Chạy Như Bay Về Phía Người
Chương 12: Bên cạnh tôi chẳng có ai đặc biệt như cô.
Chạy Như Bay Về Phía Người thuộc thể loại Bách Hợp, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỷ Nhân hỏi bác sĩ Lục muốn ăn gì, bác sĩ Lục tiện miệng nói về một quán cơm món ăn thanh đạm, nằm ở phía sau con phố, không cần đi qua cổng chính, giá cả cũng phải chăng.
Ba người hướng về cửa sau mà đi, lúc này điện thoại của đại tỷ đột nhiên reo lên.
Đại tỷ vội vàng nghe máy, nụ cười vụt tắt, thay vào đó là vẻ lo lắng hoảng hốt, quay sang nói với Kỷ Nhân: "Tiểu Kỷ, cháu trai tôi ngã từ trên bàn xuống, trong nhà chỉ có một lão nhân ở đó, tôi sợ là..."
"Chị về trước xem sao đi, tôi ở đây tạm thời không cần chị đâu."
"Cảm ơn, cảm ơn cô nhiều lắm, tôi phải chạy ngay về đây." Đại tỷ sốt ruột hoảng hốt chạy ra ngoài gọi xe.
Kỷ Nhân chạm vào bánh xe lăn, thì chiếc xe lăn liền chuyển động.
Nàng quay đầu lại, thấy người phía sau chính là Lục Gia Hòa: "Bác sĩ Lục, không dám làm phiền cô, tôi tự đi được rồi."
"Không sợ đâm vào cửa sao?" Lục Gia Hòa vừa cười vừa đẩy nàng ra cửa sau.
Kỷ Nhân nhớ lại tình huống lần đầu tiên hai người gặp mặt, buồn cười: "Đâm vào tường nam một lần thì phải biết quay đầu lại chứ, tôi đâu ngốc tới mức đâm mãi không chán?"
Lục Gia Hòa cũng cong môi cười: "Tiện tay thôi, không có phiền gì. Nếu cô mà té thêm một phát ngay trước ngày xuất viện, thì tôi mới thật sự phiền."
"Vậy cảm ơn bác sĩ Lục đã ra tay tương trợ nhé."
Giờ này là lúc cơm chiều, khách trong quán khá đông. Lục Gia Hòa đẩy nàng đến một bàn trống bên trong.
"Bác sĩ Lục, cô gọi món đi, muốn ăn gì thì tùy ý chọn." Kỷ Nhân nói lớn.
Bác sĩ Lục gọi hai món, quán cơm này không có quét mã gọi món, vẫn là thực đơn viết tay giản dị nhất.
Lục Gia Hòa viết hai món ăn, rồi đưa thực đơn cho Kỷ Nhân: "Cô xem có muốn thêm gì nữa không?"
Kỷ Nhân liếc qua liền thốt lên: "Wow, chữ của bác sĩ Lục đẹp quá, tôi còn tưởng các bác sĩ ai cũng viết chữ như gà bới nữa cơ."
Lục Gia Hòa bật cười: "Đó là do định kiến thôi."
"Đúng đúng." Kỷ Nhân gật đầu lia lịa, thấy những món cô gọi đều không đắt tiền, nên đề xuất: "Gọi thêm mấy con cua lớn nha?"
"Đừng, mắc lắm."
"Không sao, tôi mời cô mà."
"Không cần cua lớn, cô kiếm tiền đâu có dễ... Hơn nữa tôi dị ứng với cua." Lục Gia Hòa nói.
"Dị ứng? Vậy thôi, đổi món khác, cô còn muốn ăn gì nữa không?"
"Thêm món canh đậu hũ cá trích đi, bổ sung canxi."
"Đồng ý."
Trong lúc chờ đồ ăn được mang ra, Lục Gia Hòa nhắn tin cho mẹ, rồi tranh thủ trả lời vài tin nhắn công việc còn tồn đọng.
Xử lý xong những việc này, vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt đang nhìn chằm chằm của ai đó.
"...... Thật ngại quá, có vài tin nhắn công việc cần trả lời gấp."
Kỷ Nhân giật mình, xua tay: "Không sao không sao, có gì mà xin lỗi, chơi điện thoại cũng là kỹ năng sống còn thời nay đó, cô cứ chơi thoải mái."
Lục Gia Hòa khẽ cười, lấy khăn giấy lau bàn, lấy trong túi ra một lọ nước rửa tay khô, liếc nhìn Kỷ Nhân một cái: "Đưa tay ra."
Kỷ Nhân ngoan ngoãn chìa tay ra, cảm nhận một chút chất lỏng mát lạnh rơi vào lòng bàn tay. Nàng vừa chà tay vừa nhìn chằm chằm đối phương làm động tác khử khuẩn, kinh ngạc hỏi: "Các cô trước khi ăn cơm đều phải làm nghi thức thần thánh thế này sao?"
"Không chỉ có thế đâu, mà trước khi mở hộp cơm còn phải tắm gội sạch sẽ, thắp nhang cầu nguyện nữa."
Lục Gia Hòa nói xong, thấy vẻ mặt không tin nổi của nàng, bật cười: "Cô thật sự tin hả?"
Kỷ Nhân thu lại biểu cảm, nghiêm túc nói: "Chủ yếu là vì bác sĩ Lục có gương mặt phúc hậu, vô hại, khó mà khiến người ta nghi ngờ cô đang nói đùa."
"Phúc hậu, vô hại?" Lục Gia Hòa hơi nhướng mày nhẹ, khóe môi cong lên, "Có phải càng trông vô hại thì khả năng lừa người càng mạnh không."
Kỷ Nhân nhìn chằm chằm cô vài giây, tò mò hỏi: "Vậy cô đã lừa ai rồi?"
"Đã lừa rất nhiều người rồi, lừa bệnh nhân nói phẫu thuật rất đơn giản, lừa bạn thân nói cô ấy gầy, lừa lãnh đạo nói tôi không biết uống rượu."
Kỷ Nhân bật cười: "Nói chuyện với bác sĩ Lục cũng thật thú vị, bên cạnh tôi chẳng có ai đặc biệt như cô cả."
"Đặc biệt?"
Từ này không khỏi có chút ý nghĩa, tiến thêm một chút là ám muội, lùi một chút là phóng đại.
Nhưng người nói ra lại có ánh mắt trong trẻo, sáng ngời, nụ cười chân thành, ấm áp, không tiến không lùi, vừa đủ khiến người ta thấy gãi đúng chỗ ngứa.
Lục Gia Hòa mỉm cười: "Quá lời."
"Thật đó, tôi không phải vì xã giao mà tôi nói vậy." Kỷ Nhân nhấn mạnh.
Nàng cũng quen biết không ít người, cũng không biết là do hoàn cảnh hay tính cách cá nhân, tóm lại những người nàng từng tiếp xúc, rất ít người có kiểu như bác sĩ Lục, vừa dịu dàng vừa dí dỏm.
Những người tốt với nàng không phải không có, nhưng không phải ham tiền thì ham sắc, chẳng hạn như Từ Sướng Húc.
Như bác sĩ Lục thì lại khác, chỉ đơn thuần là quan tâm, giọng nói dễ nghe, mỗi câu nói như làn gió xuân thổi qua. Kỷ Nhân thích nghe cô nói chuyện, cũng thích nghe cô cười, cảm giác tâm trạng mình cũng tốt hơn hẳn.
Đang trò chuyện thì món đầu tiên được mang ra.
"Bác sĩ Lục, sao cô không buồn hỏi tôi vừa rồi tôi gặp chuyện gì?" Kỷ Nhân tách đũa, đưa cho cô.
"Chắc là bị người bám riết tỏ tình." Lục Gia Hòa rót hai ly trà, nhẹ nhàng đặt một ly trước mặt nàng.
"Thông minh! Quá thông minh!" Kỷ Nhân nhấp một ngụm trà, buông ly xuống rồi bắt đầu nói lan man: "Cái tên Từ Sướng Húc đó – chính là người đàn ông lúc nãy, trước kia làm đồng nghiệp với tôi, lúc đó còn là đối thủ cạnh tranh của tôi nữa. Hai đứa cứ nhìn nhau là thấy gai mắt, cái kiểu nịnh nọt cấp trên của anh ta thật khiến người ta buồn nôn. Sau này tôi từ chức ra ngoài tự lập, kiếm được chút tiền, anh ta liền bắt đầu theo đuổi tôi, cô nói xem có tức không chứ......"
"Ăn thêm rau xanh đi." Lục Gia Hòa cười nói.
"Ờ, được được." Kỷ Nhân gắp một miếng cải ngồng, nhai nhai, rồi bất thình lình tò mò hỏi: "Bác sĩ Lục, cô có bạn trai chưa?"
"Không có."
"Thật á?"
"Ừm, sao lại nhìn tôi kiểu đó?"
Kỷ Nhân nhìn cô với vẻ không thể tin nổi: "Tôi cứ tưởng người như cô, ưu tú như vậy, chắc chắn đã có người yêu rồi chứ."
"Không có thời gian. Còn cô?"
"Không có tâm trí, tìm bạn trai sẽ làm chậm trễ việc kiếm tiền của tôi, đã thế tôi còn phải đề phòng xem anh ta có phải chỉ muốn tiền của tôi không nữa."
Ăn cơm xong, Kỷ Nhân lăn xe lăn chuẩn bị đi tính tiền, kết quả có người nhanh hơn nàng một bước.
"Bác sĩ Lục! Đã nói là để tôi mời mà!" Kỷ Nhân la lên.
"Cô mời khách, tôi trả tiền, công bằng, đúng chuẩn AA." Lục Gia Hòa điềm nhiên nói.
"......" Kỷ Nhân không cam lòng, "Tôi thật lòng muốn mời cô ăn mà."
"Tôi biết, tâm ý cô tôi nhận rồi, tiền thì cất đi. Đợi sau này cô kiếm được tiền lớn rồi hẵng mời tôi ăn." Lục Gia Hòa đẩy xe lăn đưa nàng trở lại bệnh viện.
Ai ngờ vừa tới đại sảnh tầng một, xe lăn bỗng nhiên khựng lại.
Kỷ Nhân hoài nghi quay đầu lại, phát hiện bác sĩ Lục không chớp mắt nhìn chằm chằm về một hướng...... về một ai đó.
"Bác sĩ Lục, hóa ra cô cũng thích ngắm mỹ nữ hả?" Kỷ Nhân trêu chọc.
"Ai mà không thích ngắm mỹ nữ chứ." Lục Gia Hòa rút tầm mắt lại, bật cười tiếp tục đẩy xe đi.
"Cô không định xin số điện thoại của mỹ nữ kia sao?"
"Xin làm gì?"
"Tán gẫu chứ làm gì." Kỷ Nhân nói: "Tôi nói cô nghe nè, hồi trước nhiều cô gái chủ động đến xin WeChat của tôi lắm đó."
Lục Gia Hòa thấy mới lạ nhìn nàng: "Thật sao?"
"Thật chứ sao không! Tôi cũng không hiểu sao càng ngày càng được các cô gái ưa thích như vậy. Yến Tử còn nói trên người tôi toát ra khí chất 'mẫu tính'... Tôi có cái quái gì mà mẫu tính! Tôi chỉ muốn đấm cho nó biến thành tinh tinh thôi!" Kỷ Nhân nghiến răng siết chặt nắm tay.
Lục Gia Hòa bật cười thành tiếng, rồi quay đầu lại nhìn về hướng vừa rồi, nhưng bóng người kia đã hoàn toàn biến mất.
Không biết có phải mình nhìn nhầm không.
Thang máy người đông nghẹt, Kỷ Nhân thực ra còn đỡ, có xe lăn ngồi, chứ Bác sĩ Lục thì gần như bị ép dính vào người khác.
"Bác sĩ Lục, lại đây ngồi đi, tôi ôm cô." Kỷ Nhân hào phóng vỗ vỗ đùi mình.
"......"
Tầng hai có hai người bước ra, nhưng lại lập tức có thêm một đám người chen vào. Hai chân Lục Gia Hòa bị xe lăn cản trở, không nhúc nhích được, mà người phía sau vô tình đẩy tới, khiến cả người cô áp sát vào Kỷ Nhân.
Cô dùng hai tay chống vào tay vịn xe lăn, cong eo để giữ thăng bằng, trong khoảnh khắc đó, cô và Kỷ Nhân nhìn nhau.
Bốn mắt chạm nhau.
Không khí trong thang máy oi bức, ngột ngạt, Kỷ Nhân không hiểu sao bỗng thấy khô miệng, khô lưỡi, không dám cử động lung tung, sợ lại chạm vào bác sĩ Lục. Nàng đành khẽ vỗ vỗ đùi, định nói gì đó thì nghe bác sĩ Lục chậm rãi nói: "Gương mặt này của cô... đúng là kiểu rất được con gái ưa thích."