Kỷ Nhân cứng đờ tay chân xoay người, đi về hướng ngược lại.
"Em đi đâu thế?" Lục Gia Hòa gọi.
"Tố cáo! Tôi phải đi tố cáo anh ta với bác sĩ, anh ta hút thuốc đến điên rồi!"