Chương 17: Cho nên... mới nhịn không được mà muốn lại gần hơn chút nữa...

Chạy Như Bay Về Phía Người

Chương 17: Cho nên... mới nhịn không được mà muốn lại gần hơn chút nữa...

Chạy Như Bay Về Phía Người thuộc thể loại Bách Hợp, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kỷ Nhân lảo đảo từng bước nhỏ, đi thẳng đến bãi đỗ xe.
"Lên xe đi, tôi đưa cô về." Lục Gia Hòa nói.
"Không cần phiền vậy đâu, Yến Tử vừa nhắn tin nói sắp đến đón tôi rồi, chắc chẳng mấy chốc sẽ tới." Kỷ Nhân nói.
Lục Gia Hòa nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn khuôn mặt đỏ bừng của nàng, trong lòng vẫn không yên tâm để nàng đứng ngơ ngẩn một mình ở đây: "Vậy tôi ở lại chờ cùng cô."
"Thế sao được, người ta ngại chết mất thôi, khì khì khì~" Kỷ Nhân cười đến nỗi mặt mày hớn hở.
Hai người đứng ven đường tán gẫu được một lúc, thì thấy một chiếc xe máy gầm rú lao tới, dừng lại vững vàng trước mặt họ.
Đổng Tường và Yến Tử cùng đến.
Yến Tử ngồi ở ghế sau, vừa thấy bác sĩ Lục cũng ở đó thì nhanh nhẹn chạy tới: "Ôi, bác sĩ Lục, thật trùng hợp!"
"Ừm." Lục Gia Hòa khẽ gật đầu, "Chị cô uống hơi nhiều rồi, mau đưa chị ấy về đi."
"Được, thế còn bác sĩ Lục thì sao ạ? Có cần chúng tôi đưa chị về luôn không?"
"Không cần, tôi không uống rượu, có lái xe đến. Tôi đi trước đây." Lục Gia Hòa nói.
"Bác sĩ Lục, hẹn gặp lại~" Yến Tử vẫy vẫy tay.
Ngay lúc này, Kỷ Nhân đột nhiên hét to: "Aaaaaaa —— Bạn ơi! Tạm biệt bạn......!"
"Chị, chị uống say rồi sao?" Yến Tử quay đầu nhìn Kỷ Nhân.
"Em mới say!" Kỷ Nhân lườm lại. "Không nghe thấy chị cô gọi 'bạn' sao?"
Kỷ Nhân trợn trắng mắt lườm Yến Tử một cái, rồi nhìn theo Lục Gia Hòa lên xe.
Khi xe đi ngang qua, Kỷ Nhân duỗi thẳng cánh tay ra, dùng hết sức vẫy tay: "Bạn ơi tạm biệt——"
Lục Gia Hòa trong xe khẽ mím môi cười, thoáng nhìn họ rồi lái xe đi.
"Điên thật rồi." Yến Tử lắc đầu, "Chị còn nhớ xe mình đỗ ở đâu không đó?"
"Đương nhiên." Kỷ Nhân quăng chìa khóa cho cô, rồi xoay người bước về phía xe mình.
"Hiếm có ngày chị tôi không 'lái xe' (nói bậy), mà là lái xe thật đó nha." Yến Tử nói, rồi quay sang vẫy tay với Đổng Tường, ý bảo cậu ta về trước đi.
"Bác sĩ Lục nhắc chị bớt lái mô tô lại một chút." Kỷ Nhân nói.
"Ôi, rõ chán, đúng là chỉ có lời chuyên gia nói mới khiến chị chịu nghe. Bác sĩ bảo chị bớt lái mô tô thì chị liền răm rắp nghe theo, còn lời em nói thì chị coi như gió thoảng qua tai." Yến Tử hừ hừ, khởi động xe, "Mà nói chứ, sao bác sĩ Lục cũng ở đó vậy? Chị ấy vừa mới đi siêu thị với ba mẹ cơ mà."
"Vậy à?"
"Đúng vậy đó, cùng ba mẹ chị ấy đến, nhìn một nhà hạnh phúc lắm. Bác sĩ Lục trước mặt ba mẹ chị ấy cứ như cô con gái nhỏ ngoan ngoãn của họ, vừa nhìn liền biết chị ấy rất hạnh phúc."
Kỷ Nhân quay đầu liếc cô một cái, rồi ngả ra ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Yến Tử không dám hé răng, cũng không biết đang nghĩ gì, đột nhiên, cô nghe thấy Kỷ Nhân khẽ lẩm bẩm như người nói mê: "Cho nên... mới nhịn không được mà muốn lại gần hơn chút nữa..."
***
Lục Gia Hòa về đến nhà, tắm rửa xong chuẩn bị ngủ, điện thoại bỗng nhiên reo lên, nhận được một tin nhắn từ số lạ.
【Cậu có bạn gái?】
Lục Gia Hòa nhìn dãy số, thật sự không nghĩ ra là ai, nhưng giọng điệu này có vẻ quen thuộc, liền trả lời: 【Bạn là?】
Bên kia chậm chạp không phản hồi.
Cô nghĩ chắc ai đó nhắn nhầm rồi.
Mặc kệ, đi ngủ thôi.
Nhưng vừa nhắm mắt lại, trong đầu không hiểu sao lại vang lên khúc nhạc ở quán bar tối nay.
Tối nay quán bar mời ban nhạc khá hay, bầu không khí vừa phải, dễ chịu, âm nhạc như móng mèo, cào không ngừng trong lòng người nghe, khiến cô gần như chìm đắm vào bầu không khí ái muội lúc ấy.
Tối nay, cô và Kỷ Nhân có mấy lần tiếp xúc thân mật, dù đều là ngoài ý muốn, nhưng cái ôm siết chặt đến nghẹt thở ấy, cùng nụ hôn bất ngờ đến không kịp phòng bị, đều khiến cô thoáng chút mê loạn.
Khi Kỷ Nhân nói "có thể hôn lại", Lục Gia Hòa quả thật đã ngây người ra một giây, suýt chút nữa làm theo ma xui quỷ khiến mà cúi xuống hôn thật.
Con người ở trong hoàn cảnh riêng tư như vậy, rất dễ làm những chuyện vượt rào.
May mà cô còn kịp thời tỉnh táo, nhìn thấy gương mặt Kỷ Nhân đỏ ửng, cô liền biết bây giờ mà tiếp tục thì chẳng khác nào nhân lúc người ta say mà làm chuyện xấu.
Kỷ Nhân cái gì cũng không hiểu, chỉ coi đó là trò chơi, nhưng cô thì không.
Trong tình huống không bình đẳng như thế, nếu tiếp tục, đó chính là chiếm tiện nghi.
Nhưng mà... nhưng mà...
Cô khẽ mím môi, trong đầu lại thoáng hiện lên ý nghĩ: Nếu lúc đó thực sự hôn tiếp, Kỷ Nhân sẽ phản ứng thế nào? Còn bản thân cô sẽ phản ứng ra sao đây? Lục Gia Hòa thở dài một hơi, thầm nghĩ nhất định là do độc thân quá lâu rồi, đến cả một nụ hôn thật cũng bắt đầu mong chờ ư.
Nhưng loại suy nghĩ này, sang ngày hôm sau liền biến mất gần như hoàn toàn.
Phòng phẫu thuật lạnh lẽo là nơi có thể dập tắt mọi cảm xúc. Giờ cô chính là một cỗ máy phẫu thuật vô cảm.
Phẫu thuật cả một ngày, thể xác lẫn tinh thần đều kiệt sức. Cô ghé qua nhà ba mẹ ăn khuya một chút, rồi về tới nhà khi đồng hồ vừa điểm mười hai giờ.
Trước khi ngủ Lục Gia Hòa tiện tay lướt qua mấy tin nhắn chưa đọc, trả lời từng cái một. Sau đó, cô mở vòng bạn bè, lướt qua vài cái cho vui thì thấy một phút trước, Kỷ Nhân vừa đăng một ảnh.
Một tấm ảnh kho hàng siêu thị.
Lục Gia Hòa để lại bình luận: 【Còn đang làm việc hả?】
Kỷ Nhân đáp ngay: 【Đúng rồi, Tết đến bận muốn xỉu [biểu tượng nhe răng]】
Bận đến giờ vẫn chưa tan ca mà còn cười được sao? Chắc là vì Tết được lương gấp ba nhỉ?
Cô đang chuẩn bị buông điện thoại đi ngủ, thì bỗng nhiên nhảy ra vài tin nhắn.
【Kỷ Nhân】: Bác sĩ Lục cũng chưa ngủ hả?
【Kỷ Nhân】: Siêu thị chúng tôi đang có combo quà Tết siêu hời, bác sĩ Lục muốn đặt một phần không? 【hình ảnh gói quà Tết】
【Lục Gia Hòa】: Không cần đâu, tôi ăn Tết có một mình thôi, không cần nhiều đồ như vậy.
【Kỷ Nhân】: Ăn Tết có một mình?
【Lục Gia Hòa】: Ừm.
【Kỷ Nhân】: Trùng hợp ghê, tôi cũng vậy!
【Lục Gia Hòa】: Em gái cô đâu rồi?
【Kỷ Nhân】: Nó về quê Đổng Tường ăn Tết ra mắt gia đình rồi.
Hai người lại tán gẫu thêm vài câu, Lục Gia Hòa buồn ngủ chịu không nổi, liền chúc ngủ ngon rồi đi ngủ trước.
Sáng sớm tỉnh dậy, cô phát hiện Kỷ Nhân còn gửi tin nhắn cho cô lúc hai giờ sáng kèm theo tấm ảnh rời khỏi kho hàng.
【Lục Gia Hòa】: Các cô làm việc ca ba sao?
【Kỷ Nhân】: Không có, ca hai thôi.
【Lục Gia Hòa】: ????
【Lục Gia Hòa】: Mới bảy giờ, cô là dậy sớm hay là căn bản chưa ngủ vậy?
【Kỷ Nhân】: Tất nhiên là dậy sớm nè!
【Lục Gia Hòa】: ......
Lục Gia Hòa thu xếp đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, ngồi trên xe, thấy Kỷ Nhân lại gửi cho cô một bức ảnh.
Là một chén hoành thánh.
【Kỷ Nhân】: Bắt đầu bữa sáng rồi nè~
Lục Gia Hòa vốn chỉ quen ăn sáng qua loa ở quán trước cổng bệnh viện, mỗi ngày ăn cũng thành thói quen. Nhưng chợt nhìn chén hoành thánh trong hình, nước trong veo, da mỏng nhân đầy, cô tự nhiên... cũng thấy thèm.
【Lục Gia Hòa】: Ngon không?
【Kỷ Nhân】: Ngon lắm, chỗ này bọn tôi thường hay ăn.
【Lục Gia Hòa】: Gửi định vị cho tôi đi.
Kỷ Nhân gửi định vị qua, cô lập tức mở bản đồ, lái xe thẳng tới, khi dừng xe bỗng nhiên có chút hối hận, lẽ ra nên nhờ Kỷ Nhân gọi trước một chén, tới nơi là có thể ăn ngay.
Cô vội vàng chạy vào quán, vừa nhìn quanh đã thấy Kỷ Nhân vẫy tay lia lịa với mình.
Cô vài ba bước đi tới ngồi trước bàn của Kỷ Nhân, chú ý tới trước mặt đã bày một chén hoành thánh nóng hổi: "Của ai đây?"
"Cho cô đó, tôi sợ cô vội, không kịp ăn nên gọi sẵn một chén hoành thánh nhân thịt. Nhân này chắc cô ăn được chứ?" Kỷ Nhân cười nói.
"Tôi ăn được, cảm ơn nhé." Lục Gia Hòa tranh thủ thời gian, vùi đầu ăn liền một mạch.
Đến khi ăn hết một chén hoành thánh nhân thịt, húp xong vài ngụm canh cuối cùng, Lục Gia Hòa thở phào, ngẩng đầu thì phát hiện Kỷ Nhân đang chăm chú nhìn mình.
"Bác sĩ Lục ăn ngon thật đó nha." Kỷ Nhân cười nói.
Lục Gia Hòa hơi xấu hổ: "Hôm nay tôi có ca phẫu thuật, cơm trưa còn không biết có kịp ăn không."
"Cực quá ha. Hay cô về làm chung với bọn tôi đi?"
Lục Gia Hòa mỉm cười: "Tôi mà làm ở chỗ cô, làm sao chịu nổi mấy ca thức đêm."
"Thức đêm cũng không có gì ghê gớm đâu, kiếp sau ngủ bù cũng được mà." Kỷ Nhân nói.
Lục Gia Hòa phì cười, đứng dậy: "Tôi đi trước đây, cảm ơn bữa sáng nha. Tiền ăn lát nữa tôi chuyển cho cô."
"Không cần đâu, tôi mời cô."
"Thế sao được." Lục Gia Hòa nghĩ đến việc nàng tối qua thức đêm làm việc, liền cảm thấy có lỗi, nói gì cũng muốn phải trả tiền.
"Cô chuyển đi, dù sao tôi cũng sẽ không nhận!" Kỷ Nhân kiên quyết nói.
Hai người đi ra khỏi quán ăn, Lục Gia Hòa nhìn quanh một vòng, thấy cách đó không xa có hiệu thuốc, vì thế đi vào mua một hộp canxi, không nói hai lời liền nhét vào tay nàng: "Cái này cho cô, mỗi ngày một viên, nhớ uống đó."
"Hả?" Kỷ Nhân ngơ ngác, "Tôi mời cô ăn hoành thánh, cô mời tôi bổ canxi sao?"
"Ừm, tôi đi làm trước đây, tạm biệt." Lục Gia Hòa tranh thủ thời gian chạy về bệnh viện, ra khỏi thang máy, lấy điện thoại ra xem thì thấy Kỷ Nhân vừa gửi tin nhắn.
【Kỷ Nhân】: Quên nói, hôm nay bác sĩ Lục đẹp lắm nha, màu xanh lá hợp với cô lắm đó~
Lục Gia Hòa cúi đầu nhìn trang phục trên người mình, có màu xanh lá nào đâu?
【Lục Gia Hòa】: Cô nhìn lầm rồi, tôi đâu có mặc màu xanh lá.
【Kỷ Nhân】: Dây buộc tóc màu xanh lá, tôi không nhìn nhầm đâu~
Lục Gia Hòa theo bản năng đưa tay sờ tóc, hôm nay phải làm phẫu thuật, nên cô tùy tiện lấy một sợi dây buộc tóc, buộc tóc lên, bản thân cũng chưa để ý màu gì.
"Bác sĩ Lục, hôm nay tâm trạng có vẻ không tồi nhỉ." Y tá đi ngang qua cười nói.
"Có thể vì hôm nay tôi... hơi đẹp một chút." Lục Gia Hòa cất điện thoại, nhẹ nhàng cười nói.