Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc
Chương 63: Rõ ràng chỉ là một tiểu yêu tinh
Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương Vĩ, người phụ trách vừa ôm bản báo cáo ba vạn chữ do thức trắng đêm mới hoàn thành chạy ra khỏi phòng, lập tức bị một luồng áp lực mạnh mẽ đè sụp xuống mặt đất—
"Má ơi, Omega nhà ai đây vậy?"
Quá khủng khiếp rồi.
Là một Alpha có thể leo lên chức vụ phụ trách, anh ta dĩ nhiên không phải dạng vừa, nhưng chưa từng một lần nào bị đè ép đến mức nhục nhã như thế này.
"Tất nhiên là nhà tôi rồi."
Giọng nói lười biếng pha chút ý cười vang lên từ phía trên đầu, một bóng dáng đen phủ xuống.
Trương Vĩ ngẩng mặt lên, trước mắt là mái tóc bạc bay phất phơ đầy ngông nghênh.
Người kia mang vẻ ngoài tinh xảo, hoang dại, từng bừng sáng rực rỡ giữa trận đấu.
Giờ đây lại đang mỉm cười nhìn anh, đưa tay ra, "Thôi nào, tôi đỡ anh dậy."
Trương Vĩ ngơ ngác.
Anh hoàn toàn không thể liên tưởng nổi danh hiệu MVP vòng loại với kiểu tóc hiện tại của người này.
Tóc bạc rối bù bay loạn, trên đỉnh đầu còn vểnh lên một lọn hình trái tim màu bạc, giữa trái tim cài một bông hoa nhỏ màu hồng.
Cái này mà là MVP hả?
Rõ ràng là một tiểu yêu tinh!
Anh nắm lấy tay cậu để đứng dậy, "Cậu… đừng nói tôi nghe cậu chính là Alpha tối qua đấy nhé?"
"Ừm?"
Tạ Chước cười, mắt cong như trăng non, hiền đến mức ai nhìn cũng thấy mềm lòng, "Không giống sao?"
Trương Vĩ khẳng khái: "Không giống."
Alpha tối qua bá đạo đến đáng sợ.
Khí thế như một vị đế vương vô danh, khiến tất cả phải khuất phục dưới chân hắn.
Mà toàn bộ uy áp đó đều dành cho Omega của hắn.
Không ai dám mơ, cũng chẳng ai đủ tư cách mơ.
Nếu không phải tin tức tố của Hoàng Đế là mùi gỗ tử đàn, anh ta thậm chí còn tưởng chính Hoàng Đế đã hiện thân—vì khí tức quá đỗi giống nhau.
"Không giống? Vậy bye!"
Tạ Chước buông tay. Trương Vĩ vừa mới gượng dậy được một nửa liền mất điểm tựa, ngã dập mông xuống đất, bật lên tiếng rên đau đớn.
Mẹ kiếp!
Thằng nhóc này! Tính tình thất thường thấy sợ!
Cùng lúc đó, Thời Tễ nghe động tĩnh, ngẩng đầu lên—và đụng ngay gương mặt rạng rỡ, lười biếng như gió xuân của Tạ Chước.
Hoàn toàn chẳng giống con thú nhỏ co ro bị thương bên hông anh đêm qua.
Giống như… một tiểu yêu tinh mặt dày không biết xấu hổ!
"Hi, chào buổi sáng mọi người ~" Tạ Chước bước dài sải chân đi ngang trước mặt mọi người.
"Mới sáng sớm đã quỳ lạy rộn ràng thế này, khách sáo quá nha, tôi đâu có đăng cơ, miễn lễ, miễn lễ ~"
Mọi người: "......"
Ai quỳ mày chứ!
Rõ ràng là vì chỉ huy đang tức giận nên không ai đứng dậy nổi, hiểu không!
Thế nhưng, đúng là Thời Tễ đang giận thật.
Đặc biệt là khi vừa nhìn thấy Tạ Chước, cơn giận còn dữ dội hơn cả lúc nghe tên Alpha kia buông lời ngông cuồng.
Tối qua, anh bị một tên Alpha nào đó đè xuống, hôn đến mức gần như kiệt sức.
Tạ Chước không biết anh có gen nhạy cảm với đau đớn cao hơn người thường, không dám cưỡng ép tách môi, chỉ nhẹ nhàng, cẩn trọng hôn lên bờ môi anh.
Thời Tễ chưa bao giờ chịu thua.
Anh không lên tiếng nói đau, chỉ trừng mắt tức giận nhìn Tạ Chước.
Ai ngờ ánh mắt ấy lại ngấn nước mỏng manh, khiến Alpha mất kiểm soát—kích thích bản năng muốn đối xử tệ bạc với anh, càng tệ hơn nữa.
Cho đến khi máu trong người gần cạn, Tạ Chước mới lưu luyến rời khỏi phòng.
Lẽ ra phải thấy nhẹ nhõm, nhưng Thời Tễ lại thấy… có chút trống vắng.
Vị tổng chỉ huy cao ngạo, lần đầu tiên trong đời chật vật đến mức này, cả người đều thoang thoảng mùi của người khác, từ trong ra ngoài.
Ánh mắt mơ hồ lạnh lẽo, đôi môi mỏng bị cắn đến rát, chỉ hơi mím lại thôi cũng như sắp rỉ máu.
Anh im lặng rất lâu, mới từng chút tiêu hóa một sự thật.
Alpha của anh đã đi rồi.
Sau khi đánh dấu tạm thời lên anh.
Rồi đi mất.
Anh lặng lẽ kéo chăn trùm kín mặt, từ từ chôn khuôn mặt vào chiếc gối trắng mềm.
–––
Dữ liệu trên Tinh Võng cho biết, sau khi bị đánh dấu tạm thời, Omega sẽ sinh ra sự lệ thuộc không thể kháng cự với Alpha—cho đến khi dấu ấn biến mất.
Bao gồm: nhạy cảm, yếu ớt, tủi thân… đủ mọi cảm xúc tiêu cực dồn dập.
Phiền chết.
Lúc này, Thời Tễ nhắm mắt lại, quyết định trong thời gian này phải tránh xa Tạ Chước một chút.
Vì thế khi Tạ Chước tươi cười lao đến gần, anh thản nhiên lùi lại một bước: "Đừng lại gần."
Tạ Chước dừng lại: "Sao vậy…"
Một tiểu O yếu ớt bò dậy, chen vào: "Tạm thời đừng có Alpha nào đến gần chỉ huy!"
Chỉ huy đã có người trong lòng rồi.
Không thích mấy tên Alpha đêm qua thèm khát anh cũng dễ hiểu thôi.
Tạ Chước nhìn gương mặt lạnh lùng, xa cách ấy, lòng bỗng chùng xuống. Cậu vẫn tiến lại, cúi đầu nhẹ nhàng hỏi: "Hôm qua… có phải em làm anh đau không?"
Thời Tễ thầm nghĩ: Hóa ra thằng khốn này cũng biết.
Anh lạnh lùng nhìn Tạ Chước, như đang nhìn thẳng vào tên Alpha đêm qua—ánh mắt đủ để nghiền nát cậu thành tro bụi.
Kết quả là, khó hiểu làm sao, vành mắt anh lại đỏ lên.
"......"
"......"
Thời Tễ im lặng.
"Xin lỗi, xin lỗi mà…" Tạ Chước không chịu nổi ánh mắt tủi thân ấy, hận đến mức muốn tóm thằng Tạ Chước dám cắn chỉ huy đêm qua ném cho cá mập ăn.
"Để em kiểm tra xem anh đau ở đâu…"
Cậu vô thức đưa tay ra, định chạm vào anh giữa chốn đông người.
Thời Tễ lập tức quay người bỏ đi.
Uy áp tan biến, mọi người cuối cùng cũng có thể cử động bình thường.
Tạ Chước theo bản năng đuổi theo. Bên cạnh, một Alpha hừ lạnh: "Thôi đi, chỉ huy ngay cả tôi còn chẳng ưa, huống chi là cậu."
Tạ Chước dừng chân, đại khái cũng hiểu chuyện vừa xảy ra.
Đôi lông mày sắc sảo khẽ nhướn, hiện ra nụ cười lười biếng, phóng khoáng, pha chút bất cần.
Cộng thêm lọn tóc hình trái tim trên đầu, cùng bông hoa hồng nhỏ, trông vừa tinh xảo vừa ngây thơ.
"Vậy à?"
Ầm——
Một luồng tin tức tố Alpha quen thuộc ập đến, mọi người đồng loạt quay đầu.
Tên Alpha kia lại một lần nữa nằm bẹp dưới đất, lần này còn tạo ra cả một cái hố nhỏ tại chỗ.
Còn vị Alpha cấp cực trội kia—người trong lòng của chỉ huy—
Tay ôm hộp cơm màu hồng nhạt, đuổi theo phía sau như người vợ đảm đang, lọn tóc trái tim trên đầu lắc lư, lắc lư… y hệt chú chó con lông bạc ngốc nghếch.
Không thể nào, thật sự là cậu ta sao?
Cậu ăn trộm tin tức tố à?!
–––
Thời Tễ ngồi trong văn phòng, lướt qua bản báo cáo ba vạn chữ.
Sau đó trả lại cho Trương Vĩ: "Được rồi, nộp đi."
Trương Vĩ lo lắng hỏi: "Xem hiểu chứ?"
Thời Tễ điềm tĩnh lắc đầu: "Không hiểu."
Không biết vì sao, cử chỉ ấy lại khiến Tạ Chước bật cười kỳ lạ. Cậu lấy một miếng bánh hoa quế trong hộp cơm, đưa đến bên môi Thời Tễ.
Thời Tễ liếc một cái, rồi há miệng cắn.
Vụn bánh dính trên môi anh, bị anh vô thức liếm nhẹ, đôi môi mỏng lập tức phủ một lớp ánh nước.
Tạ Chước thấy yết hầu mình khẽ trượt, rồi rất tự nhiên nhét nốt nửa miếng bánh còn lại vào miệng mình.
Lần sau lại là một miếng mới.
Lặp lại vài lần, Thời Tễ hơi nhíu mày, giọng không kiên nhẫn: "Tôi không thể ăn trọn một miếng bánh hoa quế à?"
"......"
Miệng Tạ Chước đầy vị ngọt, chột dạ không dám cãi.
Chớp mắt đáp: "Miếng sau chắc chắn được."
Thời Tễ vừa xem tài liệu vừa cắn một miếng bánh. Đúng lúc Tạ Chước định rút tay về, chuẩn bị tự đút cho mình.
Ngón tay lạnh giá bất ngờ giữ lấy cổ tay cậu. Không dùng lực, thế mà Tạ Chước lại không dám nhúc nhích.
Anh hờ hững lật tài liệu, tay vừa đủ lực đè lên cổ tay thon dài, nghiêng đầu từ tốn ăn từng miếng nhỏ.
Tạ Chước nhìn mà nóng mắt. Đến miếng cuối cùng, ngón tay anh nhẹ nhàng đưa ra.
Thời Tễ cắn vào ngón trỏ cậu, cau mày cuốn nốt phần còn lại của miếng bánh.
Giọng thản nhiên: "Không ăn nữa. Cút."
Đầu ngón tay bị liếm nhẹ, như đầu lưỡi mềm của mèo con.
Não Tạ Chước nổ tung trong một giây. Cậu chống tay lên bàn, cúi người xuống: "Dốc lòng hầu hạ anh cả buổi sáng rồi đó, giờ hết giận chưa?"
Anh liếc nhìn, thực ra cũng không quá nghiêm trọng.
Gáy hơi sưng đỏ, cổ in một dấu sóng nước màu lam nhạt, không sâu lắm.
Chắc hai ba ngày sẽ phai.
Nghe vậy, Thời Tễ ngẩng lên: "Hầu hạ gì?"
Tạ Chước: "......"
Cậu thành thật: "Đút anh ăn bảy miếng bánh hoa quế."
Thời Tễ sửa lại: "Tôi mỗi miếng chỉ ăn được một chút."
Anh chậm rãi hỏi: "Với lại, chẳng phải đó là việc cậu nên làm sao?"
Tạ Chước vừa buồn cười vừa bất lực, lẩm bẩm: "Phải, phải đúng rồi."
Sau bàn làm việc chỉ có một ghế, cậu không có chỗ ngồi, liền quỳ gối một bên dưới đất, tay xoay ghế anh nửa vòng.
Thời Tễ ngồi trên ghế, từ góc nghiêng giờ đã quay mặt đối diện với cậu.
"......"
Tạ Chước đau bụng dưới, không đứng lâu được, bèn khuỵu gối, nửa người nằm bò lên đôi chân dài thẳng tắp của anh.
"Vậy… có phần thưởng gì không?"
Thời Tễ khẽ nhíu mày, nhìn con chó con lông bạc đang gối đầu lên chân mình.
Trên đầu là lọn tóc trái tim đáng yêu, bông hoa hồng nhỏ vẫn còn hé nở, cổ áo hờ hững hé ra, từ góc này có thể thấy xương quai xanh tinh tế, sâu hút.
Rất đẹp.
Tay anh từ tốn đặt lên mái tóc bạc đáng yêu ấy: "Cậu muốn th…"
Cửa phòng làm việc bỗng bị 'Ầm' một tiếng đẩy mạnh.
"Chỉ huy, có chuyện khẩn! Hoàng Đế bệ hạ nói—"
Giọng Trương Vĩ đột ngột im bặt, nhìn vào hai người trong phòng.
Một người ngồi nghiêm chỉnh trên ghế, người còn lại thì lười biếng nằm bò trên đôi chân dài của người kia, nghiêng đầu nhìn anh với ánh mắt mờ ám chẳng đứng đắn gì.
Trương Vĩ im lặng hai giây, rồi chậm rãi hỏi: "Phòng làm việc của tôi… cũng là một phần trong màn diễn của hai người hả?"