Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc
Chương 109: Chụt chụt
Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 109 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trăng tròn từ từ trôi giữa bầu trời, đến khi vượt qua đường chân trời, chính thức bước vào quỹ đạo rạng sáng.
Trong hang động tối tăm, đôi mắt đỏ như hồng ngọc khẽ mở ra—
"ξοωχυλβιμητσ"
Hình như trong lúc nó chìm vào giấc ngủ, có thêm vài vị khách không mời đã xâm nhập vào lãnh địa.
Tám chiếc chân dài thon mảnh duỗi ra, toát lên ánh đen lạnh lẽo, đầy vẻ nguy hiểm. Như một tia chớp đen, nó bắt đầu bữa tiệc săn mồi đẫm máu.
Cửa hang nhanh chóng bị những chiếc chân dài phủ kín.
Chỉ còn lại một tấm mạng nhện trắng bạc, tẩm đầy chất độc chết người.
***
Trong khu rừng sương độc,
Làn nước hồ mát lạnh trôi qua đầu ngón tay, rồi được Alpha nhẹ nhàng nắm lấy, dùng lòng bàn tay lau sạch sẽ.
Ngón tay trắng ngần như ngọc, đẹp đến mức Tạ Chước không nhịn được cúi đầu, muốn hôn thêm lần nữa.
Thời Tễ khẽ ngước mắt, đột ngột rút tay về.
Sao còn dám hôn, đã chạm vào rồi...
Giọng anh lạnh lùng, dồn nén mọi cảm xúc xuống tận đáy lòng, "Dậy đi, về thôi."
Tạ Chước lúc này đã qua cơn mẫn cảm, tâm trạng u ám ban nãy được xoa dịu bởi tin tức tố Omega chất lượng cao, lại trở về dáng vẻ lười biếng quen thuộc.
Cậu kéo anh lại gần, cúi đầu tựa vào vai thon dài và thẳng tắp của Thời Tễ.
Hít nhẹ mùi sữa ngọt ngào ẩn sâu trong tầng hương hoa sơn trà, cố kìm nén cảm xúc dâng trào trong ngực, "Anh trai, có muốn em cũng giúp anh..."
Thời Tễ gần như run nhẹ hàng mi.
"Im miệng."
Khóe mắt ửng hồng nhè nhẹ dưới ánh trăng, ánh sáng dịu dàng phủ lên người anh một lớp sương lạnh.
Anh lạnh lùng liếc cậu một cái.
Anh thậm chí không muốn nhớ lại cảnh vừa rồi, chỉ mong có thể xóa sạch ký ức đó khỏi đầu Tạ Chước.
Lạnh lùng nói: "Không cần. Cũng không được nhắc lại chuyện vừa rồi."
Tạ Chước chớp mắt ngơ ngác, "Tại sao?"
Rõ ràng là vẻ tiếc nuối, không thể hiểu nổi.
Tên tiểu yêu tinh này, chẳng lẽ còn định thông báo với cả thế giới sao?
Thời Tễ đối diện với ánh mắt trong veo của cậu, lại thấy khả năng đó cũng chẳng phải không có.
"Á á á—" Tiếng thét thảm vang lên từ phía xa.
Giữa đêm khuya tĩnh lặng, tiếng kêu càng thêm rợn người.
Mặt đất bắt đầu rung chuyển, dường như một đàn yêu thú cuồng bạo đang tràn qua toàn bộ Thương Tâm Lĩnh.
Thời Tễ nhíu mày, rút khẩu súng bạc bên hông.
Anh nhanh chóng đứng dậy, lạnh lùng ném lại một câu: "Muốn chết thì cứ ở đây mà ph*t t*nh tiếp."
Tạ Chước: "Phụt—"
Cậu không nhịn được cười thành tiếng, nhìn gương mặt điềm nhiên lạnh lùng kia, mà bên má vẫn còn chút đỏ chưa tan.
Ngồi trên đất, hơi nghiêng đầu.
Thời Tễ cảm nhận được ánh mắt cậu, nhíu mày liếc lại, "Mặc quần áo vào đi, tên nhóc lưu manh."
Hiện tại anh không có cơ giáp, chỉ có thể dựa vào súng bạc để đối phó với hiểm nguy trong rừng rậm.
"Ồ."
Nhóc lưu manh nửa thân trần rốt cuộc cũng nhớ ra chuyện mặc đồ.
Mái tóc bạc ướt sũng rủ xuống che khuất chân mày. Thời Tễ mới vừa quay đầu nhìn ra sau, liền bị một trận bọt nước bắn ướt người từ trên đầu cậu.
"......"
Thời Tễ không kịp phòng bị, cả người ướt sũng.
"Xin lỗi xin lỗi, em em." Tạ Chước tóc ướt rối bù, vội vàng lau nước trên mặt chỉ huy, thừa cơ hội hôn hai cái chụt chụt lên má anh.
"Sạch rồi, sạch rồi."
Chụt chụt.
Thời Tễ mặt chết lặng: "......"
Tạ Chước quay người nhặt bộ đồ tác chiến đen lên khoác vào, rồi nhìn về phía chỉ huy dáng người như ngọc.
"Anh trai."
"Ừm."
"Quần em bẩn rồi, mặc sao đây?"
Thời Tễ thậm chí không quay đầu, ánh mắt dán chặt vào màn sương độc mờ mịt, cảm giác nhiệt độ vừa ổn định lại bắt đầu dâng lên đỉnh đầu.
Anh mặt không biểu cảm, rít ra một câu: "Cậu có thể chọn không mặc."
Tạ Chước à lên một tiếng đầy suy tư, "Vậy thì không hay đâu."
Cậu chỉnh lại trang phục tác chiến, dáng người cao ráo lạnh lùng tỏa ra vẻ quyến rũ chết người, mái tóc bạc ướt rũ xuống trán, vẫn là một Alpha đỉnh cấp đầy mê hoặc.
Rồi thốt lên một câu cực kỳ nghiêm túc—
"Không được, dáng vẻ không mặc quần, em chỉ muốn cho mỗi anh xem thôi."
"............"
Thời Tễ cảm thấy, có lẽ tên tiểu yêu tinh này vẫn nên bị kỳ mẫn cảm hành hạ thêm một thời gian nữa thì hơn.
Ít nhất còn yên tĩnh, nghe lời.
Chứ đâu như bây giờ, ồn ào phấn khích, hưng phấn đến mức như muốn đứng lên nhảy một điệu múa thoát y...
Bỗng nhiên, khẩu súng bạc trong tay anh bị rút đi, Tạ Chước tùy tiện cài vào bên hông mình.
Thời Tễ: "?"
Tạ Chước nhìn chằm chằm vào đoạn eo thon bên dưới chiếc áo sơ mi.
Trong màn đêm mờ ảo, khi chiếc áo bị cậu làm xô lệch, từng vệt cỏ xanh in hằn lên làn da trắng như sương.
Chỉ liếc một cái, cậu đã cảm thấy đầu óc như nổ tung, hoàn toàn chìm vào cảm giác th* d*c mãnh liệt.
Cậu vội dời mắt.
"Tay anh đang run. Hôm nay đừng dùng súng nữa."
Tạ Chước nhẹ nhàng xoa cổ tay trắng lạnh như ngọc của anh, nhưng ngay lập tức bị Thời Tễ mặt không biểu cảm rút tay lại.
"Cậu mới là người đang run."
"Tự luyến là một thói quen tốt."
"Cậu cũng tự nâng mình quá cao rồi đấy."
Nói xong, anh quay người bước thẳng ra khỏi màn sương độc, không thèm ngoảnh lại.
Tạ Chước: "???"
Không phải chứ, cậu mới chỉ ra chiêu đánh thường thôi mà?
Sao mèo nhỏ nhà cậu lại tung hết kỹ năng kèm tốc biến luôn?
Cậu vừa rồi có quá đáng lắm sao?
Giờ đây, Tạ Chước lòng đầy vui sướng, vội vàng lấy tay che miệng mũi, chạy theo.
Ánh sáng trắng lạnh lùng bao quanh Thời Tễ, sương độc cũng không dám đến gần. Tạ Chước theo sát liền được hưởng ké.
Thời Tễ đợi cậu đuổi kịp mới tiếp tục bước nhanh hơn.
Tạ Chước kinh ngạc nhìn cảnh tượng kỳ diệu: "Sương độc không ảnh hưởng gì đến anh cả."
Thời Tễ mặt không đổi sắc: "Cậu nghĩ nửa dòng gen hệ mèo của tôi chỉ để cho cậu nghịch đuôi thôi sao?"
Hôm nay chỉ huy thật sự quá hung dữ.
Tạ Tiểu Chước khẽ chột dạ, sờ sờ chóp mũi.
Ra khỏi khu sương độc, ánh sáng trắng quanh người Thời Tễ từ từ thu lại.
Anh hỏi: "Sao lại chọn chỗ này?"
Tạ Chước đang quan sát xung quanh, vừa nghiêm túc vừa tùy tiện đáp: "Khu sương độc không ai dám đến gần."
"Kỳ mẫn cảm của em động tĩnh khá lớn. Lần trước làm ảnh hưởng cả nửa căn cứ, em sợ có Omega bị thu hút đến."
Vậy nên thà chui vào khu sương độc?
Cậu chỉ còn mỗi chút tự chủ này thôi à?
Lời này rõ ràng là đứng nói không đau lưng. Alpha trong kỳ mẫn cảm gần như không có khả năng kháng cự với Omega.
*có nghĩa là nói thì dễ hơn làm, không đặt mình vào hoàn cảnh người khác thì không thể hiểu được
Họ khao khát tin tức tố Omega đến mức gần như mất kiểm soát.
Không có Alpha nào trong kỳ mẫn cảm có thể từ chối một Omega ngọt ngào.
Thời Tễ hiểu rõ điều đó, nên anh im lặng.
Nhưng Tạ Chước không phải vì lý do đó.
Trong lòng bàn tay cậu, một cơn bão đang tích tụ. Cậu mỉm cười lười biếng, nghiêng đầu chớp mắt: "Em sợ trên người dính mùi tin tức tố linh tinh, đến lúc đó anh sẽ ghét bỏ em."
Nói xong, cậu quay người ném quả cầu năng lượng trong tay vào con nhện tay sai to bằng nửa người, đang treo trên cành cây.
Đòn đánh trúng đích, trực tiếp làm nó tàn phế một nửa.
Alpha tóc bạc, giây trước còn cười ngọt ngào, làm nũng với anh, giây sau đã nhếch khóe môi đỏ tươi đầy nguy hiểm, nhướn mày cười khẩy:
"Em đang tích lực, anh đang chờ gì?"
"Chờ chết sao?"