53. Chương 53: Tình yêu

Chỉ Dỗ Dành Em - Tri Lưỡng Lưỡng thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vừa đặt chân xuống sân bay Cảng Đảo, Ôn Lật Nghênh lập tức hít một hơi thật sâu.
Tất cả ở đây đều quen thuộc, không có những con phố xa lạ, không có khí hậu cần thích nghi, không có người đàn ông hư hỏng mà cô không thể nào đoán được. Cô như thể trong nháy mắt đã tìm về được chốn quen thuộc của mình, mọi mệt mỏi đều tan biến.
Để lại hết những điều không vui trên máy bay, cô hất nhẹ mái tóc, hương hoa hồng lập tức lan tỏa trong không khí.
Khi trở về Ôn công quán đã là hai giờ sáng, Ôn Lật Nghênh rón rén lên lầu, không đánh thức Ôn Triệu Lân và Kiều Khả Tâm. Thành công đi qua phòng khách, cô thở phào nhẹ nhõm. Cô vẫn chưa nghĩ ra nên giải thích thế nào với họ về việc mình đột nhiên trở về.
Được rồi. Kỳ thực, một vài chuyện phiền lòng vẫn còn sót lại chút bóng dáng, cứ bám riết lấy cô không rời.
Đèn cảm ứng trong hành lang theo bước chân cô, từng ngọn một sáng lên.
Ôn Lật Nghênh dừng lại trước cửa phòng ngủ của mình, cô nhìn thấy ánh sáng hắt ra từ khe cửa, bỗng thấy ngẩn người. Đã lâu cô không về, sao trong phòng lại có đèn thế này.
Cô đẩy cửa ra, ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm trong lòng lập tức vụt tắt.
Mạch Gia Hân đang ngồi bên bàn trang điểm của cô, nghịch ngợm với những chai lọ mỹ phẩm. Thấy Ôn Lật Nghênh, cô ấy lập tức quay đầu lại, cười với cô: “Về rồi à? Sao thế, thấy là tớ, thất vọng lắm hả? Dù Du Chi nhà cậu có mọc cánh bay qua, cũng không thể nhanh như vậy mà đến Cảng Đảo được đâu.”
Cô ấy làm ra vẻ khoa trương mà thở dài một hơi. “Haizz, tình cảm phai nhạt rồi.”
Ôn Lật Nghênh tiện tay vớ lấy một con thú bông trên sô pha, ném qua: “Cậu có phiền không hả?”
Mạch Gia Hân bắt gọn được, ôm vào lòng, dùng chân đẩy ghế xoay đến trước mặt Ôn Lật Nghênh, nghiêm túc đánh giá dáng vẻ của cô. Cũng không khoa trương như Vũ Manh và Ôn Nghiên Tu miêu tả.
“Sao cậu lại ở đây?” Ôn Lật Nghênh hỏi.
Mạch Gia Hân nhún vai: “Cậu nghĩ Vũ Manh đi cùng cậu về, anh trai ranh mãnh của cậu sẽ không biết gì sao?”
“…Ồ.” Ôn Lật Nghênh uể oải lên tiếng. Trước đó lòng dạ cô rối bời, ngay cả mối quan hệ nhân quả đơn giản như vậy cũng không thể nghĩ ra.
Mạch Gia Hân nhìn cô, cười đầy suy tư: “Dùng tốt không?”
Ôn Lật Nghênh sững sờ hai giây, cô mới phản ứng lại cô ấy đang hỏi cái gì, lập tức xù lông, mặt đỏ bừng như sắp rỉ máu.
“Aria! Đừng nói nữa!”
Từ biểu cảm của cô, Mạch Gia Hân có thể phán đoán, thứ đó, có lẽ không phải tự cô dùng. Cô ấy cười càng sâu hơn, giơ tay nâng cằm cô, như để dỗ dành, lại thuận miệng hỏi: “Chơi cũng đã chơi rồi, sao còn cãi nhau vậy?”
“Sao cậu biết cãi nhau?” Ôn Lật Nghênh còn mạnh miệng.
Mạch Gia Hân bất đắc dĩ véo má cô: “Nivalis, cậu có biết tâm tư của cậu rất dễ đoán không, chút tâm sự đó như muốn viết toẹt lên mặt rồi.”
Du Chi cũng đã nói với cô những lời gần như y hệt. Nhớ tới anh, tim Ôn Lật Nghênh lại chua xót trong thoáng chốc.
Cô kể lại sự việc rõ ràng. Sau khi nói xong chữ cuối cùng, cô cắn môi, cố nén lại một lúc. Vốn còn định mạnh miệng, nhưng trái tim vẫn luôn dâng lên vị chua chát khiến cô không sao chịu nổi. Dưới ánh mắt tha thiết của cô bạn thân, mũi, hốc mắt cô bỗng nhiên cay xè.
“Aria…” Giọng Ôn Lật Nghênh đã có chút nghẹn ngào. Cô cố gượng cười, một cách không tự nhiên: “Tại sao yêu một người lại khó như vậy?”
Mạch Gia Hân sững sờ một chút, giơ tay, ôm người con gái yếu đuối trước mắt vào lòng, tay cô ấy vỗ nhẹ sau lưng cô.
“Kỳ thực sau lần đầu tiên Du Chi giải thích với cậu, cậu đã không còn nghi ngờ anh ấy và Viên Tòng Toàn nữa phải không?”
Mạch Gia Hân cảm thấy Ôn Lật Nghênh là người trong sáng, thuần khiết nhất mà cô ấy từng gặp. Cô được cưng chiều, yêu thương, dỗ dành mà lớn lên, trong thế giới của cô, mọi thứ luôn rất đơn giản. Du Chi nói, cô tin Du Chi, đương nhiên sẽ tin tất cả những gì Du Chi nói. Dùng một trăm phần trăm chân thành, đổi lại một trăm phần trăm chân thành, đó là chân lý bất di bất dịch trong mắt cô.
“Bằng không với năng lực của người của cậu, chỉ một giây có thể điều tra ra được chuyện gì đã xảy ra giữa cô ấy và Du Chi trước đây rồi.” Mạch Gia Hân cố gắng giúp cô gỡ rối suy nghĩ. “Bao gồm cả chuyện của Du Chi năm đó, cũng như vậy.”
“Nhưng cậu không làm vậy, cậu đang đợi anh ấy chủ động nói.”
Ý nghĩ của Ôn Lật Nghênh bị chọc trúng, cô cố gắng nén lại tiếng nức nở trong hơi thở, gật đầu.
“Rõ ràng cậu có thể cảm nhận được anh ấy thích cậu, quan tâm cậu. Cậu muốn cái gì, anh ấy sẽ cho cậu, là sự săn sóc, cẩn thận rất khác với người ngoài…”
Cô không dám nói. Trên giường, người kiêu ngạo không kìm được như anh, luôn là bên sẵn lòng thỏa hiệp hơn.
Ôn Lật Nghênh cúi gằm mặt, khóe miệng cô là nụ cười chua xót. “Nhưng ngoài những điều đó ra, em luôn cảm thấy mình cách anh ấy rất xa, dù em nỗ lực thế nào cũng không chạm tới được. Quá khứ của anh ấy, công việc của anh ấy, đều là một thế giới khác mà em không thể chạm tới.”
Chính vào khoảnh khắc Du Chi kiên quyết rời đi, cô bỗng nhiên phát hiện ra sự thật phũ phàng này. Cũng chính vào khoảnh khắc đó, cô vô cùng tin tưởng, cô đối với Du Chi và Trần Trú Ngôn là những tâm tư hoàn toàn khác nhau. Lần này, không liên quan đến lòng hiếu thắng, không liên quan đến ham muốn chinh phục, rõ ràng cô đang rung động, lần đầu tiên cô ngây thơ, bối rối, vụng về học cách yêu một người.
“Anh ấy không coi em là vợ, là người yêu nguyện nắm tay trọn đời hay là người nhà có thể cùng nhau hoạn nạn. Em giống như…” Ôn Lật Nghênh khóc không dữ dội, chỉ là nước mắt từng giọt từng giọt lướt qua gò má, có gió thổi qua, trở nên lạnh lẽo. “Chưa từng bước vào trái tim anh ấy.”
Cô mơ màng ngủ, lại lơ mơ tỉnh dậy khi đã là ngày hôm sau, nắng đã lên cao.
Điện thoại có tin nhắn của Mạch Gia Hân: 【 Chị đang vật lộn với công việc ở công ty, tối nay đi chơi với cưng. 】
【 Đàn ông gì đó có đáng để công chúa nhà chúng ta buồn như vậy không? Chúng ta đi chơi cho khuây khỏa đi! 】
Ôn Lật Nghênh bị cô ấy chọc cười, đổi một tư thế thoải mái hơn, trả lời tin nhắn: 【Không phải cậu mới yêu sao? Tối nay cậu không cần đi cùng bạn trai nhỏ à? 】
【 Thằng đàn ông nào có thể quan trọng hơn cậu chứ! 】
【 Đợi tớ chốt xong dự án này trong một nốt nhạc kiếm tiền đưa cậu đi tiêu xài. 】
Ôn Lật Nghênh bị khát vọng 'lớn lao' của cô bạn thân chọc cười. Cả hai là đại tiểu thư của những gia tộc hàng đầu Cảng Đảo, rõ ràng chẳng ai thiếu tiền. Nhưng tấm lòng này của bạn thân, cô vẫn vui vẻ đón nhận.
Cô nhanh chóng ra khỏi giường, dùng hết tất cả các loại dụng cụ làm đẹp giúp giảm sưng, một lúc sau, khuôn mặt xinh đẹp cuối cùng cũng không còn dấu vết của việc đã khóc suốt đêm qua. Đã lâu không về, phòng chứa đồ lại chất đầy những mẫu váy dạ hội mới do các thương hiệu gửi tặng. Cô tiện tay chọn một chiếc váy liền thân màu trắng tinh, tà váy dài đến ngang đùi, rồi đi xuống lầu.
Tối qua cô không ăn gì, lại ngủ một giấc đến tận chiều, bụng đã sớm réo ầm ĩ biểu tình.
“Dì Phát! Có trà bánh gì không…” Lời Ôn Lật Nghênh còn chưa nói xong, đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc, giọng nói im bặt.
Bên bàn ăn, “đông nghịt người”. Ba cô, ông Ôn Triệu Lân, mẹ cô, bà Kiều Khả Tâm, hai anh trai Ôn Nghiên Tu, Ôn Nghiên Từ, và cả…
Cô bỗng nhớ tới bóng lưng kiên quyết rời đi đêm qua, trái tim bất giác nhói lên một cái. Cặp mắt đen nhánh sâu thẳm, không chút hơi ấm nào của ngày hôm đó, giờ phút này lại đang nhìn về phía cô, chứa đựng một ý cười nhàn nhạt.
Sao Du Chi lại ở Ôn công quán? Anh đến đây từ lúc nào vậy?
“Dậy rồi à, mau đến dùng trà chiều nào.” Kiều Khả Tâm vẫy tay với cô.
Ôn Lật Nghênh có chút ngơ ngác, cô chậm rãi đi qua. Trên bàn chỉ còn lại một vị trí trống cho cô, bên tay phải của Du Chi, cô đành phải ngồi xuống.
“A Quân, con cũng thật là, tối qua cùng Tiểu Chi về nhà, sao cũng không nói với chúng ta một tiếng.” Ôn Triệu Lân giả vờ trách mắng cô hai câu, người tinh ý sẽ nhận ra, trong giọng nói đều là sự cưng chiều và vui vẻ, chẳng có chút ý trách cứ nào. “Làm nhà ta thất lễ, không phải sao?”
Du Chi nâng chén trà, đặt chén thấp hơn chén của Ôn Triệu Lân một chút rồi gật đầu chào hỏi: “Ba, con về Ôn công quán cũng như về nhà mình, không có gì là thất lễ đâu ạ.”
Ôn Lật Nghênh nghe anh nói mà nổi hết da gà. Anh không nhớ là họ vừa mới cãi nhau hay sao? Cái bộ dạng thản nhiên như không có chuyện gì này, là đang diễn cho ai xem!
Không biết đã có sự nhầm lẫn ở đâu, mà cả Ôn Triệu Lân và Kiều Khả Tâm dường như đều cho rằng hai người họ đã cùng nhau trở về.
Ôn Nghiên Tu là người tinh ý nhất. Ngồi đối diện hai người, anh ấy nhìn thấu sự gượng gạo và hiềm khích giữa họ.
“Cảng Đảo là nhà mẹ đẻ của A Quân, con bé về đến đây là có thể muốn làm gì thì làm, có chúng ta chống lưng. Nhưng em rể mới đến lần đầu, những phép tắc cần thiết vẫn phải giữ, bằng không truyền ra ngoài, chẳng hay ho gì cho danh tiếng nhà họ Ôn chúng ta.”
Lời anh trai nói nghe qua rất khách sáo, nhưng từng câu từng chữ đều là đang thay Ôn Lật Nghênh vạch rõ ranh giới giữa hai người. Ôn gia là Ôn gia, Du Chi là Du Chi.
Bữa trà chiều này khiến cả người Ôn Lật Nghênh không thoải mái. Du Chi ngồi ngay bên cạnh, tựa như một ngọn núi lửa chực phun trào, hơi nóng toả ra khiến cô cũng cảm thấy khó thở.
Chỉ mới qua một đêm, vốn dĩ cô còn chưa kịp sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn loạn của mình, sự xuất hiện đột ngột của anh lại càng khiến mọi thứ rối như tơ vò. Đặc biệt là khi anh vẫn có thể thản nhiên trò chuyện vui vẻ với ba cô, như thể đêm qua không hề có chuyện gì xảy ra.
Cô tuỳ tiện ăn qua loa vài miếng, rồi cô nói mệt và muốn lên lầu nghỉ ngơi. Ngay lúc quay người định đóng cửa phòng ngủ lại, cô đã bị một bàn tay giữ lại. Hơi thở và mùi hương quen thuộc từ sau lưng ập đến, Ôn Lật Nghênh không cần nghĩ cũng biết là Du Chi.
Cô không ngờ anh sẽ xuất hiện ở Cảng Đảo, trong khi cuộc cãi vã nảy lửa của họ mới chỉ diễn ra chưa đầy mười mấy tiếng đồng hồ trước. Thời gian quá ngắn, cô còn chưa biết phải đối mặt với anh như thế nào.
“Anh đến đây làm gì?” Ôn Lật Nghênh lên tiếng trước, nhưng không nhìn anh.
“Giải quyết vấn đề.” Du Chi nói thẳng. “Vợ yêu.”
“Đừng gọi tôi như vậy!” Cảm xúc của Ôn Lật Nghênh có chút kích động, giọng nói bất giác cao hơn. Cô chỉ mất một thoáng để kìm nén lại, rồi nói tiếp: “Anh về Kinh Bình đi. Tôi không muốn gặp anh, không muốn nghe anh giải thích, lại càng không muốn giải quyết vấn đề. Cảng Đảo không chào đón anh, Ôn công quán cũng không chào đón một người con rể chỉ biết diễn kịch trước mặt ba vợ như anh.”
Du Chi nghe ra được, cô đang oán giận việc anh vờ như không có gì trước mặt Ôn Triệu Lân. Anh sững lại một chút, anh định giơ tay nắm lấy tay cô, nhưng đã bị cô lạnh lùng né tránh.
“Đừng động tay động chân, tôi và anh không thân.” Cô quay đầu đi, cao ngạo hất cằm.
“Không phải anh có việc gấp sao? Không phải chỉ cần người khác gọi một cuộc điện thoại là anh lập tức bỏ rơi tôi sao?” Một khi đã bắt đầu tuôn ra, những lời oán giận không sao kiểm soát được nữa. Lúc này Ôn Lật Nghênh mới bừng tỉnh, cô chỉ đang trốn chạy, còn sự thờ ơ mà cô cố tỏ ra cũng chỉ là tự lừa mình dối người. “Anh về Kinh Bình đi, đi tìm bác sĩ Viên của anh đi! Đến Cảng Đảo làm gì!”
Du Chi mặc cho cô đấm đá túi bụi, không hề kêu một tiếng, thậm chí anh muốn đưa tay ôm lấy eo cô cũng không dám. Anh chỉ ngơ ngác đứng đó, hứng chịu tất cả sự trút giận của cô rồi liên tục lặp lại lời xin lỗi.
Ôn Lật Nghênh đánh anh đến mức bàn tay cũng trở nên đau rát. Cô đột nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh: “Du Chi, anh nói xem, rốt cuộc là anh xin lỗi tôi vì điều gì?”
Cuối cùng cũng đến chủ đề này. Hàng mi anh run lên, trái tim như bị cô bóp chặt, anh cắn chặt môi dưới, rồi mới chậm rãi lên tiếng.
“Sáu năm trước, là năm thứ hai anh nhập ngũ, lúc đó anh ở đội phòng chống ma túy. Trong đội định cử người vào hang ổ của trùm ma túy làm nội gián, nội ứng ngoại hợp để triệt phá tận gốc tập đoàn tội phạm đó. Viên Tòng Toàn là… đồng đội phụ trách tiếp ứng cho anh.”
Anh bắt đầu kể lại từ đầu câu chuyện, tất cả đều là những bí mật được chôn sâu trong lòng, là những điều anh chưa từng nói với bất kỳ ai. Du Chi đã vô số lần tưởng tượng xem nên nói những điều này với Ôn Lật Nghênh như thế nào. Nhưng trước sau anh vẫn không nghĩ ra cách nào, anh muốn bình thản mà kể lại mọi chuyện, nhưng cứ do dự mãi, để rồi cuối cùng vẫn đi đến bước đường này, trong một hoàn cảnh hoang đường nhất, cũng là cách làm tổn thương cô sâu sắc nhất.
Anh cố gắng kiểm soát cơ thể mình, nhưng mỗi khi thốt ra một chữ, cảm giác tê dại và đau đớn lại cuồn cuộn dâng trào từ sâu trong cơ thể, bao trùm lấy anh, khiến anh gần như không thể thở nổi. Hai chân anh dường như cũng mất hết sức lực, không còn trụ vững được trọng lượng cơ thể mình. Du Chi phải chống một tay vào tường, lòng bàn tay anh siết chặt đến trắng bệch, gân xanh cũng theo đó nổi lên.
Dù là vậy, anh vẫn chịu đựng tất cả sự khó chịu đó, và tiếp tục.
“Tối hôm đó, trời mưa rất to…”
Sự giằng xé và kiệt quệ của anh lọt vào mắt Ôn Lật Nghênh. Từ lúc nào không hay, khóe mắt cô đã đỏ hoe. Cô đột nhiên nhớ lại, đây không phải là lần đầu tiên cô thấy Du Chi như vậy. Lần đầu gặp mặt, anh đã tình cờ ở lại căn hộ tầng 46 của cô. Ngày đó khi cô gõ cửa, người cô nhìn thấy chính là anh của lúc này. Rách nát, sợ hãi, hoảng loạn – những từ ngữ vốn không bao giờ thuộc về Du Chi mà cô biết – tất cả đều cô đọng lại trong khoảnh khắc đó.
Và bây giờ, nó lại một lần nữa, hiện ra chân thật không chút che đậy trước mắt cô.
Một đôi mắt đỏ ngầu nhưng lại khô khốc, cơ bắp toàn thân căng cứng, thái dương, đầu vai, khắp người đều ướt đẫm mồ hôi như vừa tắm xong, cơ thể run rẩy theo phản xạ sinh lý, dường như hoàn toàn không còn chịu sự kiểm soát của anh nữa.
Ngày đó… Cảng Đảo cũng đổ một trận mưa rất to. Đó là trận mưa lớn nhất, dữ dội nhất trong ký ức của Ôn Lật Nghênh.
Cô theo bản năng buột miệng, gọi tên anh.
“Lúc đó chỉ còn sáu tiếng nữa là đến giờ hành động bắt giữ vào ngày hôm sau.”
“Du Chi…”
“Lần cuối cùng anh liên lạc với đội, trên đường trở về, anh đã nghĩ rằng mọi thứ cuối cùng cũng có thể kết thúc, bóng tối vô biên cũng đã le lói ánh sáng cuối đường hầm, kết quả là…”
“Du Chi!”
Ôn Lật Nghênh cũng không hiểu nổi chính mình, rõ ràng cô rất muốn biết những điều đó, rõ ràng Du Chi đang cố gắng hết sức để giải thích, vậy mà cô lại là người lên tiếng ngăn cản.
“Đừng nói nữa.” Cô thậm chí còn chủ động nắm lấy bàn tay đang không ngừng run rẩy của anh.
Du Chi sững người. Giống như một kẻ lữ hành đơn độc trong giá tuyết lạnh buốt quá lâu, cuối cùng cũng chạm được vào một chút hơi ấm, anh theo bản năng nắm chặt lấy bàn tay cô. Anh đau khổ nhắm mắt lại, một tay vẫn chống vào tường, nhưng cả người lại vô thức tìm đến hơi ấm của cô. Anh chỉ khẽ đáp lại, như một cái ôm nhưng lại không phải là ôm trọn vẹn. Công chúa của anh còn chưa nguôi giận, anh không dám ôm.
Đây là lần thứ hai, ngay trên bờ vực sụp đổ, anh tìm lại được chút hơi ấm đó. Suốt bao năm qua, anh không tìm thấy bất kỳ thứ gì có thể sưởi ấm cho mình, chỉ đơn độc bước đi trong giá tuyết, đi mãi, đi mãi.
Hàng mi Du Chi giật giật, bất ngờ cảm nhận được một chút ẩm ướt vương trên đó.
Sau sự việc năm đó, anh trở về đơn vị, đội đã mời bác sĩ tâm lý đến để trị liệu chứng rối loạn căng thẳng hậu chấn thương tâm lý cho anh. Câu anh nghe nhiều nhất chính là, “cứ khóc ra là sẽ ổn thôi, cảm xúc không thể dồn nén, phải được giải toả”. Nhưng trước sau anh vẫn không học được cách khóc, ngược lại càng trở nên lạnh lùng và liều mạng hơn.
“Xin lỗi, anh…” Du Chi tìm lại được chút lý trí, lại nói một câu xin lỗi.
Ôn Lật Nghênh khẽ do dự một chút, nhưng rồi cô chủ động nhón chân, ôm lấy anh một cái thật chặt. Cô chưa tha thứ cho việc Du Chi đã bỏ rơi mình. Nhưng trong một thoáng mâu thuẫn, cô lại có thể thấu hiểu, tại sao anh luôn thích trì hoãn, luôn nói “để lúc đó rồi nói”. Không phải anh qua loa, cũng không phải anh yếu đuối, mà là vì anh thật sự chưa chuẩn bị sẵn sàng.
Cô chưa bao giờ thấy anh đau khổ đến nhường này. Giống như bị kẹt giữa ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, bị thiên thần khinh rẻ, bị ác ma lãng quên.
“Không muốn nói thì đừng nói nữa.” Ôn Lật Nghênh nhẹ nhàng nói một câu, rồi lại kiêu kỳ nhướng mày. “Em miễn cưỡng vẫn còn một chút kiên nhẫn, không ngại cho anh thêm vài cơ hội nữa đâu.”
Cô buông anh ra. Nhưng Du Chi lại quyến luyến hơi ấm từ cô, cả người vô thức bước theo cô. Nhận ra cô đã quyết định lùi lại, anh mới dừng bước, gắng gượng đứng thẳng người.
Anh cúi đầu, nói thẳng: “Anh không muốn làm tổn thương em. Anh không cố ý làm tổn thương em.”
Những lời gần như cùng một ý, anh lặp lại hai lần. Ôn Lật Nghênh lại đột nhiên mỉm cười thanh thản. Cô dường như đã hiểu ra, tại sao lúc đính hôn, anh đã phong trần mệt mỏi mà vội vã trở về, nhưng lại nói với cô câu nói kia: em xứng đáng với người tốt hơn.
“Anh đã từng cho rằng cuộc đời mình cứ mơ hồ, lãng đãng như vậy mà trôi qua cũng tốt. Hôn nhân gia tộc là trách nhiệm anh phải gánh, hoàn thành xong, cũng xem như cắt đứt mọi mối liên hệ với thế giới này. Dù anh có chết ở chiến trường nào, hay trong một tai nạn bất ngờ nào đó, cũng sẽ không gây tổn thất cho bất kỳ ai bên cạnh.”
Du Chi không còn dám nhìn cô nữa.
“Ban đầu anh nói những lời không muốn kết hôn với em, đều là lời nói dối. Anh không muốn em đặt quá nhiều hy vọng vào cuộc hôn nhân này.”
Chỉ là sau đó, mọi thứ đã vượt khỏi tầm kiểm soát. Trên mảnh đất cằn cỗi cũng có thể nở ra những đóa hoa kiều diễm nhất. Những lần tiếp cận theo bản năng, những rung động ngoài tầm kiểm soát, đều là những giai điệu mà số phận tấu lên.
“Nói ra cũng rất sến, nhưng dần dần anh cảm thấy… sống cũng không đến nỗi tệ.” Du Chi gượng cười, nghĩ đến những khoảnh khắc họ đã ở bên nhau. “Anh đang cố gắng thay đổi, cố gắng buông bỏ những tâm tư đó, và cũng đang cố gắng mở lòng với em.”
Cứ ngỡ thời gian có thể là liều thuốc tốt nhất, nhưng cuối cùng vẫn không kịp.
“Nhưng…” Du Chi thở dài. “Mọi chuyện vẫn thành ra thế này.”
Thật ra anh đã vô số lần từng nghĩ một cách tiêu cực rằng, nếu như người anh gặp, không phải là cô thì tốt biết mấy.
Cuộc đời của Ôn Lật Nghênh chưa từng trải qua những chuyện như vậy, cô không biết nếu là mình, liệu cô có thể giống như Du Chi, từ trong vũng bùn đứng dậy tái sinh, vẫn chân thành và chính trực mà đối mặt với thế giới này hay không. Cô nghĩ lại, chỉ cảm thấy đau lòng. Thảo nào đôi mắt đen nhánh hẹp dài của anh, luôn có những điều mà cô không thể nào đọc được.
“Du Chi. Em chỉ hỏi anh một câu thôi.”
“Yêu.”
Du Chi đã đoán được cô định hỏi gì. Gần như không tốn một chút sức lực nào, anh đáp: “Ôn Lật Nghênh, anh yêu em.”
Sống mũi cô cay xè, nước mắt trực trào ra từ khóe mắt. Ôn Lật Nghênh đột nhiên cảm thấy vô cùng đau lòng cho anh. Đôi mắt kia của anh linh hoạt và tinh tường đến thế, có thể dễ dàng nhìn thấu rất nhiều điều. Nhưng có thể nhìn thấu mà lại bất lực, cảm giác đó, có lẽ còn đau đớn hơn.
Cô gạt tay anh định lau nước mắt cho mình, tự mình quệt ngang nước mắt. Khi đi lướt qua anh, cô cố ý huých nhẹ vào người anh, vai và cổ vươn thẳng, kiêu hãnh như một con thiên nga.
“Đừng nghĩ như vậy là em đã tha thứ cho anh, em khó dỗ lắm đấy!”
“Buổi tối em còn có tiệc phải tham gia, không có thời gian nghe anh tiếp tục nói nhảm đâu.”
“Anh ra ngoài đi, em còn phải thay váy.”