Chương 69: Cậu chỉ đáng yêu một chút thôi, tôi cũng đâu có thích lắm

Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc

Chương 69: Cậu chỉ đáng yêu một chút thôi, tôi cũng đâu có thích lắm

Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nước lạnh từ vòi sen xối xả đổ xuống.
Lăn trên mái tóc đen ướt mềm, theo những đường cong lạnh lẽo trên làn da trắng nõn chảy dài xuống dưới.
Gióng lại nơi hõm xương quai xanh mảnh khảnh.
"Nếu sớm biết sẽ bị nhóc con đó phát hiện, thì chi bằng…"
Chi bằng gì?
Chi bằng… giết cậu ấy?
Thời Tễ ngẩng đầu, hàng mi dài nhỏ nước trong suốt, khuôn mặt sứ trắng bệch lạnh đến tê lòng, đôi môi lại đỏ như máu nhỏ.
Mèo nhỏ nghĩ: chi bằng chết đi cho xong.
Bí mật Tổng chỉ huy đế quốc lén chữa thương cho chó con lông bạc, chỉ có thể chôn cùng hai người xuống đất.
Không ai được phép biết.
Anh nắm chặt đuôi mèo ướt sũng đang trốn phía sau, không do dự kéo nó vào dòng nước lạnh buốt.
"Á!" Đuôi mèo nhỏ lạnh đến run rẩy, quẫy đạp định bỏ chạy.
Thời Tễ không cho phép.
"Lạnh là đúng rồi." Anh không nương tay, dù là trừng phạt chính mình, ánh mắt vẫn dán chặt vào chóp đuôi ướt sũng rũ xuống, "Tất cả là tại mày."
————
Sáng hôm sau, các đội bắt đầu chuẩn bị rời căn cứ về học viện.
Đầu Thời Tễ hơi choáng, có lẽ vì tối qua dội nước lạnh quá lâu.
Dù đầu óc mơ hồ, anh vẫn chỉ nghĩ đến một điều: tên nhóc chết tiệt kia tốt nhất đừng hé răng nửa lời——
"Cậu biết gì không? Hôm qua chỉ huy nói tôi là Alpha đáng yêu nhất luôn đó!"
Vừa đến điểm tập hợp, anh đã nghe thấy Tạ Chước đang huyên thuyên.
Lại còn đang nói với Mạc Nham.
Mạc Nham nhất thời không phân biệt được rốt cuộc ai mới là người không bình thường, "Cậu á? Đáng yêu?"
"Ừm hửm~" Hôm nay Tạ Chước mặc đồng phục học viện, áo khoác buông lơi trên vai, mái tóc bạc rối bù với một lọn hình trái tim lười biếng vểnh lên, "Không đáng yêu à?"
Cậu cúi người xuống, giọng cuối câu mềm như tan chảy vào lòng người.
Mạc Nham bỗng nhiên đỏ mặt, "Cũng… cũng có chút chút."
"……"
Tạ Chước chẳng mảy may để ý đến câu trả lời, cậu chỉ cần nói ra là đủ rồi.
"Đủ rồi đủ rồi… Hôm qua ở ký túc xá cậu đã lặp lại câu đó 380 lần rồi, buông tha tôi đi mà!" Lục Dao cuối cùng không chịu nổi, bùng nổ chửi ầm lên.
Tạ Chước lập tức tìm nạn nhân mới, Ryan vội bịt tai chui vào lòng Sở Đàm Tinh.
"Tôi đã nghe 172 lần rồi, không muốn nghe thêm đâu."
Sở Đàm Tinh: "……"
Mấy người này, ngày nào cũng quái dị hết phần thiên hạ.
Vừa thấy Tạ Chước sắp lao tới mình, Sở Đàm Tinh nhanh chóng ra hiệu bảo cậu quay lại.
Tạ Chước tưởng có con mồi mới, vừa quay người vừa nói: "Cậu biết gì không? Hôm qua chỉ huy nói tôi là Alpha đáng yêu nhất thế giới…"
Cậu đối mặt với gương mặt lạnh như băng giá của chỉ huy.
Thời Tễ lạnh lùng hỏi lại: "Cậu nói thử xem tôi có biết không?"
Cả đám bị tra tấn suốt buổi lập tức cảm thấy sảng khoái.
Tạ Chước chớp chớp mắt, "Em đâu có nói dối, là thật mà."
Xạo ke!!!
Mọi người đồng loạt nhìn chỉ huy —— cái người lạnh lùng cao ngạo như thần minh, sao có thể khen ai đó 'đáng yêu nhất thế giới'?
"Ừ."
Thời Tễ thản nhiên 'ừ' một tiếng, dời mắt đi, "Tất cả đến đủ chưa?"
Cả đám: "???"
Không thể nào, anh thật sự từng khen à?
Họ nhìn vẻ ngoài tinh xảo, lạnh lùng vô cảm của chỉ huy, hoàn toàn không thể hình dung ra nổi cảnh anh mở miệng khen ai đáng yêu.
O! M! G!
Tạ Chước thì rất hào hứng chia sẻ, "Ảnh nâng mặt em lên, ánh mắt thâm tình hôn môi em một cái, cọ cọ mũi em, rồi nói…"
"Cậu muốn chết đúng không, Tạ Chước?" Thời Tễ liếc cậu một cái.
Cả đám: "……"
Ai mà hôn môi cậu với cọ mũi cậu chứ.
Tạ Hỏa Chước, làm ơn hành xử như người bình thường đi!
Dù có thêm mắm dặm muối, nhưng đại ý cũng không sai là mấy.
Nên cũng chẳng ngạc nhiên khi suốt từ tối qua đến giờ, Tạ Chước vẫn hưng phấn đến đầu óc lâng lâng, rõ ràng là chưa tỉnh lại.
Tối qua, Thời Tễ thật sự không biết phải trả lời câu hỏi của cậu thế nào.
"Anh có phải thích em rồi không?"
Ánh mắt Alpha như tấm lưới dày đặc, cả tin tức tố cũng bao vây anh trong không gian chật hẹp.
Anh không thể phủ nhận rằng, Tạ Chước rất ngoan, nhưng thi thoảng lại vô cùng bá đạo.
Không có câu trả lời thì nhất quyết không buông tha.
Thời Tễ hỏi lại: "Nhất định phải trả lời sao?"
Mặc dù lúc đó gương mặt anh ửng đỏ nhẹ, như chỉ cần chạm nhẹ là sẽ rỉ nước, nhưng khí chất vẫn lạnh lùng đến mức không ai dám xâm phạm.
Tạ Chước bỗng nhiên chùn bước. Cậu sợ biết câu trả lời.
Một người như chỉ huy, tính cách cứng rắn, da mặt lại mỏng —— ngoài từ chối, cậu chẳng thể nghĩ ra đáp án nào khác.
"Cậu nghĩ nhiều rồi", "cậu thấy sao", "cậu có gì xứng đáng để tôi thích?"
Những câu ấy lướt qua đầu cậu, từng câu như thể anh sẽ thốt ra.
Vì vậy, khi nghe Thời Tễ nói: "Tôi không biết."
Tạ Chước sững người.
Mèo nhỏ cũng nhíu mày bối rối, dường như đang suy nghĩ miên man. Dù không ở hình dạng mèo, biểu cảm ấy vẫn đáng yêu đến chết, như thể trên đầu anh mọc ra hai tai mèo lông xù mềm mại.
Anh chính là mèo nhỏ mà!
Nếu anh không phải mèo nhỏ, thì còn ai có thể là mèo nhỏ nữa chứ!!!
Thời Tễ trầm ngâm một lúc rồi mới nói: "Cậu là Alpha của tôi, rất ngoan, rất đáng yêu, nhưng tôi không phải không thể thiếu cậu."
"Chưa thể nói là đặc biệt thích."
Cái gọi là 'không thể thiếu', có nghĩa là dù không có Tạ Chước, anh vẫn có thể tự vượt qua kỳ phát tình.
Chỉ là… anh không muốn tiêm thuốc ức chế mà thôi.
Thời Tễ nhìn thiếu niên tóc bạc rối bù dựng đứng, đôi mắt ướt ánh gợi cảm, đôi đào hoa trời sinh mang theo tình ý, nhìn ai cũng dịu dàng say đắm.
Lúc cúi đầu hôn anh, cả người cậu tràn đầy hormone hoang dại của tuổi trẻ.
Thế mà giờ đây, một lọn tóc ngốc nghếch đong đưa lại mang vẻ ngờ nghệch tràn đầy hơi thở thiếu niên.
Thế nên, Thời Tễ nói ——
"Cậu cũng chỉ đáng yêu một chút thôi, tôi cũng đâu có thích lắm."
Tạ Chước vốn đang buồn vì câu 'không phải không thể thiếu cậu'.
Không ngờ chỉ một câu sau đã được chữa lành hoàn toàn.
Cậu cúi đầu cười không ngừng, đến cả bờ vai thon cũng rung theo từng nhịp.
Thời Tễ: "……"
Đây là phản ứng gì vậy? Anh vừa rồi còn rất nghiêm túc mà.
Cuối cùng, Tạ Chước chấp nhận câu trả lời, trước khi rời đi còn khẽ cọ mũi vào mũi Thời Tễ.
"Anh chỉ có thể không thể thiếu em thôi."
Đôi môi mỏng trượt xuống, hôn nhẹ lên vành tai trắng lạnh, thấy nó lập tức ửng đỏ trong suốt, cậu không nhịn được bật cười khẽ, "Mèo nhỏ."
"……"
Bị một tên nhóc trông như đối tượng cần bảo vệ, lại quay sang gọi người ta bằng cái kiểu xưng hô ấy.
Toàn thân Thời Tễ cứng đờ như bị điện giật, từ đầu đến chân tê rần kỳ lạ.
Phải mất một lúc lâu mới lấy lại bình tĩnh, "Nhóc con chết tiệt."
————
Trước khi rời đi, Thời Tễ gọi mọi người lại: "Còn một người nữa."
Ryan đếm đầu người, "Đủ rồi mà, còn ai nữa?"
Thời Tễ không trả lời, chỉ nhìn Trương Vĩ —— chàng trai nhạy cảm đang lau nước mắt —— rồi nói: "Tôi muốn đưa cậu ấy đi."
Trương Vĩ: "Hả?"
Trong ảo cảnh, hồ ly tựa vào quan tài đá, lặng lẽ rơi nước mắt. Mười ngón tay xinh đẹp nhuốm đầy máu, trên mặt đất viết kín một cái tên.
Cố Mộ Chi.
Vết thương trên người hồ ly lành nhanh, nhưng nó lại tự tay xé rách lần nữa, dùng máu viết đi viết lại: Cố Mộ Chi, Cố Mộ Chi, Cố Mộ Chi…
"Chữ 'Mộ' là chữ nào?"
Hồ ly với gương mặt mê hoặc mặc đồ huấn luyện đơn binh, nhưng là một tiểu hồ ly câm, không thể nói. Nó chỉ lặng lẽ viết từng nét vào lòng bàn tay thiếu tướng.
Hồ ly chỉ tay lên bầu trời loang lổ như bức tranh: là chữ 'Mộ' trong hoàng hôn sao?
Thiếu tướng dáng vẻ anh tuấn, khí chất hiên ngang, là nam thần tiêu chuẩn trong quân đội hoàng gia.
Anh khẽ lắc đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt hồ ly, giọng nói chậm rãi, dịu dàng:
"Là chữ 'Mộ' trong ngưỡng mộ, cũng là… trong ái mộ."
Cổ họng hồ ly nghẹn lại, phát ra tiếng khàn khàn, nước mắt từng giọt rơi xuống cái tên ấy.
Ba chữ 'Cố Mộ Chi' hòa vào vệt máu, trở nên nhòe nhoẹt mơ hồ.
"Cậu còn định khóc bao nhiêu lần nữa?"
Thời Tễ bước qua những cái tên viết kín mặt đất, khom người ngồi xuống trước mặt hồ ly.
Hồ ly cắn chặt môi, đôi mắt vàng kim đã khóc đến đỏ ửng.
Chỉ cần nhớ đến thiếu tướng, nó sẽ không bao giờ ngừng rơi nước mắt.
Thời Tễ lạnh lùng nhìn hồ ly, khẽ thở dài, cúi đầu lau nước mắt cho nó.
Anh nói: "Tôi đưa cậu đi tìm cậu ấy."
Hồ ly bỗng ngẩng đầu nhìn anh, cổ họng khàn đặc, không phát ra tiếng.
"Là thật." Giọng Thời Tễ bình tĩnh, lạnh lùng, "Nếu không muốn ở lại đây chờ Hoàng Đế giết, thì tự phong ấn bản thân rồi đi theo tôi."
Từ sau khi thiếu tướng chết, hồ ly chưa từng cho Thời Tễ sắc mặt tốt.
Giờ đây lại bất ngờ, mang theo đầy xích sắt, lao thẳng vào lòng anh.
Thời Tễ khựng lại một giây, rồi cúp mắt, nhẹ nhàng ôm lấy nó.
Anh nói: "Tô Tiện, thật ra tôi cũng rất hận cậu."
"Cả đời này, tôi chỉ có một đứa đệ tử."
Hồ ly trong lòng anh òa khóc không thành tiếng, tiếng yêu ngữ ê a vang lên khiến học viên phía sau chẳng ai hiểu.
Lục Dao chưa từng thấy chỉ huy ôm ai như vậy.
Ánh mắt anh hơi cụp xuống, nhẹ nhàng vuốt sống lưng gầy của hồ ly.
Lục Dao quay sang nhìn Tạ Chước, cảm thấy bộ dạng khoe khoang từ sáng đến giờ của anh em chí cốt này như một trò cười.
Cậu nhẹ giọng khuyên: "Huynh đệ, nhìn thoáng một chút, có người mới rồi là vậy đó…"
Chưa kịp dứt lời, Tạ Chước đã nghiến răng bực tức lao tới.
Thô bạo kéo hai người tách ra——
Cơn giận trong lòng bùng cháy, nhưng không dám trút vào chỉ huy, đành trừng mắt nhìn con hồ ly dáng vẻ yếu ớt quyến rũ kia bằng đôi mắt đào hoa bốc lửa.
Mọi người xung quanh đều nghĩ: Alpha này cuối cùng cũng nổ rồi.
Chiến tranh thế giới sắp bùng phát!
Tạ Chước chỉ thẳng vào hồ ly: "Anh không có đàn ông sao? Sao lại chạy tới giành đàn ông của tôi?"
Nói xong, cả người cậu bỗng mềm nhũn hơn cả hồ ly, yếu ớt như cành liễu đổ vào lòng Thời Tễ.
Thời Tễ: "?"
Mọi người: "???"
Hồ ly vẫn đắm chìm trong bi thương, hiểu tiếng người nhưng không nói được, chỉ lắp bắp: "Ta… ta… đàn ông… chết… rồi… hu hu hu…"
Tạ Chước: "???"
Cậu ngây người một lúc lâu, rồi cúi đầu 90 độ thành khẩn: "Xin lỗi ạ!"
Dù hơi mạo muội, nhưng Tạ Tiểu Chước luôn là người có nguyên tắc.
"Nhưng anh vẫn không được ôm người đàn ông của tôi. Không thì… anh ôm tôi đi?"
Nói xong, Tạ Chước bước lên một bước.
Một bàn tay trắng lạnh như ngọc lập tức túm cổ áo cậu kéo lại. Thời Tễ lạnh lùng trừng mắt: "Cậu làm loạn đủ chưa?"