Chương 58: Lật kèo! Bốn đánh hai tám

Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc

Chương 58: Lật kèo! Bốn đánh hai tám

Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một bàn tay trắng bệch, gầy guộc chậm rãi bám vào mép chiếc quan tài đá.
Chàng trai với gương mặt yêu dị, tuyệt mỹ đến tê lòng, khoác trên người bộ trường bào đỏ thẫm. Mái tóc đen dài ngang eo buông xõa sau lưng. Giọng nói khàn khàn vang lên, tựa như âm thanh không phải của con người, chỉ mơ hồ nghe ra một từ:
"Tạ..."
Dường như cảm thấy giọng nói quá chói tai, tựa tiếng cưa cọ vào gỗ, hắn đưa tay che miệng.
Ngay lập tức, đôi mắt vàng rực bừng lên sát khí cuồng bạo, ánh lên một chữ duyên dáng nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy:
"Giết."
––––
Ảo cảnh khổng lồ khẽ rung chuyển.
Các tuyển thủ mơ hồ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, rồi lại tiếp tục tiến về phía cung điện trung tâm.
Trận đấu sắp đi đến hồi kết. Những người còn lại đều là tinh anh duy nhất của từng đội, mỗi kẻ đều liều mạng vượt qua thử thách cuối cùng đầy hiểm nguy.
"Nó... nó..."
Các tuyển thủ chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng những người trên đài quan sát thì đã quá quen thuộc với biến cố này.
Mồ hôi lạnh túa ra trên trán Trương Vĩ – người phụ trách. Anh quay sang nhìn vị chỉ huy vẫn thản nhiên ngồi đó, mặt lạnh như băng.
"Nó tỉnh rồi, phải không?"
Thời Tễ ngả người ra sau ghế, thờ ơ hỏi lại: "Cậu nghĩ sao?"
Trương Vĩ bỗng chốc không biết nên khóc hay hét lên.
Chỉ huy từng cảnh báo rồi, vậy mà anh ta lại chẳng coi là gì.
"Không thể nào, sao nó lại tự dưng tỉnh dậy chứ..."
Trương Vĩ nghĩ đến mức đau đầu cũng không hiểu nổi: "Tuần trước tôi còn dẫn mấy vị trưởng quan vào đây tổ chức tiệc tùng, nó còn chẳng buồn ngó ngàng, hoa cũng lười nở huống chi là động đậy."
Sao giờ lại bỗng dưng thức tỉnh?
Thời Tễ nhíu mày, gần như không tin vào tai mình.
"Mở tiệc gì?" anh hỏi.
Trương Vĩ lập tức im bặt như gà mắc bóp cổ, miệng há hốc mà chẳng thốt nên lời.
Các vị trưởng quan đi cùng cũng vội vã vẫy tay minh oan: "Tôi không đi!"
"Tôi cũng không có tham gia!"
"Nếu các ông không đi, thì tôi chắc chắn cũng không đi."
"..."
Thời Tễ cuối cùng cũng hiểu vì sao Tinh Hệ Thứ Tám mãi mãi xếp cuối bảng.
Toàn một lũ vô dụng.
"Chỉ huy, giờ phải làm sao đây?" Trương Vĩ lúng túng, vừa lo lắng vừa dè dặt tiến lại gần hỏi.
Nếu vì con yêu thú cấp 3S này mà khiến vòng loại sụp đổ, thì cả lũ họ e rằng không đủ đầu để dâng lên Tinh Hệ Chủ.
"Không sao cả."
Thời Tễ nhạt giọng đáp, thân hình gầy guộc tựa nhẹ vào ghế. Có lẽ do kỳ phát tình sắp đến, vẻ lạnh lùng của anh càng thêm quyến rũ đến mê hoặc, nhưng tâm trạng thì chẳng tốt đẹp gì.
"Nó đã tỉnh rồi thì tỉnh luôn đi, còn ai có thể vào dỗ nó ngủ lại chứ?"
Anh đang đeo hai lớp khẩu trang, cảm giác ngột ngạt khiến đầu óc hơi choáng váng. Dù vẻ ngoài lạnh lùng nhưng đuôi mắt lại ửng hồng nhè nhẹ – một vẻ yếu đuối vô thức khiến người khác thấy dễ gần.
"Hay là... ngài tự đi xử lý thử xem?"
Yêu thú cấp 3S, sức mạnh kinh khủng. Nghe nói năm xưa nó từng tàn sát cả một thành phố trên Tinh Hệ Chủ.
Cuối cùng bị chính chỉ huy tự tay bẻ gãy đuôi hồ ly, rồi ném đến Tinh Hệ Thứ Tám giam cầm – chứ không xử tử tại chỗ.
Một con yêu thú có thể giết sạch cả thành phố, đủ thấy sức mạnh kinh thiên động địa đến cỡ nào.
Thời Tễ nhíu mày: "Không đi."
Giờ anh chẳng có chút tinh thần nào, chẳng muốn nhúc nhích.
Nhìn vẻ mặt sắp khóc của Trương Vĩ, anh chỉ thấy đau đầu.
"Có tinh thần lực trấn áp, có xiềng xích giam giữ, cậu sợ cái gì? Có chăng nó chỉ chạy ra hù dọa bọn họ một trận thôi."
Hơn nữa, ai gây họa thì người đó tự đi giải quyết.
Thời Tễ liếc nhìn màn hình. Trên đó, thiếu niên tóc bạc đang dùng hai tay nhấc cánh cửa nặng nề, đập tan đám cỏ độc. Bên hông vì dùng quá nhiều sức nên máu không ngừng tuôn ra.
Anh lạnh lùng mím môi: "Ngày nào cũng dư dả sức lực như trâu, không biết làm gì thì đâm đầu vào việc.
Ryan trong ảo cảnh cũng trợn mắt nhìn vết máu ở hông Tạ Chước: "Ê, cậu thế này..."
Cậu vội vàng tìm xem có gì để sơ cứu không, nhưng theo quy định, trong ảo cảnh không được phép mang theo bất kỳ dụng cụ y tế nào.
Tạ Chước trút hết cơn giận, cuối cùng cũng bình tĩnh lại: "Không cần lo."
Vừa bước qua cửa, cậu vô thức đưa tay sờ lên vành tai.
Bông sơn trà nhỏ bé – người bạn đồng hành suốt chặng đường – giờ không còn ở đó nữa.
Tay sờ trúng khoảng không, Tạ Chước lập tức nổi giận đá thêm hai cái vào cánh cửa: "Cỏ! Cỏ!"
Không rõ là đang chửi đám cỏ, hay đang chửi thề.
[ *
(c
ǎ
o – th
o): nghĩa đen là c
, nhưng trong ngôn ngữ mạng Trung Quốc, từ này tương tự như từ "đm" ở Việt Nam. Thôi thì để là "cỏ" cho dễ hiểu nha mấy bồ!]
Sở Đàn Tinh bật cười: "Cậu ta lúc nào cũng trẻ con vậy à?"
Lục Dao xé một mảnh tay áo, đè lên vết thương của Tạ Chước: "Nhiều lắm thì cũng chỉ ba tuổi."
Tạ Chước hất tay Lục Dao ra: "Phiền phức, ra khỏi ảo cảnh là xong."
Lục Dao nhắc: "Máu cậu đang tụt đó."
Thanh máu ở cổ tay áo phản ánh tình trạng cơ thể. Hiện tại, Tạ Chước chỉ còn 70%. Những người khác thì dao động từ 80–90%.
Alpha trẻ con – lúc nào cũng như mới ba tuổi – lạnh lùng nói: "Đủ rồi."
Lục Dao không hiểu: "Đủ cái gì?"
Tạ Chước tiện tay lau máu nơi khóe môi, cả người toát lên vẻ đẹp hoang dại của chiến binh vừa trải qua trận huyết chiến. Cậu nhếch mép cười lạnh: "Đủ để giành hạng nhất rồi."
Sau đó, không nói thêm lời nào, Tạ Chước quay người bước vào cung điện.
Sở Đàn Tinh nhướng mày: "Ngầu đấy."
Nhiệm vụ cửa ải cuối cùng rất đơn giản: cướp lấy quyền trượng đặt trên đài chính, rồi cắm vào bức tượng thiên sứ trên không trung.
Bức tượng với đôi cánh đen – trắng ôm chặt nhau giữa bầu trời, hai tay duỗi ra, ánh sáng vàng rực rỡ tỏa ra từ đó – rõ ràng là điểm kết thúc.
Ai cướp được quyền trượng, ai là người cắm thành công, người đó chính là người chiến thắng.
Vừa bước vào điện, Tạ Chước lập tức bị một lưỡi đao sáng chém thẳng vào người.
Cậu phản xạ nhanh, khom người né tránh – động tác dứt khoát, gọn gàng – nhưng vết thương bên hông lại kéo dài thêm một vệt máu.
Ngay lập tức, một tấm chắn chắn xuất hiện trước mặt. Ryan lao lên trước, trừng mắt nhìn kẻ địch: "Mày đúng là lòng lang dạ sói——"
Người trước mặt không ai khác chính là cậu nhóc mà Tạ Chước từng cứu trong đội ba.
Chính vì không muốn cậu ta đi chịu chết, Tạ Chước mới tự mình bước lên phiến đá định mệnh. Vậy mà giờ đây, hắn lại là người đầu tiên quay lưng phản bội.
Ryan tức đến nghẹn họng, chẳng biết mắng thế nào: "Đồ heo ngốc."
"..."
Xung quanh cậu nhóc là gần chục người thuộc các đội khác. Cậu ta cắn môi: "Xin lỗi... nhưng chúng tôi phải giết các người trước."
Câu trả lời quá rõ ràng.
Hai đội mạnh nhất – đội Lôi Đình và đội của Tạ Chước – quá áp đảo. Họ không thể đối đầu với Lôi Đình, nên chỉ còn cách liên thủ để tiêu diệt đội chưa rõ thực lực.
Dù tất cả đều là người từng được Tạ Chước cứu sống.
Đội Lôi Đình đang trấn giữ khu vực quyền trượng trắng. Ba Alpha với sức mạnh vượt trội dễ dàng quét sạch các đội nhỏ lẻ xung quanh. Không ai dám đến gần.
Đội trưởng Lôi Đình quay sang nhìn Tạ Chước: "Tiếc là lần này không thể giao đấu chính thức với các cậu. Hy vọng sẽ gặp lại nhau ở giải đấu chính thức."
Nói xong, anh ta rút quyền trượng trắng, bật người nhảy vọt lên, cắm mạnh vào cánh tay tượng thiên sứ màu trắng.
'Oong——'
Trên bảng xếp hạng giữa trời, đội Lôi Đình vươn lên dẫn đầu với khoảng cách áp đảo.
Họ chính thức vượt qua vòng loại.
Phần còn lại chỉ còn bốn người: Tạ Chước và đồng đội, đối đầu với toàn bộ những kẻ đơn lẻ kia – tổng cộng 28 người.
Ryan giận đến mức không nói nên lời. Cậu chống tấm chắn ánh xanh xuống đất, trừng mắt nhìn đám người: "Vậy là các người thật sự định liên thủ à?"
Đôi mắt cậu nhóc kia tối sầm, nhớ đến ánh mắt quyết tử của đồng đội. Cậu cũng muốn giành vinh quang cho đội mình.
"Không liên thủ thì không có cơ hội. Liên thủ, ít ra vẫn còn hy vọng..."
Lời nói của cậu lập tức bị một giọng nói lười biếng, thờ ơ cắt ngang:
"Liên thủ cũng chẳng có cơ hội đâu."
Tạ Chước, khi thấy cậu nhóc ra tay không chút do dự, ánh mắt chỉ lóe lên một thoáng rồi nhanh chóng trở về bình thường.
Chuyện này cũng bình thường thôi, Tạ Tiểu Chước à.
Đừng vì bất kỳ ai mà đánh mất sự lương thiện của mình. Nếu không, chính em sẽ trở thành ác quỷ.
"Lên đi."
Cậu kích hoạt dây chuyền cơ giáp cấp S – phần thưởng từ kỳ kiểm tra tân sinh.
Cơ giáp màu bạc đen bao phủ toàn thân. Đôi mắt đào hoa của thiếu niên ngông cuồng bất trị, lạnh lùng nhìn thẳng vào nhóm 28 người đối diện.
Đám người đơn lẻ đang tranh cãi xem ai sẽ lên trước – ai cũng muốn chờ sau cùng để dễ giành lợi thế. Đến mức đỏ mặt tía tai.
Tạ Chước khẽ cười khẩy: "Đừng phí thời gian. Lên hết một lượt đi."
"..."
Chỉ trong chớp mắt, cơ giáp của tất cả đồng loạt kích hoạt, ánh sáng chói lòa bùng nổ, rực rỡ cả một khoảng trời.
Ryan bước lên, tấm chắn xanh lá hóa thành chiếc khiên khổng lồ.
Mũi tên băng xanh dài từ sau lưng Sở Đàn Tinh phóng vọt lên, đồng thời hàng ngàn mũi tên xé gió bắn ra.
Cơ giáp hồng chói của Lục Dao vừa kích hoạt, lập tức khiến không ít người phải nhắm nghiền mắt – toàn thân cô như gắn cả trăm cái đèn cao áp, tưởng trời vừa sáng luôn rồi.
"..."
Những người trong phòng quan sát chưa từng nghĩ kết cục lại thành ra thế này.
Bốn người đánh hai tám người.
Tất cả đồng loạt ngồi thẳng dậy, căng mắt theo dõi.
Chỉ có Thời Tễ vẫn giữ nguyên tư thế, thờ ơ nhìn màn hình.
Giáo sư Mạc Sơn hỏi: "Cảm giác thế nào, chỉ huy Thời?"
Mạc Nham cũng nằm trong nhóm 28 người kia. Chỉ cần tiêu diệt được đội của Thời Tễ, ông ta vẫn còn cơ hội giành quyền trượng.
Từ khoảnh khắc này, xác suất thắng của ông ta thậm chí còn cao hơn cả Thời Tễ.
Thế mà Thời Tễ chỉ mệt mỏi đáp: "Toàn một đám phế vật. Có thể khiến tôi cảm thấy gì chứ."
Giáo sư Mạc Sơn nhíu mày: "Cậu đừng mạnh miệng quá."
"Cừu non mới tụ đàn, chim ưng quen bay một mình."
Thời Tễ vẫn đeo khẩu trang trắng, khí chất lạnh lùng, xa cách – chỉ có đuôi mắt phảng phất ánh hồng nhạt.
Anh nghiêng đầu, ánh mắt như không hiểu nổi: "Ngài trông chờ gì vào một bầy cừu non chưa dứt sữa? Chờ lát nữa chúng nó be be khóc gọi mẹ à?"