Chạy Như Bay Về Phía Người
Chương 8: Không chạy! Tôi không chạy!
Chạy Như Bay Về Phía Người thuộc thể loại Bách Hợp, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Cô... sao... sao... lại... chạy... ra... đây?"
Lục Gia Hòa gần như nghiến răng hỏi.
"Tôi chỉ muốn ra ngoài hít thở chút không khí thôi mà, ở trong phòng bệnh lâu đến mức sắp biến thành xác sống mất, tôi sắp không còn cảm nhận được mùi vị bên ngoài nữa rồi." Kỷ Nhân nghiêm túc đúng sự thật trả lời.
"'Mùi vị gì? Là mùi ớt cay hả?" Lục Gia Hòa nhìn chằm chằm đĩa ớt cay xào thịt trên bàn của nàng hỏi.
"......"
Kỷ Nhân vỗ vỗ ghế bên cạnh, tươi cười lấy lòng: "Bác sĩ Lục, cô ăn cơm chưa? Có muốn ngồi xuống ăn chung không?"
Lục Gia Hòa nhìn thấy nàng ngồi trên xe lăn, cũng không biết có phải vì kẻ 'phạm lỗi' này đã làm quá nhiều chuyện khác người, nên khi nhìn thấy xe lăn, cô lại thở phào nhẹ nhõm, cơn giận trong lòng cũng tự động giảm đi phần nào.
"Ít ăn mấy món cay xè này đi." Lục Gia Hòa nhắc nhở.
"Tôi chỉ gọi hơi cay thôi, không tin cô nếm thử xem?" Kỷ Nhân nhiệt tình đưa cho cô một đôi đũa sạch.
Lục Gia Hòa bán tín bán nghi, gắp một miếng ớt cay đưa lên miệng, nhai hai cái, cả khuôn mặt nhăn nhúm như hoa cúc khô, vội vàng với tay cầm ly nước uống ừng ực mấy ngụm. "Cô gọi đây là 'hơi cay' hả?!"
Kỷ Nhân mắt tròn xoe, nhìn phản ứng của cô, nghi ngờ cầm đũa nếm thử một miếng, vẻ mặt thản nhiên: "Đúng rồi, chỉ hơi cay thôi, chẳng cảm giác gì cả."
"......" Lục Gia Hòa há miệng thở, lại uống thêm hai ngụm nước.
"Có thế mà cay? Đại tỷ, chị nếm thử xem có cay không?" Kỷ Nhân quay sang gọi.
Đại tỷ cũng thử một miếng, gật đầu: "Ừm, không cay chút nào."
"Đại tỷ, chị người vùng nào vậy?" Lục Gia Hòa vẫn chưa cam tâm hỏi.
"Tôi người Sơn Thành." Đại tỷ nói, "Bác sĩ Lục, cô đừng ăn nữa, nhìn mặt cô ăn đến đỏ bừng, có hơi dọa người ta đó."
"Ôi, hóa ra chị là người Sơn Thành, tôi nghe giọng nói liền thấy giống bên đó, chạy xa đến thế này đến đây làm việc, có chút lợi hại nha." Kỷ Nhân nói.
"Cô cũng là người Sơn Thành?" Lục Gia Hòa hỏi.
"Tôi không phải." Kỷ Nhân vẫy tay, thấy chủ quán lại đến thêm đồ ăn, vội vàng mời bác sĩ Lục cùng ngồi xuống, "Tôi còn gọi thêm canh xương, cái này thanh đạm, bác sĩ Lục cô cũng ăn chút đi."
"Hôm nay cô nhất định phải ăn cho bằng được bữa này sao?" Lục Gia Hòa hỏi.
Kỷ Nhân gật gật đầu, ánh mắt hơi cầu khẩn: "Tôi đã lâu lắm không ăn được đồ ăn hợp khẩu vị, hơn nữa tiền tôi đã thanh toán rồi..."
Lục Gia Hòa thở dài, biết vị bệnh nhân này kiếm tiền không dễ dàng gì, đành thở dài bất đắc dĩ, kéo ghế ngồi xuống giám sát nàng ăn: "Cô ít ăn cay lại đi, nghe chưa."
"Được được được, tôi chỉ muốn ăn mấy miếng thịt thôi." Kỷ Nhân ngoan ngoãn gắp thịt, lại thấy đại tỷ hộ lý còn đứng bên cạnh liền vẫy tay: "Ngồi xuống đi, ăn chung cho vui."
Có bác sĩ Lục cùng ăn chung, đại tỷ cũng yên tâm cười tủm tỉm ngồi xuống.
Lục Gia Hòa ban đầu chỉ định giám sát trong chốc lát, đợi Kỷ Nhân ăn xong rồi đưa nàng về, ai ngờ cái bụng không nghe lời lại kêu 'rột rột' hai tiếng.
"Ăn chút đi, bác sĩ Lục, nhiều đồ ăn thế này không ăn cũng lãng phí." Kỷ Nhân ngồi trên xe lăn, cố gắng múc canh cho Lục Gia Hòa.
"Cô đừng cử động, tôi tự làm." Lục Gia Hòa lấy lại cái muỗng, múc một chén canh, canh nóng hổi, uống một chút liền ấm áp dạ dày.
Cô gửi tin nhắn cho mẹ, bảo bà không cần đợi mình ăn cơm nữa.
"Hai người có uống rượu không?" Kỷ Nhân hỏi.
Nghe vậy, Lục Gia Hòa ngẩng đầu nhìn chằm chằm cô.
"......" Kỷ Nhân chột dạ gãi mặt: "Nếu theo góc độ chuyên môn của Bác sĩ Lục mà nói... tôi có thể uống chút gì không? Rượu trái cây? Nước ngọt có ga?"
Lục Gia Hòa nhìn qua quầy, ngoài rượu ra chỉ có đồ uống có gas: "Sữa đậu nành nhé."
"Được rồi, chủ quán, cho ba chai sữa đậu nành." Kỷ Nhân lớn tiếng gọi.
Quán ăn này buôn bán khá tốt, phải nói cả dãy quán ăn này đều kinh doanh không tệ, ngay cổng lớn bệnh viện, mỗi ngày không biết có bao nhiêu người chọn đến đây ăn cơm.
Lúc này, có một gia đình bốn người đi đến, nghe giọng nói như là người Lưỡng Quảng. Các quán khác đều kín chỗ, chỉ có thể đến hỏi quán này, hỏi chủ quán xem đồ ăn ở đây cay đến mức nào.
Hai đứa trẻ có lẽ đói bụng, nhìn chằm chằm đồ ăn trên bàn bên cạnh, không chớp mắt.
Kỷ Nhân quay đầu nhìn bọn họ.
Hai đứa trẻ ngượng ngùng thu ánh mắt về, theo bản năng chạy về phía bố mẹ, nhưng mặt đất hơi trơn, suýt ngã.
Kỷ Nhân tay nhanh như cắt, đỡ lấy cậu bé.
"Ngô xìe xìe (cảm ơn)." Cậu bé sau khi đứng vững, buột miệng nói một câu tiếng Quảng Đông.
"Ngô mờ xìe (không có chi)." Kỷ Nhân cười nói.
Cuối cùng gia đình này cũng không ở lại ăn cơm, vì hai đứa trẻ ăn không được đồ cay.
"Cô là người ở đâu vậy?" Lục Gia Hòa tò mò hỏi.
"Tôi hỗn huyết." Kỷ Nhân nói.
"Sơn Thành hỗn Dương Thành hả?"
"Không, nhóm máu A hỗn nhóm máu B."
"......"
Ừm, đúng là... hỗn huyết.
Nhìn vẻ mặt "cạn lời đến mức hồn bay phách lạc" của bác sĩ Lục, Kỷ Nhân cười phá lên: "Ủa, câu đùa này buồn cười hả? Đúng chỗ buồn cười của các bác sĩ khoa chỉnh hình rồi đúng không?"
"Người khác thì tôi không biết, ít nhất với tôi thì đúng là đúng rồi. Câu đùa này đáng 10 điểm nhưng tôi chấm cho cô 8.8 điểm thôi, vì cô có sẵn 1.2 rồi."
(*)Câu này là meme mạng bên Trung (10分我给你8.8分,因为你有1.2). Tức là đã có sẵn 1.2 hài hước rồi, nên phải trừ bớt.
Kỷ Nhân ngớ người ra hai giây, sau đó cười phá lên nghiêng ngả: "Bác sĩ Lục, hóa ra cô cũng có khiếu hài hước thật đó!"
Đại tỷ hộ lý không theo kịp tốc độ đối đáp của hai người, ngồi một bên cười ngây ngô, phải mất một lúc mới chen lời vào được: "Tiểu Kỷ, rốt cuộc cô là người vùng nào thế? Tôi còn tưởng cô là đồng hương với tôi cơ đấy."
"Tôi người miền Bắc, chỉ từng đi qua Sơn Thành và Dương Thành thôi."
"Vậy cô cũng rất lợi hại, chỉ đi ngang qua mà học được luôn tiếng địa phương. Không giống tôi, dù có đi bao lần cũng học không được." Lục Gia Hòa tán thưởng nói.
"Làm sao mà giống nhau được, các cô là đi du lịch, tôi là đi làm ăn. Phải học chút ngôn ngữ địa phương cho dễ nói chuyện với người bản địa. Tôi nói được vài câu tiếng địa phương, lúc đi nhập hàng cũng chẳng mấy ai dám lừa tôi." Kỷ Nhân nói.
"Thế cô làm ăn gì ở Sơn Thành?" Đại tỷ tò mò hỏi.
"Bán nhân sâm. Tôi còn lặn lội đến tận Trường Bạch Sơn để chọn hàng, thu mua rồi tự mình vác về! Nhưng mà người ta vừa nhìn thấy tôi mở sạp nhỏ bán hàng rong thì không tin là hàng thật, thành ra lỗ vốn, chẳng bao lâu thì đóng cửa tiệm." Kỷ Nhân nói.
"Sau đó cô mới đến Dương Thành?" Lục Gia Hòa hỏi.
"Mấy năm sau mới đến đó. Khi đó tích góp được một ít tiền, tôi thuê một cửa tiệm nhỏ phía sau trường cấp hai, mỗi tháng đều đi tàu ghế cứng đến Dương Thành nhập hàng. Mẫu mã mới, kiểu dáng đa dạng, giá cả phải chăng, bán rất chạy."
"Vậy sao không tiếp tục làm?"
"Cạnh tranh nhiều quá, người khác vừa thấy tôi kiếm được tiền, cũng đổ xô đến Dương Thành nhập hàng, còn có người già dắt người trẻ thay phiên nhau qua lại, tôi một mình căn bản không thể cạnh tranh nổi, nên thôi không làm nữa."
Trong đầu Lục Gia Hòa liền hiện ra cảnh tượng như một bộ phim cũ quay bằng máy ảnh thập niên 80, cứ như đang nghe chuyện của thế kỷ trước.
"Cô có thể mở cửa hàng trực tuyến, tiện lợi hơn nhiều."
Kỷ Nhân uống một ngụm sữa đậu nành, mới cười ngượng ngùng: "Nói ra không sợ bác sĩ Lục cười, chứ tôi học vấn ít, không có học thức gì, trước kia cũng không có cơ hội tiếp xúc với máy tính, lúc đó vẫn cảm thấy máy tính là một lĩnh vực rất cao cấp, nên nào dám mở cửa hàng trực tuyến."
"Không sao, dù gì bây giờ cô dùng điện thoại cũng rất thành thạo rồi, nửa đêm còn có thể nhắn tin cơ mà." Lục Gia Hòa trêu chọc.
Kỷ Nhân cười "hắc hắc".
Thật ra, nàng vốn chẳng thích nói chuyện phiếm với những người 'có học'. Có không ít người sau khi biết trình độ học vấn của mình, trong mắt luôn tràn ngập sự thương hại, hoặc khinh thường, y như giảng viên đi 'cải tạo tư tưởng' cho học sinh cá biệt: nào là "phải học mới đổi được vận mệnh", nào là "phải có kế hoạch dài hạn cho cuộc đời".
Thật vô nghĩa, ai mà chẳng biết học tập có thể thay đổi tương lai? Chỉ là nếu không tồn tại thì không có hiện tại, còn nói chuyện tương lai làm gì!
Nhưng những lời này, đều chỉ nghẹn trong lòng mà mắng thầm. Dù sao, những người này ít nhiều cũng mang đến cho cô cơ hội làm ăn.
Nàng cần cù chăm chỉ đóng vai, giả vờ mình học hỏi được rất nhiều từ họ, gặp lại còn phải nói mấy lời cảm kích —— nếu không có lời khuyên của anh/chị, tôi cũng không thể có được ngày hôm nay!
Câu đó đảm bảo khiến người nghe nở hoa trong lòng, hài lòng không tả xiết.
Nhưng trong mắt bác sĩ Lục không có loại cảm xúc phức tạp đó, cũng không có ý muốn thuyết giáo, giống như uống một chén canh bình thường, thanh đạm, uống xong là xong, không có gì đáng nhắc đi nhắc lại.
"Bác sĩ Lục, sao cô không tỏ vẻ ngạc nhiên gì hết vậy?" Kỷ Nhân không nhịn được tò mò hỏi.
"Ngạc nhiên gì?"
"Thì tôi học vấn thấp nè, máy tính cũng không biết dùng nè, còn không hiểu nghĩa của câu 'chứng nào tật nấy'......và nhiều thứ linh tinh khác nữa."
"Tôi là bác sĩ, cô là bệnh nhân, cô đến khám bệnh, tôi cũng không cần cô mang bằng cấp hay chứng chỉ máy tính đến, càng không cần cô làm bài phân tích thành ngữ cho tôi nghe." Lục Gia Hòa cười nhạt.
Kỷ Nhân ngây người một lát, mới mấp máy nói: "Có phải chỉ có ở bệnh viện, mọi người mới có thể được đối xử bình đẳng thật sự không?"
Nói xong câu đó, Kỷ Nhân lập tức cảm thấy bản thân như vừa giác ngộ được một chân lý mới!
Lục Gia Hòa bật cười, lắc đầu: "Cô tới phòng VIP và phòng thường xem đi, sẽ hiểu trên đời này, chỉ có cái chết mới thật sự bình đẳng."
Kỷ Nhân gật đầu lia lịa, hoàn toàn đồng ý.
Ăn uống xong xuôi, Kỷ Nhân giơ tay xin phép: "Bác sĩ Lục, tôi có thể xuống dưới lầu hóng gió một lát rồi về được không?"
"Cô muốn chết hả?" Lục Gia Hòa hỏi.
"Tôi chỉ muốn hít thở khí trời thôi, trong phòng bệnh ngột ngạt quá. Cái thân thể thanh xuân xinh đẹp này mà cứ bị nhốt trong đó thì uổng lắm."
"......" Lục Gia Hòa đút hai tay vào túi quần: "Cô có thể đảm bảo lát nữa sẽ ngoan ngoãn quay lại phòng bệnh không?"
"Đương nhiên, cô chỉ thấy tôi lén trốn ra khỏi phòng bệnh, chứ chưa thấy tôi cần cù chăm chỉ học bài trong phòng bệnh đâu!" Kỷ Nhân biện hộ cho bản thân.
Lục Gia Hòa: "Theo tôi thấy thì chắc cô chưa học được chữ nào đâu."
Kỷ Nhân: "."
...Thôi xong, bác sĩ Lục này thật đúng là không dễ lừa!
Tết sắp đến, các buổi tụ họp cũng bắt đầu rục rịch.
Bạn học tiểu học, cấp hai, cấp ba, rồi đến đại học của Lục Gia Hòa thi nhau tổ chức họp lớp, tag tên cô rất nhiều lần. Nhưng lần nào cũng vậy, cô đều đang bận trực, bỏ lỡ "thời điểm vàng" để phản hồi.
Tuy vậy, cô vẫn phản hồi từng tin, giải thích lý do, từ chối tham gia.
"Đáng tiếc thật, mỗi lần họp lớp là nhắc đến cậu suốt." Lý Thần Dao vừa cùng Lục Gia Hòa chạy bộ trong phòng tập gym, vừa nói.
"Không đi thì mới được nhắc, chứ đi rồi chắc bị phiền theo kiểu khác." Lục Gia Hòa cười cười.
"Nói linh tinh gì vậy, ai mà phiền được cậu?" Lý Thần Dao lau mồ hôi trên trán, "Cả lớp chỉ cậu là được yêu mến nhất, nam sinh nữ sinh đều thích cậu, bạn bè cũng nhiều, tôi trước kia không ít lần ghen tị. Đặc biệt là Trình Tĩnh Văn đó, hai đứa cậu lúc đó thân thiết đến mức như mặc chung một chiếc quần, vị trí bạn thân số một suýt bị cô ta chiếm mất."
Lục Gia Hòa và Lý Thần Dao từ tiểu học đến cấp hai đều cùng lớp, cấp ba vì phân ban nên không cùng lớp nữa.
Nhưng Lục Gia Hòa thật sự quá được yêu mến, Lý Thần Dao mỗi lần thấy cô cùng bạn khác nói cười, đều cảm thấy ghen tị không chịu nổi.
"Nói thật đi, cậu với Trình Tĩnh Văn lúc đó có phải hẹn hò không?" Lý Thần Dao tò mò hỏi.
"Không phải." Lục Gia Hòa bấm tạm dừng máy chạy bộ, cầm chai nước lên uống.
"Thật sao?"
"Ừm."
"Vậy sao hai người tự nhiên lại không nhìn mặt nhau?"
Lý Thần Dao biết Lục Gia Hòa mãi đến đại học mới công khai giới tính, nên trong lòng luôn nghi ngờ nhất định hồi cấp ba cô yêu đương với Trình Tĩnh Văn rồi.
"Cậu ta tỏ tình với tôi, tôi từ chối. Có lẽ lòng tự ái bị tổn thương, thế là không thèm nói chuyện nữa."
Lý Thần Dao loạng choạng một cái, suýt ngã khỏi máy chạy bộ, vội vàng ấn dừng, vịn tay vịn bước xuống: "Không thể nào, Trình Tĩnh Văn xinh đẹp như thế, thành tích cũng ngang ngửa cậu, cậu lại từ chối?!"
"Không có cảm giác thôi. Lúc đó tôi chỉ coi cậu ta là bạn."
"Hay thật đó, vậy kiểu người nào mới khiến cậu rung động?"
"Không biết nữa, tùy cảm giác."
"Cậu đừng nói kiểu triết lý trừu tượng đó được không?"
"Tình cảm vốn dĩ rất trừu tượng mà." Điện thoại Lục Gia Hòa reo, cô liếc nhìn Lý Thần Dao một cái.
"Hiểu rồi, hiểu rồi, lại là bệnh viện tìm cậu, đi nhanh đi." Lý Thần Dao thuần thục xua tay.
"Không phải bệnh viện, mà là hộ lý của bệnh nhân." Lục Gia Hòa mở tin nhắn.
【Hộ lý Kỷ Nhân giường số 6】: Bác sĩ Lục, Tiểu Kỷ lại đòi ra ngoài ăn cơm, tôi có cần ngăn cản không?
【Lục Gia Hòa】: Có ngồi xe lăn xuống không?
【Hộ lý Kỷ Nhân giường số 6】: Có có [hình ảnh]
【Lục Gia Hòa】: Thôi, cứ để cô ấy đi đi.
Lý Thần Dao tò mò thò đầu qua nhìn, thấy ảnh chụp màn hình. Trong ảnh là bóng dáng một người phụ nữ ngồi trên xe lăn đang định quay đầu lại thì bị chụp hình, chỉ thấy được nửa khuôn mặt.
"Cô gái này cũng khá xinh đẹp." Lý Thần Dao nói một câu.
"Cậu chỉ nhìn nửa khuôn mặt mà biết đẹp hay không đẹp?" Lục Gia Hòa hỏi.
"Nhìn cốt cách là biết! Mặt nghiêng đẹp thế này, chẳng lẽ chính diện lại khó coi."
"Đẹp." Lục Gia Hòa suy nghĩ một lát, rồi gật đầu, "Cậu cũng gặp rồi, chính là bệnh nhân lần trước cậu gặp trong khu dân cư đó."
"À, là người đó hả?"
"Cậu còn nhớ rõ sao?"
"Người đẹp thì ai mà quên được! Mà này, cô ấy có đúng kiểu cậu thích không?"
"Tôi thích con gái thì không sai, nhưng cũng không đến nỗi chỉ cần là con gái thì đều thích chứ?" Lục Gia Hòa cười nói.
"Thì tôi tò mò thôi mà! Mà người đó và Trình Tĩnh Văn là hai kiểu xinh đẹp khác nhau, biết đâu cậu lại thích kiểu này."
"Tôi thấy cậu cũng rảnh rỗi quá rồi đó." Lục Gia Hòa nhìn đồng hồ, gom đồ chuẩn bị về, "Tôi về trước đây."
Trên đường về, mới nhớ mẹ dặn mang một chai dầu ô liu về, nên ở ngã tư tiếp theo rẽ phải, thẳng đến siêu thị Duyên Hoa.
Không ngờ dầu ô liu có cả chục loại, cô đành chụp ảnh gửi mẹ hỏi bà muốn loại nào.
Vừa vặn lúc này WeChat lại báo tin nhắn đến.
【Kỷ Nhân】: Bác sĩ Lục, tôi có thể uống trà sữa được không?
【Lục Gia Hòa】: Tốt nhất là không nên.
【Kỷ Nhân】: Hồng trà thì sao?
【Lục Gia Hòa】: Cô là "rượu Mông Tử" sao?
(*) Từ "hồng" trong "hồng trà" (trà đen) đồng âm với chữ "Hồng" trong "hồng tử" (con của rượu Mông Tử) => Ý bác sĩ Lục chọc bà Kỷ là mắc uống rượu đến mức phải tìm cái gì hồng hồng đỏ đỏ để uống.
【Kỷ Nhân】: [cười ngượng đổ mồ hôi lạnh]
【Lục Gia Hòa】: [ảnh] Trong mấy loại dầu ô liu này, loại nào tốt nhất?
【Kỷ Nhân】: Cái đắt nhất.
【Lục Gia Hòa】: Ồ, hóa ra cách phân biệt đơn giản và thô bạo vậy à, cảm ơn, tạm biệt.
Lục Gia Hòa lắc đầu bật cười, cầm lấy chai đắt nhất đi thanh toán.
Ngay sau đó, một tiếng gọi điện thoại đột nhiên vang lên, dọa cô giật mình, vội chỉnh nhỏ âm lượng.
Cô nhìn chằm chằm người gọi, lơ mơ một lát, rồi bấm nghe.
"Bác sĩ Lục, lúc cô tính tiền thì đi lối VIP nhé, Yến Tử hôm nay trực ở đó, để em ấy giảm giá cho cô." Kỷ Nhân nói.
"Thế này có hợp quy định không?" Lục Gia Hòa hỏi.
"Hợp, hợp lắm, rất hợp, tôi đi nói với em ấy một tiếng."
Lục Gia Hòa còn chưa kịp nói gì, thì bên kia đã cúp máy, nên hướng về lối VIP đi tới, còn có phục vụ một kèm một. Ở xa xa phía trước thấy một cô gái đang ra sức vẫy tay gọi cô.
"Bác sĩ Lục! Bác sĩ Lục, ở đây nè!"
Cô cầm đồ đi qua, cười nói: "Kỷ Nhân nói có thể giảm giá, là chiết khấu dành cho nhân viên hả?"
"Đúng vậy, bác sĩ Lục cô có thẻ hội viên không? Làm một cái có thể được chiết khấu thêm, còn có thể nhận quà nhỏ." Yến Tử vừa quét mã vừa không quên giới thiệu thẻ hội viên.
"Tôi có thẻ hội viên rồi."
"Thế thì tuyệt quá, cảm ơn bác sĩ Lục đã ủng hộ, đây là quà tặng ạ." Yến Tử từ phía sau lấy ra một túi quà, nhanh tay nhét túi quà vào túi mua hàng của cô.
Về đến nhà, Lục Gia Hòa đưa dầu ô liu cho Liễu Gia.
"Trời đất ơi, mua gì mà đắt dữ vậy con." Liễu Gia đeo kính lão xem giá.
"Bệnh nhân của con là nhân viên siêu thị, có chiết khấu cho nhân viên, còn tặng thêm quà cho hội viên nữa." Lục Gia Hòa lấy túi quà tặng ra, đổ hết những thứ bên trong ra, phát hiện những món quà nhỏ lần trước không giống nhau.
Có ba phiếu mua hàng có giá trị như tiền mặt, ba cây bút, với một hộp chocolate nhỏ.
"Mấy món này còn thực tế hơn nhiều quà khuyến mãi khác, mẹ cũng muốn làm thẻ hội viên quá." Liễu Gia cười nói.
Lục Gia Hòa tính toán giá cả của những thứ này: "Thôi xong rồi, tính ra cầm chai dầu về, siêu thị lại đưa con thêm 30 tệ, không biết có bị chủ quán phát hiện không nữa?"
"Dám trắng trợn cho con như vậy, chắc chắn là hợp quy định rồi. Cô ấy chắc không đến nỗi mạo hiểm bị đuổi việc để làm chuyện này đâu ha?" Liễu Gia nói, "Vừa lúc nhà còn có mấy quả táo, con mang theo đi cảm ơn người ta đi."
Hôm sau đi kiểm tra phòng bệnh, Lục Gia Hòa bỏ quả táo vào ngăn tủ, muốn tìm cơ hội thích hợp để đưa cho Kỷ Nhân.
Khi vào phòng 302, Lục Gia Hòa nhìn kỹ vào trong, trên giường bệnh không có bóng người nào, chỉ có chăn gối lộn xộn, khóe miệng liền giật giật: "Kỷ Nhân lại đi đâu mất rồi?!"
"Tôi đang đi vệ sinh trong phòng tắm này!" Từ WC vọng ra giọng nói của Kỷ Nhân, vội vàng thanh minh: "Không trốn! Tôi không trốn!"
"......"