Chỉ Dỗ Dành Em - Tri Lưỡng Lưỡng
Chương 45: Em thật mỏng manh
Chỉ Dỗ Dành Em - Tri Lưỡng Lưỡng thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phía tây trường đua ngựa có một cây sồi cổ thụ, tán lá sum suê, ánh nắng xuyên qua tạo thành những vệt sáng loang lổ trên thảm cỏ xanh mướt, tựa như một tấm lưới đang khẽ lay động.
Ôn Lật Nghênh nắm tay Du Chi, cả hai thong thả bước dưới tán cây. Ánh sáng và bóng tối liên tục thay đổi, phủ lên người họ một lớp vàng kim hư ảo. Bóng của họ đổ dài trên mặt đất.
Cô bước đi rất chậm, nhưng may mắn là Du Chi không hề thúc giục.
Cứ thế, hai người lững thững dạo bước. Ôn Lật Nghênh lén suy nghĩ rất lâu, cố gắng phân định xem những lời Du Chi vừa nói là anh đang lừa cô, hay thực sự đã xảy ra.
Có lẽ vẻ mặt đăm chiêu của cô quá dễ đoán, chỉ cần Du Chi liếc mắt một cái là đã nhìn thấu. Anh khẽ cào nhẹ vào lòng bàn tay cô. Tháng tám ở Kinh Bình quá nóng bức, lòng bàn tay chạm vào nhau, gần như ngay lập tức đã rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, hơi nhớp nháp.
“Anh dạy em cưỡi ngựa nhé?” Du Chi tự nhiên hỏi.
Ôn Lật Nghênh ngạc nhiên liếc nhìn anh: “Anh coi thường ai đấy? Thành tích môn cưỡi ngựa của em rất tốt đó!” Không như bắn súng, cưỡi ngựa là môn học bắt buộc đối với mọi đứa trẻ xuất thân từ gia đình quý tộc.
Cô không muốn thay trang phục chuyên nghiệp, dù sao cũng chỉ là cưỡi vài vòng trong sân, cô mặc váy vẫn hoàn toàn có thể kiểm soát được. Du Chi không còn cách nào khác, đành phải nắm tay cô đi chọn ngựa.
Ngựa quá hung dữ thì anh không yên tâm; ngựa quá hiền lành thì Ôn Lật Nghênh lại không thích. Ngựa đẹp mã thì không thân thiện với cô, ngựa xấu mã thì cô lại chê.
Du Chi đành bó tay, nhún vai: “Ôn Lật Nghênh. Em thật sự rất kén chọn đấy.”
Sau một hồi chọn lựa, cuối cùng cũng có một con ngựa lọt vào mắt cô. Ôn Lật Nghênh đi đến trước một con tuấn mã lông đen tuyền, ánh sáng xiên chiếu lên người nó tạo thành một vầng sáng đẹp mắt, toát lên vẻ quý phái khó tả. Cô đến gần, bàn tay nhẹ nhàng đặt lên lưng ngựa, chú ngựa nhỏ cũng không hề né tránh, rất thân mật đón nhận sự vuốt ve của cô.
“Cô hai có mắt nhìn thật tinh tường, đây là con ngựa ông chủ mới mang về đấy ạ.” Người phụ trách trường đua ngựa, A Thành, vẫn luôn đi theo hai người, lập tức tiến lên giới thiệu. “Nói đến cũng thật khéo, đây là con ngựa được chuẩn bị để phối giống với ngựa của cậu hai.”
Mặt Ôn Lật Nghênh đỏ bừng.
“Cậu hai và cô hai đúng là một cặp trời sinh, là kim ngọc lương duyên. Ngay cả ngựa cũng xứng đôi đến vậy.”
Lời tâng bốc tuy sáo rỗng, nhưng Ôn Lật Nghênh nghe lại thấy vui vẻ một cách lạ lùng. Cô vui ra mặt: “Vâng, chính là nó.”
“Nó có tên chưa?” Ôn Lật Nghênh hỏi A Thành.
“Chưa ạ.” A Thành khẽ gật đầu. “Nếu cô hai và nó có duyên như vậy, hay là cô đặt cho nó một cái tên đi ạ?”
Ôn Lật Nghênh gật đầu, nhìn chú ngựa nhỏ, rồi quay sang nhìn Du Chi. Một ý nghĩ tinh quái chợt nảy ra trong đầu cô.
“Bạch Bạch.”
“Hả?”
“Hả?”
Du Chi và A Thành đồng thời thốt lên hai tiếng khó hiểu.
“Được thôi. Ai bảo ngựa đen tuyền không thể gọi là Bạch Bạch? Dễ nghe, dễ nghe, cô hai thật biết cách đặt tên.” A Thành chỉ làm việc ở trường đua ngựa, chưa từng đến Du Viên, đương nhiên chưa nghe qua Dương Như Tĩnh gọi Du Chi là “Bạch Bạch”.
Có A Thành ủng hộ, Ôn Lật Nghênh càng thêm tự tin, quay đầu, cười tủm tỉm nhìn Du Chi: “Dễ nghe không anh?”
Du Chi cảm thấy vừa nhàm chán vừa vớ vẩn. Nhưng đôi mắt trong veo của người phụ nữ đang nhìn mình lại quá đỗi long lanh. Anh không thích cái tên “Cận Bạch”, càng không thích cách Dương Như Tĩnh luôn gọi lặp lại tên anh. Tuy nhiên, khi Ôn Lật Nghênh gọi như vậy, anh lại không hề thấy phản cảm. Anh chỉ cảm thấy đôi môi cô khẽ mở ra theo từng âm tiết, vừa đáng yêu lại vừa gợi cảm.
Anh nuốt khan: “Tùy em. Thế nào cũng được.”
Ôn Lật Nghênh nâng tay, lòng bàn tay mềm mại vuốt ve bộ lông của Bạch Bạch. “Bạch Bạch ngoan quá, em cũng thích cái tên này đúng không?” Cô lại cưng chiều vỗ nhẹ nó, rồi nhìn về phía Du Chi. “Không giống ai đó, gọi một tiếng là mặt nặng mày nhẹ.”
Du Chi đành bó tay trước sự tinh quái của cô, chỉ có thể chịu đựng, nghe cô hết lần này đến lần khác gọi “Bạch Bạch”, giọng điệu mỗi lúc một thêm nũng nịu.
Đã lâu Ôn Lật Nghênh không cưỡi ngựa, động tác có chút lạ lẫm. Du Chi biết cô hay cậy mạnh, nhìn thấu nhưng không vạch trần, anh cưỡi ngựa đi theo sát bên cạnh cô, nếu có bất trắc, có thể kịp thời giữ chặt cô lại.
Con ngựa của Du Chi tên là Ashen, bộ lông của nó tựa như kim loại lỏng, dưới ánh mặt trời lấp lánh ánh vàng, vừa tuấn mỹ vừa cao lớn. Du Chung Khang đã chọn cho anh một con ngựa tao nhã, nội liễm nhất, với hy vọng kiềm chế bớt sự hoang dã khó thuần trong người anh. Ai ngờ, Ashen lại bị Du Chi thuần hóa đến mức kiêu ngạo lạnh lùng, ý thức chiến đấu cực mạnh, người lạ khó lòng đến gần.
Một con ngựa bất kham như vậy, lại chỉ nghe lời Du Chi.
Du Chi khẽ ghì dây cương, hãm lại bước chân của Ashen. Không rõ là anh đang nói với ngựa hay tự lẩm bẩm một mình: “Vội cái gì chứ. Vợ cũng không chạy mất được, cần gì phải bám sát như vậy.”
Trường đua ngựa dưới ánh hoàng hôn tựa như một bức tranh sơn dầu được thếp vàng. Phía xa, những dãy núi trập trùng in bóng đen sẫm dưới ánh chiều tà. Ánh nắng xiên chiếu kéo bóng hai người hai ngựa trải dài trên mặt đất, nhưng vẫn luôn song hành kề bên nhau.
Ôn Lật Nghênh bất giác nhớ lại lần ngắm mặt trời lặn trước đây. Cũng là hai người họ, nhưng lúc đó cô đang ngồi sau xe máy của Du Chi mà khóc nức nở. Khi ấy, trái tim cô tan nát vì Trần Trú Ngôn, thế mà lại vùi đầu vào vai một người đàn ông khác để khóc. Dù biết rõ anh nguy hiểm và có chút vô lại, cô vẫn ngang ngược trút hết mọi uất ức và cơn giận của mình lên anh.
Hay là, bản tính Du Chi vốn rất tốt, chỉ là trước nay cô luôn nhìn lầm người? Nếu không, một kẻ hiếu thắng như anh, tại sao lại năm lần bảy lượt nhún nhường cô đến vậy?
Anh thậm chí còn bằng lòng dỗ dành cô thay cho một người đàn ông khác.
Quả thật cô có chút mơ hồ, đến tận bây giờ mới thực sự tò mò về những chuyện này.
Cô bỗng nhớ lại, khi đó, bóng lưng anh hòa vào ráng chiều, ánh hoàng hôn vô tận nhuộm đỏ cả vạt áo anh. Anh đã ngang ngược tuyên bố rằng, anh cũng có thể rất khó theo đuổi.
Ôn Lật Nghênh bất giác mỉm cười. Cứ ngỡ như đã là chuyện của rất lâu về trước, nhưng nghĩ kỹ lại, cũng mới chỉ hai tháng trôi qua mà thôi.
Hai tháng.
Nhận ra sự thật này, cả người Ôn Lật Nghênh khẽ run lên. Cô lại có thể để một người đàn ông mới quen hai tháng ôm mình, hôn mình, và còn… khiến mình trở nên như thế này.
Gương mặt cô bất giác đỏ bừng, đầu ngón tay đang cầm dây cương siết chặt lại. Ôn Lật Nghênh muộn màng cảm thấy xấu hổ, họ thực sự đã đi đến bước đó. Sau này, có lẽ đó sẽ là chuyện thường tình, họ sẽ ngày càng hòa hợp, ngày càng thân mật, trở thành một cặp đôi trời sinh.
Cuối cùng thì cô cũng có chuyện để kể trong những buổi tụ tập của hội chị em, nhưng lại chẳng muốn chia sẻ chút nào. Theo lời Du Chi, cô đã kêu rất thảm thiết. Giọng nói có phần khàn đi bây giờ dường như cũng là minh chứng cho điều đó. Mất mặt quá! Mất mặt quá! Mất mặt quá!
Du Chi cũng đang nghĩ về chuyện đó. Nhưng khác với cô, gương mặt anh không hề có chút bối rối nào, mà lại ung dung và đầy ẩn ý, như một gã thợ săn đang thong thả thưởng thức lại khoảnh khắc đi săn của mình. Du Chi không cho rằng điều này có gì là hạ lưu, anh nghĩ cần kịp thời xem xét lại mới có thể tiến bộ một cách hiệu quả hơn. Anh muốn mang lại cho cô cảm giác tốt hơn, mỗi một lần sẽ là một lần thoải mái hơn.
Nắng chiều dần ngả về tây, nhuộm vàng cả một khoảng trời. Ôn Lật Nghênh thẳng lưng, tắm mình trong ánh hoàng hôn, đẹp đến từng chi tiết. Gió đêm thổi tung mái tóc và tà váy của cô, như thể cũng muốn vương vấn hương hoa hồng trên người cô.
Cảnh đẹp, người lại càng đẹp hơn. Du Chi thậm chí còn cảm thấy, nếu không có cô ở đây, ráng chiều cũng trở nên ảm đạm.
Đúng lúc đó, Ôn Lật Nghênh quay người lại, khiến cho bức tranh tĩnh lặng này bỗng trở nên sống động. Trong khoảnh khắc yên tĩnh ấy, Du Chi nghe thấy tim mình đột nhiên đập mạnh một nhịp.
“Du Chi.” Đôi mắt hạnh của cô dưới ánh hoàng hôn biến thành màu trà nhạt, không chỉ đẹp mà còn ánh lên vài tia quyến luyến dịu dàng. “Anh còn nhớ lần trước chúng ta cùng nhau ngắm mặt trời lặn không?”
Cô chớp mắt, hỏi một cách rất nghiêm túc.
Du Chi gật đầu. Dĩ nhiên là anh nhớ. Đó là lần đầu tiên anh chở một cô gái bằng xe máy, cũng là lần đầu tiên dành cả buổi chiều để cùng một người ngắm một khung cảnh mà anh từng cho là nhàm chán. Bây giờ nghĩ lại, cũng không hề nhàm chán chút nào.
“Vậy, lúc đó anh đang nghĩ gì?” Ôn Lật Nghênh lại hỏi.
“Anh biết em đang nghĩ gì.” Du Chi không trả lời thẳng, khẽ nhướng mày. Thừa dịp Ôn Lật Nghênh im lặng vài giây, anh tiếp lời: “Em đang vì cậu ta mà rơi nước mắt, em đang nghĩ đến Trần Trú Ngôn.”
Người cô cứng đờ trong thoáng chốc. Cô không ngờ sẽ đột ngột nghe thấy cái tên này, dù rằng cô đã buông bỏ rồi. Có lẽ giữa hai người họ, trang sách này cũng đã được lật qua. Bởi vì cô không còn nhìn thấy trong mắt Du Chi vẻ khó chịu và để tâm như trước đây nữa.
Du Chi thực sự rất giỏi chơi trò tâm lý chiến. Ôn Lật Nghênh suýt chút nữa đã rơi vào cái bẫy tự chứng minh của anh.
Cô bĩu môi, giọng điệu cố tỏ ra nghiêm túc: “Cảnh sát Du. Đừng đánh trống lảng, là em hỏi anh trước cơ mà.”
Du Chi không muốn phá vỡ bầu không khí yên tĩnh này, nhưng cũng không muốn lừa dối cô, càng không thể phớt lờ câu hỏi của cô: “Em có muốn nghe lời thật lòng không?”
“Đương nhiên rồi.” Ôn Lật Nghênh không chút do dự.
“Anh đang nghĩ…” Anh nhếch mép. “Em thật mỏng manh, thật phiền phức.”
“…”
Ôn Lật Nghênh nghe xong, đương nhiên là không vui, vung roi ngựa đuổi theo anh: “Du Chi! Anh chết chắc rồi!”
Ashen phản ứng rất nhanh, cũng phi nước đại theo. Du Chi nhẹ nhàng ghì cương, kiểm soát tốc độ của nó.
Gió đêm mang theo giọng nói đầy hứng khởi của người phụ nữ. Đã lâu rồi cô không cưỡi ngựa, trải nghiệm cảm giác phi nước đại này khiến cô nhất thời hưng phấn tột độ.
“Chúng ta thi xem ai về chuồng ngựa trước! Anh thua phải đáp ứng em một điều ước.”
“Vậy em thua thì sao?”
“Em sẽ không thua.”
Du Chi không quay đầu lại, nhưng có thể tưởng tượng ra đôi mắt long lanh của cô lúc này, nhất định rất sinh động, rất đẹp.
Đúng. Cô sẽ không thua, ít nhất là ở chỗ của anh, sẽ không bao giờ thua.
Anh nhận lời thách đấu, nhưng lại không dùng hết sức.
Ôn Lật Nghênh rất dễ dàng đuổi kịp và vượt qua anh. Lúc lướt qua, bóng hình cường tráng của người đàn ông trong mắt cô và hoàng hôn đỏ rực chồng lên nhau, in một dấu ấn mềm mại trong lòng cô.
Rất nhanh đã đến đích.
“Anh cố ý nhường em.” Cô không ngốc, cô nhìn ra được.
Du Chi phi thân xuống ngựa, giơ tay định đỡ cô. Ôn Lật Nghênh bề ngoài thì bất mãn, nhưng trong lòng lại ngập tràn vui sướng, đặc biệt là sau khi biết Du Chi là một người hiếu thắng đến nhường nào.
Cô không vịn tay anh, ngược lại còn nhấc chân, dùng mũi giày chạm vào cánh tay anh: “Cảnh sát Du, không phải anh không thích thua sao?”
“Thua em, không sao cả.”
Dù sao thì anh cũng đã thua từ sớm rồi, thua một cách triệt để.
Du Chi giữ chặt cổ tay cô, nhấc bổng cô lên vai mình. Ôn Lật Nghênh kinh ngạc, vội nắm lấy tóc anh, cả người căng cứng, sợ mình sẽ ngã xuống.
Người đàn ông này thực sự rất khỏe. Một tay ôm cô, đỡ cô, đều không thành vấn đề. Cô lén nhìn xuống, gân xanh nổi lên, mạch máu uốn lượn ẩn dưới tay áo, cơ bắp cuồn cuộn, hormone nam tính bùng nổ. Cô nuốt nước bọt, cảm thấy anh giống như một con thú hoang đang săn mồi, lại càng cảm thấy anh gợi cảm một cách lạ lùng.
Du Chi cứ như vậy ôm cô đi qua một đoạn đường sỏi, rồi mới đặt cô xuống.
Hai chân Ôn Lật Nghênh chạm đất, cô có một cảm giác không chân thực như vừa từ trên mây rơi xuống. Không đợi cô phản ứng lại, đã bị người đàn ông ôm vào lòng. Anh thuận thế cúi người, cánh môi nhẹ nhàng lướt qua vành tai cô, tựa như một nụ hôn nhẹ.
“Em không hỏi xem, hôm nay lúc ngắm mặt trời lặn anh đang nghĩ gì sao?” Giọng anh cố ý hạ rất thấp, mang theo sự từ tính, vô cùng quyến rũ.
Ôn Lật Nghênh chỉ cảm thấy gương mặt nóng bừng, nơi nào bị anh chạm vào cũng nóng ran. Đầu óc có chút đoản mạch, anh nói gì, cô làm theo đó mà hỏi: “Anh, anh nghĩ gì?”
“Anh đang nghĩ…”
Du Chi buông cô ra, nhìn thẳng vào mắt cô, anh định hôn trước. Nhưng bị Ôn Lật Nghênh né tránh, anh đành phải nói tiếp.
“May mà em mỏng manh lại kén chọn, phiền phức lại khó chiều nên anh mới có cơ hội.” Anh dừng lại. “Để dỗ dành em thật tốt.”
Hàng mi Ôn Lật Nghênh khẽ chớp, sống mũi cô bỗng nhiên có chút cay cay. Có lẽ là vì tình cảm trong mắt anh quá nồng nàn, chân thành và nóng bỏng, trái tim cô mềm nhũn ra, lại cảm thấy có chút chột dạ, cô chủ động nhón chân, hôn anh.
Cô chột dạ có lẽ là vì, Du Chi đối với bản thân thì qua loa, ở trong căn phòng đơn sơ nhất, tủ quần áo chỉ toàn áo phông và hoodie một kiểu, nhưng đối với cô lại vô cùng chu đáo. Trong khi đó, cô luôn chiều chuộng chính mình, và dù cũng đối xử tốt với anh, nhưng sự tốt đẹp đó không thể nào sánh được với sự tận tâm đặc biệt mà anh dành cho cô.
Vì lẽ đó, Ôn Lật Nghênh hôn rất thành khẩn, dịu dàng mút lấy môi anh, tựa như một chú mèo con đang dâng hiến tất cả sự ngọt ngào của mình.
Họ hôn nhau rất lâu, tựa như đang đặt một dấu chấm hết cho buổi hoàng hôn lãng mạn này.
Lớp trang điểm trên môi cô lem đi, trời cũng đã tối hẳn. Mắt Ôn Lật Nghênh long lanh nước, cánh môi cũng ướt át, ánh mắt nhìn Du Chi cũng là ướt át.
“Anh thua rồi. Anh phải đáp ứng em một điều ước.”
“Được.”
Chỉ một nụ hôn này, anh đã thỏa mãn. Cô nói gì, anh cũng cảm thấy tốt.
Bây giờ Du Chi cảm thấy, cho dù tất cả bất công và khổ cực trên đời này đổ lên người anh, anh cũng có thể dễ dàng tha thứ cho thế giới này.
“Em muốn, ở trên.”