163. Chương 163: Tạ Hỏa Chước đã đạt được ước nguyện

Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc

Chương 163: Tạ Hỏa Chước đã đạt được ước nguyện

Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 163 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kết giới sóng biển lặng lẽ bao phủ xung quanh.
Giọng nói lạnh lùng tức giận của Thời Tễ lúc này chỉ có một người nghe thấy.
"Cút ra ngoài, đồ khốn."
Tên khốn kia rõ ràng chẳng thèm nghe, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên vết thương trên môi anh, lưỡi dịu dàng mân mê theo đường viền môi mỏng manh, "Không."
Ý tứ rõ ràng: không cút, cũng chẳng ra ngoài.
Trong đôi mắt Alpha tóc bạc đã phủ một lớp dục vọng vàng nhạt, giọng khàn khàn đầy mê hoặc.
"Anh không ngoan, em đang trừng phạt anh."
Dù phần lớn "trừng phạt" này đều xuất phát từ dục vọng ích kỷ của cậu.
Nếu không mượn cớ cơn giận bốc lên, cậu làm sao dám vượt qua giới hạn, dám mạo phạm thần minh đến vậy?
Nhưng Thời Tễ hoàn toàn không nhận ra điều đó.
Cảm giác lạ lẫm khiến anh khẽ nhíu mày, đầu óc dần mơ hồ, lý trí tan biến.
"Tạ Chước... đừng như vậy..."
"Anh trai, em chỉ chạm nhẹ một cái thôi, sao anh lại nhạy cảm thế?"
Người trong lòng vừa tắm xong, làn da sạch sẽ phảng phất hơi nước ẩm, lớp da trắng mỏng phủ lên sắc hồng nhè nhẹ, khoé mắt còn đọng giọt lệ long lanh, cuộn mình trong vòng tay cậu như một con mèo nhỏ.
Trong mắt Tạ Chước giờ đây chẳng còn chút tức giận nào.
Ngón tay cậu chậm rãi vuốt ve làn da anh, nụ cười lười biếng vang lên bên tai, thì thầm: "Không lẽ anh... cái này cũng gấp mười lần...?"
Thời Tễ bỗng ngước đôi mắt đỏ ướt lên trừng cậu, "???"
Tên nhóc khốn kiếp này đang nói linh tinh cái gì vậy!
Bóng đêm xuyên qua làn sóng mỏng, phản chiếu ánh sáng lấp lánh trên mặt đất.
Đôi mắt hoa đào ánh đỏ của Tạ Chước đầy mê hoặc, dịu dàng nhìn anh, cháy bùng như ngọn lửa hoang dã vô tận.
"Anh trai, anh biết em muốn làm gì mà."
Suy nghĩ của Thời Tễ bị kéo giãn đến tận cùng, cảm giác lạ lẫm không thể chống đỡ, áo sơ mi bị xé rách, lộ ra đoạn vai trắng nõn, xương quai xanh theo nhịp thở nhấp nhô rõ ràng.
Cuối cùng, hơi thở rối loạn, anh tựa hẳn vào bờ vai cậu. Đường cong cơ thể vốn căng cứng, thanh thoát rốt cuộc cũng mềm nhũn hoàn toàn.
Như những con sóng biển cuộn trào, nổ tung trong tâm trí.
Đôi mắt lạnh lùng của anh giờ đây ngập tràn sắc đỏ ướt át, hàng mi ẩm ướt rủ xuống, giọng điệu không cảm xúc nhưng cuối câu khẽ run: "...Tạ Chước, tôi không thể..."
Hai người không phải chưa từng làm những chuyện khác. Thời Tễ biết rõ mọi chỉ số cơ thể của cậu.
Chuyện mà tiểu Alpha muốn làm, anh không thể chịu đựng nổi.
Tạ Chước nghe thấy sự do dự, e ngại trong lời anh — không giống như thường ngày, thẳng thừng từ chối.
"Thử một chút đi, anh trai."
Tạ Chước thì thầm dịu dàng, pha chút ý cười, cúi đầu hôn nhẹ lên cổ anh. Người trong lòng cậu cao quý, xinh đẹp, lại mong manh như một con thiên nga.
Cậu dốc hết khả năng an ủi mèo nhỏ, để sau này anh sẽ không quá khó chịu.
Giọng thiếu niên êm dịu, gần như thành kính hứa hẹn:
"Em sẽ không làm anh bị thương."
"Cũng không nỡ làm anh bị thương."
********************
Bất ngờ chưa :))))))
********************
Sáng sớm, sương mù mỏng phủ kín đại sứ quán ngoại giao.
Một chiếc tinh hạm chiến đấu khắc hình Chu Tước đỏ rực dừng lại trước cửa.
Nữ đội trưởng cao ráo bước xuống trước, vòng ra sau mở cửa xe: "Vợ ơi, đến rồi."
Nữ quan Sharon xách váy nặng bước xuống, dịu dàng khẽ ừ một tiếng.
Dưới ánh sáng sớm dịu nhẹ, nàng ngẩng đầu hôn nhẹ lên cằm nữ đội trưởng Tương Tư: "Cảm ơn bảo bối."
Ngón tay nữ đội trưởng nắm chặt cửa xe, hai má đỏ bừng.
"Còn... còn có người mà."
Thiếu nữ đứng trong sân cầm vòi nước, cười như đứa trẻ vừa chào đời: "Không sao, tôi không phải người, ha ha ha ha."
Nữ đội trưởng Tương Tư: "........"
Nữ quan Sharon tóc dài buông xõa, ngũ quan dịu dàng vô hại, nhẹ nhàng như biệt danh của nàng — hoa biết nói.
"Nhưng biết làm sao đây, bà xã của chị đáng yêu quá mà."
Sharon có vẻ hơi phiền muộn, nhẹ giọng thương lượng: "Nếu sau này đội trưởng Tương Tư không thích, thì chị sẽ không làm vậy nữa, được không?"
Nữ đội trưởng cảm thấy mình thật đáng chết.
"Thích... thích mà."
Cô đi giày quân dụng, ngũ quan rạng rỡ, cúi người giúp vợ nâng chiếc váy cung đình nặng nề: "Đại quan trinh sát muốn làm gì thì cứ làm."
Ánh mắt sắc bén liếc sang Lục Dao đang tưới nước, mang theo vẻ bạo ngược và sát khí đặc trưng nơi tiền tuyến.
"Nếu có ai dám nói bậy, em sẽ tự tay bịt miệng hắn."
Lục Dao lập tức ném vòi nước lên trời, vừa hét vừa lao vào đại sứ quán:
"Các huynh đệ dậy mau, bà xã nóng nảy của chị nữ quan thỏ trắng đến rồi!!!"
"......"
"........."
Ryan dụi mắt buồn ngủ, vừa ngáp vừa bước xuống từ trên lầu.
Vừa lúc bắt gặp hai người bước vào tiền sảnh.
Cậu tươi cười: "Chị Sharon."
Sharon cười đáp lại, thấy Ryan len lén nhìn Tương Tư, liền giới thiệu giúp: "Gọi là chị Tương Tư là được."
Ryan ngoan ngoãn: "Chị Tương Tư."
Nữ đội trưởng Tương Tư nhiều năm chinh chiến nơi tiền tuyến, sống giữa đám Alpha nên toát lên vẻ mạnh mẽ, rạng rỡ.
Đánh giá ngắn gọn: "Đáng yêu."
Nữ quan Sharon mỉm cười gật đầu: "Đúng không? Tiểu Ryan là tiểu O không cố tỏ vẻ đáng yêu nhất mà chị từng gặp."
Ryan ngượng ngùng gãi đầu, chợt nhớ ra điều gì đó:
"Chị Sharon, chị đến để thông báo về đại lễ vinh danh quán quân hôm nay à?"
"Nhưng hôm qua Tạ Hỏa Chước đã nói trong nhóm rồi, muốn hoãn buổi lễ lại. Ba ngày tới cậu ấy không rảnh tham gia."
Tối qua, nhị trưởng lão còn cãi nhau một trận với Tạ Hỏa Chước.
Nhị trưởng lão là người khởi xướng đại lễ, mọi thứ đã công bố, vậy mà Tạ Chước dám trực tiếp bùng kèo.
"Cơ giáp cấp 4S và vinh dự đỉnh cao mà ngươi cũng không cần sao???"
Nhị trưởng lão hoàn toàn không hiểu, vô cùng chấn động.
Trên đời này lại có người xem thường cơ giáp cấp 4S?
Tạ Chước chỉ lạnh nhạt ừ một tiếng: "Cứ để đó đi, sau này có thời gian tôi đến nhận, cảm ơn."
Rồi không nói thêm lời nào, tắt tinh điện.
Nhị trưởng lão: "???"
Nghe nói tam trưởng lão phải dúi cho ông mấy viên thuốc trợ tim khẩn cấp, mới giúp ông nuốt trôi cơn tức do Tạ Hỏa Chước gây ra.
Ryan nghĩ chắc chị nữ quan sắp công cốc rồi.
Ai ngờ Sharon lại mỉm cười: "Tôi biết mà."
"Chị đến đây không phải để thông báo gì cả, chỉ đơn thuần là..."
Nàng chớp mắt long lanh: "Đi tiền tuyến đẩy thuyền CP thôi."
Trước khi xuất phát, Sharon đã phấn khích không chịu được.
Mẹ nó, ba ngày, tận ba ngày!!!
Tiểu Alpha trẻ tuổi quả nhiên sức khỏe tốt, chỉ huy thân hình mảnh mai yếu ớt như vậy có chịu được không?
Nữ đội trưởng Tương Tư nói: "Chị nghĩ nhiều quá rồi, quan trinh sát."
Sharon: "Đâu có."
Tương Tư: "Thế thì đừng nghĩ nữa. Nhân lúc nghỉ phép, tụi mình đến tiền tuyến xem trực tiếp đi."
Sharon: "......." Đỉnh.
Nữ đội trưởng Tương Tư nóng lòng muốn xem người đã đánh mình đến mức một tuần không xuống được giường, giờ trông thế nào rồi.
"Không thấy được đâu, Tạ Hỏa Chước là đồ bủn xỉn keo kiệt, phong kín cả phòng bằng kết giới rồi."
Ryan vừa nghĩ tới là lại nổi giận, hậm hực đi tới đá một cú vào kết giới sóng biển.
Kết quả vừa đưa chân lên, kết giới liền mở ra.
Một bóng người cao ráo khoác hờ áo choàng tắm bước ra, tóc bạc rối bời che đôi mày mắt quyến rũ, cổ chi chít dấu cắn và vết cào.
Cậu uể oải nhướng mày: "Ồ, đông người vậy sao?"
Mọi ánh mắt kinh ngạc đổ dồn lên người cậu.
Tạ Chước làm như không thấy, quay người đi vào bếp. Áo choàng tắm màu xám bạc tôn lên vẻ đẹp tinh xảo, hoang dã.
"Mấy người cứ làm việc đi, đừng để ý đến tôi. Tôi đi làm chút đồ ăn cho bé cưng nhà tôi."