Chương 10: Tôi chưa mặc gì cả...

Chỉ Dỗ Dành Em - Tri Lưỡng Lưỡng

Chương 10: Tôi chưa mặc gì cả...

Chỉ Dỗ Dành Em - Tri Lưỡng Lưỡng thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Căn nhà của Du Chi vô cùng đơn sơ, không thể đơn giản hơn được nữa.
Thậm chí vì đi công tác mà anh quên thanh toán tiền điện, nên đã bị cắt điện. Căn phòng tối đen như mực.
Khu chung cư này là khu nhà cũ, nhiều đồng nghiệp của anh cũng thuê trọ tại đây. Căn hộ của anh nằm ở phía đông, cách Du Viên một quãng đường khá xa, thuê nhà ở đây giúp anh tiết kiệm đáng kể thời gian di chuyển. Hơn nữa, Du Chi không quá coi trọng vật chất, cũng không muốn quá nhiều người trong đội biết về gia thế của mình.
Hai phòng, một sảnh, ở khu này đã được xem là loại tốt nhất.
Nhưng trong mắt Ôn Lật Nghênh, nó chẳng khác nào một khu ổ chuột. Cô khẽ cắn môi, dưới ánh lửa lập lòe từ chiếc bật lửa của Du Chi, cô đánh giá xung quanh, rồi lại nhìn anh.
“Này, tôi nói, anh có khuynh hướng tự hành hạ bản thân không vậy?”
Là thiếu gia nhà họ Du giàu có, anh ta lại không muốn hưởng thụ, cam tâm làm một viên cảnh sát quèn. Biệt thự sang trọng ở Du Viên không ở, lại đi thuê một căn hộ cũ nát thế này. Cô nghiêm túc nghi ngờ đầu óc của Du Chi có vấn đề.
Du Chi phớt lờ cô, anh tìm vài cây nến rồi thắp lên. Căn phòng dần sáng bừng lên. Anh quay lại, thấy Ôn Lật Nghênh vẫn đứng yên tại chỗ, nỗi thất vọng hiện rõ trên gương mặt cô.
“Cô ngủ phòng ngủ phụ.” Du Chi chọn cách phớt lờ.
Ôn Lật Nghênh bĩu môi: “Không cần, tôi muốn ngủ phòng ngủ chính.” Cô kiêu căng và cao quý, sao có thể chịu ngủ ở phòng phụ.
“Phòng ngủ chính là phòng của tôi.” Du Chi tiến lên một bước, đôi mắt hẹp dài đầy vẻ áp bức. “Sao thế, muốn vào xem à?”
“…”
Ôn Lật Nghênh chui vào phòng ngủ phụ, ngồi xuống mép giường, hai má vẫn còn nóng ran. Cô thừa nhận, lúc Du Chi nói câu đó, cô đã nghĩ đến thân hình cường tráng của anh.
Chiếc điện thoại trong túi áo khoác của Du Chi mà cô đang mặc rung lên hai tiếng, vừa đúng lúc kéo cô ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô lấy ra, mắt cô mở to khi thấy tên người gửi.
Là Trần Trú Ngôn.
【Ngày mai anh có buổi gặp mặt người hâm mộ ở Kinh Bình.】
【Em có thể đến không?】
Phía trên vẫn là hàng loạt tin nhắn tuyệt vọng của cô mà anh chưa từng hồi âm. Thật trớ trêu. Anh ta không biết ba cô đã cấm cô ra ngoài, không biết để đến được Kinh Bình gặp anh ta, cô đã phải đánh đổi nhiều đến mức nào.
【Đương nhiên là được ạ.】
Theo thói quen, Ôn Lật Nghênh không nghĩ anh ta sẽ trả lời. Nhưng lần này lại khác.
【Cảm ơn em.】
【Thực xin lỗi.】
Câu trước cô còn hiểu, nhưng câu sau thì hoàn toàn không. Đúng lúc đó, có tiếng gõ cửa. Chỉ hai tiếng, nhưng không khó để nhận ra sự thiếu kiên nhẫn.
“Ra đây một lát đi.”
Ôn Lật Nghênh nhân tiện cởi chiếc áo khoác của Du Chi ra, cô định trả lại cho anh. Ở trên máy bay anh hoàn toàn lừa cô, Kinh Bình chẳng lạnh chút nào cả.
Cô vừa mở cửa, Du Chi đã cảm thấy một mảng da thịt trắng ngần lướt qua tầm mắt anh. Chiếc váy hai dây của cô để lộ bờ vai thon gầy và xương quai xanh tinh xảo.
“Trả áo cho anh.”
Cô đợi hai giây, không thấy anh nhận lấy. “Du Chi, anh có ý gì thế? Không phải là muốn tôi giặt sạch rồi mới trả lại cho anh đấy chứ?”
Du Chi có chút thất thần, lúc này mới nhếch mép nhận lấy: “Không. Cô không đảm đang như cô tưởng đâu.”
“Du Chi! Anh đừng quá đáng như vậy!”
Tính tình cô ta cũng chẳng tốt lành gì, chỉ một câu không vừa ý là lại xù lông nhím lên. Chắc phải dỗ dành mới chịu. Du Chi thật sự hối hận vì đã mang cô về nhà. Anh lại nghĩ đến gương mặt của Trần Trú Ngôn, trông không có vẻ gì là người tốt.
“Chỉ đùa cô thôi.” Anh đổi chủ đề. “Sao có thể để cô ba Ôn phải làm việc nặng nhọc như vậy được.”
Nghe vậy còn tạm được. Ôn Lật Nghênh hài lòng gật đầu.
Du Chi không rời đi ngay, mà lách người qua khe cửa mà cô vừa mở, trực tiếp đi vào phòng cô, trên tay xách một túi đồ lớn. “Chú Dịch đã chuẩn bị một ít đồ dùng sinh hoạt, cô xem có thiếu gì không, tôi bảo chú ấy chuẩn bị thêm.”
Lúc này Ôn Lật Nghênh mới ý thức được, cô đến Kinh Bình với tay trắng, không một kiện hành lý. Ăn nhờ ở đậu, cô đành phải cúi đầu.
“Yên tâm đi.” Anh đặt túi đồ xuống. “Sẽ không bắt cô phải tự dọn dẹp đâu.”
Ôn Lật Nghênh ngoan ngoãn ngồi xuống một bên, chống cằm nhìn anh dọn dẹp căn phòng nhỏ. Đây tuyệt đối là căn phòng nhỏ nhất mà cô từng ở.
Trời sắp sáng, đây lại là một đêm gần như không ngủ của cô. Nhưng cô lại tỉnh táo đến lạ.
Du Chi trải phẳng góc ga giường cuối cùng, xoay người lại: “Chú Dịch không chuẩn bị đồ ngủ. Nếu cô cần, có thể nói số đo của cô cho chú ấy…”
Chưa nói hết câu, sau lưng anh bị đánh một cái “bốp”. Ôn Lật Nghênh hét lên một tiếng chói tai, vừa đẩy vừa đá anh ra khỏi phòng.
“Du Chi! Anh bị điên à!” Sao anh ta lại có thể hỏi chuyện này chứ! Hỏi đã đành, còn muốn nói cho người khác nghe nữa?!
Du Chi xoa xoa tấm lưng đau rát, mặt anh mới trở lại vẻ bình thản. Anh không biết cách dỗ con gái, cũng lười lãng phí thời gian vào việc đó. Càng không hiểu tại sao Ôn Lật Nghênh lại đột nhiên nổi điên như vậy. Anh không nghĩ ra, nên đơn giản là không nghĩ nữa. Anh vào phòng tắm. Nước lạnh buốt như băng, nhưng đối với anh chẳng thấm vào đâu.
Tắm xong, anh vào phòng ngủ, nhắn tin cho quản lý khu nhà nhờ nạp tiền điện giúp, rồi nằm vật ra giường. Cơn buồn ngủ ập đến tức thì.
Nhưng không lâu sau, bức tường phía đầu giường vang lên tiếng gõ nhẹ. Du Chi cho rằng cô lại đang giở trò gì đó, anh nhíu mày, mặc kệ.
Hai phút sau, lại vang lên một trận nữa. Rồi anh nghe thấy tiếng cô gọi khe khẽ.
“Du Chi…”
Giọng cô vốn đã ngọt ngào, qua lớp tường lại càng trở nên mềm mại, quyến rũ đến lạ. Du Chi vùi đầu sâu vào trong chăn, anh không rảnh để bận tâm đến cô.
Bên kia bức tường, Ôn Lật Nghênh gọi nhưng không thấy ai trả lời, cô chớp mắt, đối diện với bóng tối bao trùm khắp căn phòng. Nỗi sợ hãi lại ập đến trong lòng cô.
Cô lăn qua lộn lại trên giường không yên, không tài nào chợp mắt được. Lấy điện thoại ra nhắn tin cho Mạch Gia Hân, nhưng có lẽ bạn cô đã ngủ say.
Cô lại gọi tên Du Chi.
“Vẫn còn dây dưa không dứt à?” Giọng nói thiếu kiên nhẫn của anh vang lên từ bên kia tường. “Đêm hôm khuya khoắt thế này, cô gọi hồn đấy à?”
Ôn Lật Nghênh sững sờ, không nghĩ ra phải nói gì tiếp theo. “…Tường nhà anh cách âm tệ thật đấy.”
“Đại tiểu thư, nửa đêm không ngủ, lại đi thử nghiệm độ cách âm của nhà tôi à?”
Người đàn ông này sao lại nói chuyện khó nghe thế không biết. Nhưng không thể không nói, cô cảm thấy xung quanh không còn tối đen và đáng sợ như lúc nãy nữa.
Ôn Lật Nghênh lật người nằm sấp trên giường: “Cách âm kém như vậy, nếu chúng ta làm gì chẳng phải hàng xóm sẽ nghe thấy hết sao?”
Du Chi cao giọng hỏi lại: “Cô ba Ôn, cô muốn cùng tôi làm gì sao?”
Trong đêm yên tĩnh, giọng nói trầm thấp, từ tính của anh như có ma lực vậy, rất khó để người ta không liên tưởng lung tung.
Anh ta cố ý. Ôn Lật Nghênh vô cùng chắc chắn điều đó.
“Tôi đang nói về cái nhà của anh đấy!” Cô lớn giọng. “Anh cũng lạ thật đấy, thiếu gia giàu sang không muốn làm, lại cứ thích đi làm cảnh sát chịu khổ, còn ở trong cái khu nhà cũ nát này nữa chứ.”
“Liên quan gì đến cô.” Du Chi theo bản năng đáp lại, cố nuốt xuống một lời chửi thề.
Cơn buồn ngủ hoàn toàn tan biến, thay vào đó là cảm giác bực bội. Anh quyết tâm từ bỏ kinh doanh để theo ngành cảnh sát, tất cả mọi người đều chế nhạo anh. Nhiều năm trôi qua, anh vẫn kiên định với lựa chọn của mình, và vẫn không được ai thấu hiểu. Ngay cả một tiểu thư không biết nói lý lẽ như Ôn Lật Nghênh cũng có thể phán xét lựa chọn của anh.
“Ôn Lật Nghênh,” giọng anh có chút không vui. “Nếu cô thật sự rảnh rỗi đến phát điên, thì mau đi ngủ đi. Nếu cô thật sự chê chỗ này của tôi tồi tàn, thì tự tìm người thuê cho cô một căn nhà mới mà ở. Đừng có ở đây mà chỉ trích tôi nữa.”
Anh nói rất nặng lời. Ôn Lật Nghênh không ngốc, cô nghe ra được sự khó chịu trong từng câu chữ của anh. Hình như anh rất ghét cô.
Ít nhất là có vẻ như vậy. Ôn Lật Nghênh cảm thấy vô cùng uất ức.
Đây không phải Hồng Kông, không phải căn phòng ngủ lộng lẫy như cung điện của cô. Đồ dùng anh đưa cho cô cũng là những nhãn hiệu cô chưa từng thấy bao giờ, nước tẩy trang thì đặc biệt khó dùng, bây giờ mặt cô khô ráp đến khó chịu. Ngay cả một bộ váy ngủ tử tế cũng không có, trên người cô vẫn đang mặc chiếc váy dạ hội từ tối qua.
Cô bực bội cởi phăng chiếc váy, ném sang một bên, chỉ còn lại bộ nội y mỏng manh rồi chui vào chăn. Thấy nóng, cô lại đạp chăn ra.
“Du Chi! Anh mới là người phiền phức ấy chứ!” Xong xuôi, cô mới nhớ ra phải cãi lại anh.
“Phiền thì đừng có lượn lờ trước mặt tôi nữa.” Du Chi cũng không nhượng bộ. “Chẳng phải cô đã đến Kinh Bình rồi sao? Sao không gọi bạn trai cô đến đón đi, khỏi phải ở đây mà chịu uất ức.”
Cơn nghiện thuốc lại trỗi dậy. Du Chi châm một điếu thuốc rồi đứng bên cửa sổ.
Không biết có phải vì Ôn Lật Nghênh không nói gì nữa không, mà bên tai anh cuối cùng cũng được yên tĩnh. Anh nhìn vầng trăng ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Một lúc sau, anh dụi tắt điếu thuốc, chuẩn bị đi ngủ lại.
Hai giây sau, anh cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Không còn tiếng nói õng ẹo của cô, nhưng hình như có tiếng nức nở đứt quãng vọng lại.
…Không phải là cô đang khóc đấy chứ. Lại giở trò gì nữa đây?
“Ôn Lật Nghênh.” Anh gọi, giọng đã mềm mỏng hơn lúc nãy.
“Đừng gọi tôi! Không cần anh lo!” Giọng cô nghẹn ngào, ướt át.
Thôi rồi, gặp rắc rối lớn rồi. Đã chọc cho đại tiểu thư khóc rồi.
Du Chi làm sao mà biết được mình đã nói sai câu nào, nhưng rắc rối là do anh gây ra, nên phải tự mình dỗ dành thôi. Anh mặc vội chiếc áo thun, rồi đi đến gõ cửa phòng cô.
“Ôn Lật Nghênh.”
Không có tiếng trả lời.
“Tôi sai rồi.”
“Anh không sai.” Giọng nói hờn dỗi vọng ra từ trong phòng.
Hai giây sau: “Vậy… vậy anh nói xem, anh sai ở đâu?”
Du Chi làm sao mà biết được chứ. Giọng điệu quá đáng, không thuận theo ý cô, không dỗ dành cô, chỗ nào cũng là sai. Anh đang do dự không biết nên nhận tội nào trước, thì trong phòng đột nhiên vang lên tiếng thét chói tai của Ôn Lật Nghênh.
“A ——”
Sau đó là sự im lặng chết chóc bao trùm.
Du Chi nhíu mày, gọi tên cô mấy tiếng cũng không thấy ai trả lời. Phản xạ của một đặc nhiệm khiến anh theo bản năng nghĩ ngay đến tình huống xấu nhất. Anh không nghĩ nhiều, trực tiếp vặn tay nắm cửa.
Cửa vừa hé mở, dưới ánh trăng, một vệt trắng như tuyết lướt qua mắt anh.
Không đợi Du Chi phản ứng lại, giây tiếp theo, cánh cửa bị từ bên trong đóng sầm lại.
Ngay sau đó là tiếng hét thất thanh của Ôn Lật Nghênh:
“Anh đừng vào!”
Lớp trang điểm đã trôi hết, gương mặt cô đỏ bừng như sắp bốc cháy. Đầu ngón tay cô siết chặt tay nắm cửa đến trắng bệch. Lông mi cô vẫn còn đọng nước mắt. Cô cúi đầu nhìn xuống thân thể trắng như tuyết của mình, lần đầu tiên cảm thấy mất đi sự tự tin.
“Tôi chưa mặc gì cả…”