Chạy Như Bay Về Phía Người
Chương 1: Cảm động Trung Quốc - tấm gương mẫu mực của chúng ta
Chạy Như Bay Về Phía Người thuộc thể loại Bách Hợp, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỷ Nhân đã ba năm không đặt chân đến bệnh viện, không ngờ cuối năm lại phải "góp mặt" trong một ca "hoành tráng" như thế này.
Bên ngoài trời lạnh cắt da, vậy mà khoa chỉnh hình lại đông đúc như chợ.
Nghe nói cứ đến mùa đông, phòng bệnh khoa chỉnh hình lập tức trở thành "hàng hiếm". Đường trơn trượt khiến người ta ngã sấp mặt là chuyện thường; thêm vào đó, các môn thể thao vận động như trượt băng, trượt tuyết còn "đóng góp" thêm không ít bệnh nhân.
Kỷ Nhân ngồi trên xe lăn, để Đổng Tường đẩy đi.
Hành lang người qua kẻ lại đông như trẩy hội, suýt chút nữa thì tắc nghẽn.
Đổng Tường đẩy nàng đi được hai bước lại kéo về, đợi người phía trước tản ra rồi mới rón rén đẩy tiếp, đẩy được hai bước lại đột nhiên... kéo về.
Kỷ Nhân chịu không nổi, giọng đầy bất lực: "Chú đang chuyển xe vào kho à?"
"Suýt nữa thì đi quá, chắc là chỗ này rồi." Đổng Tường lùi lại một mét, dừng trước cửa phòng khám, đối chiếu phiếu đăng ký kiểm tra tên bác sĩ: "Phòng khám số 7, bác sĩ Lục Gia Hòa, đúng rồi."
Cậu ta ngẩng đầu nhìn ảnh bác sĩ dán bên ngoài, hơi kinh ngạc: "Ủa, hóa ra là bác sĩ nữ?"
"Bác sĩ nữ thì làm sao?" Kỷ Nhân hỏi.
"Bác sĩ nữ ở khoa chỉnh hình hiếm lắm. Phẫu thuật là công việc nặng nhọc, tốn thời gian lại vất vả, đặc biệt là sự cực khổ không thể nói hết lời, nên khoa chỉnh hình cơ bản toàn bác sĩ nam. Chú họ em làm bác sĩ cũng nói thế." Đổng Tường giải thích.
"Vậy vị bác sĩ này hẳn rất giỏi giang rồi." Kỷ Nhân nói.
Không còn ghế trống, Đổng Tường đành ngồi xổm cạnh nàng. Một lúc sau, cậu ta lần tìm trong túi: "Nhân tỷ, em muốn ra hút điếu thuốc."
"Đi qua bên kia đi."
"Vâng, đại tỷ!" Nói xong Đổng Tường biến mất như gió, chạy ra khu hút thuốc.
Kỷ Nhân buồn chán đến phát rồ, nhìn quanh rồi ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào màn hình treo trên tường.
Màn hình hiển thị tên bác sĩ cùng với một bức ảnh công tác, khiến người ta phải sáng mắt.
Lông mày thanh tú, đôi mắt sáng, nụ cười nhàn nhạt, thoạt nhìn rất trẻ tuổi.
Dù vậy, nàng cũng biết những bức ảnh kiểu này được chỉnh sửa hậu kỳ rất nhiều, cơ bản chẳng có mấy người giống hệt ảnh thật.
"Ôi trời, bác sĩ này nhìn trẻ quá, không biết đã tốt nghiệp chưa?" Lúc này, bên cạnh nàng cũng có một bà cô đang xem ảnh, không khỏi lo lắng, trong lòng vẫn cảm thấy mấy ông bác sĩ già đầu hói đáng tin cậy hơn.
"Vị đại tỷ này, bác sĩ Lục không tệ đâu, vừa cẩn thận vừa dịu dàng." Một phụ nữ trung niên ngồi trên ghế xen vào nói, tay dắt đứa con gái khoảng mười tuổi, mỉm cười: "Con gái tôi chính là được cô ấy phẫu thuật, hồi phục rất tốt, nằm viện cũng thích bác sĩ Lục nhất. Con bé cũng không sợ đến bệnh viện nữa, lần này đến tái khám, còn rất hào hứng."
"Đúng rồi, sắp được gặp bác sĩ Lục, con còn phải cho bác sĩ xem tranh con vẽ!" Cô bé lắc lư mở cặp, con thú bông treo ngoài văng trúng chân Kỷ Nhân.
"Tỷ tỷ, cháu xin lỗi ạ!"
"Không sao." Kỷ Nhân cúi nhìn con vịt vàng đáng yêu, tiện miệng hỏi: "Con này mua ở đâu thế?"
"Bác sĩ Lục tặng đó ạ!" Cô bé ôm chặt con vịt vàng trong tay, sợ bị nàng giật mất: "Nếu khi phẫu thuật mà chị không sợ, bác sĩ Lục cũng sẽ tặng cho chị một con!"
Đúng lúc đó, loa thông báo gọi tên Kỷ Nhân.
Kỷ Nhân lần đầu ngồi xe lăn, lúng túng xoay bánh xe, không kiểm soát được lực, xe nghiêng hẳn rồi đâm thẳng vào cửa, thế là... rầm – cửa bật mở.
Người bên trong ngẩng đầu, hai người nhìn nhau, đối diện một lúc.
Kỷ Nhân xấu hổ muốn tìm cái lỗ để chui xuống.
Nhưng trong lòng vẫn thầm kinh ngạc, bác sĩ Lục ngoài đời còn đẹp hơn ảnh! Khuôn mặt biểu cảm tự nhiên, khí chất thanh lãnh, đặc biệt là nụ cười chưa kịp nở nơi khóe môi, khiến hai lúm đồng tiền như đang ẩn hiện trêu người.
Lục Gia Hòa quan sát nàng một lúc, thấy phía sau nàng không có ai, lập tức đứng dậy giúp đỡ, đẩy nàng vào trong.
"Cách vào cửa khá độc đáo đấy, cô đi một mình đến à?"
Kỷ Nhân bình tĩnh nói: "Còn có một tiểu cẩu."
"Hả?" Lục Gia Hòa hơi ngớ người, quay đầu nhìn ra ngoài phòng.
"Đang ở khu hút thuốc."
Vừa dứt lời thì Đổng Tường đã chạy ào vào: "Có em đây! Có em đây!"
Lục Gia Hòa ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng trên người cậu ta, nghĩ đến lời bệnh nhân nói, không khỏi bật cười, quay về chỗ ngồi, hỏi: "Tên họ."
"Kỷ Nhân."
Lục Gia Hòa nhìn tên trên hệ thống, gật gật đầu, nhìn về phía cô gái. Gương mặt trái xoan, ngũ quan anh khí, đường cằm mềm mại rõ ràng, giọng nói trong trẻo quyết đoán.
"Cô thấy không thoải mái ở chỗ nào?" Lục Gia Hòa hỏi.
"Bị tai nạn giao thông, khám cấp cứu xong, người ta liền đẩy tôi đến đây." Kỷ Nhân nói.
"Có mang theo phim không?"
"Có mang, có mang." Đổng Tường nhanh như chớp đưa phim qua, đôi mắt nhìn thẳng. Tranh thủ lúc bác sĩ xem phim, cậu ta khẽ ghé tai Kỷ Nhân thì thầm: "Trời ơi, bác sĩ này đẹp thật đó!"
Kỷ Nhân trừng mắt liếc cậu ta một cái: "Giữ thể diện đi chú."
Lục Gia Hòa xem xong phim, không thấy gãy xương rõ ràng, cho nên bên cấp cứu mới chuyển nàng đến đây để kiểm tra.
Cô quay đầu nhìn vết thương trên mu bàn tay Kỷ Nhân hỏi: "Cô bị tai nạn giao thông như thế nào?"
"Có người lái xe ép tôi, khiến tôi suýt đâm vào người khác, nên tôi đột ngột đánh lái, bay thẳng vào dải phân cách."
"Cô lái xe máy?"
"Ừm, xe máy." Kỷ Nhân nói.
Lục Gia Hòa gật gù, cúi xuống ấn nhẹ đầu gối nàng: "Chỗ này đau không?"
"Không đau."
"Chỗ này thì sao?"
"Cũng không đau."
"Bác sĩ, chị ấy bình thường không biết kêu đau đâu." Đổng Tường ở bên cạnh góp lời xen vào.
"Không sao, tôi hiểu biểu cảm của cô ấy." Lục Gia Hòa đổi chỗ khác ấn thử: "Đau không?"
Kỷ Nhân nhanh chóng nhíu mày: "... Đau."
"Có thể là tổn thương phần mềm, cô đi làm cộng hưởng từ, để xem tình hình cụ thể bên trong."
"Vâng."
Dù sao cũng không hiểu rõ, bác sĩ nói gì thì nghe vậy.
"Các vết thương ngoài da khác đều đã xử lý rồi sao?" Lục Gia Hòa nhìn vết xước trên mu bàn tay nàng hỏi.
"Vâng, rồi."
"Vậy tốt rồi. Cô ra ngoài đăng ký lịch chụp cộng hưởng từ đi."
Kỷ Nhân và Đổng Tường vừa ra khỏi phòng khám, liền nghe thấy cô bé nhảy nhót chạy vào: "Bác sĩ Lục, con đến rồi!"
"Lâu rồi không gặp nhỉ."
Kỷ Nhân quay đầu lại, thấy cánh cửa đang được phụ huynh đóng lại, chỉ kịp thoáng nhìn nụ cười tươi sáng trên mặt bác sĩ Lục qua khe cửa.
Khám xong mười mấy bệnh nhân tiếp theo, Lục Gia Hòa nhìn đồng hồ, tranh thủ chút thời gian nhắn tin cho mẹ cô.
【 Lục Gia Hòa 】: Tối nay mẹ ăn gì?
【 Mẹ 】: Mẹ đi họp lớp với bạn cũ, tính ăn lẩu.
【 Lục Gia Hòa 】: Bạn cũ nào?
【 Mẹ 】: Chồng mẹ, con cũng biết đó.
【 Lục Gia Hòa 】: Thế thì trùng hợp ghê.
【 Mẹ 】: Thế con muốn ăn gì?
【Lục Gia Hòa】: Thịt bò hầm khoai tây, thịt bò hầm khoai tây, thịt bò hầm khoai tây...
【 Mẹ 】: Nhìn con là biết sắp hóa thành củ khoai tây rồi.
【 Mẹ 】: Gen tuyệt thế mỹ nữ.
Lục Gia Hòa bật cười. Khám xong mấy bệnh nhân cuối, cô lái xe thẳng về nhà ba mẹ.
Giống như mọi ngày khám bệnh, thời gian cô khá thoải mái, tan ca không muộn lắm, có thể tranh thủ qua "ăn chực".
Dù cô và ba mẹ chỉ cách nhau một tiểu khu.
"Thơm quá." Vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thịt bò hầm bốc lên ngào ngạt. Cô thay dép lê, ở huyền quan bôi một ít gel rửa tay khô, vừa xoa vừa đi thẳng đến bàn ăn.
Mẹ cô nói: "Có mỗi cái này là nhanh, đồ ăn nguội hết rồi."
"Mẹ còn có thể cho con ăn đồ nguội sao?" Lục Gia Hòa múc chén canh nóng hầm hập, cười tít mắt thỏa mãn.
"Gần đây phẫu thuật nhiều không?" Ba cô hỏi.
"Nhiều lắm ạ, cả khám bệnh lẫn phẫu thuật đều tăng."
"Mấy hôm trước tiểu cô con lái xe bị ngã, định mấy ngày nữa đến bệnh viện tìm con khám."
"Lái xe? Không phải lái xe máy đi chứ?" Lục Gia Hòa hỏi theo phản xạ, chỉ riêng hôm nay, cô đã gặp hai bệnh nhân lái xe máy.
"Con nghĩ tiểu cô con giống người chạy xe máy à? Lái xe điện cũng đã khó nhọc rồi."
Lục Gia Hòa cười: "Dạ được, ba nói tiểu cô đến khám sớm một chút, đừng kéo dài nữa. Tiểu cô lần nào kêu đi khám bệnh cũng muốn kéo dài đến khi không chịu nổi mới chịu đi."
Ăn cơm xong, thời gian còn sớm, Lục Gia Hòa định đi phòng gym.
Làm nghề này mà thể lực không tốt thì xác định là "toang".
"Bên ngoài lạnh lắm đấy, mặc thêm áo vào rồi hẵng đi!" Mẹ cô gọi với theo.
"Con mặc nhiều lắm rồi."
Lục Gia Hòa lái xe ra khỏi tiểu khu, không ngờ quãng đường ngắn vậy mà cũng kẹt cứng.
Trong lúc chờ, cô từ gương chiếu hậu thoáng thấy một bóng dáng khập khiễng.
Một cô gái khập khiễng đi về phía trước. Đợi đi đến gần hơn, cô mới phát hiện gương mặt này có chút quen mắt.
Tin——!
Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng còi xe, khiến Kỷ Nhân giật mình. Nàng quay đầu định mắng người ta, nhưng khi nhìn rõ mặt đối phương thì lại sững sờ.
"Bác sĩ Lục?"
"Xe lăn của cô đâu rồi?" Lục Gia Hòa thò đầu ra hỏi.
"Trả rồi."
Vốn nàng không bị thương nặng đến vậy, lại không phải không đi được. Chỉ là Đổng Tường và Yến Tử chuyện bé xé ra to, một hai cứ đòi thuê xe lăn cho nàng.
Nhưng nàng tự mình lại không xoay sở được, cũng không thể để Đổng Tường quanh quẩn bên cạnh đẩy xe 24/24, đơn giản là trả luôn.
"Cô định đi đâu đây?"
"Ra xử lý chút việc."
"Đi đâu?" Lục Gia Hòa liếc nhìn chân nàng, lại hỏi thêm lần nữa.
"Siêu thị Duyên Hoa."
"Lên xe đi, tôi đưa cô đi."
Kỷ Nhân do dự: "Không cần phiền vậy đâu, đi vài bước là tới rồi."
"Vừa lúc tiện đường thôi, nhanh lên xe đi. Đợi chút cô té thêm phát nữa có khi lại thật sự phải phẫu thuật luôn cho nhanh." Lục Gia Hòa nói.
"Vậy làm phiền cô rồi, cảm ơn bác sĩ Lục." Kỷ Nhân ngại ngùng căng da đầu leo lên xe, vừa ngồi xuống thì đầu gối liền bắt đầu đau nhói.
"Có phải khi gập gối là đau nhất không?" Lục Gia Hòa hỏi.
"Ừm."
"Cộng hưởng từ đã hẹn thế nào rồi?"
"Hẹn rồi, ngày mốt."
"Hai ngày này cô ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, đừng loay hoay lộn xộn. Có kết quả phim thì nhanh chóng quay lại đây khám."
"Tôi biết rồi."
Kỷ Nhân lần đầu đi nhờ xe bác sĩ, ít nhiều có chút gượng gạo không tự nhiên, tay không biết để đâu cho phải. Ánh mắt vô tình liếc sang Lục Gia Hòa, rồi lại vội vàng thu về.
Xe phía trước cuối cùng bắt đầu di chuyển.
Trong xe nhất thời yên tĩnh đến lạ, có nên tìm chủ đề gì để phá vỡ sự ngượng ngùng không?
"Bác sĩ Lục, cô thấy tôi có phải bị bệnh nặng không?"
Lục Gia Hòa: "???"
"Bên cấp cứu nói tôi không gãy xương, nhưng lại đẩy tôi đến khoa các cô. Cô còn bảo tôi đi làm cộng hưởng từ, có phải giấu tôi chuyện gì không? Tôi bị nặng lắm hả?" Kỷ Nhân hỏi.
"X-quang không nhìn ra chi tiết cụ thể bên trong đầu gối. Khi ấn vào sụn chêm của cô thì bị đau, nên cần làm cộng hưởng từ để xem mức độ tổn thương cùng với vấn đề về dây chằng." Lục Gia Hòa kiên nhẫn giải thích.
"Ra là vậy... Thế có cần phẫu thuật không? Tôi thấy có người điều trị bảo tồn thì không cần phẫu thuật."
"Phải xem phim mới quyết định được."
Kỷ Nhân thở dài, gần đây công việc bận rộn, nếu phẫu thuật thì sẽ chậm trễ thời gian quá.
Qua đèn xanh đỏ, Lục Gia Hòa nhìn nàng một cái, phát hiện nàng ngồi thật ngoan, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, lưng thẳng tắp, không khỏi cười nói: "Sao cô giống như đang đi học vậy, ngồi nghiêm túc thế?"
Nghe vậy, Kỷ Nhân hơi thả lỏng một chút: "Không phải, hồi đi học tôi cũng không nghiêm túc thế này. Cô đừng nhìn tôi như vậy, thực ra tôi toàn lén uống Coca với ăn khoai tây."
Lục Gia Hòa "phụt" một tiếng, bật cười thành tiếng.
Rẽ qua khúc cua, xe đến siêu thị Duyên Hoa.
"Cảm ơn bác sĩ Lục." Kỷ Nhân mở cửa xe, cẩn thận đỡ chân bước xuống.
"Bạn trai của cô yên tâm để cô một mình ra ngoài à?" Lục Gia Hòa không yên tâm hỏi.
Kỷ Nhân sững sờ vài giây, mới phản ứng: "À, cô nói Đổng Tường à? Cậu ấy không phải bạn trai tôi, là bạn trai của em gái tôi."
"Ồ, ngại quá, tôi hiểu lầm rồi." Lục Gia Hòa ngượng ngùng cười.
"Không sao."
Kỷ Nhân chào tạm biệt bác sĩ Lục rồi rón rén khập khiễng đi đến cửa siêu thị, quay đầu nhìn lại, phát hiện xe bác sĩ Lục theo đường cũ quay đầu trở về.
Có chỗ nào tiện đường đâu, rõ ràng là cố tình đưa nàng đến đây.
"Nhân tỷ, sao không ở nhà nghỉ ngơi đi, chạy ra đây làm gì? Muốn đi đâu thì gọi điện cho em, em sẽ đi đón chị." Đổng Tường mặc đồng phục siêu thị chạy ra.
"Chú đến vừa lúc lắm, đi làm cho chị cái cờ cảm ơn, chị phải tặng bác sĩ Lục."
"Hả? Chị còn chưa điều trị xong mà đã tặng cờ cảm ơn rồi?" Đổng Tường há hốc mồm.
"Làm đi, không chết ai đâu."
"Được rồi, thế viết gì trên cờ? 'Diệu thủ hồi xuân' hả?"
Kỷ Nhân suy nghĩ vài giây: "Ừm... 'Cảm động Trung Quốc, tấm gương mẫu mực của chúng ta'."
Đổng Tường: "???"