Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc
Chương 53: Điều ấy chỉ có mai biết
Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng hôm sau, Tạ Chước tỉnh dậy trong ký túc xá.
Đầu nhức như búa, cậu ngồi bật dậy.
"Mấy giờ rồi?"
Bạn cùng phòng Lục Dao mò mẫm lấy chiếc điện thoại, lờ đờ nhìn màn hình, "Sáu rưỡi, anh lớn, vẫn còn sớm lắm."
Lục Dao quả thực buồn ngủ tới mức không thèm cãi, miệng lẩm bẩm rồi quay mặt ngủ tiếp, tiếng ngáy nhỏ đều đều.
Tạ Chước ngồi đó, đầu óc mơ hồ, chẳng nhớ rõ chuyện gì xảy ra đêm qua.
Chỉ nhớ hồi chiều, toàn bộ giáo sư trưởng đều nhìn họ với ánh mắt thương hại, như nhìn mấy đứa trẻ mồ côi tội nghiệp.
Họ nói chỉ huy sắp rời đi rồi.
Dù sao họ cũng chỉ là hai đội được đưa vào cho đủ số, không ai quan tâm đến họ cũng là chuyện bình thường.
Cả buổi chiều, Tạ Chước chẳng thấy bóng dáng chỉ huy đâu. Dù họ vừa họp xong, cậu vẫn không thể tin nổi.
Sao anh ấy có thể rời đi chứ?
Tạ Chước ngồi co ro trên sân thượng của căn cứ, gió lạnh thổi qua mái tóc bạc trước trán, ngửa cổ uống cạn lon bia, vỏ lon bị bóp nát thành một cục.
Cậu tức tối không thể nhai được vỏ lon bia.
Tại sao chứ?
Tại sao kẻ được chọn vĩnh viễn không phải mình?
Tại sao mỗi lần đối diện với sự lựa chọn, kẻ bị bỏ rơi lại luôn là mình?
Mình khiến người ta chán ghét đến thế sao?
"Lục Dao!" Tạ Chước bỗng nhiên cảm thấy mình đã làm gì đó không đúng, lật người xuống giường lay bạn cùng phòng dậy, "Tối qua khi về, tớ nói gì không?"
"Không nói gì cả."
"Cậu lúc đó vui vẻ chạy vòng quanh như chó con hớn hở, đúng rồi, trong tay cậu còn nhặt được cái giẻ lau từ thùng rác nào ấy...."
Lục Dao ngáp một cái, "Tớ tưởng cậu ra ngoài tìm chết rồi, ai ngờ lại đi nhặt rác."
Tạ Chước nhíu mày, giẻ lau?
Cậu tìm thấy cái giẻ lau ấy trong ổ chăn của mình.
Vải trắng lạnh lẽo, chạm vào mềm mại mịn màng, cúc áo bằng ngọc lưu ly trắng đẹp mắt, chỉ thoáng nhìn đã nhận ra ngay là của người kia.
Áo sơ mi trắng bị xé rách, mất mấy cái cúc.
Tạ Chước ngẩn ngơ.
Tối qua mình rốt cuộc đã làm gì vậy?
Chẳng lẽ mình đã... với chỉ huy rồi?
"Vãi, mình giỏi vậy luôn hả?" Tạ Chước ngơ ngác chớp mắt, không khỏi ngưỡng mộ bản thân lúc say.
Cậu tỉnh hẳn, quay sang đá cho Lục Dao một phát.
"Cậu mẹ nó mới đi ra ngoài nhặt rác, cậu mới là giẻ lau! Cả nhà cậu đều là giẻ lau!!!"
Lục Dao suýt rơi xuống giường vì cú đá bất ngờ, cơn giận khi vừa thức giấc khiến toàn thân oán khí nặng hơn cả quỷ, "Tạ Chước!!!"
Trong khi đó, có người khác thì cẩn thận gấp miếng giẻ lau quý giá vào dưới gối, vừa ngân nga vừa quay người vào phòng tắm bắt đầu tắm rửa.
––––
Đúng giờ trưa, từ trên không trung căn cứ vang lên tiếng hiệu tập hợp.
Tất cả học viên đều tập trung ở cổng căn cứ, chuẩn bị tiến vào khu vực thi đấu.
Thời Tễ đêm qua ngủ cũng tạm ổn, theo mấy giáo sư ra quảng trường tập hợp.
Một ánh mắt nóng rực lập tức khóa chặt lấy anh.
Thời Tễ ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt sáng ngời hơi cong lên của Tạ Chước.
Tầm mắt anh hơi dịch lên, nhìn thấy bên tai cậu còn cài một bông sơn trà nhỏ.
"......."
Trong khi mọi người căng thẳng đến cực điểm, chỉ có cậu là thong dong nhàn nhã, còn có tâm trạng đi làm đẹp.
Ngày nào cũng bày trò vớ vẩn trên cái đầu tóc bạc kia.
"Chỉ huy Thời, nghe nói hôm qua ngài....."
Người phụ trách Tinh Hệ Thứ Tám chủ động tiến lên bắt chuyện, rõ ràng rất tò mò về chuyện hóng được nửa chừng hôm qua.
"Xảy ra chút mâu thuẫn nhỏ với học viên sao?"
Thời Tễ hời hợt đáp lại màn dò xét vụng về của người kia.
"Ừ."
Thật sự rời đi, thật sự rời đi sao?
Đối phương tiếp tục thử nói bừa để thăm dò, "Nghe nói tối qua có một Alpha vừa khóc lóc vừa chạy ra từ phòng ngài hả?"
Thời Tễ hồi tưởng lại bộ dạng vừa hớn hở vừa chạy đi của tên nhóc con ngày hôm qua.
"Ừ."
"Ngài đã nói gì với cậu ta?"
Tâm tư của người phụ trách đều viết hết lên mặt, "Mà có thể khiến một Alpha khóc lóc đến thương tâm như vậy....?"
Sắp thừa nhận rồi, sắp thừa nhận rồi.
"Nhất định phải là nói gì đó sao?"
Thời Tễ mặc áo trắng quần đen đứng một bên, trước ngực cài chiếc huy hiệu với những nhánh vàng quấn quanh, đôi mắt lười biếng tinh xảo, "Không thể là làm gì đó được à?"
Người phụ trách: "Hả?"
Ông ta bị tình tiết đảo ngược này làm cho nhất thời không hiểu ra sao.
Làm gì đó, mà khiến Alpha phải khóc?
"Là.....làm cái gì?"
Thời Tễ thấy vẻ mặt đầy khát khao muốn tìm hiểu của ông ta, lại nhớ đến mấy lão già này hôm qua chỉ nghe được nửa chữ đã vội vàng loan tin đồn nhảm khắp nơi.
Anh bất giác khẽ nhếch môi, "Nội dung tính phí, không tiện tiết lộ."
Người phụ trách hoàn toàn hóa đá.
Hả???
Bọn họ không phải đang thảo luận chuyện cơ mật của tinh hệ sao? Sao đề tài càng nói càng sai lệch thế này.
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của ông, như thể thế giới quan vừa bị làm mới lại.
Thời Tễ thản nhiên đưa tay vỗ vỗ vai ông ta, "Bước ra ngoài, danh tiếng có thể tốt có thể xấu, trước kia là trước kia, bây giờ thì là b**n th**."
"Có đúng không?"
Người phụ trách dù ngốc đến mấy cũng nghe ra sự mỉa mai ẩn ý trong đó.
Ai mà không biết chỉ huy luôn cao ngạo, chưa bao giờ dính dáng đến bất kỳ Alpha nào.
Ông ta lập tức nhận ra sai lầm, "Xin lỗi, chuyện ngày hôm qua là tôi thất trách."
Nếu hôm nay ông dám tung tin chuyện chỉ huy tối qua làm một Alpha khóc, ngày mai đầu cái đầu của ông chắc chắn sẽ bị gửi đến Tinh Hệ Chủ làm vật trưng bày cho mọi người chiêm ngưỡng.
Sắc mặt Thời Tễ khôi phục vẻ thanh lãnh, giọng điệu lạnh nhạt thờ ơ, "Hôm qua là ai đã nói năng lung tung trước mặt mấy đứa nhóc của tôi, tốt nhất ngài nên biết rõ trong lòng."
Người phụ trách trong lòng lạnh toát, lập tức cúi người, "Vâng, tôi sẽ xử lý bọn họ."
Các giáo sư bên cạnh đồng loạt hóa đá.
Thời Tễ chỉ lơ đãng lia ánh mắt, liếc qua bọn họ một cái—
"Không phải tôi."
"Thật sự không phải tôi."
"Tôi không có, tôi thề đó."
"Tôi thề tôi chỉ nói với một người thôi."
"Tôi thề tôi không có nói với bất cứ ai ngoài căn cứ cả."
––––
"Chào buổi trưa các đội thi đấu, tôi là Trương Vĩ, người phụ trách vòng loại giải đấu Liên Minh lần này của các bạn."
Người phụ trách giải đấu của Tinh Hệ Thứ Tám nhấn vào màn hình, một màn chiếu ba chiều khổng lồ hiện ra giữa không trung, gần như che khuất cả bầu trời.
Trên màn chiếu hiển thị một tấm bản đồ khổng lồ cùng với bảng xếp hạng theo thời gian thực của 42 đội thi.
"Địa điểm thi đấu lần này của các bạn là ảo cảnh mô phỏng — Đền Thần Hoa Hồng."
"Tất cả các đội sẽ được thả xuống ngẫu nhiên, nhiệm vụ của các bạn là loại bỏ các thành viên khác, bảo vệ đội của mình, đoạt lấy quyền trượng trắng đen."
"Thời gian nhiệm vụ không giới hạn, cho đến khi tất cả các đội bị loại, chỉ còn lại người đoạt được quyền trượng trắng đen."
"Tiếp theo các bạn có mười phút để ghi nhớ tấm bản đồ này, bên trong sẽ có phân bổ tài nguyên cùng cạm bẫy."
"Chúc các bạn may mắn, Đền Thần Hoa Hồng sẽ ban phước lành cho mọi tâm hồn lương thiện."
"......."
Thời Tễ thờ ơ liếc nhìn bản đồ, không khó để đoán độ khó rất cao.
Địa hình phức tạp, cạm bẫy trùng trùng, thậm chí không cần các đội khác cố gắng.
Một số người không nhớ được cạm bẫy, tự mình cũng có thể loại mình.
"Ngày đầu tiên thử thách không thích chỉ huy ~ "
Bên tai chợt vang lên giọng nói lười biếng trầm khàn, Thời Tễ nhíu mày nhìn sang, quả nhiên tên nhóc con này lại dính lấy anh rồi.
Cậu ta nói cái gì?
Tạ Chước cong đôi mắt lười biếng, "Thử thách thất bại rồi."
Thời Tễ không chút để tâm liếc cậu một cái, giọng điệu lạnh lùng, "Thời gian mười phút này, xin hỏi cậu là đang làm gì vậy?"
Tạ Chước cười khẽ nói, "Em nhớ rồi."
Cậu không có ưu điểm gì nhiều, chỉ là trí nhớ tốt, nhìn qua là nhớ.
Nếu không thì cũng sẽ không nhớ anh lâu như vậy.
Nửa phần yêu thương cũng chưa từng giảm bớt.
Thời Tễ nghe vậy, sắc mặt hiện lên chút biến hóa nhỏ, hờ hững hỏi, "Còn nhớ gì nữa?"
Tạ Chước mờ mịt nhìn anh, "Hả?"
Thời Tễ lạnh nhạt hỏi cậu, "Tối qua, còn nhớ được bao nhiêu?"
Tạ Chước nhìn gương mặt lạnh lùng tinh xảo của anh, cũng chẳng nhìn ra được gì.
Yết hầu khẽ trượt xuống, cậu nói: "Đều nhớ hết."
Lần này Thời Tễ khẽ cười, ánh mắt có chút không nói rõ nhìn cậu, đuôi mắt dài thanh lãnh như mang theo chút mê hoặc.
"Ừ, cút về đi."
"......."
Tạ Chước hoàn toàn mù mờ, nhưng không dám hỏi, quay đầu nhìn anh đầy khó hiểu.
Thời Tễ biết rõ cậu không nhớ gì cả.
Nếu không thì con thú nhỏ này đã không bình tĩnh như vậy.
Tối qua anh buồn ngủ đến đầu ngón tay mềm nhũn, lười nhúc nhích, mặc kệ Alpha ngoan ngoãn hiểu chuyện cởi cúc áo cho anh.
Chó con lông bạc vành tai đỏ ứng, quỳ ngồi trước mặt anh, tay run rẩy đến không ra hình dạng.
Cuối cùng không còn kiên nhẫn, trực tiếp xoẹt một tiếng xé rách áo sơ mi của anh—
Thời Tễ tỉnh giấc.
Anh nhìn Alpha đã làm chuyện sai trái, ánh mắt còn có chút vô tội, trong tay còn cầm mảnh áo rách, nhặt một chiếc cúc ngọc trắng đẹp đẽ nhét vào miệng—
"Điên rồi có phải không?"
Thời Tễ lấy chiếc cúc áo trắng ra khỏi miệng cậu, đầu ngón tay dính chút ẩm ướt, anh ghét bỏ lau lên người Tạ Chước.
Chăn trắng phủ ngang thân, để lộ bờ vai trắng lạnh.
Tạ Chước nói: "Đẹp."
Chỉ cần là đồ trên người anh, ngay cả cúc áo cũng đẹp, còn thơm thơm nữa.
Tạ Chước cúi đầu đưa tay luồn vào từ mép chăn, để dành cho chỉ huy đầy đủ không gian riêng tư, sau đó lễ phép nói, "Em c** q**n cho anh."
Thời Tễ: "......"
Bàn tay thon dài ấm áp chạm nhẹ vào cổ chân nhỏ gầy của anh, dịu dàng nắm lấy.
Thời Tễ còn chưa kịp phản ứng thì theo phản xạ đã đá người ta xuống giường—
Anh khựng lại, có chút không tự nhiên quay mặt đi.
"Không cần đâu, về đi."
"Ò."
Tạ Chước bò dậy từ dưới đất, bị ngã đau cũng không giận.
Cậu do dự cúi đầu, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn rời đi, áo thun đen làm nổi bật chiếc cổ trắng ngần, đuôi mắt đào thoáng ửng đỏ, mái tóc bạc mềm mại rũ xuống dưới ánh trăng.
Thời Tễ đột nhiên gọi cậu lại.
"Tỉnh lại còn nhớ chuyện tối nay không?"
"Không biết."
Tạ Chước lắc đầu, nghĩ một hồi rồi đáp, "Cái này phải hỏi Chước Chước của ngày mai."
"......."
Lại còn Chước Chước.
Thời Tễ bật cười, khẽ giơ tay lên, đầu ngón tay móc lấy cổ áo của cậu, không dùng nhiều lực, thế mà Alpha lại ngoan ngoãn cúi người xuống nhìn anh, đôi mắt đào hoa ướt át mơ màng, lấp lánh những tia sáng vụn loang lổ chập chờn.
Có chút mềm mại, lại có chút ngoan ngoãn.
Đầu ngón tay mát lạnh khẽ lướt qua môi cậu, Thời Tễ ánh mắt vẫn lạnh nhạt, hàng mày thanh lãnh, nhưng lại bình thản buông hai chữ, "Đáng yêu".
Giây tiếp theo, gương mặt nghiêng phóng to xuất hiện ngay trước mắt, như thể theo thói quen lại vẫy vẫy đuôi trước mặt anh, "Vậy hôn hôn đi ~"
Cậu không ngờ lại nhận được hồi đáp.
Cho đến khi đôi môi mỏng nhẹ nhàng in lên má, pháo hoa trong lòng Tạ Chước mới hoàn toàn nổ tung––
–––––
Với Tạ Tiểu Chước lúc say: Hô hấp nhân tạo, hôn hôn má.
Với Tạ Tiểu Chước lúc tỉnh: Đừng phát điên, cút xa ra.
Mèo con chính là tsundere, siêu cấp vô địch ngại ngùng
〃〃