Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc
Chương 64: Màn ra mắt bất ngờ
Chạy Như Bay Về Phía Người - Kiến Kình Lạc thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vì không có bàn giặt đồ, Kỷ Nhân xem như đã trải qua một đêm “khổ nạn” tại nhà Lục Gia Hòa.
Nàng gục mặt trên bàn học, viết bản kiểm điểm ròng rã hơn một tiếng đồng hồ, viết tay hoàn toàn, đến nỗi toàn thân tê cứng.
Lục Gia Hòa tắm rửa xong, kiểm tra bản kiểm điểm của nàng, rồi đặc biệt dán nó lên tường, bảo là để nàng “cảnh tỉnh bản thân”.
Kỷ Nhân nhìn bản kiểm điểm dán trên tường, đỏ mặt vì xấu hổ: “Nếu ba mẹ chị và Lý Thần Dao mà nhìn thấy bản kiểm điểm này, chắc em xấu hổ chết mất.”
“Em cũng biết xấu hổ à? Lần sau mà còn nói tục nữa thì tiếp tục viết kiểm điểm, xem bao giờ dán đầy khắp bức tường này.” Lục Gia Hòa nói.
“Hu hu hu......” Dù Kỷ Nhân có năn nỉ xin tha thế nào, cô vẫn không thay đổi ý định. Thế là Kỷ Nhân bèn nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi xuống đùi mình, với ý đồ dùng “mỹ nhân kế” để cứu vãn tình hình.
Sau một hồi hôn môi nồng cháy, Kỷ Nhân hỏi: “Gỡ xuống được chưa?”
“Mơ đi.”
“Cái chị này... ý chí cũng thật kiên định quá đi!”
Người ta chẳng bảo trên giường là lúc dễ mềm lòng nhất ư? Hay là vì hiện giờ không ở trên giường nên vẫn chưa mềm lòng?
Kỷ Nhân lâm vào trầm tư.
Lục Gia Hòa khẽ cong môi cười, một tay đặt lên vai nàng, áp trán vào trán nàng, tay còn lại thì luồn vào trong áo, lần mò lên đỉnh núi.
Thân thể Kỷ Nhân run lên, dễ dàng bị cô trêu chọc đến đỏ bừng mặt, mềm nhũn cả người. Vừa định mở miệng thì Lục Gia Hòa cúi đầu hôn lên môi nàng, chậm rãi nhưng khéo léo trêu chọc, khuấy động tâm can nàng.
“Sau này có chịu sửa hay không hả?”
Ngón tay cô trên gáy nàng không ngừng xoa nhẹ, vừa thoải mái vừa tê dại, Kỷ Nhân không còn sức chống cự, yếu ớt nói: “Sửa! Sửa! Sửa!”
“Sau này còn dám giấu giếm gì nữa không?”
“Không dám! Không dám! Không dám!”
“Người em yêu nhất là ai?”
“Chị chị chị!”
“Tối nay còn về không?”
“Về về về!”
“Hửm?” Lục Gia Hòa nghiêng đầu nhìn nàng, với ánh mắt nghi hoặc.
“Em còn để quà chuẩn bị cho ba mẹ chị ở nhà, phải về lấy mới được.” Kỷ Nhân nhanh trí đáp lời.
“Vậy sáng mai về lấy cũng được mà?” Lục Gia Hòa đề nghị.
“Thôi em muốn về bây giờ luôn, nếu không thì tối nay đừng hòng ai được ngủ yên, mai gặp ba mẹ chị sẽ không có tinh thần tốt.” Kỷ Nhân thành khẩn nói.
“Được rồi, em về cẩn thận.”
“Em biết rồi.”
Kỷ Nhân nhìn cô, bỗng nhiên kéo cô lại gần, hôn thêm mấy cái, rồi mới lưu luyến rời đi.
Lục Gia Hòa ngồi phịch xuống ghế, chờ ngọn lửa dục vọng trong người từ từ rút đi.
Cô nhìn về phía cửa, thầm nghĩ:
Mỗi lần đều chỉ lo châm lửa rồi mặc kệ nó tự tắt, lần sau sẽ không dễ dàng buông tha em như vậy nữa.
***
Sáng hôm sau, Lục Gia Hòa bị Liễu Gia gọi dậy sớm để phụ giúp việc nhà.
Giáo sư Lục ra ngoài mua cá, Liễu Gia cầm hai tép tỏi đặt lên bàn ăn: “Lột mấy cái này đi.”
Lục Gia Hòa vừa bắt đầu lột thì nghe Liễu Gia hỏi như không có gì: “Tối qua Kỷ Nhân có ngủ lại nhà con không?”
“Không ạ, em ấy chơi một lúc rồi về.”
Liễu Gia nửa tin nửa ngờ hỏi: “Thế sao con bé cứ lẩn tránh mẹ như trốn nợ làm gì?”
“Em ấy hồi hộp, sợ ba mẹ không hài lòng với em ấy.” Lục Gia Hòa trả lời trôi chảy.
Liễu Gia không nhịn được cười: “Ba mẹ có đáng sợ đến vậy sao?”
“Một người là lão sư, một người là phóng viên, ai gặp cũng phải run đó mẹ.” Lục Gia Hòa cười nói.
Liễu Gia lắc đầu cười, bước vào bếp làm cánh gà ướp gia vị.
Lục Gia Hòa lột tỏi xong, mang vào bếp hỏi: “À đúng rồi, sao ba lại đột nhiên thay đổi ý định, muốn gặp em ấy vậy?”
“Lần trước ba con không phải đi bệnh viện sao? Là Kỷ Nhân đưa đi đó.” Liễu Gia nói.
“Còn có chuyện đó hả mẹ? Em ấy chưa bao giờ kể cho con nghe.” Lục Gia Hòa hơi ngạc nhiên.
“Hôm con với con bé đánh nhau với người ta, con bé chỉ nhìn ba con từ xa một cái, hơn nữa hôm ba con bị bệnh có đeo khẩu trang, nên chắc con bé không nhận ra.”
Lục Gia Hòa gật đầu lia lịa, cười nói: “Thấy chưa, con nói rồi, chỉ cần tiếp xúc với em ấy một chút, là biết ngay em ấy dễ thương cỡ nào, sẽ không giữ thành kiến nữa.”
“Mẹ nói rõ trước, ba mẹ không phải có thành kiến với con bé, mà là có kinh nghiệm. Mẹ đã thấy quá nhiều cuộc hôn nhân ‘môn không đăng hộ không đối’ cãi nhau loạn cả lên, rồi kết thúc chóng vánh.” Liễu Gia nói xong, thấy Lục Gia Hòa định phản bác, liền cười nói tiếp, “Nhưng mà, kinh nghiệm cũng không phải trăm phần trăm chính xác, cũng có lúc sai lầm, chỉ mong lần này là ba mẹ sai lầm.”
Lục Gia Hòa lúc này mới hài lòng, suy nghĩ một lát rồi nói: “Con cũng không dám bảo đảm mấy chục năm tương lai sẽ thế nào, nhưng ít nhất hiện tại, mỗi ngày ở bên em ấy đều rất vui. Con nghĩ như vậy là đủ rồi.”
“Con vui là tốt rồi.” Liễu Gia gật đầu.
Cửa phòng mở ra, Giáo sư Lục về, cùng hàng xóm nói chuyện rôm rả.
“Giáo sư Lục, sáng sớm đi mua đồ ăn à? Nhà có khách đến chơi sao?”
“Đúng rồi, bạn gái của Gia Hòa đến nhà ăn cơm.” Giáo sư Lục nói.
“Ai da, Gia Hòa có bạn gái rồi hả?”
“Đúng đó, để tôi về làm cá đã, lát nữa còn phải nấu.”
Đóng cửa lại, Giáo sư Lục xách con cá vào bếp, xắn tay áo lên chuẩn bị làm cá.
“Lý lão thái bên kia mới được bế cháu trai, vui phải biết! Cả ngày ôm đứa nhỏ đi khắp xóm khoe.” Liễu Gia đưa dâu tây rửa sạch cho Lục Gia Hòa, “Đặc biệt rất thích tới nhà mình, chỉ để khoe cái niềm vui được ‘làm bà’.”
Lục Gia Hòa cắn một miếng dâu tây, vừa cười vừa nói: “Ba mẹ đừng để ý bà ấy là được rồi.”
“Cúi đầu không gặp ngẩng đầu gặp, mỗi lần mở miệng là phải xen vào mấy câu. Ý trong lời ngoài đều là tiếc hồi đó con không chịu để ý đến con trai nhà bà ấy.”
“Cũng đâu còn cách nào khác, con trai bà ấy có giỏi giang đến mấy thì cũng không hợp gu của con.” Lục Gia Hòa cười nói.
Chồng của Lý lão thái và Giáo sư Lục là đồng nghiệp cũ, nhà họ Lý dọn đến đây đúng lúc Lục Gia Hòa vừa vào đại học, coi như hàng xóm thân thiết nhiều năm.
Lý lão thái ngày xưa rất thích Lục Gia Hòa, còn từng hết lòng muốn gả cô cho con trai mình. Chỉ tiếc là lúc đó Lục Gia Hòa đã “come out” với cả nhà.
Khi Lý lão thái năm lần bảy lượt đến mai mối, thậm chí còn dắt cả con trai đến gặp mặt, Lục Gia Hòa không chịu nổi, đành phải nói cho bọn họ biết về xu hướng giới tính của mình.
Nhưng nhiều năm qua cũng không thấy cô tìm được người yêu, Lý lão thái vẫn luôn cho rằng Lục Gia Hòa chỉ tùy tiện viện cớ để từ chối con trai bà.
Thế là mỗi lần con trai bà đạt được thành tích gì, bà chỉ hận không thể lập tức đến khoe với nhà họ Lục.
“Chờ mà xem, lát nữa chắc bà ấy lại mò sang hóng chuyện cho xem.” Liễu Gia nói.
Vừa dứt lời, chuông cửa đã vang lên.
Hai mẹ con liếc nhau, bất đắc dĩ thở dài.
“Có phải Kỷ Nhân đến không?” Giáo sư Lục thấy hai người vẫn đứng sững ra không ai ra mở cửa, không nhịn được hỏi.
“Con đi xem.” Lục Gia Hòa vội chạy ra mở cửa, đứng ở cửa quả nhiên là Lý lão thái, đang bế đứa cháu trai trắng trẻo bụ bẫm đến chơi.
“Gia Hòa, con ở nhà à, tôi còn tưởng con đi đón bạn gái rồi.” Lý lão thái vừa cười vừa bước vào, tiện thể liếc nhìn thấy Giáo sư Lục trong bếp, liền tươi cười nói, “Ôi chao, Giáo sư Lục tự mình xuống bếp luôn, khách quý quá nha!”
“Lão Lục nhà tôi ngày thường cũng hay xuống bếp mà.” Liễu Gia nói.
“Ông già nhà tôi kém xa ổng điểm này, chưa bao giờ vào bếp cả.”
“Dì, uống miếng nước đi, nói nhiều khô cả họng.” Lục Gia Hòa nhanh tay rót nước mời.
“Gia Hòa đúng là người tri kỷ.” Lý lão thái ôm cháu trai ngồi xuống, nhận ly nước rồi hỏi: “Bạn gái con là thật hả?”
“Đã mang về ra mắt rồi, còn giả được sao ạ?” Lục Gia Hòa cười nói.
“Chưa chắc đâu, tôi lần trước coi phim truyền hình, nam chính cũng tìm bạn gái giả về đối phó với ba mẹ đấy thôi.”
“Nếu con muốn giả, đã giả từ lâu rồi, đâu cần chờ đến bây giờ.” Lục Gia Hòa ngồi xuống, bế luôn Tiểu tử béo đang trong lòng Lý lão thái lên chọc chọc chơi.
Đứa nhỏ mũm mĩm, đôi mắt to tròn ngây ngô chớp chớp, tay nhỏ huơ huơ trong không khí, trông đáng yêu vô cùng.
“Ôi chao, đứa nhỏ thích con rồi đó.” Lý lão thái cười tươi.
Lục Gia Hòa dí sát mặt lại gần, cùng Tiểu tử béo mắt to tròn nhìn nhau, Tiểu tử béo toe toét cười, Lục Gia Hòa cũng cười theo.
“Đáng yêu không?” Lý lão thái hỏi.
“Đáng yêu.”
“Vậy con cũng nên kiếm một đứa đi.”
“Vậy dì cho con đứa này đi.” Lục Gia Hòa nghiêm túc chỉ tay vào Tiểu tử béo nói.
“Hả?” Lý lão thái ngạc nhiên nói, “Đây là cháu tôi mà.”
“Dì không phải bảo con cũng nên kiếm một đứa sao, con chọn đứa này.”
“......” Lý lão thái nhìn cô nghiêm túc, không biết là đùa thật hay đùa giả, “Con đang trêu tôi phải không?”
“Đúng rồi, dì không nhận ra sao?”
“......”
Thật sự là không thể nhìn ra nổi.
Liễu Gia bưng trái cây ra, cười nói: “Bà đừng để ý nó, nó càng lớn càng bướng bỉnh.”
Lục Gia Hòa lè lưỡi.
Lý lão thái cười ha ha, nhưng vẫn tò mò hỏi tiếp: “Thế bạn gái con làm nghề gì?”
“Làm ở siêu thị.” Liễu Gia nói.
“Siêu thị à... Tốt nghiệp trường nào?”
“Trường nào nhỉ?” Liễu Gia thật sự không nhớ, nhìn sang Lục Gia Hòa, để cô tự trả lời.
“Tam Mương Đầu.” Lục Gia Hòa nhét một quả dâu tây vào miệng.
“Tam Mương Đầu?” Lý lão thái ngạc nhiên, “Đó là trường gì? Sao tôi chưa nghe bao giờ?”
“Vì đó là trường tiểu học ở quê em ấy, dì chưa nghe cũng bình thường.”
“Tiểu học???”
“Dạ.”
Lý lão thái ngạc nhiên không giấu được: “Ôi trời Gia Hòa, con thật là...... Con nghĩ sao vậy? Có phải giờ lớn tuổi rồi nên tùy tiện tìm đại một người sao?”
“Không phải đâu, đây chính là đại mỹ nhân con lựa chọn kỹ càng lắm đó dì.”
“......” Lý lão thái cũng không đồng tình, “Đẹp thì có ăn được không? Quan trọng nhất vẫn là năng lực cá nhân.”
“Sớm con, giúp ba lấy kéo vào đây.” Trong bếp, Giáo sư Lục lên tiếng.
“Dạ tới đây.” Lục Gia Hòa tìm cái kéo, mang vào bếp đưa cho ông.
Giáo sư Lục nhận kéo, hạ giọng nói: “Sao con lại kể mấy chuyện đó cho bà ấy làm gì?”
“Bà ấy hỏi con mà, với lại để lát nữa bà ấy không hỏi Kỷ Nhân nữa.” Lục Gia Hòa nói, “Không giấu được, lát nữa nếu bà ấy tự hỏi Kỷ Nhân, em ấy lại ngượng ngùng nói dối trước mặt ba mẹ, bắt em ấy tự trả lời thì không phải càng xấu hổ hơn sao? Thà nói trước cho rõ ràng.”
Giáo sư Lục cười tủm tỉm: “Được rồi, miễn con không ngại là được.”
“Con thì có gì mà ngại, con chỉ lo cho ba mẹ thôi. Dù sao thì bà ấy mà biết, sớm muộn gì cả khu cũng biết hết cho xem.”
“Thì có cách nào đâu, ai bảo bạn gái con lại là Kỷ Nhân chứ, đây là sự thật hiển nhiên rồi.”
Lục Gia Hòa mỉm cười, vừa nhớ ra còn chuyện chưa kịp nói cho ba mẹ, định mở miệng thì điện thoại reo.
“Kỷ Nhân đến rồi.” Lục Gia Hòa nhấc máy, “Alo, em đến rồi hả?”
“Em đang vào khu chung cư rồi, xe đỗ ở đâu chị?”
“Đỗ ở bãi dưới lầu ba là được.”
“Vâng ạ.”
Cúp máy xong, Lục Gia Hòa lập tức chạy ra ban công.
“Con bé đến rồi sao?” Liễu Gia hỏi.
“Dạ.”
“Tôi xem thử.” Lý lão thái bế tiểu tử béo ra ban công, thấy một chiếc xe chậm rãi lái đến, rồi nhìn thấy Lục Gia Hòa vội vã chạy xuống đón người.
“Xe này đẹp ghê.” Lý lão thái nói, “Người trong xe là bạn gái của Gia Hòa hả?”
“Không thể nào?” Liễu Gia nghi hoặc nhìn chiếc xe đậu dưới lầu, một người phụ nữ từ trong xe bước ra, không nhìn rõ mặt.
“Đến rồi à?” Giáo sư Lục cũng từ trong bếp ló ra xem náo nhiệt.
“Người kia là Kỷ Nhân hả?” Liễu Gia chỉ tay xuống hỏi.
“Tôi đeo kính viễn thị thôi, chứ có đeo kính viễn vọng đâu mà thấy được.” Giáo sư Lục chậc lưỡi.
“Chắc là không phải. Cái xe này tôi thấy rồi, con trai tôi lúc đi mua xe có hỏi qua, nhưng đắt quá mua không nổi. Người ngồi trong xe chắc là người có tiền, sao có thể là bạn gái Gia Hòa được.” Lý lão thái nói.
Cũng may sau đó không có người khác đi ngang qua, còn người phụ nữ kia đang lấy đồ từ trong xe ra, trông như đang chuẩn bị quà gặp mặt.
“Không lẽ đúng là Kỷ Nhân thật?” Liễu Gia nghi hoặc lầm bầm.
“Nghe nói dưới lầu có thằng nhóc tháng này cũng dắt bạn gái về, biết đâu là bọn họ đó.”
Ngay sau đó, Lục Gia Hòa xuất hiện trong tầm mắt bọn họ.
Lục Gia Hòa nói vài câu với người phụ nữ kia, hôn nàng một cái, rồi sau đó cùng nhau mang đồ vào hành lang.
Ba người trong nhà nhìn nhau sững sờ. Liễu Gia ngơ ngác: “Tôi không nhìn nhầm đấy chứ?”
Giáo sư Lục: “Có khi nào bệnh lão thị của tôi nặng thêm rồi không?”
Lý lão thái: “Không thể nào cả ba người cùng nhìn lầm! Rõ ràng Gia Hòa vừa hôn người phụ nữ đó!”
Trong thang máy, Kỷ Nhân co rúm vai, không ngừng đi đi lại lại: “Làm sao đây làm sao đây, em hồi hộp quá......”
“Đừng hồi hộp đừng hồi hộp.” Lục Gia Hòa lại hôn nàng một cái, “Còn hồi hộp không?”
“Siêu hồi hộp...... Hay là...... mình thử hôn lưỡi xem sao?”
Lục Gia Hòa bật cười, khẽ gõ đầu nàng: “Không kịp rồi.”
Cửa thang máy mở ra, Kỷ Nhân sợ hãi rụt rè đi theo sau Lục Gia Hòa sát nút, nhìn cô mở một cánh cửa, sau cửa liền xuất hiện ba người đang nhìn chằm chằm vào nàng.
“Ba mẹ, Kỷ Nhân đến rồi.” Lục Gia Hòa nghiêng sang một bên, giới thiệu Kỷ Nhân với ba mẹ.
“Chào Liễu Gia lão sư, chào chú ạ.” Kỷ Nhân lập tức đổi sắc mặt, mỉm cười lễ phép nhẹ gật đầu chào hỏi, thân hình cao ráo, khí chất xuất chúng, khiến người ta phải trầm trồ.
Lục Gia Hòa nhìn nàng điềm tĩnh, thần sắc tự nhiên hào phóng, ai mà ngờ mới mấy giây trước nàng còn hồi hộp đến lưng không dám ưỡn thẳng.
“Chào con, mau vào nhà ngồi đi.” Liễu Gia cười thân thiện.
“Dạ.” Kỷ Nhân nhanh nhẹn bước vào cửa lớn, thấy sau lưng Liễu Gia còn đứng một bà cụ lớn tuổi, kính cẩn lễ phép hỏi, “Ngài là nãi nãi của Gia Hòa phải không ạ?”
(*) nãi nãi: bà nội/bà ngoại
Ba người nhà họ Lục suýt bật cười tại chỗ, Lục Gia Hòa nén cười trực tiếp quay người bỏ đi mất.
Lý lão thái: “???”