69. Chương 69: Một bước đó, nàng phải chạy.

Chạy Như Bay Về Phía Người

Chương 69: Một bước đó, nàng phải chạy.

Chạy Như Bay Về Phía Người thuộc thể loại Bách Hợp, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Gia Hòa ăn xong cháo, vốn định rời giường, lại thấy Kỷ Nhân chẳng biết từ lúc nào đã lại bò lên, chui vào ổ chăn, quấn lấy cô trò chuyện linh tinh.
Hai người trò chuyện rôm rả, đang nói giữa chừng thì Kỷ Nhân bỗng ghé sát tai cô, nhỏ giọng kể về cảm giác đêm qua. Lục Gia Hòa lập tức đỏ mặt, nhưng mà... trong lòng thì lại tràn đầy kiêu ngạo.
"Trưa nay ăn gì?" Lục Gia Hòa hỏi.
"Có thể ăn... chị không?" Kỷ Nhân nhỏ giọng hỏi lại.
"Thế chị ăn gì đây?"
"Thì chị ăn lại em."
"......"
Trước kia, người này ngây thơ như khúc gỗ, muốn hiểu chuyện còn phải lấy búa bổ đầu ra xem não có hoạt động không. Giờ thì thông suốt rồi, lời cợt nhả nào cũng dám nói.
Mà khổ cái, Kỷ Nhân lại không hề thấy mình đang nói đùa, nàng nói bằng giọng rất nghiêm túc, rất thật lòng, rất thành khẩn!
Lục Gia Hòa vốn là người ngại ngùng thể hiện tình cảm, gặp Kỷ Nhân thẳng thắn, bạo dạn như vậy thì hoàn toàn không chống đỡ nổi, đỏ mặt quay người đi, đưa lưng về phía Kỷ Nhân. Nhưng Kỷ Nhân nào có chịu để yên, lại ôm lấy cô từ phía sau, lòng bàn tay áp vào trước ngực, ấm áp mềm mại, càng ôm càng thoải mái.
Lục Gia Hòa rõ ràng cảm nhận được, trải qua chuyện đêm qua, Kỷ Nhân càng phóng khoáng hơn nhiều so với trước. Lúc nói chuyện, tay nàng không ngừng nghỉ, lúc thì ôm chặt, lúc thì vuốt ve nhẹ nhàng, rồi lại thử thăm dò xuống phía dưới.
Lục Gia Hòa cũng không phải khúc gỗ, đương nhiên có cảm giác, chỉ là bị một cuộc gọi làm gián đoạn.
Sau khi nghe xong, cô lập tức ngồi dậy, nhanh nhẹn mặc quần áo: "Có vụ tai nạn giao thông liên hoàn, ca trực thiếu người, chị phải đến bệnh viện gấp."
"Em đưa chị đi." Kỷ Nhân vội mặc thêm quần áo, lấy chìa khóa phóng xuống lầu trước, bật sẵn điều hòa trong xe để làm ấm.
Đợi Lục Gia Hòa thu dọn xong xuống đến nơi, trong xe đã ấm áp.
"Quàng khăn vào đi." Lục Gia Hòa lấy chiếc khăn len mềm mại của mình đeo cho Kỷ Nhân.
"Mềm quá~" Kỷ Nhân sờ sờ, cười tủm tỉm vòng lên cổ.
Lục Gia Hòa vừa tranh thủ gặm bánh mì, vừa chuẩn bị tinh thần làm việc, phòng trường hợp buổi trưa không có thời gian ăn.
"Khi nào xong, em sẽ đến đón chị nha." Đến trước cổng bệnh viện, Kỷ Nhân dừng xe hỏi.
"Không biết khi nào chị mới xong, em không cần chờ chị đâu, xong việc chị tự về cũng được."
"Dù sao hôm nay em cũng rảnh, chị xong việc cứ nhắn tin cho em là được."
"Cũng được." Lục Gia Hòa xách túi bước xuống xe, trước khi đi còn quay lại dặn: "Đường trơn lắm, em lái xe cẩn thận nhé."
"Em biết rồi, em sẽ chạy siêu siêu chậm luôn." Kỷ Nhân nói.
Chờ cô đi vào, Kỷ Nhân mới thong thả lái xe đến siêu thị. Đi qua một đoạn vành đai xanh, nàng không nhịn được nhìn lại mấy lần, khóe miệng cong lên.
Năm ngoái cũng chính ở chỗ này, nàng bị ngã xe, rồi mới quen được bác sĩ Lục.
Ai có thể ngờ được, giờ nàng đã hẹn hò với bác sĩ Lục rồi.
Đang mải đắm chìm trong suy nghĩ hạnh phúc, bỗng một lực đẩy mạnh khiến cả người nàng chúi về phía trước, suýt nữa thì đập vào vô lăng.
Rầm!
Xe bị đâm từ phía sau.
"Cái thứ... ĐM, meo!" Kỷ Nhân nhăn mày, vẻ mặt đầy khó chịu, mở cửa bước xuống.
Đối phương xuống xe, hai người đều sửng sốt.
"Kỷ Nhân?"
"Trình Tĩnh Văn?"
Sau vài giây mặt đối mặt sững sốt, Kỷ Nhân hỏi: "Giờ tính xử lý thế nào, gọi bảo hiểm hay tự giải quyết?"
"Nếu gọi bảo hiểm thì phải làm sao?" Trình Tĩnh Văn nhìn chiếc xe của nàng, "Có cần liên hệ công ty cho thuê xe không?"
"Không cần, xe này không phải thuê." Kỷ Nhân kiểm tra chỗ bị đâm, chỉ xước một chút, phần cứng không có vấn đề gì nghiêm trọng.
"Thôi, tự giải quyết cho nhanh." Nàng nói.
Gọi bảo hiểm thì phí bảo hiểm sẽ tăng, lại là người quen, nên tự giải quyết cho đỡ phiền phức.
"Được, tùy cô."
Hai người cùng đến cửa hàng 4S, Kỷ Nhân giao xe cho nhân viên kiểm tra, cầm hóa đơn rồi đưa cho Trình Tĩnh Văn: "Nè, tôi tính đúng giá, không thêm một xu nào đâu."
Trình Tĩnh Văn nhìn con số, bất đắc dĩ chuyển tiền.
"Cô không vui cũng chẳng có cách nào, ai bảo cô đâm vào xe tôi." Kỷ Nhân nói thẳng.
"Đường đóng băng hết rồi, cô lại đột nhiên giảm tốc, tôi đã phanh từ xa rồi chứ!" Trình Tĩnh Văn kêu oan.
Kỷ Nhân nghĩ một chút, nhớ lại lúc ở vành đai xanh mình cũng thật sự giảm tốc một chút, có chút chột dạ, liền nói: "Vậy tôi trả lại cô một nửa tiền?"
"Thôi, trách nhiệm chủ yếu vẫn là ở tôi." Trình Tĩnh Văn xua xua tay.
"Vậy hay là, để tôi mời cô một bữa cơm, coi như hòa nhau, được không?" Kỷ Nhân hỏi.
"Bây giờ?"
"Ừ, cô ăn trưa chưa?"
"Chưa."
"Vậy đi thôi."
Kỷ Nhân hẹn thời gian lấy xe với nhân viên, rồi thoải mái hào phóng đi phía trước dẫn đường, sau đó lên xe của Trình Tĩnh Văn.
"......" Trình Tĩnh Văn ngồi trên xe, vừa nhớ lại cái hóa đơn vừa ký, vẫn không nhịn hỏi: "Xe này thật sự là của cô?"
"Ừ."
"Cô không phải làm ở siêu thị sao?"
"Đúng, tôi mở siêu thị, tự làm chủ cho mình."
Mắt Trình Tĩnh Văn mở to, khó tin nhìn nàng: "Cô nghiêm túc đấy à?"
"Nếu không tin, tôi cho cô xem giấy phép kinh doanh." Kỷ Nhân mở album điện thoại, nhấp vào bức ảnh đầu tiên, nhìn mê mẩn.
"Không cần."
"Thế thì tốt." Kỷ Nhân cảm thấy tiếc hùi hụi, suýt nữa còn định khoe luôn bức ảnh chụp chung với Lục Gia Hòa.
"Đi đâu ăn trưa?"
Kỷ Nhân mở ứng dụng chỉ đường, thấy có một nhà hàng gần đây khá ổn, trước đây từng dẫn khách đến ăn.
Quán trang trí cổ kính, lối đi giữa có tiểu cảnh suối chảy núi giả, không gian yên tĩnh, rất hợp để vừa ăn vừa trò chuyện.
Đặt xong đồ ăn, Kỷ Nhân nhìn đối phương, lại không biết bắt đầu câu chuyện thế nào.
Nhìn Trình Tĩnh Văn xinh đẹp trang điểm hoàn hảo, nàng bỗng nói: "Tôi và bác sĩ Lục đang ở bên nhau."
Trình Tĩnh Văn đang uống trà bát bảo, nghe vậy động tác đột ngột dừng lại, thản nhiên đặt ly xuống: "Cô mời bữa này là để khoe với tôi sao?"
Kỷ Nhân: "Chỉ muốn thông báo cho cô biết thôi, sợ cô vẫn còn thích Gia Hòa."
"Sao, cô vẫn coi tôi là mối đe dọa?" Trình Tĩnh Văn không khỏi buồn cười nói.
"Ừ."
Trình Tĩnh Văn sửng sốt, bất đắc dĩ cười khẽ: "Cô cũng quá coi trọng tôi rồi, tôi chưa bao giờ chiếm được trái tim cậu ấy."
"Nhưng cô có điều kiện thực sự tốt, tôi vẫn còn lo lắng một chút." Kỷ Nhân không thể phủ nhận, nàng luôn có cảm giác nguy cơ mạnh mẽ với Trình Tĩnh Văn.
Trình Tĩnh Văn bị sự chân thành của nàng làm cho bất ngờ trở tay không kịp, lại bị tình địch khen một phen, tâm trạng càng phức tạp: "Không cần sợ, tôi chắc không còn cơ hội nữa, tôi chưa bao giờ nắm bắt được cơ hội, trước đây thế, bây giờ cũng vậy."
"Vậy là tốt rồi." Kỷ Nhân thở phào nhẹ nhõm.
"......"
Đồ ăn được dọn lên bàn, Kỷ Nhân cởi áo khoác, tháo khăn quàng cổ, chuẩn bị ăn.
Trình Tĩnh Văn vừa ngẩng đầu, nhìn chằm chằm cổ áo của nàng vài lần.
Kỷ Nhân nghi ngờ, theo ánh mắt nhìn xuống, thấy bên trong là một chiếc áo len thấp cổ, cạnh cổ có một vệt đỏ nhạt.
"Cái này là Gia Hòa làm." Kỷ Nhân cười nhe răng híp mắt, "Lần này mới đúng là khoe khoang."
"............"
Trình Tĩnh Văn tức giận cúi đầu ăn, nhưng vừa nghĩ đến bộ dạng tiểu nhân đắc chí của Kỷ Nhân, lại càng khó chịu, hỏi: "Bữa cơm này chắc chắn là cô mời chứ?"
"Đương nhiên."
"Phục vụ, cho tôi gọi thêm vài món nữa!"
Kỷ Nhân: "......"
Nàng đau lòng nhìn mấy đĩa hải sản lớn được mang lên, sợ lãng phí nên cố gắng ăn hết.
Thấy nàng ra sức ăn miệt mài, Trình Tĩnh Văn cũng hóa bi phẫn thành động lực, không chịu thua kém, cùng nàng so tài ăn uống.
Cuối cùng hai người ăn đến kiệt sức nằm dài trên ghế, cơ bản không thể nhúc nhích nổi.
Kỷ Nhân yếu ớt vẫy tay: "Phục vụ, thanh toán."
"Dạ, bàn quý khách còn hai món chưa được mang lên ạ." Phục vụ trả lời.
Kỷ Nhân bấn loạn: "Cô rốt cuộc gọi bao nhiêu món vậy?!"
"...... Tôi cũng không ngờ họ lên đồ ăn chậm vậy."
Kỷ Nhân thực sự ăn không nổi, lấy điện thoại gọi thêm đồng đội: "Lý Thần Dao, đến ăn hải sản không?"
"Đến chứ, khi nào?" Lý Thần Dao hào hứng nói.
"Ngay bây giờ."
"Nhưng hiện tại tôi đang đi cùng với Nhạc Cần."
"Vậy càng tốt, cùng đến luôn đi, đông người đông sức, chúng tôi thực sự ăn không nhúc nhích được nữa!"
Khi Lý Thần Dao và Nhạc Cần phấn khởi đến chỗ bọn họ, liền thấy hai mỹ nữ đang nằm dài trên ghế, vừa nhai nhóp nhép vừa trợn mắt nhìn nhau, cảnh tượng vô cùng buồn cười.
"Hai người, sao lại cùng nhau tới ăn cơm vậy?" Lý Thần Dao ngạc nhiên tiến tới.
"Cô ấy đi theo tôi." Kỷ Nhân nói.
"Cô đã có được Gia Hòa rồi, tôi đi theo cô để làm gì chứ?" Trình Tĩnh Văn nói.
"Tôi nghi ngờ cô cố tình đi theo đấy." Kỷ Nhân tiếp tục nhai nhóp nhép, mệt mỏi nói.
"Mặc kệ cô." Trình Tĩnh Văn hừ lạnh một tiếng, thấy Lý Thần Dao còn dẫn theo một người phụ nữ lạ, chậm rãi ngồi dậy, giữ gìn hình tượng cơ bản, "Các cô ngồi đi, hai món này vừa mang lên thôi, món khác tôi đã bảo phục vụ hâm nóng lại rồi."
Nhạc Cần chỉ quen Kỷ Nhân, liền ngồi cạnh nàng, vừa kéo ghế ra đã thấy vết đỏ trên cổ nàng, cúi đầu xuống nhìn vài lần, cười nói: "Hai người giỏi thật, đã 'nói chuyện' rồi hả?"
"Ừm!" Kỷ Nhân cuối cùng cũng gặp được người thức thời, vui vẻ gật đầu.
"Chậc chậc chậc." Lý Thần Dao thấy vết đỏ trên người nàng, tưởng tượng được cảnh Lục Gia Hòa "lão thụ khai hoa" (cây già nở hoa) gấp không chờ nổi.
Trình Tĩnh Văn bỗng nói với Lý Thần Dao: "Cô ấy là bà chủ siêu thị, chiếc Porsche kia cũng là của cô ấy, cậu biết không?"
"Cái gì?! Cô không đùa tôi chứ?!" Lý Thần Dao suýt nữa bị hóc xương cá, "Khụ khụ khụ khụ!"
"Rõ ràng thế mà, hẳn là thật."
Lý Thần Dao không thể tin nổi, nhìn Kỷ Nhân, Kỷ Nhân nhanh chóng mở điện thoại: "Tôi cho cô xem giấy phép kinh doanh."
Một lát sau, nàng đưa điện thoại cho Lý Thần Dao, Lý Thần Dao tập trung nhìn vào hình: "...... Đây là giấy phép kinh doanh gì? Chẳng phải là ảnh hai người ân ái sao?!"
"Đúng rồi, hehe." Kỷ Nhân thành công khoe ảnh chung với Lục Gia Hòa, cảm thấy mãn nguyện lại tiếp tục lật ảnh, "Nè ở đây, cô nhìn kỹ vào."
Lý Thần Dao nhìn kỹ: "Đây còn không phải cô chụp lén Gia Hòa sao?"
"Đúng vậy, cô thực sự tinh mắt."
"...... Thôi, cô đừng tìm tôi nữa, tôi không muốn xem."
"Cho tôi xem, tôi muốn xem!" Nhạc Cần hứng thú nói, "Tôi muốn xem người ta yêu đương ngọt ngào."
"Cô cũng không sợ tổn thương lòng sao, nếu mà cô với Gia Hòa lúc đó xem mắt thành công, nói không chừng bây giờ chính cô đang phơi phới ở đây đó." Lý Thần Dao nói xong, chợt nhận ra mối quan hệ của những người trên bàn này phức tạp thật.
"Tôi với Lục Gia Hòa không hợp, căn bản không có sự ăn ý (chemistry)." Nhạc Cần cười, "Tôi và Gia Hòa giống nhau, đều thích kiểu người như Kỷ Nhân."
Kỷ Nhân: ??? Trình Tĩnh Văn cuối cùng tham gia vào chủ đề: "Tôi chỉ thắc mắc, các cô thích điểm nào ở Kỷ Nhân?"
"Trông đẹp."
"......"
Trình Tĩnh Văn không phục, bực bội lột tôm hùm, lột xong lại ăn không vào, thấy Lý Thần Dao ăn uống no say, dựa trên nguyên tắc không lãng phí, vẻ mặt khó chịu bỏ tôm vào chén của Nhạc Cần.
Nhạc Cần nhìn Trình Tĩnh Văn: "Ừm... Thật ra cô cũng khá xinh đẹp."
"Tôi cảm ơn cô."
Người điển hình kiểu "ăn miếng trả miếng" như Trình Tĩnh Văn cũng không bận tâm Nhạc Cần nói thật lòng hay không.
Nhạc Cần cười cười, ăn xong thịt tôm, lại hỏi: "Cô trông như người rất nhàn rỗi ha."
"Tôi đúng là nhàn lắm." Trình Tĩnh Văn nói với giọng điệu chẳng còn gì luyến tiếc.
"Vậy giúp tôi lột tôm hùm một chút đi, cảm ơn cô, vũ trụ đệ nhất đại mỹ nữ."
"......"
Kỷ Nhân và Lý Thần Dao nhìn Trình Tĩnh Văn mặt oán hận lột tôm, liếc nhau, đều nhịn cười.
Chờ hai người ăn xong, Kỷ Nhân mới thanh toán, nhìn hóa đơn lại một trận đau lòng: "Lần sau không bao giờ mời cô ăn nữa, đồ Thao Thiết." (Thao Thiết: Theo thần thoại Trung Hoa thì Thao Thiết là một trong Tứ Đại Hung Thú gồm Thao Thiết, Hỗn Độn, Đào Ngột và Cùng Kỳ. Nó được mô tả như một loài mãnh thú hung ác, có sức mạnh to lớn, rất tham ăn, thấy gì ăn nấy.)
"Ai mà thèm chứ." Trình Tĩnh Văn hừ lạnh một tiếng, "Tôi cũng sẽ không ăn cùng cô lần nào nữa!"
Lý Thần Dao thò qua xem hóa đơn, hơn ngàn tệ, hít hà một hơi, lập tức nhìn Kỷ Nhân với ánh mắt khác: "Cô thực sự là bà chủ hả?"
"Không lừa già dối trẻ."
"Cô đỡ tôi chút." Lý Thần Dao ngồi xuống ghế bên cạnh.
"Cô cũng đỡ tôi chút." Kỷ Nhân xoa cái bụng sắp nứt vì no, ngồi sang bên cạnh.
Nhạc Cần đi trước, Trình Tĩnh Văn nhìn hai người: "Các cô định về thế nào?"
"Xe tôi còn đang sửa, tiếp theo chỉ có thể nhờ cô đưa về."
"Nhạc Cần đi rồi, không ai đưa tôi về nhà, cũng chỉ có thể nhờ cô đưa về."
"......" Trình Tĩnh Văn vô cùng hối hận vì đã đến ăn bữa này.
Trình Tĩnh Văn đưa Lý Thần Dao về trước, trên đường có ghé ngang qua siêu thị Duyên Hoa, Kỷ Nhân bảo dừng ở cửa siêu thị.
Sắp đến, Lý Thần Dao quay đầu lại, liên tục xác nhận: "Cô thật sự là bà chủ siêu thị Duyên Hoa?"
"Đúng vậy."
"Thật là thần kỳ." Lý Thần Dao đến giờ vẫn không tiêu hóa nổi tin này, "Uổng công trước đây tôi còn khắp nơi giúp cô tìm việc."
"Hả?" Kỷ Nhân kinh ngạc từ ghế sau thò lên hỏi: "Chị ấy kêu cô giúp tôi tìm việc sao?"
"Ừm, cậu ấy thương cô công việc mệt mỏi, nhiều việc xã giao, nên nhờ nhiều người hỗ trợ, muốn tìm cho cô công việc nhẹ nhàng ổn định. Cậu ấy còn nói, nếu cô không đi làm, cậu ấy nuôi cô cũng được, còn nói cô rất dễ nuôi."
Kỷ Nhân sắc mặt hơi thay đổi, xúc động đến mức khó kìm, vừa vui mừng vừa chua xót, mới biết hóa ra lúc nàng không hề hay biết, Lục Gia Hòa từng vì chuyện của mình mà bôn ba chạy nhờ người.
"Ai ngờ cô lại là bà chủ thật chứ." Trình Tĩnh Văn thở dài: "Khó trách lúc đó Gia Hòa nói, ai trong chúng tôi cũng không thể làm tốt được như cô."
"Chị ấy nói câu đó khi nào vậy?" Kỷ Nhân hỏi lại.
"Rất lâu rồi, khi đó cậu ấy đã biết cô là bà chủ rồi phải không?" Lý Thần Dao hỏi.
"Không, chị ấy cũng chỉ mới biết vào tối hôm trước thôi..."
Trình Tĩnh Văn từ gương chiếu hậu nhìn thoáng qua Kỷ Nhân, rất muốn biết người này có điểm nào hơn người, có thể khiến Lục Gia Hòa trong tình huống không biết gì, vẫn coi trọng nàng, tin tưởng nàng?
"Vậy ánh mắt của Gia Hòa thật tốt, còn đoán trúng nữa." Lý Thần Dao trêu ghẹo.
"Là tôi đạp phải vận may chó ngáp phải ruồi mới đúng." Kỷ Nhân lẩm bẩm.
"Đến nơi rồi." Trình Tĩnh Văn dừng xe.
Kỷ Nhân xuống xe, đứng ngây người một lúc, rồi lập tức gọi taxi đến bệnh viện.
***
Lục Gia Hòa cùng đồng nghiệp xử lý xong ca cấp cứu phẫu thuật, đã hơn 8 giờ tối, mệt mỏi thay quần áo, thấy tin nhắn Kỷ Nhân gửi mấy giờ trước, nói cô tan ca thì liên hệ lại nàng.
【Lục Gia Hòa】: Chị tan ca rồi.
【Kỷ Nhân】: Chị ở đâu? Tòa khám bệnh à?
【Lục Gia Hòa】: Tòa nhà bệnh viện.
【Kỷ Nhân】: Được rồi, đợi một chút, em tới liền.
Lục Gia Hòa ra khỏi tòa nhà, vội vã đi theo hướng cửa chính, khi đi qua bồn hoa, nhìn thấy một bóng người đang lao nhanh về phía mình.
Cô vừa nhìn rõ gương mặt đối phương, thì đã bị người đó ôm chầm lấy, rơi vào một vòng tay ấm áp.
"Em đến nhanh vậy sao?" Lục Gia Hòa hỏi, "Hay là em đã chờ lâu rồi?"
"Em đang đợi chị tan ca."
"Vậy em tới lúc nào, có phải chờ lâu lắm rồi không?" Lục Gia Hòa vỗ nhẹ lưng nàng hỏi.
"Không lâu, mỗi giây chờ chị, em đều rất vui." Kỷ Nhân buông tay ra, áp tay lên mặt cô: "Cảm ơn chị."
"Lần này lại cảm ơn gì vậy?" Lục Gia Hòa mỉm cười.
"Cảm ơn chị thích em." Kỷ Nhân áp môi lên môi cô.
Từ khi xác nhận mối quan hệ, Kỷ Nhân cảm thấy mình vẫn luôn trong trạng thái lo được lo mất, cố gắng làm hết sức để không mắc sai lầm, vì nàng cứ nghĩ trong mối tình này, nàng là người hèn mọn nhất.
Không ngờ Lục Gia Hòa đã sớm đặt nàng nơi đầu quả tim, lặng lẽ không một tiếng động bước tới 99 bước về phía nàng, còn nàng chỉ đi một bước cuối cùng mà thôi.
Một bước đó, nàng phải chạy.
Phải dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới bên Lục Gia Hòa, không thể để Lục Gia Hòa đau khổ chờ đợi thêm nữa.