Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc
Chương 60: Tiểu Tạ Chước cũng muốn được chơi với anh đẹp trai
Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mưa đêm mùa hè rơi tí tách suốt canh khuya.
Trong căn phòng ẩm thấp, ngột ngạt, cậu bé giật mình tỉnh giấc giữa cơn mơ.
Cổ họng như bị bóp chặt, cảm giác nghẹt thở và sợ hãi ập đến dồn dập, tràn ngập cả thân thể nhỏ bé.
Cậu mơ màng mở đôi mắt đen láy, ướt át như sương mai, mái tóc bạc mềm rủ xuống trán. "Mẹ ơi…"
Trong căn phòng chật chội chỉ có một mình cậu.
Cậu dụi dụi mắt, trời vẫn chưa sáng, cả gian phòng chìm trong bóng tối mờ mịt. Dường như có ai đang đứng trong bóng tối, chăm chú nhìn cậu. Thân hình nhỏ bé khẽ run rẩy.
Một tia nắng sau cơn mưa rọi qua khe cửa sổ.
Tiểu Tạ Chước trèo khỏi giường, chạy vụt ra ngoài bằng đôi chân ngắn cũn cỡn ——
"Thiếu soái Thời, đỡ kiếm!"
Ánh bạc lạnh lùng lóe lên. Tiểu Tạ Chước vén tán lá xanh trước mặt, nhìn thấy hai người đang giao đấu trong vườn hoa.
Một đen, một trắng.
Lại là anh đẹp trai đó!
Nhưng lần này anh trông có vẻ bị ép thế, lưng mảnh dẻ tựa vào cột hành lang chạm trổ, mũi kiếm kề sát cổ trắng nõn nà.
Một đoạn cổ lộ ra trước mũi kiếm, càng thêm trắng muốt, tinh khiết như ngọc.
"Tạ Thần, dùng sở trường của mình để thắng người khác, ngài thấy vui lắm sao?"
Anh nhíu mày, dường như không ưa kiểu bị khống chế này.
"Thắng người khác thì có lẽ cũng chẳng vui đâu."
Thái tử tóc bạc, mắt tím khẽ nhếch môi cười, dùng mũi kiếm nâng cằm anh lên. "Nhưng thắng cậu thì có."
Thái tử nở nụ cười dịu dàng, ánh mắt nhìn thẳng anh, sắc bén đến chói lòa.
Thời Tễ lạnh lùng đáp: "Cũng bình thường thôi."
Ngón tay anh không chút e dè gạt lưỡi kiếm ra. Dưới ánh sáng dịu nhẹ sau cơn mưa, làn da trắng mịn, gương mặt đẹp như tranh vẽ, trong trẻo như khối ngọc lạnh.
"Chỉ trong tình huống này, ngài mới có thể thắng tôi mà thôi."
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào lưỡi kiếm, thái tử lập tức cau mày rút lại.
"Lưỡi kiếm sắc lắm, cậu thật sự không sợ bị thương sao?"
Giọng hắn khẽ dừng, đôi mắt tím sâu thẳm ánh lên ánh nhìn đầy ẩn ý: "Hay là… thiếu soái Thời, cậu chắc chắn rằng tôi sẽ không làm hại cậu?"
"…"
Thiếu niên dáng người cao gầy, đường nét gương mặt sắc sảo, khẽ hít một hơi, đôi mày lộ vẻ khó chịu. "Bị thương cũng là chuyện bình thường. Dù sao, tôi chỉ là bạn luyện kiếm của ngài."
Một câu nói, đã phân rõ ranh giới giữa hai người.
Tạ Thần hiện lên vẻ không vui, định nói lại rồi thôi: "Thời Tễ…"
"Tôi đã tròn 16, vài ngày nữa sẽ là kỳ mẫn cảm đầu tiên của tôi…"
Lời nói vội vã của hắn bị Thời Tễ bình thản cắt ngang:
"Liên quan gì đến tôi? Thái tử Alpha điện hạ."
"Tôi chỉ là một Beta."
Thời Tễ thu kiếm vào bao. Thiếu niên 15 tuổi tuy gương mặt còn non nớt, nhưng trong ánh mắt đã hiện rõ vẻ lạnh lùng.
"Còn ngài thì cần một Omega, phải không?"
Tạ Thần dường như còn muốn nói gì, nhưng đã bị nữ quan vội vã gọi đi.
Tiểu Tạ Chước nằm rạp trong bụi cỏ, nghiêng đầu ngắm gương mặt anh đẹp trai dưới ánh sáng lạnh lẽo.
Siêu cấp… siêu cấp… siêu cấp… siêu cấp… siêu cấp đẹp trai!
Nhưng cậu không dám bước ra.
Cho đến khi Thời Tễ ném thanh kiếm đi, lạnh lùng phun một câu: "Chán thật, đi học cái lớp vớ vẩn mà còn bị tên khốn kia giở trò quấy rối."
"…"
Anh đang không vui.
Tiểu Tạ Chước không hiểu "giở trò quấy rối" là gì, nhưng cậu biết anh đẹp trai đang buồn.
Cậu quên mất lời dạy, quên cả quy tắc, liền nắm chặt bông hoa trong tay, định lao ra ngoài.
Cậu không muốn anh trai buồn. Cậu muốn dỗ anh trai.
"Có tiếng gì vậy?"
Thời Tễ nhíu mày nhìn về phía bụi cỏ. "Ai ở đó?"
Anh không do dự, cầm kiếm bước tới. Chỉ thấy đống cỏ trống không, chỉ còn lại một cái hố nhỏ xíu.
Trong hố, rơi một bông hoa vàng nhạt.
"Là con mèo hoang nào đó thôi."
Thời Tễ khom người nửa quỳ xuống, nhặt bông hoa lên. Cánh hoa chạm vào tay, mềm mại đến lạ.
Anh bất giác bật cười: "Cũng biết điệu chứ nhỉ."
–––
"Mẹ, mẹ ơi…"
Tiểu Tạ Chước loạng choạng suốt dọc đường, bị người phụ nữ kéo trở lại căn phòng chật hẹp.
Không khí ngột ngạt ùa đến lần nữa. Cậu biết mình đã sai, ngoan ngoãn đưa bông hoa lên, nở nụ cười rụt rè: "Mẹ…"
"Bốp—"
Một cái tát mạnh khiến cậu ngã xuống đất.
Bông hoa rụng lả tả. Trên má trắng hiện rõ năm ngón tay đỏ rực.
"Ai cho phép mày ra ngoài?!"
Người phụ nữ hét lên điên cuồng, khuôn mặt dịu dàng xinh đẹp giờ đây méo mó, đáng sợ.
"Mày có biết mày có thể gây họa lớn đến mức nào không?!
Nước mắt đọng trong hốc mắt cậu bé tóc bạc. Cậu cắn chặt môi, đầu ngón tay siết nhẹ cành hoa xanh: "Con… con sợ lắm… trong phòng có người bóp cổ con…"
Cậu không muốn ở lại đây.
Nơi này quá tối, khiến cậu không thở nổi.
Cậu cũng muốn được chơi với anh đẹp trai.
Sắc mặt người phụ nữ khựng lại, rồi cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại. Bà bế đứa con nhỏ lên, nhẹ nhàng lau vết bẩn trên má cậu: "Không có ai bóp cổ con cả. Mẹ xin lỗi."
Tiểu Tạ Chước từ nhỏ đã rất xinh xắn. Đôi mắt to như hạt nho đen, gương mặt trắng trẻo thanh tú, khi cười còn lộ chiếc răng nanh nhỏ, tì vào đôi môi non mềm.
Nhưng lúc này cậu đang run rẩy, như thể lần đầu cảm nhận được tình thương từ mẹ.
Như một con thú nhỏ chịu đựng quá nhiều tủi thân, cậu lao vào lòng người phụ nữ, cuối cùng cũng khóc thành tiếng: "Mẹ ơi… con sai rồi, sau này con không ra ngoài nữa…"
Lúc đó cậu vẫn còn rất nhỏ.
Nhưng cậu đã hiểu: Chỉ khi có người dỗ dành, cậu mới có tư cách để khóc.
Người phụ nữ xoa xoa má cậu, khóe mắt ngân ngấn nước, cúi đầu hôn lên trán: "Ừm, ngoan. Chước Chước là ngoan nhất."
–––
Ánh sáng trong phòng mờ ảo. Thời Tễ tựa lưng vào đầu giường, đôi chân dài co lại, đang xử lý tin nhắn trên máy tính.
Tinh thần anh không tốt. May mà bên cạnh vẫn còn tỏa ra chút tin tức tố an ủi.
Alpha tóc bạc nằm gối lên hông anh, ngủ rất yên bình.
Không giống chút nào với vẻ ngoài khóc lóc ầm ĩ vừa nãy.
Bộ đồng phục tác chiến đen trên người cậu đã bị bác sĩ cởi ra, phần eo và bụng quấn kín băng dày. Dáng người thon dài, săn chắc, không hề gầy gò như vẻ ngoài, ngược lại… toát lên một sức sống mãnh liệt.
Không hẳn là Thời Tễ muốn ở gần Alpha đang cởi trang phục này. Chỉ là anh thật sự cần tin tức tố an ủi.
Nếu không, căn bản không thể trả lời tin nhắn.
[Người phụ trách Trương Vĩ]:
Chỉ huy ơi, chuyện yêu thú cấp 3S đột ngột tỉnh lại trong vòng loại lần này, tôi phải báo cáo thế nào để không bị mắng ạ? [cầu xin][cầu xin][cầu xin]
[T]:
Viết một bản báo cáo dài 30.000 chữ, rườm rà, phức tạp, không ai hiểu nổi.
[Người phụ trách Tinh Hệ Thứ Tám – Trương Vĩ]:
Hả? Ngài muốn lấy mạng tôi luôn sao?!
[Thời Tễ]:
Cấp trên hỏi thì cứ nói đã viết hết trong báo cáo rồi, tự mà đọc.
[Thời Tễ]:
Ông ta không những không mắng cậu, còn khen cậu xử lý tốt, vì ông ta căn bản không đọc một chữ nào.
[Người phụ trách Tinh Hệ Thứ Tám – Trương Vĩ]:
???!!! Tôi đi viết ngay đây!
[Người phụ trách Tinh Hệ Thứ Tám – Trương Vĩ]:
Chỉ huy, mạng tôi là của ngài hết đó [thả tim]
Chuyển sang người tiếp theo.
[Đội trinh sát Bạch Đế Tinh – Trung úy Sharon]:
Chỉ huy, nghe nói đội của ngài đã giành suất tham gia giải đấu Liên Minh, xin chúc mừng.
[Thời Tễ]:
Cảm ơn.
[Đội trinh sát Bạch Đế Tinh – Trung úy Sharon]:
Bệ hạ đã vào Ma Vực tu luyện, vẫn chưa ra. Có lẽ mai mới biết kết quả.
[Thời Tễ]:
Ừ.
Nữ quan Sharon khẽ nhíu mày, gương mặt dịu dàng hiện lên vẻ bối rối.
Bình tĩnh đến vậy sao?
Nếu Hoàng Đế biết chỉ huy không trở về, trong cung không biết sẽ dậy sóng đến đâu.
[Thời Tễ]:
Còn chuyện gì nữa không?
Phía đối diện hiển thị đang nhập tin nhắn.
Sharon lo cho tính mạng mình, đang cố gắng thuyết phục chỉ huy dỗ dành vị Hoàng Đế sắp nổi giận.
[Thời Tễ]:
Nếu cô đang định hỏi tôi có nên báo trước chuyện này cho Hoàng Đế hay không… thì lời khuyên của tôi là…
[Thời Tễ]:
Thời gian không chờ ai. Tốt nhất là đi ngay bây giờ.
Dòng "đang nhập" biến mất.
[Đội trinh sát Bạch Đế Tinh – Trung úy Sharon]:
Chỉ huy thân mến… hay là ngài lấy mạng tôi luôn đi còn hơn [thả tim]
Thời Tễ chán chường gập máy tính lại.
Người này người kia đều đòi đưa mạng cho anh. Nhưng anh lấy thì có ích gì? Cũng chẳng giảm bớt nổi nỗi khó chịu trong lòng.
Thời Tễ thở dài khẽ, đưa tay day nhẹ giữa trán, chợt nhận ra đã lâu không còn mùi tin tức tố an ủi.
"Giờ không làm loạn nữa à?"
Giọng anh khàn khàn, ngón tay thon dài nâng cằm Alpha lên, cúi đầu lại gần: "Tin tức tố an ủi cũng không còn…"
Thời Tễ đối diện với đôi mắt đào hoa đen láy, lười biếng hé mở. Giọng anh chợt khựng lại.