Chương 72: Alpha nhỏ giận dữ

Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc

Chương 72: Alpha nhỏ giận dữ

Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời Tễ bị Alpha tóc bạc đẩy ép vào tường, lực đạo chẳng hề nhẹ nhàng.
Cậu như chú chim gõ kiến nhỏ, mải miết mổ nhẹ lên đôi môi anh, liếm sạch lớp kem và dâu tây còn vương lại.
Quá đáng thật.
Anh thậm chí chưa kịp nếm thử vị ngọt, đã bị tên nhóc kia nuốt trọn mất.
Tạ Chước dụi dụi lên đôi môi mỏng ướt đỏ của Thời Tễ, giọng nghẹn ngào trách móc: "Lần này anh đừng hòng dỗ dành em được đâu, thật đấy, em giận anh rồi, giận lắm luôn!"
Thời Tễ ngước mắt, ánh nhìn trong veo như nước, đượm chút ươn ướt.
Sao lại có người giận dỗi mà giọng nói vẫn ngọt ngào tựa kẹo kéo vậy?
Tạ Chước bắt gặp ánh mắt ấy ——
Yết hầu khẽ trượt, bao nhiêu khí thế vốn đã chuẩn bị kỹ lưỡng chỉ vì một cái nhìn mà sụp đổ trong chớp mắt.
Nhưng nếu lại cúi đầu hôn chỉ huy thêm lần nữa, thì mặt mũi để đâu cho hết?
Tạ Chước mím môi, nhét chiếc đĩa kem vào tay anh, buông lại một câu tàn nhẫn cuối cùng:
"Hôm nay anh tự ăn đi, em không đút anh nữa đâu."
"......"
Thời Tễ khẽ nhíu mày nhìn cậu, cảm thấy câu nói này... cũng tàn nhẫn thật sự.
Nhưng với Tạ Tiểu Chước mà nói, việc không chịu đút bánh cho chỉ huy mèo nhỏ lạnh lùng nhà mình đã là hành động trừng phạt nặng nề nhất cậu có thể làm.
Nói xong, cậu lập tức quay người bỏ đi, chẳng thèm ngoái lại.
Thời Tễ chưa kịp phản ứng, bóng dáng Alpha tóc bạc cao lớn, chân dài đã khuất sau khúc quanh.
Lần đầu tiên như vậy đấy —— người bình thường đi một bước ngoái lại ba lần, sao hôm nay lại vội vã bỏ đi nhanh thế?
Đôi môi mỏng của anh bị cọ đến rát buốt, đuôi mắt thoáng ửng hồng, ánh nước sinh lý lấp lánh. Anh từ từ cúi mắt nhìn chiếc bánh kem nhỏ trong tay.
Một lúc lâu sau, mới khẽ thốt lên: "Giận rồi…"
Tiểu Alpha của anh.
Hình như còn giận dữ vô cùng.
Dù đang nổi giận vẫn nhớ đưa cho anh miếng bánh đầu tiên. Thời Tễ khẽ bất lực, đưa tay day nhẹ giữa hai lông mày.
***
Khi màn đêm buông xuống, học viện rực sáng dưới muôn vàn ánh đèn lung linh như sao trời, soi rọi cả bầu trời đêm.
Trong khuôn viên đang diễn ra một buổi dạ tiệc long trọng mừng chiến thắng, ánh đèn rực rỡ, tiếng cười nói rộn ràng.
Thời Tễ chưa từng thấy chiến thắng nào lại được ăn mừng suốt ngày suốt đêm như thế này, ai nấy đều vui mừng như trúng số độc đắc.
"Chỉ huy, em còn tưởng anh sẽ không đến nữa cơ!"
Ryan hớn hở chạy tới. Một tiểu Omega tóc xoăn, đôi mắt xanh lá trong veo, dáng người mềm mại mảnh mai, đặt trước mặt anh một ly rượu trái cây màu cam hồng.
"Anh uống được chứ ạ?"
Với vẻ ngoài cao quý như vậy, chỉ huy trông chẳng giống người sẽ đụng đến rượu bia.
Thời Tễ đưa tay nhận ly, giọng nhẹ nhàng: "Được, cảm ơn."
Anh nhấp một ngụm nhỏ.
Dự tiệc mừng chiến thắng nhiều lần, Thời Tễ cũng biết uống chút ít, chỉ là tửu lượng chẳng cao.
Ryan tựa cằm lên bàn, nghiêng người nhìn anh: "Sao hôm nay anh lại đột nhiên muốn đến vậy ạ?"
Thời Tễ giữ nguyên biểu cảm thản nhiên, khẽ cười: "Không phải gửi cho tôi tận bảy cái thư mời sao? Có cần ngạc nhiên đến vậy không?"
Mặt Ryan đỏ ửng: "Em tưởng anh thật sự sẽ không đến mà… dù sao chiều nay cái tên tóc bạc kia còn nói..."
Nói chưa hết câu, cậu đã vội vàng bụm miệng.
Viền ly thủy tinh chạm nhẹ môi, Thời Tễ lạnh lùng hỏi lại: "Nói gì?"
Ánh mắt của chỉ huy không phải thứ mà một tiểu Omega bình thường có thể chống đỡ.
Ryan lập tức buột miệng bán đứng: "Cậu ta nói tối nay sẽ không đi mời anh!"
Chỉ huy xưa nay nói một là một, chỉ có mỗi tên tóc bạc kia là lúc nào cũng bám theo, khiến anh đổi ý.
Nhưng hôm nay đúng là mặt trời mọc ở đằng tây rồi, Tạ Hỏa Chước lại dám lầm lì tuyên bố không đi mời!
Ryan cũng chẳng hiểu chuyện gì, liền ghé sát vai Thời Tễ thì thầm: "Tạ Hỏa Chước hôm nay kỳ lạ lắm, còn đánh nhau với Đàn Tinh một trận nữa cơ."
"Em đoán… chắc là cậu ấy đến kỳ mẫn cảm rồi!"
Thời Tễ: "......"
Anh nhất thời không biết nên sốc vì điều nào trước.
Một chủ đề chạm đến điểm mù kiến thức của chỉ huy. Thời Tễ khẽ nhíu mày, nghi hoặc hỏi: "Kỳ mẫn cảm là gì?"
"Thì là…" Ryan mở to đôi mắt xanh long lanh, chớp chớp: "Là giai đoạn nhạy cảm của Alpha ấy ạ."
Thời Tễ: "......"
Tiểu Omega này từ trước đến nay vốn lắm lời, cái miệng nhỏ cứ tuôn tuôn không biết mệt.
"Đàn Tinh mỗi lần gần tới kỳ mẫn cảm là tâm trạng u ám như trời sắp mưa, lại còn cắn em đau muốn chết!"
"Anh đừng nhìn vẻ ngoài chính nhân quân tử của cậu ấy mà lầm, kỳ mẫn cảm của Đàn Tinh vừa thường xuyên vừa thiếu kiên nhẫn. Nếu không phải mùi tin tức tố của cậu ấy thơm quá thì em đã không bao giờ giúp đâu. Giờ nghĩ lại, em thấy mình đúng là bị lỗ nặng!"
Thời Tễ nhìn Ryan, hoàn toàn không coi anh là người ngoài, cái gì cũng dám nói tuốt tuồn tuột.
Anh có chút không chịu nổi sự nhiệt tình thái quá của tiểu O này, đành hỏi nhàn nhạt: "Kỳ mẫn cảm thường xảy ra bao lâu một lần?"
Ryan suy nghĩ một hồi: "Khoảng một đến hai tháng gì đó ạ."
Thời Tễ chưa từng nghĩ đến kỳ mẫn cảm của Alpha.
Ban đầu nó hoàn toàn nằm ngoài phạm vi lo lắng của anh. Tên nhóc kia bám anh cũng đã lâu, nhưng chưa bao giờ nghe cậu nhắc đến chuyện này.
Dù thật sự có đến kỳ, khả năng cao là cậu cũng chỉ âm thầm chịu đựng một mình.
Thời Tễ nghĩ, Tạ Chước chưa từng ép buộc anh làm bất cứ điều gì.
Ngay cả kiểu trao đổi lợi ích đôi bên như Sở Đàn Tinh và Ryan, cậu cũng chưa từng đề cập.
"Vì sao hai người họ lại đánh nhau?" Thời Tễ hỏi.
Ryan ghé sát tai thì thầm: "Em nói nhỏ thôi, anh đừng nói là em mách lẻo nhé."
"Chiều nay, Đàn Tinh đến tìm Lục Dao để xin liên hệ chỗ chuyên độ ngoại hình cơ giáp, ai ngờ vô tình làm đổ lon coca trên bàn, bẩn mất cục lông nhỏ của Tạ Hỏa Chước. Cậu ta vừa tắm xong bước ra đã nổi giận đùng đùng luôn!"
Ryan nghĩ lại cảnh đó vẫn thấy rợn tóc gáy.
Lúc đó, Đàn Tinh lập tức lau bàn, rồi lau cục lông nhỏ, treo lên phơi khô.
Nhưng coca có màu, cục lông trắng tinh vẫn bị dính một vệt bẩn không thể chùi sạch.
Đàn Tinh tưởng đó chỉ là món đồ trang trí nhỏ nên cũng không để tâm. Ai ngờ Tạ Chước vừa nhìn thấy liền mặt mày sầm lại.
Chỉ thẳng vào cục lông: "Ai làm?!"
Sở Đàn Tinh: "...Tôi."
Tạ Chước lạnh lùng: "Anh không có mắt à?"
Thiếu niên tóc bạc ngông cuồng bất trị, dường như chỉ trước mặt chỉ huy mới ngoan ngoãn đáng yêu, giọng nói ngọt ngào như kẹo.
Nhưng lúc này, đôi mắt đào hoa lười biếng nheo lại, tóc bạc còn nhỏ nước, ánh mắt vừa dữ dội vừa lạnh lẽo, trừng trừng nhìn kẻ làm bẩn cục lông nhỏ của mình.
Sở Đàn Tinh im lặng hai giây: "...Xin lỗi, tôi không để ý. Tôi mua cho cậu cái mới nhé?"
Tạ Chước lạnh lùng nhìn Đàn Tinh, không nói gì về việc cục lông đó là do chính tay cậu làm.
Giọt nước từ tóc nhỏ xuống gò má, giọng nói vô cảm phun ra một câu: "Xin lỗi có tác dụng thì cần cảnh sát làm gì?"
Sở Đàn Tinh: "......"
Rõ ràng là cố tình gây sự.
Sở Đàn Tinh: "Vậy cậu muốn thế nào? Vì một cục lông nhỏ mà bắt tôi ngồi tù chắc?"
Lúc này, Lục Dao đang húp bún ốc liền đơ người.
"Đừng, đừng, đừng..."
Cậu ta ôm bát nhảy vòng vòng giữa hai người: "Đừng đừng đừng đừng đừng, đừng đừng đừng đừng, đừng đừng đừng!"
"......"
Nghe cũng có nhịp điệu ghê nhỉ?
Không khí căng như dây đàn giữa hai Alpha lập tức bị Lục Dao và món bún ốc đẩy lên đỉnh điểm.
Sở Đàn Tinh lạnh mặt: "Tránh xa tôi ra, cảm ơn."
Tạ Chước tức giận: "Không liên quan đến cậu, cút về mà ăn tiếp đống kít của cậu đi."
Lần này thì Lục Dao cũng bùng nổ.
Rõ ràng cậu đang thưởng thức mỹ vị nhân gian, ai cho phép gọi là kít!
"Nếu đã đến nước này, chi bằng cả bọn cùng bàn cách giải quyết."
"Chúng ta đều là người văn minh, chửi bới thì quá thô tục. Hay là bình tĩnh ngồi xuống… chém nhau hai nhát cho xong việc."
Đề nghị này khiến hai Alpha đối diện hơi dao động.
Tạ Chước: "Được."
Sở Đàn Tinh: "Được."
Lục Dao cũng xắn tay áo: "Vậy…"
Hai người trực tiếp đi ngang qua mặt cậu, rảo bước thẳng về phòng huấn luyện cơ giáp để bắt đầu PK.
Lục Dao: "......"
Ý gì đây? Chẳng lẽ Lục thiếu gia đây không xứng à??