Chỉ Dỗ Dành Em - Tri Lưỡng Lưỡng
Chương 76: Bảo vệ em
Chỉ Dỗ Dành Em - Tri Lưỡng Lưỡng thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghe tiếng Ôn Lật Nghênh, Du Chi mới khẽ hạ ánh mắt, ánh mắt nghiêm túc lướt qua cô.
Người phụ nữ khoác trên mình bộ váy cưới trắng tinh, đẹp đến mức có chút không thật. Gương mặt to bằng bàn tay, nét mặt tinh xảo đến mức hoàn hảo. Xương mày liền mạch với sống mũi, làm nổi bật đường nét sắc sảo, tựa như một cô búp bê phương Tây mang theo chút vẻ đẹp lạ.
Vừa hay, một tia sáng nghiêng xuống, nhẹ nhàng đậu trên bờ vai trắng nõn, mịn màng của cô.
Khiến người ta trông như một thiên thần giáng thế, đẹp đến nao lòng.
Du Chi nhìn cô, tim anh rung động từng hồi. Anh để mặc Ôn Lật Nghênh giơ tay nắm lấy tay mình, mười ngón tay đan chặt, chiếc nhẫn cưới khẽ chạm vào nhau.
“Không bỏ em lại đâu.”
Anh định giơ tay xoa đầu cô, lại sợ làm hỏng mái tóc được tết tỉ mỉ của cô.
Ôn Lật Nghênh tuyệt đối là người xứng đáng đội vương miện nhất trên thế giới này. Cô chính là nàng công chúa được trời ban phước, xứng đáng được nâng niu, chiều chuộng hết mực.
Cuối cùng Du Chi đành lùi bước, dặn dò chú Dịch điều tra người vừa hỏi đường.
Ôn Lật Nghênh thấy anh cúp điện thoại của chú Dịch, hơi bĩu môi: “Có phải là anh quá thận trọng không. Lỡ như chỉ là một nhân viên mới nào đó của Du Viên, ngày thường làm việc hơi lơ là thì sao.”
“Cả Du Viên này mà còn có người không nhận ra em sao?” Du Chi nhíu mày. “Nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn.”
Ôn Lật Nghênh suy nghĩ một lát rồi gật đầu. Cô thấy lời anh nói cũng có lý, nhưng quả thực không bận tâm nhiều.
Cô thực ra là người chỉ tập trung vào một chuyện, trong lòng có chuyện quan trọng hơn thì sẽ tự động bỏ qua những chuyện nhỏ nhặt khác.
Lúc này Du Chi mới biết Ôn Lật Nghênh hôm nay còn sắp xếp một buổi chụp ảnh cưới.
Nơi xa có trời xanh, mây trắng, ánh nắng, bãi cỏ. Gần đó có những bụi hoa hồng trắng lấp đầy tầm mắt, phối hợp với chiếc váy cưới kiểu cung đình của Ôn Lật Nghênh, như một câu chuyện cổ tích hiện hữu, đẹp đến khó tả.
Chiếc váy cưới này của Ôn Lật Nghênh lộng lẫy đến nỗi Du Chi thậm chí còn cứ ngỡ hôm nay chính là ngày hôn sự của họ.
Buổi chụp ảnh kết thúc. Khi đoàn làm phim đã rời đi, trả lại không gian tĩnh lặng, hai người vẫn giữ nguyên tư thế tạo dáng cuối cùng. Ôn Lật Nghênh ngồi trên bậc thềm trắng tinh, còn Du Chi đứng phía dưới, phải ngước mắt lên mới có thể ngắm trọn bóng hình kiêu sa của cô vào tầm mắt.
Ôn Lật Nghênh khẽ cười, ngón tay vuốt nhẹ đôi bông tai ngọc trai: “Du Chi, anh nói xem, chúng ta của bây giờ, và một đám cưới thật sự, có gì khác biệt không?”
“Khác nhau rất nhiều.” Du Chi chậm rãi bước đến, nắm lấy tay cô. “Hôm nay là em chuẩn bị, còn đám cưới của chúng ta, phải để anh lo.”
Anh mỉm cười. Nhân lúc có nhiều thời gian rảnh gần đây, anh đã bắt đầu lên kế hoạch cho ngày trọng đại của họ. Từ nhẫn kim cương, địa điểm, đến từng chi tiết nhỏ nhất, mọi thứ đều đã hình thành trong tâm trí anh. Anh tin chắc, với sự thấu hiểu của mình, anh nhất định sẽ mang đến cho cô một đám cưới thế kỷ, một đám cưới trong mơ của cô. Anh mong chờ ngày đó đến, như cách cô đã mong chờ ngày hôm nay.
“Vậy anh chuẩn bị đến đâu rồi?” Ôn Lật Nghênh tò mò hỏi dồn.
Vừa dứt lời, anh đã bước đến bên cạnh, khẽ cúi xuống, vòng tay ôm lấy vòng eo thon thả, kéo cô lại gần. Anh học theo vẻ bí ẩn của cô trong mấy ngày qua, thì thầm: “Bí mật.”
“Du Chi, anh…” Ôn Lật Nghênh giận dỗi, nắm chặt tay như muốn đấm anh. Nhưng rồi, cô lại cụp mắt xuống, nhìn vào bụng mình, rồi khẽ cười. “Anh tốt nhất là anh nhanh lên đấy!”
Nếu không em sẽ không chờ nổi, mà đứa bé trong bụng cũng không chờ nổi đâu. Em nhất định không chịu mặc váy cưới với chiếc bụng to tròn!
Đám cưới cả đời chỉ có một lần, cô nhất định phải xuất hiện thật xinh đẹp.
Như vậy mới đáng để cô trân trọng và hồi tưởng suốt đời.
Hai người tay trong tay dạo bước trên thảm cỏ. Xa xa, mặt trời sắp lặn xuống dưới đường chân trời, ánh chiều tà rực rỡ, nhuộm cả bầu trời thành sắc hồng lãng mạn.
“Du Chi,” tim Ôn Lật Nghênh bất giác đập nhanh hơn, gò má cô dần ửng hồng. “Anh nói xem, sau này con gái của chúng ta, có giống anh không?”
“Giống anh à? Tại sao lại phải giống anh?”
“Chẳng phải người ta vẫn nói con gái giống cha sao?” Từ nhỏ đã có người nhận xét rằng, tính cách bướng bỉnh của cô giống hệt ba Ôn Triệu Lân.
Ôn Lật Nghênh buông tay anh ra, giơ hai tay lên làm động tác như cầm súng: “Giống anh thì vừa ngầu vừa đẹp trai, thật tuyệt vời.”
Nhưng rồi, cô lại nhanh chóng mâu thuẫn với chính mình.
“Nhưng mà nguy hiểm lắm, lại phải luyện tập quanh năm, vất vả hơn nhiều so với những công việc khác.” Giọng cô thoáng chút xót xa. “Hay là con trai cũng tốt. Như vậy anh có thể tự mình dạy con tập thể hình, rèn luyện thân hình đẹp giống hệt anh, được không?”
Những lời nói vu vơ của cô, lại vô tình chạm đến nơi mềm yếu nhất trong trái tim Du Chi. Anh bắt đầu cùng cô mơ mộng về tương lai xa xôi, về đứa con của họ, về tổ ấm nhỏ bé của riêng hai người.
Anh đặt tay lên vòng eo thon gọn của cô, kéo cô lại gần. Mùi hương dịu dàng từ mái tóc cô len lỏi vào khứu giác, khẽ khàng khuấy động trái tim anh.
“Sao lại tham lam đến vậy?” Du Chi bật cười, một nụ cười đầy cưng chiều pha chút bất lực. “Rốt cuộc là thích con trai hay con gái?”
Ôn Lật Nghênh chớp mắt. Cô biết anh chỉ thuận miệng hỏi, nhưng cô lại thật sự nghiêm túc suy nghĩ: “Khó chọn quá đi, em có thể có cả hai được không?”
Nghe vậy, nụ cười của Du Chi càng thêm sâu. Anh giơ tay véo nhẹ mũi cô: “Đúng là tham lam.”
Ôn Lật Nghênh không bận lòng, chỉ khẽ mím môi. “Vậy còn anh thì sao? Anh thích gì?”
“Anh…” Dường như bị sự nghiêm túc của cô lây sang, anh cũng trầm ngâm, nghĩ về tuổi thơ của chính mình rồi khẽ lắc đầu. “Anh không mong cầu nhiều, chỉ cần con có phẩm chất đoan chính, sống chân thành là đủ. Con không cần phải so sánh với bất kỳ ai, có thể tự do làm những điều mình thích. Dù thế nào đi nữa, anh cũng sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc cho con.”
“Anh nói vậy chẳng khác nào nói em là một người mẹ nghiêm khắc!” Ôn Lật Nghênh bĩu môi.
Lòng bàn tay Du Chi từ từ lướt dọc sống lưng, rồi vòng ra ôm lấy eo cô, ánh mắt anh cúi xuống dịu dàng. Đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ, đủ sức xoa dịu mọi giận hờn của cô.
“Còn một điều quan trọng nhất.”
Sự tò mò của Ôn Lật Nghênh trỗi dậy, cô vội hỏi: “Là gì vậy?”
“Con phải biết cách làm mẹ vui.”
Nghe đến đây, mọi muộn phiền trong lòng Ôn Lật Nghênh tan biến hết. Cô hoàn toàn buông bỏ mọi lo âu và sợ hãi, lòng ngập tràn hân hoan trước viễn cảnh Du Chi vừa vẽ ra.
Cô không biết người đàn ông này từ khi nào lại trở nên khéo ăn nói đến vậy. Rõ ràng lúc mới quen, mặt anh lúc nào cũng cau có, nói chuyện cộc lốc, lạnh như tảng băng ngàn năm trên đỉnh núi tuyết.
Cô chủ động nhón chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên khóe miệng anh.
Có lẽ trước nay Du Chi chưa từng nghĩ đến khả năng này, mới không cảm nhận được những thay đổi nhỏ gần đây của cô.
Hai người đi đến trước bàn, trên đó đặt chiếc bánh kem ba tầng mà Ôn Lật Nghênh đã đặt riêng cho anh.
Ánh hoàng hôn chiếu vào tháp rượu champagne một bên, tạo ra một vệt sáng hình cầu vồng rất đẹp. Ôn Lật Nghênh cảm thấy thời điểm đã đến, cô có thể chúc anh sinh nhật vui vẻ, cũng có thể nói cho anh biết, anh sắp làm cha.
“Du Chi. Em đã ám chỉ nhiều như vậy rồi, anh vẫn chưa đoán ra ý của em là gì sao.”
Trong mắt Ôn Lật Nghênh như chứa đựng ngàn vì sao, vừa sáng vừa trong, lòng tràn đầy vui mừng và mong chờ.
Theo mỗi một chữ thốt ra, hơi thở ngày càng dồn dập, gương mặt nóng bừng, tim đập như trống dồn kịch liệt. Cô giống như trước nay chưa từng căng thẳng đến thế:
“Thực ra em…”
Không biết từ đâu đột nhiên tiếng nổ lớn vang lên, cắt ngang lời Ôn Lật Nghênh.
Du Chi theo bản năng cảm thấy không ổn, đó là tiếng nổ của thuốc nổ. Anh theo kinh nghiệm xác định hướng, vừa quay người đi xem. Bên cạnh bàn hai người đột nhiên vụt ra một bóng đen, với tốc độ nhanh như chớp, khuỷu tay kéo Ôn Lật Nghênh ra phía sau.
Chờ Ôn Lật Nghênh kịp phản ứng, cổ cô đã bị siết chặt, hô hấp khó khăn, cảm giác ngạt thở nhanh chóng ập đến. Trong lúc giãy giụa, cô nhìn thấy người phía sau từ sau lưng rút ra một khẩu súng, đặt vào hông cô.
“Buông cô ấy ra!” Du Chi phản ứng nhanh nhất, anh vồ lấy tay Ôn Lật Nghênh.
Kết quả vẫn chậm nửa nhịp, đầu ngón tay chỉ nắm được khoảng không.
“Hóa ra đội trưởng Du lừng danh, lại có lúc thiếu cảnh giác như vậy sao.”
Người đó kìm chặt Ôn Lật Nghênh, từng bước lùi về sau, giữ khoảng cách an toàn với Du Chi.
Sắc mặt Du Chi lập tức trắng bệch, đặc biệt là khi nhìn rõ khuôn mặt kẻ bắt cóc Ôn Lật Nghênh. Đó là một khuôn mặt anh sẽ không bao giờ quên. Anh chưa từng gặp hắn, nhưng đã vô số lần lật xem ảnh phác họa của hắn ở cục cảnh sát.
“Đơn Minh Chính.”
Mấy tháng trước, trong lần đội đặc nhiệm truy bắt tập đoàn buôn lậu tại quán bar Purprison ở Cảng Đảo, gần như toàn bộ thành viên đều sa lưới, chỉ có kẻ cầm đầu “Đầu trọc” trốn thoát.
Tiểu Ngũ thoát chết trong gang tấc, đã phác họa lại chân dung Đầu trọc. Thông qua các biện pháp kỹ thuật, cảnh sát hình sự đã sàng lọc trong kho dữ liệu, cuối cùng xác định được thân phận thật của hắn. Tên thật của Đầu trọc là Đơn Minh Chính. Toàn bộ hệ thống công an trên cả nước đã ra lệnh truy nã, đáng tiếc hắn bặt vô âm tín, không có tin tức gì.
“Ồ.” Đơn Minh Chính cười một tiếng, “Cảnh sát nắm giữ nhiều thông tin như vậy, ngay cả tên của tôi cũng tra ra được.”
Tay hắn cầm súng, nòng súng lướt qua lướt lại trên má Ôn Lật Nghênh, ý khiêu khích rất rõ ràng: “Thế nào? Có phải cảnh sát Du nằm mơ cũng muốn bắt được tôi phải không?”
“Hiện tại tôi đang ở đây, anh đến đi.”
Đơn Minh Chính cười có chút hung hăng, giọng vừa dứt, xa xa lại truyền đến một tiếng nổ chói tai: “Đáng tiếc, hiện tại quyền chủ động dường như đang nằm trong tay tôi. Có phải Cảnh sát Du nên hạ thấp mình một chút, cầu xin tôi không.”
Nòng súng lạnh băng đặt ở thái dương Ôn Lật Nghênh, hơi thở nặng nề và mùi mồ hôi nồng nặc từ người đàn ông phía sau càng làm dạ dày cô quặn thắt. Cô gắt gao cắn chặt môi, không dám phát ra dù chỉ nửa tiếng động, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Du Chi.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, cô hoàn toàn không kịp phản ứng.
Lúc này cô mới phát hiện trong tình huống sợ hãi tột độ, mọi giác quan của con người sẽ trở nên trì trệ. Cô sợ hãi đến mức ngay cả phản ứng bản năng là khóc cũng đã quên.
Du Chi đứng ở cách đó hơn mười bước, giống như một pho tượng đá đã phong trần nhiều năm. Toàn thân cơ bắp căng cứng, trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào, chỉ có đôi mắt kia, âm trầm đến đáng sợ, bên trong cuồn cuộn sóng dữ, gần như muốn cuốn trôi lý trí, nhưng lại bị ép phải giữ lạnh băng.
Đầu óc anh trở nên rất loạn, rất nhiều hình ảnh rời rạc vụt qua trước mắt anh.
Tiếng súng vang lên khi Trần Dã hy sinh.
Đêm hành động ở Purprison, Tiểu Ngũ ngã xuống trong vũng máu.
Còn có rất nhiều hình ảnh giải cứu con tin mà anh đã trải qua trong những năm qua.
Thành công, thất bại… Cuối cùng đều trở nên mơ hồ, sau đó tầm mắt lại trở nên rõ ràng, trước mắt anh chỉ còn lại khuôn mặt của Ôn Lật Nghênh. Anh không dám nghĩ đến mọi hậu quả, nên chỉ có thể cố gắng giữ bình tĩnh.
“Đơn Minh Chính, anh muốn làm gì?” Du Chi giữ giọng điệu bình tĩnh, hỏi hắn. Giống như những lần đàm phán trong nhiệm vụ trước đây.
“Làm gì? Tôi chẳng muốn làm gì cả.” Đơn Minh Chính nhếch môi, “Anh không quên chứ. Lần đó ở Cảng Đảo, cảnh sát các người đã bắt gần như tất cả anh em của tôi, bắt bớ, giết chóc, ngay cả một đứa trẻ mười mấy tuổi cũng không tha.”
Du Chi vẫn nhớ rõ.
Lúc nhiệm vụ kết thúc, khi sắp xếp hồ sơ, Lạc Hạo Vũ còn cảm khái với anh, người nhỏ nhất trong tập đoàn buôn lậu là một cậu bé mới 16 tuổi. Vì thể hiện khuynh hướng bạo lực rõ ràng, tay cầm súng máy bắn phá trên diện rộng vào các nhân viên đặc nhiệm, đã bị một tay súng bắn tỉa mai phục trên cao bắn chết.
“Đó là em trai của tôi, từ nhỏ em trai và tôi đã sống nương tựa vào nhau.” Giọng Đơn Minh Chính có chút không tự chủ mà run rẩy, “Nó vẫn còn là một đứa trẻ, nó còn có một tương lai rất tốt nhưng lại chết trong tay các người.”
Lúc này nhân viên an ninh trong trang viên mới chạy tới, nhưng không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
Du Chi nghe được tiếng động phía sau, giơ tay ra hiệu cho họ dừng lại, còn anh thì nhìn chằm chằm Ôn Lật Nghênh. Gương mặt cô đã trắng bệch vì sợ hãi, vai, cánh tay, đầu ngón tay run lên khe khẽ không kiểm soát được, cả người căng như dây đàn. Cô chắc chắn đã sợ hãi đến tột độ.
Anh nhìn vào mắt cô, khi bốn mắt đối diện, một sức mạnh vô hình đang phát sinh.
Cảm xúc của Đơn Minh Chính rõ ràng ngày càng kích động, đặc biệt là khi nhắc đến em trai hắn. Du Chi biết, không thể kéo dài thêm nữa, anh phải lập tức đưa ra phán đoán và hành động.
“Đừng sợ.” Anh khẽ mấp máy môi, “Tin anh.”
Du Chi buông thõng tay xuống bên người, chỉ vươn hai ngón tay, nhẹ nhàng ngoéo một cái.
Anh thấy con ngươi của Ôn Lật Nghênh hơi cụp xuống một chút, chỉ có thể hy vọng cô đã hiểu được mật hiệu của anh. Vào khoảnh khắc này, anh không còn cách nào khác.
“Đội trưởng Du, anh cũng nên nếm thử mùi vị mất đi người mình yêu thương nhất là thế nào chứ.” Đơn Minh Chính siết chặt Ôn Lật Nghênh, ngón tay đã đặt sẵn trên cò súng, sẵn sàng bóp cò bất cứ lúc nào. “Cả một đời làm cảnh sát trừ gian diệt ác, để rồi cuối cùng lại không thể bảo vệ được người vợ yêu dấu của mình. Cảm giác đó, hẳn sẽ dằn vặt và hối hận lắm phải không? Rồi anh sẽ hiểu được nỗi đau đớn khi bị người ta cướp đi người thân là thế nào. Gậy ông đập lưng ông, món hời này không lỗ đâu. Anh đáng phải chịu kết cục này.”Cuối cùng Du Chi nhìn Ôn Lật Nghênh một cái, rồi quay sang nhìn Đơn Minh Chính.
Ánh mắt rất kiên nghị, nhưng nhìn kỹ có thể nhận ra những tơ máu trong đáy mắt. Anh cười lạnh một tiếng.
“Nó chỉ là một đứa trẻ 16 tuổi, anh bắt nó bỏ học, theo anh buôn lậu, đánh nhau, cướp bóc, nổ súng, giết người, đó chính là cái gọi là tiền đồ rất tốt của anh sao?” Anh muốn chọc giận Đơn Minh Chính, chỉ có làm cho hắn kích động, anh và Ôn Lật Nghênh mới có thể tìm được cơ hội. “Đơn Minh Chính, là anh đã hại nó.”
“Nói bậy!” Giọng Đơn Minh Chính rõ ràng thay đổi, hô hấp càng thêm nặng nề, ngực phập phồng kịch liệt, “Tao là anh nó, sao tao có thể hại nó! Là mày, là các người, những cảnh sát coi thường mạng người!”
Du Chi chớp lấy khoảnh khắc nòng súng của Đơn Minh Chính rời khỏi người Ôn Lật Nghênh, một tay giật chiếc khăn trải bàn bên cạnh, hất vào mặt hắn. Một bước dài tiến lên, anh nắm chặt lấy cổ tay Ôn Lật Nghênh.
Cũng may Ôn Lật Nghênh đã hiểu được ám chỉ vừa rồi của anh. Trong khoảnh khắc chịu lực, cô cũng dùng hết sức mình lao về phía trước.
Như một đóa mây phiêu bạt, cuối cùng cũng tìm được nơi nương tựa.
Cô lao vào lồng ngực Du Chi, mạnh mẽ, dứt khoát. Vào lúc này, đối với cô, thật vô cùng an tâm.
“Pằng!”
Tiếng súng vang lên đinh tai nhức óc, xé rách không khí và trái tim vừa mới thả lỏng của cô.
Ôn Lật Nghênh cảm giác trước mắt như đang chiếu một đoạn phim quay chậm. Một tay Du Chi ôm chặt lấy vòng eo thon thả của cô. Một tay anh bế cô lên, xoay một góc, mặc cho tà váy cưới trắng tinh vẽ một đường cong tinh tế trong không trung, sau đó ôm chặt lấy cô.
Thời gian dường như đã dừng lại ở khoảnh khắc đó.
Dư chấn ù tai do tiếng súng gây ra vẫn không ngừng xoay vần. Cánh tay cô sau khi ngã xuống đất, cọ qua lớp cỏ mềm, có lẽ đã bị xước nhẹ, thấm nhè nhẹ đau đớn, nhưng Ôn Lật Nghênh lại hoàn toàn không để ý.
Cô được Du Chi che chở kỹ càng, hơi thở ấm áp quen thuộc của người đàn ông bao bọc lấy cô. Nhưng trong sự quen thuộc ấy lại tỏa ra một mùi tanh nồng chưa từng có, khiến cô hoảng sợ không thôi.
Ôn Lật Nghênh run run hàng mi, đối diện với đôi mắt hẹp dài của Du Chi, nước mắt trong nháy mắt trào ra.
Thái dương anh chảy mồ hôi lạnh, mày anh cũng vì chịu đựng đau đớn tột cùng mà nhíu chặt, nhưng đôi mắt kia lại thả lỏng, khi anh nhìn cô rõ ràng là anh đang cười.
Hơi thở của Du Chi trở nên thô nặng, phả vào gáy cô, giọng nói yếu ớt, mỗi một chữ thốt ra đều là dùng hết toàn lực:
“Thật tốt. Ít nhất lần này, anh đã bảo vệ được em.”
Ôn Lật Nghênh cắn môi, nước mắt như mưa rào, từng giọt nối tiếp nhau rơi xuống.
Cô cảm nhận được, có chất lỏng ấm áp, sền sệt nhanh chóng thấm ướt tà váy cưới của cô, đọng lại trên làn da cô. Cô biết, đó không phải mồ hôi, không phải nước, cũng không phải sương ẩm ướt trên bãi cỏ.
Đồng tử Ôn Lật Nghênh hoảng sợ co rút lại, sự sợ hãi và tuyệt vọng tột độ bùng nổ, đâm xuyên qua từng dây thần kinh của cô: “Du Chi, không cần… Em không được…”
Du Chi cong môi dưới, run rẩy giơ tay lên, dùng hết sức lực còn lại.
Vuốt ve gương mặt cô.
Cười khẽ một tiếng, vẫn là vẻ bất cần thường thấy trên khuôn mặt anh.
“Có máu, đừng nhìn, sẽ sợ hãi.”