Mùi khói thuốc nồng nặc, tiếng bi sắt va chạm chát chúa và những lời hò hét tục tĩu như nhấn chìm tôi ngay khi Giang Trình thô bạo kéo tôi vào quán bida. Cúc áo đồng phục đã bung bét, mái tóc rối bời che khuất tầm nhìn, tôi cảm thấy mình như một con mồi vừa bị tóm gọn.
Phía sau lưng Giang Trình, đám đàn em của hắn xì xào, cười cợt, ánh mắt tóe lên vẻ hả hê và khinh bỉ.
"Thật muốn biết lát nữa Anh Thuật nhìn thấy cảnh này sẽ phản ứng thế nào? Liệu anh ta có xé nát cô ta ra không?" Một tên lên tiếng, giọng đầy thách thức.
Thằng khác bồi thêm, ánh mắt dán chặt vào tôi: "Dám đắc chí nhận mình là bạn gái của Anh Thuật, giờ thì xem nó có còn tự cao không! Đụng vào người của Giang Trình, đúng là tự tìm đường chết!"
Tiếng cá cược vang lên đầy nhạo báng: "Tao cá một trăm, lát nữa con nhỏ này sẽ khóc lóc van xin Giang Trình cứu mạng!"
"Năm trăm! Tao cược nó sẽ quỳ gối cầu xin luôn ấy chứ!"
Truyện Đề Cử






