**Câu chuyện của chúng ta là một định mệnh không thể thoát khỏi.**
Tôi đã theo đuổi Cận Châu suốt một năm trời, từng bước, từng bước. Chúng tôi hẹn hò được một tháng, nhưng rồi cũng chia tay như những cơn gió thoảng qua. Mọi người cười nhạo tôi, bảo tôi không biết tự lượng sức mình, rằng tình yêu của tôi chỉ là ảo tưởng, là sự mê muội.
Nhưng khi gặp lại nhau, tôi nhìn thấy trong đôi mắt anh ấy một nỗi buồn sâu thẳm. Anh ấy khóc, nhưng cố gắng kiềm chế, từng lời nói như cứa vào tim tôi: *"Rõ ràng là em không cần tôi."*
Tôi biết, đó không phải là sự thật. Bởi vì tôi đã từng ở đó, từng ngồi cạnh anh ấy, từng cảm nhận được tình yêu mà anh ấy dành cho tôi. Nhưng tại sao giờ đây, mọi thứ lại trở nên xa vời đến vậy?
Cuộc đời chúng ta như hai dòng sông chảy ngược chiều, dù từng gặp nhau ở một điểm nào đó, nhưng rồi cũng phải chia xa. Và tôi, tôi chỉ còn biết ngậm ngùi nhìn theo bóng hình xa dần của anh ấy, trong nỗi nhớ nhung không thể nào nguôi.
Truyện Đề Cử






