Từ nhỏ, tôi đã yếu ớt như ngọn cỏ lay trong gió, vào cung càng thêm mỏng manh, chỉ một tiếng động lớn cũng khiến tim đập loạn nhịp.
Khi Tiệp dư khóc lóc tố tôi đẩy nàng xuống hồ, Hoàng đế chỉ khẽ lắc đầu: “Không thể. Nàng ấy tay không cầm nổi một chiếc quạt, làm sao đẩy nổi người?”
Khi Hiền phi vu khống tôi đầu độc, Hoàng đế lại cười nhẹ: “Nàng ấy ngửi thấy mùi thuốc độc là ngất lên ngất xuống, hạ độc kiểu gì được?”
Hiền phi tức đến nỗi mặt biến sắc: “Sắc mặt nàng ta hồng hào, ăn uống mạnh khỏe như thể nuốt chửng được cả con dê quay!”
Hoàng đế ho khẽ, ánh mắt trầm ấm: “Khụ… Nàng ấy chỉ có sắc, chứ không có sức. Nhưng chính cái ‘sắc’ ấy, lại khiến ta không thể nào rời mắt.”
Trong chốn hậu cung đầy mưu toan, tôi không cần quyền lực, cũng chẳng cần thủ đoạn.
Chỉ cần một người hiểu tôi — hiểu rằng yếu đuối không phải là vô dụng, mà là một loại vũ khí ngọt ngào nhất.
Truyện Đề Cử






