**"Bức thư nặc danh đã thay đổi tất cả..."**
Vào năm thứ ba của cuộc hôn nhân, Lục Thừa Phong nhận được một lá thư không lời đề tên. Nội dung đơn giản nhưng đầy ám ảnh:
*"Lục Thừa Phong, anh đã kết hôn rồi nhỉ, chúc anh hạnh phúc. Không chỉ là tân hôn, không chỉ là đêm nay."*
Anh cau mày, đôi mắt lướt qua dòng chữ mỏng manh. Kí ức chợt ùa về—mười năm trước, khi anh vẫn còn là một học sinh lạnh lùng, đứng đầu lớp với vẻ ngoài xa cách. Và cô gái dịu dàng, luôn quan tâm anh từng chút một: Vân Vãn.
*"Đang xem gì vậy?"* cô hỏi khi thấy anh đọc bức thư.
*"Không có gì."* Anh trả lời, gấp lá thư lại và nhẹ nhàng đặt tay lên chiếc bụng nhỏ của vợ. Những người ngưỡng mộ hồi học sinh như thế nào chẳng có, nhưng giờ anh đã có gia đình. Anh không muốn Vân Vãn phải lo lắng.
Rồi một ngày, trong lúc dọn dẹp phòng của đứa con sắp chào đời, Lục Thừa Phong tình cờ làm rơi một chiếc hộp gỗ cũ mà vợ mang theo. Bên trong là những bài thi cũ của anh, từ hồi cấp ba. Những trang giấy nháp viết vội, những bài tập bị bỏ quên—tất cả đều được xếp gọn gàng.
Đột nhiên, ngón tay anh run rẩy. Ở phía cuối tập giấy, kẹp trong đống báo cũ, là vài bài tập của Vân Vãn. Nét chữ non nớt ấy anh nhận ra ngay—đó chính là lời tỏ tình cô từng viết cho mình... mười năm trước.
---
Trong lòng Vân Vãn, anh là người cô yêu thầm suốt ngần ấy năm. Từ một cô gái ngây thơ trở thành vợ anh, rồi mang thai đứa con của họ. Cô tưởng rằng sau bao nhiêu gian khổ, cuộc sống an yên sẽ đến. Nhưng khi trái tim cô vỡ tan, khi cô cầu xin anh ly hôn, cô mới nhận ra...
Tình yêu của cô suốt bao năm, chỉ là một giấc mộng hão huyền.
*"Vẫn nhớ rõ lúc anh nói lời tạm biệt, kiên quyết như thép."*
Ngày 5 tháng 6 năm 2024, những lời cô muốn nói với anh đã tan biến trong gió.
---
**Tóm tắt:** *Cưới trước yêu sau | Yêu thầm anh hơn mười năm, tôi lại mang thai... và chạy trốn.*
**Thể loại:** Hiện đại, Hào môn thế gia, Gương vỡ lại lành, Con cưng của trời.
**Ý nghĩa:** *Yêu thương bản thân thật tốt.*
Truyện Đề Cử






