Chạy Như Bay Về Phía Người
Chương 51: Không màng tất cả mà dang rộng hai tay ôm chặt lấy cô.
Chạy Như Bay Về Phía Người thuộc thể loại Bách Hợp, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỷ Nhân lại một đêm mất ngủ, chán đến nỗi không biết làm gì, đành mở điện thoại ra bắt đầu viết bản kiểm điểm.
Nhưng gõ chữ bằng một tay cũng khá mệt, mới đánh được hơn trăm chữ mà tay đã tê cứng.
Nàng đứng dậy đi đến khu vực hút thuốc ở cầu thang thoát hiểm. Nghe thấy mùi thuốc lá, nàng lần theo mùi khói mà đi lên một tầng, vừa tới nơi thì ho sặc sụa một tiếng.
Đại ca đang mơ màng phì phèo nhả khói thì giật mình thon thót, điếu thuốc trên tay rơi xuống, vội vàng dẫm chân. Khi nhìn rõ người vừa lên, anh ta thở phào nhẹ nhõm, sau đó thở dài một hơi: "Lại là em à, tim tôi suýt nữa nhảy ra ngoài vì sợ."
"Anh nếu sợ bị bắt, thì cần gì phải suốt ngày lén trốn đi hút thuốc hả?"
"Trời ơi, bác sĩ y tá nói nhiều phiền chết đi được. Tôi chỉ bị thương cánh tay thôi mà, có bị thương nội tạng đâu, sao không cho tôi hút thuốc chứ?" Đại ca hùng hồn biện minh.
"Chờ anh chết rồi người ta tới đốt cho anh hít mệt nghỉ luôn."
"......Này bạn nhỏ, sao miệng em độc địa như ông già hút thuốc ba mươi năm vậy." Đại ca từ túi lôi ra một hộp thuốc, khó khăn lắm mới mở được, lắc mãi mới rơi ra được một điếu, vừa đảo mắt đã bị Kỷ Nhân giật đi.
"Có lửa không?" Kỷ Nhân hỏi.
"Này đừng làm chuyện vô nghĩa nữa, em lại muốn nghịch ngợm nữa hả? Thuốc này không rẻ đâu nha, đừng lãng phí, không hút thì trả lại tôi." Đại ca nói.
"Tin không tôi gọi y tá đấy?"
"Được được được! Đây lửa đây!" Đại ca tức đến muốn hộc máu, châm thuốc cho nàng rồi lại thành thục châm cho chính mình một điếu, phả một hơi, hút sâu một cái rồi thỏa mãn kêu lên một tiếng.
Kỷ Nhân vẫy tay xua làn khói trước mặt, dịch sang bên một chút, tò mò rồi ngửi ngửi điếu thuốc trên tay: "Cái này cũng chẳng thơm gì, sao các anh cứ hút hoài vậy?"
"Hút thuốc chính là một lối sống." Đại ca vẻ mặt u sầu nói.
"Ủa, còn có triết lý nữa sao." Kỷ Nhân buồn cười nói.
Đại ca run run phả khói: "Chuyện của em thế nào rồi, nghĩ kỹ chưa?"
"Vốn tưởng bản thân đã nghĩ kỹ rồi, nhưng vừa quay đầu lại thấy loạn cả lên, càng nghĩ càng rối." Kỷ Nhân nói.
Thật ra trước giờ Kỷ Nhân đâu có nghĩ tới chuyện gần gũi với Lục Gia Hòa, nàng có thể thề ít nhất là trong hai tiếng trước, nàng hoàn toàn không có ý nghĩ gì.
Nhưng mà......
Khi bàn tay vuốt ve cổ Lục Gia Hòa, trong đầu nàng bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ khiến tim đập nhanh: nàng muốn cúi xuống cắn nhẹ, dùng răng cọ qua làn da trắng nõn của cô, dùng đầu lưỡi lướt qua mạch máu đang đập, dùng tay luồn vào mái tóc mượt mà của cô......
"Tôi thấy em thôi đừng nghĩ nữa làm gì cho mệt, em với cô ấy không hợp đâu." Đại ca nói.
Kỷ Nhân lấy lại bình tĩnh, nhíu mày: "Sao anh biết chúng tôi không hợp?"
"Hôm nay tôi nhìn thấy em với cô ấy rồi, cô ấy với em chẳng xứng đôi tí nào."
Kỷ Nhân trầm ngâm: "Đúng là không hợp thật, cuộc sống của tôi và cô ấy cách nhau một trời một vực."
"Cô ấy có tiền lắm hả?"
"Tuy không phải đại phú, nhưng gia cảnh cũng khá giả, công việc ổn định, tính cách lại tốt, quả thực rất hoàn hảo!"
"Thế thì khó trách, nếu điều kiện người ta tốt như vậy thì em còn rối rắm làm gì nữa."
"Tôi tự ti không được à?"
"Nè, em xinh đẹp như vậy mà còn tự ti? Em là chưa thấy vợ tôi đâu, xấu hiếm có mà tự luyến đến muốn chết." Đại ca cằn nhằn.
Kỷ Nhân không nhịn được cười: "Vậy mà anh vẫn thích chị ấy."
"Ai thích bà ấy, tôi chỉ thấy khó chịu vì bà ấy làm tôi đội nón xanh thôi!"
"......"
Đại ca phả khói ra cửa sổ: "Em tự ti gì chứ? Với nhan sắc này, chắc từ nhỏ đã được khen ngợi rồi, phải tự tin lên chứ?"
"Tôi chỉ có bằng tiểu học."
"Ặc... Thế thì đúng là đáng tự ti, tôi còn hơn em chút, ít ra tôi cũng học chuyên ngành."
Kỷ Nhân thở dài một tiếng, sau một lúc an tĩnh, thấy đại ca sắp hút xong điếu thuốc rồi, nói: "Đại ca, anh là người có kinh nghiệm rồi, chỉ giáo cho em chút đi."
"Thế em muốn biết gì? Đừng hỏi cách đội nón xanh của tôi."
Kỷ Nhân cười: "Tôi không hứng thú với nón xanh, tôi chỉ muốn biết, khi nảy sinh ham muốn thể xác với người khác, có thể xác định ngay đó là tình yêu không?"
"Cũng không nhất định, có người dù không yêu vẫn bộc phát ham muốn về thể xác với người khác thôi." Đại ca ra vẻ thâm thúy trả lời.
"Sao có thể thế? Còn có người như vậy nữa hả?"
"Bản năng thú tính đó em."
"......Anh đúng là triết gia." Kỷ Nhân đưa mẩu tàn thuốc cho anh ta, giơ ngón tay cái lên.
Sau khi về phòng bệnh, nàng đầy tâm sự mà chìm vào giấc ngủ, mơ mơ màng màng những giấc mơ lộn xộn, nửa tỉnh nửa mơ như nghe Lục Gia Hòa gọi.
Nàng nghe thấy Lục Gia Hòa bên tai gọi nàng dậy: "Dậy đi." Nàng ngái ngủ đáp: "Buồn ngủ quá... ngủ thêm tí nữa thôi..."
Sau đó nàng lại nghe thấy Lục Gia Hòa hỏi: "Vết thương có vấn đề gì không?"
Nàng nhất thời không hiểu vết thương gì nên không trả lời, cho đến khi một bàn tay nắm lấy cánh tay nàng, nàng mới từ từ mở mắt ra.
Ánh sáng chiếu vào mi mắt chính là khuôn mặt thanh tú của Lục Gia Hòa.
Nàng giật mình: "Chị sao lại ở đây?!"
Đáp lại nàng là tiếng cười khúc khích từ xung quanh, nàng mới nhận ra mình đang ở trong phòng bệnh.
"Tỉnh rồi hả?" Lục Gia Hòa cong môi mỉm cười.
"À, ừm...... Chị đến từ khi nào vậy?"
"Vừa mới tới thôi." Lục Gia Hòa lại hỏi thăm tình trạng sức khỏe của nàng một lượt, xác nhận không có gì đáng lo mới xoay người sang phòng bệnh khác.
Kỷ Nhân nhìn chiếc áo blouse trắng của cô, nghĩ đến giấc mơ ngắn ngủi khi vừa mở mắt.
Trong mơ nàng tự tay mặc áo blouse trắng cho Lục Gia Hòa, sau đó cùng nhau ngồi trên sofa đọc sách ăn bánh kem, không cẩn thận làm bẩn áo blouse trắng, Lục Gia Hòa liền cởi áo blouse ra, rồi lại cởi cái áo khoác bên trong, áo vest, áo sơ mi, mà áo sơ mi bên trong còn có một cái áo sơ mi nữa......
Giống như trò bóc áo phiên bản "bất tận", cởi mãi cũng không xong, nàng sốt ruột muốn chết, định nhào vào giúp một tay, chưa kịp cởi xong thì tỉnh giấc mất rồi.
Cái quỷ gì vậy trời, mơ linh tinh rối loạn gì đâu không biết......
Kỷ Nhân nhắm mắt lại, quyết định tiếp tục ngủ bù.
Kết quả, lần này mơ thấy mình phá sản.
Nàng kinh hoảng bật dậy, thấy Đổng Tường ngồi bên cạnh chơi điện thoại, liền vội vàng hỏi: "Siêu thị không sao chứ?"
"Đâu có gì đâu."
"Vậy là tốt rồi, chú đến từ lúc nào vậy?"
"Em đến được một lúc rồi, thấy chị đang ngủ nên không đánh thức chị." Đổng Tường hiếm khi thấy Kỷ Nhân ngủ say đến vậy, không dám làm phiền.
"Tiệm bida có người liên hệ chưa?"
"Mới đăng thông báo mấy hôm thôi, vẫn chưa có ai tới hỏi. Còn chuyện tiền thuê bên kia thế nào rồi chị?"
"Nói chuyện qua WeChat một chút, anh ta sắp đồng ý rồi." Kỷ Nhân lấy điện thoại ra, hẹn đối phương ăn bữa cơm.
"Anh ta nói tối nay rảnh, chú chiều đến đón chị đi, lái chiếc xe kia qua đây, chị muốn tới xem thực tế. Nếu hợp, thì tối cùng anh ta ăn cơm, tiện thể chốt luôn vụ này." Kỷ Nhân nói.
"Dạ được, nhưng mà chị hiện tại đã ra ngoài được chưa?"
"Không sao, hôm qua chị còn cùng bác sĩ Lục ra ngoài ăn cơm mà. Tranh thủ tối nay ký hợp đồng, càng sớm càng tốt để còn tranh thủ bày trí lại."
"Dạ được."
***
Lục Gia Hòa tạm thời phải làm ca phẫu thuật, bị trì hoãn một lúc, tan tầm đã đói đến nỗi dạ dày réo ầm ĩ.
Cô nhìn đồng hồ, ước chừng Kỷ Nhân đã ăn cơm xong rồi, tính về nhà ăn cơm trước, vừa hay ngày mai là cuối tuần, hẹn ngày mai sẽ đến thăm.
"Mẹ, trong nhà còn cơm không ạ?" Cô vừa lên xe vừa gọi cho Liễu Gia.
"Còn một ít, con định về ăn hả?"
"Dạ, con đói muốn chết."
"Thế mau về đi, mẹ hâm lại cho."
"Vâng ạ."
Lục Gia Hòa cúp máy, nhanh chóng lái xe về nhà. Khi đang đỗ xe thì điện thoại của ba bỗng nhiên vang lên.
"Alô ba, có chuyện gì à?"
"Ba đang ở ngoài ăn cơm với mấy đồng nghiệp, thấy người bạn kia của con."
"Bạn nào ạ?"
"Kỷ Nhân."
"Thật sao ạ? Cô bé này lại chạy ra ngoài nữa rồi?!"
"Ừm, con bé đó không phải đang nằm viện sao? Sao giờ lại cùng hai người đàn ông uống rượu?"
"Cái gì?!"
"Không sai đâu, ngay phòng bên cạnh, náo nhiệt lắm."
Lục Gia Hòa lập tức quay xe, phóng thẳng đến nhà hàng, vừa đến nơi đã gặp Giáo sư Lục và mấy đồng nghiệp đi ra.
"Ba."
Các đồng nghiệp thấy cô, cười nói: "Lão Lục, con gái anh thật hiếu thuận ghê, còn đặc biệt đến đón anh nữa."
"Không phải đón tôi đâu, con gái lớn rồi có việc riêng, làm gì còn quản chúng ta nữa chứ." Giáo sư Lục cười nói với các đồng nghiệp, quay đầu nghiêm túc chỉ lên lầu trên, "Lầu hai, tự con đi xem đi."
Lục Gia Hòa đi ngang qua ông, ngửi thấy mùi rượu, đưa chìa khóa cho ông: "Ba vào xe chờ con một lát, con xuống liền."
"Ừm."
Lục Gia Hòa chạy lên lầu hai, đẩy cửa từng phòng một, vừa đúng lúc bắt gặp ba người đang cụng ly.
"Nếu hợp đồng đã ký xong rồi thì về sau chúng ta có thể quan tâm giúp đỡ nhau nhiều hơn." Kỷ Nhân cười nói.
"Đó là đương nhiên, chỉ cần các cô đừng học theo gia đình nọ, nói đóng cửa là đóng......"
"Bác sĩ Lục." Đổng Tường ngạc nhiên kêu lên một tiếng.
Kỷ Nhân quay đầu lại, thấy Lục Gia Hòa, đầu tiên là ngạc nhiên một chút, rồi lại cảm thấy cảm giác quen thuộc như cơm bữa.
Mỗi lần nàng chạy ra ngoài, đều bị người này vừa đúng lúc bắt gặp.
Kỷ Nhân cười tươi: "Bác sĩ Lục, ăn cơm chưa? Có muốn cùng ăn luôn không?"
Lục Gia Hòa nhìn quanh một vòng, sắc mặt hơi trầm xuống: "Em ra ngoài này, tôi có chuyện muốn hỏi."
"Chờ chút nhé." Kỷ Nhân nói với đối tác vài câu rồi đứng dậy ra ngoài, kéo cửa phòng lại hỏi: "Có chuyện gì hả?"
"Em không biết giai đoạn này phải kiêng rượu sao?" Lục Gia Hòa hỏi, giọng điệu nghiêm túc, "Tôi đã nhắc em bao nhiêu lần rồi?"
"Tôi biết mà, tôi không uống nhiều đâu, có một hai ly thôi." Kỷ Nhân nói.
"Chỉ một hai ly mà em cũng không thể nhịn được sao? Nhất định phải tìm chết sao? Lời bác sĩ nói đều như đánh rắm với em sao?"
Phản ứng đầu tiên của Kỷ Nhân là: "Ồ, 'đánh rắm' có tính là nói tục không nhỉ?"
"......" Lục Gia Hòa tức đến mức nắm chặt cánh tay nàng.
"Đau đau đau, tôi sai rồi!" Kỷ Nhân vội vàng xin lỗi, thở dài, "Không phải tôi không thể nhịn được, mà là không còn cách nào khác. Dù cho tôi không thích uống rượu, nhưng vẫn có người thích uống. Chị có biết một ly rượu này đi xuống, tôi có thể kiếm được bao nhiêu tiền không?"
"Bao nhiêu tiền cũng không quan trọng bằng mạng sống."
Kỷ Nhân lắc đầu cười khổ: "Tôi thật sự ngưỡng mộ những người như chị có thể nói những lời này một cách nhẹ nhàng, chưa bao giờ phải lo lắng vì tiền bạc...... Nhưng chúng tôi thì khác, mạng chúng tôi rẻ mạt lắm. Chúng tôi phải đổi lấy rất nhiều tiền, mới có thể khiến bản thân trông giống một con người tử tế hơn."
Lục Gia Hòa nhìn chằm chằm vào nàng, phát hiện mình hoàn toàn không thể thuyết phục nổi nàng.
Cô kiên trì theo quan điểm của bản thân, nhưng Kỷ Nhân chẳng lẽ lại sai sao? Hai người trải qua những hoàn cảnh sống khác nhau như vậy, tự nhiên cũng tạo ra sự khác biệt về giá trị quan.
Lục Gia Hòa nặng nề quay lại xe, Giáo sư Lục gỡ kính xuống hỏi: "Sao một mình con ra ngoài vậy?"
"Con nói không nổi cô ấy, cô ấy cần phải giao tiếp xã hội."
"Hai người đàn ông kia là khách hàng của con bé ấy sao?"
"Một người là chồng của em gái cô ấy, người còn lại chắc là khách hàng."
"Thế thì được rồi, còn có em rể đi cùng, ba còn lo là đi với người đàn ông nào không đứng đắn nữa chứ." Giáo sư Lục bật radio trong xe, chuẩn bị nghỉ ngơi một chút.
"Ba, ba có biết công việc nào nhẹ nhàng mà không cần xã giao nhiều không?"
"Không có đâu, ngay cả quản lý ký túc xá ở trường của ba cũng phải có bằng đại học trở lên." Giáo sư Lục nói, "Hỏi mẹ con đi, mẹ con quen biết nhiều người hơn đó."
***
"Vừa muốn nhẹ nhàng, lại muốn không cần bằng cấp cao, thế thì thực sự khó đấy." Liễu Gia lướt điện thoại nói.
Lục Gia Hòa tất nhiên hiểu chuyện khó khăn trong đó: "Cũng không phải hoàn toàn nhàn nhã, mà chỉ cần bớt chút xã giao là được."
"Con đó, còn chưa yêu đương đâu đã lo nghĩ công việc cho người ta rồi." Liễu Gia lắc đầu, hoàn toàn không tin con gái, chỉ nghĩ cô gái kia cũng đáng thương, bèn giúp một phen với thái độ "giúp được thì giúp" để tìm xem công việc.
"Ối, người này hóa ra mở tiệm sách rồi." Liễu Gia lướt mạng xã hội, phát hiện một người bạn đã từng phỏng vấn chiều qua đăng trạng thái khai trương ngày mai, vui mừng nói, "Trước kia cậu ta làm công nhân ở nhà máy trên dây chuyền sản xuất, rảnh rỗi là lại đọc sách, thích văn học Nga, yêu thích nhất là đọc Tolstoy và Dostoevsky, vì thế còn tự học tiếng Nga nữa, không ngờ bây giờ đã mở được tiệm sách rồi."
"Thật tốt quá, vừa hay gần đây Kỷ Nhân cũng thích đọc sách, công việc này rất phù hợp với cô ấy! Mẹ hỏi giúp con xem người ta còn tuyển nhân viên không nha?"
"Người ta mới khai trương, đang cần sự ủng hộ, chưa để ý đến chuyện đó. Thế này đi, ngày mai con cùng mẹ đi mua quà khai trương, ghé qua hiệu sách xem, gặp mặt hỏi thử một chút."
"Được ạ."
Hôm sau, Lục Gia Hòa cùng Liễu Gia đi thăm cửa hàng, chủ tiệm thấy Liễu Gia, xúc động đến nỗi nói không ra lời, chỉ nói bà là Bá Nhạc của anh ta.
Năm đó Liễu Gia phỏng vấn anh, khiến truyền thông chú ý, rất nhiều người quyên góp sách cho anh, nhà máy còn dành riêng cho anh một phòng để đọc sách, lại đề bạt thành nhân vật văn nghệ chủ chốt, lúc đó anh mới tích lũy được chút tiền để mở tiệm sách bây giờ.
Chủ tiệm kéo Liễu Gia nói chuyện mãi, ngày khai trương người đông, việc nhiều, khá vội vã, Lục Gia Hòa chẳng chen vào nói được lời nào, nên chỉ đi dạo trong tiệm.
Liễu Gia thấy chủ tiệm thực sự bận rộn, liền hẹn ngày mai lại đến tìm anh trò chuyện.
Trên đường về, Lý Thần Dao gọi điện rủ Lục Gia Hòa đi ăn, Liễu Gia nói: "Đi chơi đi, về sớm chút."
"Vâng ạ."
Lục Gia Hòa đến nhà hàng, phát hiện Nhạc Cần cũng ở đó, bên cạnh còn ngồi một người lạ mặt.
Cô ngạc nhiên ngồi xuống, liền nhận được tin nhắn WeChat của Lý Thần Dao.
Hóa ra Nhạc Cần đang đi xem mắt, kéo Lý Thần Dao đến làm bạn đồng hành, Lý Thần Dao lại nghĩ đồ ăn đắt như vậy, không ăn thì uổng, bèn gọi cả Lục Gia Hòa đến ăn ké.
Người đàn ông ở trên bàn khoe khoang ba hoa, ba người vừa nhịn cười vừa càn quét đồ ăn, lại nhìn thấy nét mặt anh ta khi tính tiền, suýt nữa cả ba nghẹn cười đến chết.
Nghe nói các cô còn muốn đi quán bar sang trọng chơi, người đàn ông sợ đến mức vội vàng tìm cớ bỏ đi.
Ba người đứng ở lề đường cười ồ lên, Lý Thần Dao nói: "Gần đây có khu trò chơi điện tử, đi tiêu hóa chút chứ?"
"Okela." Nhạc Cần quay đầu hỏi Lục Gia Hòa, "Cùng đi chơi không?"
"Cũng được." Vừa hay Lục Gia Hòa cũng muốn thư giãn đầu óc một chút.
Ba người đi về phía khu trò chơi điện tử, Lục Gia Hòa hỏi: "Sao cô lại đi xem mắt vậy?"
"Đúng vậy, tôi còn chưa kịp công khai với gia đình, nên ba mẹ cứ liên tục sắp xếp hẹn hò xem mắt cho tôi." Nhạc Cần khổ sở nói, quay đầu nhìn cô, "Nghe nói cô từ đại học đã công khai với gia đình thành công rồi hả?"
"Đúng đó."
"Thật ngưỡng mộ, ba tôi có chút vấn đề tim, mẹ tôi lại là người bảo thủ, hoàn toàn không có khả năng công khai luôn."
"Thuận theo tự nhiên thôi."
"Cũng chỉ có thể vậy, dù sao cũng chưa có đối tượng, không vội."
Phòng bệnh tắt đèn từ sớm, Kỷ Nhân nhìn chằm chằm vào khung chat với Lục Gia Hòa một lúc lâu, hai người đã một ngày một đêm không liên lạc.
Lục Gia Hòa chắc chắn đang giận nàng.
【Kỷ Nhân】: Mèo con thăm dò.jpg
【Kỷ Nhân】: Hôm nay thứ bảy, chị có đi chơi đâu không?
【Kỷ Nhân】: Tôi đang đọc 《Lược sử loài người》, có cảm giác như lạc vào sương mù ấy, giống như hiểu mà lại như không hiểu, chị có thể giúp tôi giải thích được không?
【Kỷ Nhân】: Chị có phải đang giận tôi không?
【Kỷ Nhân】: Xin lỗi mà!
【Kỷ Nhân】: Mèo con khóc to ầm ĩ.jpg
Vẫn không nhận được hồi âm, nàng thấy dấu chấm đỏ trên dòng thời gian, có bài đăng mới của Lý Thần Dao, bèn nhấp vào xem thử, quả nhiên phát hiện bóng dáng của Lục Gia Hòa.
Lý Thần Dao đăng mấy tấm ảnh ở khu trò chơi điện tử, có Lục Gia Hòa cưỡi xe máy mô hình, có Nhạc Cần chơi bắn súng, còn có ảnh chụp chung ba người.
Kỷ Nhân nhìn hai cô gái đằng sau Lý Thần Dao, cười đến thật vui vẻ, trông thật đẹp đôi.
Nàng đứng dậy đi ra cầu thang thoát hiểm, quả nhiên lại gặp đại ca hút thuốc.
Hai người nhìn nhau cười hiểu ý, Kỷ Nhân ngồi xuống bậc thang, ngạc nhiên nói: "Sao anh vẫn cứ hút hoài thế này?
"Chuyện phiền não cắt không dứt được, vợ tôi hôm nay lại đến đòi ly hôn nữa rồi."
"Nếu chị ấy quyết tâm muốn ly hôn thì anh ly hôn đi, anh đâu phải không tự nuôi sống được bản thân. Miễn cưỡng ở bên nhau, cả hai người đều sẽ không vui vẻ gì đâu."
"Theo lý thì nên như vậy, nhưng tôi chỉ là không cam tâm, mẹ nó, rốt cuộc tôi thua ở chỗ nào chứ?"
Kỷ Nhân im lặng một lúc, ủ rũ nói: "Chuyện tình cảm thật sự phức tạp quá."
Hai người liên tiếp thở dài, Kỷ Nhân lướt vài dòng thời gian, tình cờ lại lướt đến bài đăng mới của Nhạc Cần, lại là một tấm ảnh chụp chung ba người.
Kỷ Nhân nhìn chằm chằm vào ảnh xuất thần, lẩm bẩm: "Đại ca, tôi cũng giống như có chút...... không cam tâm."
"Em còn trẻ, không cam tâm thì đi theo đuổi đi, đi tranh giành đi, đi cạnh tranh đi, còn tôi thì không có cơ hội này rồi. Hút một điếu không?" Đại ca lại móc ra một điếu thuốc, biết tính nàng, liền châm một điếu cho nàng cầm chơi.
Kỷ Nhân kẹp điếu thuốc, nhìn làn khói bay lơ lửng, mùi này khiến người khó chịu, đột nhiên nàng dường như có thể hiểu tại sao đại ca lại thích hút thuốc đến vậy.
Mùi khó chịu, có thể giúp xoa dịu cái cảm giác khó chịu trong lòng.
Nàng thử đưa lên miệng, hít một hơi, lại không biết thở ra thế nào, liền há miệng ra.
Đại ca bị hành động đó làm cho bật cười ha hả: "Thực sự không biết hút phải không?"
Kỷ Nhân mạnh mẽ ho sặc sụa: "Mẹ... nó..."
Cửa thoát hiểm đột nhiên mở toang, một bóng người xuất hiện ở cửa, lặng lẽ nhìn hai người.
Kỷ Nhân ho khan ngước nhìn lên, thấy là Lục Gia Hòa, tay run lên, điếu thuốc rơi xuống mặt đất, suýt chút nữa bỏng chân, nàng vội vàng giẫm tắt tàn thuốc, vừa mừng vừa sợ đi lên trước: "Muộn thế này rồi, sao chị lại đến đây?"
"Em đang làm gì vậy?" Lục Gia Hòa nét mặt bình tĩnh hỏi, "Điếu thuốc này, lại có thể giúp em tiết kiệm được bao nhiêu tiền chứ?"
"Tôi...... Tôi không phải cố ý, tôi chỉ là chán quá thử chút thôi, thật sự đó."
"Kỷ Nhân." Lục Gia Hòa lùi lại hai bước, lắc đầu, "Thôi, tôi không quản được em nữa, em muốn làm gì thì làm đi."
Trong ánh sáng lờ mờ, Kỷ Nhân dựa vào chút ánh sáng mỏng manh, từ ánh mắt bình thản của Lục Gia Hòa nhìn thấy sự thất vọng.
Đó là từ khi quen biết đến nay, nàng chưa từng có cảm xúc như vậy.
Giống như một sợi tơ mỏng manh yếu ớt, đang quấn chặt trên cổ nàng, gần như khiến nàng hít thở không thông.
Vào khoảnh khắc Lục Gia Hòa quay người rời đi, nàng như thể có thể nghe thấy âm thanh sợi dây đứt lìa, vì thế bất chấp tất cả mà dang rộng hai tay ôm chặt lấy cô: "...Đừng đi."