Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc
Chương 87: Đây là hậu quả khi dám đụng đến người của tôi
Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tạ Chước vừa thốt ra câu đó thì lập tức sững người.
Xong rồi, lỡ miệng nói to suy nghĩ trong lòng mất rồi.
Cậu đối diện với ánh mắt lạnh lùng, không chút gợn sóng của chỉ huy, chỉ biết từ đáy lòng thốt lên một tiếng: "Á a."
Tạ Miêu Miêu cũng theo tiếng: "Á a."
Bé con vốn dĩ luôn ngoan ngoãn dễ thương, lập tức ôm chặt cổ Thời Tễ, nũng nịu nài nỉ: "Anh trai ơi, anh đừng trách anh trai em nha."
Tạ Chước khẽ nhướng mày, thầm nghĩ: cũng không phải nuôi không công cái đầu hồng này.
"Ảnh chỉ quen miệng vậy thôi, ở nhà tụi em toàn là tinh báo của anh, ngày nào anh trai cũng gọi anh là zợ ui ~ zợ ui ~ ~"
"......"
"........."
Mày mẹ nó là cố tình chọc lửa chứ gì?!
Tạ Chước bước tới, dứt khoát túm lấy đứa em quỷ quái, kéo ra khỏi vòng tay Thời Tễ—
"Làm gì dạ!"
Nhóc con bất lực vung vẩy tay chân giữa không trung.
Thấy đường sống, nó vội quay sang kêu cứu với Thời Tễ: "Anh trai cứu, anh trai cứu..."
Thời Tễ vốn không nỡ nhìn bạn nhỏ đáng yêu bị bắt nạt, đang nhíu mày định lên tiếng.
Tạ Chước đã nhanh miệng chen vào: "Chồng ơi, đừng tin nó."
Thời Tễ: "......?"
Tạ Miêu Miêu: "......?"
Tạ Chước thản nhiên như không, xách em trai như xách con cá, chẳng chút thương tiếc vạch trần bộ mặt tiểu trà xanh.
"Thằng quỷ này từng đoạt giải Ảnh đế Oscar, nói ngọt như rót mật, hai ngày dụ được bốn chị gái, mấy bà chị kia còn vừa nãy đòi mua quyền nuôi nó đó."
Thời Tễ sững người, bốn chị gái?
Anh khẽ nhíu mày hỏi: "Vừa rồi mấy người các cậu ở dưới lầu là bàn chuyện này?"
Tạ Chước mơ hồ 'a' một tiếng: "Không có đâu, chuyện này có gì mà phải bàn."
Cậu xách đứa em tóc hồng lắc lắc, thằng nhóc bị treo lơ lửng giữa không trung, chóng mặt như con cá nhỏ bị quay vòng.
"Em chỉ trả lời hai chữ 'không bán'. Nó là đồ em nuôi bao năm, phải giữ lại để sau này còn nuôi già, lo tang lễ cho chúng ta chứ."
Giữ lại cho chúng ta.
Nuôi già, lo tang.
Thời Tễ không hiểu vì sao, tim lại khẽ rung động, như có một sợi lông vũ nhẹ tênh chạm vào tận đáy lòng.
Tạ Miêu Miêu thì thầm nghĩ: anh mình đúng là tự luyến nặng.
Tình yêu của anh trai quả thật đáng nể, nhưng kiểu gì thì chỉ huy cũng không giống người sẽ ở bên anh ấy đến già.
Nghĩ vậy, nó chờ mãi, chờ cả buổi mà vẫn không thấy Thời Tễ phản bác.
Tạ Miêu Miêu: ⊙⊙?
Chỉ huy... đồng ý kết hôn với anh trai rồi sao?!
Thời Tễ đâu biết mạch suy nghĩ của nhóc này cũng quái dị y như anh trai nó.
Anh chỉ lạnh lùng nhíu mày, thản nhiên nói: "Tốt nhất là hai chữ đó thật lòng."
Tạ Chước nhìn gương mặt nghiêng lạnh giá của chỉ huy, bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó.
Cậu kéo giọng 'à' một tiếng, âm cuối cong vút, đầy vẻ quyến rũ, rồi bật cười khúc khích không dứt.
"Ra là anh đã thấy rồi à."
Thời Tễ: "......"
Anh chẳng nói chẳng rằng, quay người bỏ đi.
Tạ Chước vội vàng ném em trai xuống, đuổi theo: "Haizz, đừng đi chứ, chỉ huy, đợi em với!"
Tạ Miêu Miêu ngã vật xuống bồn hoa, tứ chi dang rộng, mặt vùi vào thảm cỏ mềm, bên cạnh những bông hoa nhỏ.
Nhóc con ngủ say như chưa từng trải qua kiếp nạn.
Lại thêm một ngày sống sót thoát khỏi tay anh trai.
***
Thời Tễ về đến biệt thự nhỏ, vừa bước qua hàng rào liền nhốt con chó lông bạc ở bên ngoài.
Tạ Chước một tay chống vào bức tường thấp phủ đầy hoa leo, khéo léo xoay người nhảy vào trong.
"......"
Cũng khá thành thục.
Thiếu niên mặc áo hoodie đen, quần bò, đôi mắt sắc sảo ngang tàng, mái tóc bạc rối bù toát lên khí chất tuổi trẻ.
Không đợi anh hỏi, đã tự động lên tiếng:
"Bọn họ hỏi em, đi du lịch với chỉ huy có vui không?"
"Em chỉ viết nhẹ một bài cảm nghĩ 3000 chữ sau chuyến đi thôi."
Nhưng thực ra, chuyến đi này gần như chẳng có gì vui. Thứ duy nhất gọi là 'giải trí' có lẽ là lúc giúp chỉ huy chữa thương, rồi ôm lấy anh, đè xuống hôn cuồng nhiệt, cuối cùng lại nuốt trọn cả cảm xúc.
Ngay cả khi cái đuôi mèo nhỏ vung vẩy, cậu cũng chỉ biết im lặng chịu trận.
"......"
Ánh mắt lạnh lùng của Thời Tễ đổ dồn về phía cậu.
Hóa ra tên nhóc dưới lầu mặt mày rạng rỡ, tay chân vung vẩy, trái tim nhỏ màu bạc trên đầu rung lắc liên tục, là đang diễn tả... anh.
Vườn hoa trong biệt thự nở rộ, đêm đến lan tỏa hương thơm dịu nhẹ.
Thời Tễ ngồi trong đình nghỉ, từ tốn rót một tách trà xanh.
Bắt đầu thẩm vấn.
"Từ giờ phải trả lời thật lòng. Nếu dối trá dù chỉ một chữ."
Anh nhất thời không biết dùng cách gì để uy hiếp.
Xưa nay anh luôn dùng súng, nhưng rõ ràng, Tạ Chước hoàn toàn miễn nhiễm với súng của anh.
Dường như cậu chắc chắn rằng anh sẽ không nổ súng.
Không biết sợ là gì.
Tạ Chước không nghĩ vậy. Cậu chỉ cảm thấy, mạng mình là do chỉ huy cứu, nên đời này, vĩnh viễn thuộc về anh.
Nếu anh muốn, thì Tạ Chước sẵn sàng đưa hết.
"Em sẽ không nói dối anh, bắt đầu đi."
Thời Tễ liếc cậu một cái, không nói thêm, rồi lạnh giọng hỏi: "Sao cậu biết tôi ở Tinh Hệ Thứ Ba?"
Giọng điệu thẩm vấn như thường lệ, toàn thân toát lên vẻ xa cách, lạnh lùng.
Tạ Chước hơi ngẩn người, mãi đến khi một bàn tay trắng nõn, lạnh giá, tinh tế đẩy một đĩa bánh hoa đào xinh xắn tới trước mặt cậu.
"Ăn đi. Vừa ăn vừa nói."
Tạ Chước ngạc nhiên nhướng mày: "Trong tình huống nghiêm túc thế này mà còn được ăn à?"
Thời Tễ thản nhiên ngả người ra sau, ánh mắt nhàn nhạt liếc qua vết máu trên xương quai xanh cậu: "Có người còn đang tuổi ăn tuổi lớn."
Chiếc bánh hoa đào hồng nhạt, óng ánh, tinh xảo, bị thiếu niên ngoạm một cái là nuốt sạch.
Thời Tễ: "......"
Quả nhiên chó con thì chẳng biết thưởng thức cám mịn.
"Nữ quan Sharon gọi tinh điện cho em."
"Cô ấy nói, Hoàng Đế dẫn theo cả đội quân, định tới Tinh Hệ Thứ Ba bắt anh và hồ ly, hỏi em có cách nào giúp anh không."
Thời Tễ nhíu mày: "Tại sao Sharon lại liên lạc với cậu?"
Hai người này rõ ràng chẳng có chút quan hệ gì.
Tạ Chước chống cằm, chớp chớp mắt đáng yêu: "Có lẽ tra ra rồi. Cô ấy vừa mở miệng đã hỏi: 'Xin hỏi ngài có phải là Alpha bảo bối thân yêu của chỉ huy không?'."
Thời Tễ thản nhiên uống trà, với những chuyện kiểu này, anh đã hoàn toàn miễn dịch.
"Bị cáo vui lòng không tự ý sửa đổi lời khai."
"Ha ha ha."
Tạ Chước cười không ngớt, nhưng khi nghe câu hỏi thứ hai của Thời Tễ, lập tức im bặt.
Thời Tễ hỏi: "Cậu có thù oán gì với Hoàng Đế?"
Anh tận mắt thấy nụ cười trên môi thiếu niên dần tan biến, đôi mắt hoa đào khẽ cụp xuống.
Thật ra, cậu cười mới đẹp.
"Nếu thật sự có thù..." Tạ Chước không khẳng định, chỉ lười biếng cười hỏi lại: "Vậy anh sẽ đứng về phía ai?"
Cậu vẫn nhớ rõ cuộc nói chuyện giữa chỉ huy và hiệu trưởng Hertz.
Nếu một ngày hai người rút kiếm đối đầu, anh sẽ không ra tay với Tạ Thần.
Thời Tễ khẽ nhíu mày, sắc mặt trầm lại: "Thù gì?"
Tạ Chước đối diện với ánh mắt lạnh lùng mà xinh đẹp của anh, trong đầu hiện lên từng khung hình như đèn kéo quân—
Cậu trốn ra ngoài, lén lút nằm trong bụi cỏ, trèo lên mái nhà, lần nào cũng ngước mắt theo dõi bọn họ luyện tập.
Nơi nào cậu đi qua, đều để lại một bông hoa nhỏ.
Chỉ huy lần nào cũng phát hiện ra hoa, nhưng chưa từng phát hiện ra cậu.
Trên gương mặt lạnh lùng ấy thỉnh thoảng lại nở nụ cười: "Lại là ngươi à, nhóc con thích chưng diện."
Như tìm thấy một quả trứng phục sinh nhỏ trong cuộc sống.
Cũng là bí mật nhỏ giữa hai người.
Cho đến một ngày, thái tử điện hạ cao quý nhất Tinh Hệ Chủ, tay cầm thanh kiếm lạnh lẽo sắc bén, kiêu ngạo múa một điệu kiếm hoa giữa vườn.
Điểm rơi là trái tim của cậu trong bụi cỏ.
Tiểu Tạ Chước vội né tránh, nhưng cánh tay vẫn bị chém một đường sâu.
Tạ Thần với đôi mắt tím cười lạnh, nghiêng đầu hỏi sắc lẹm: "Còn dám tới nữa không?"
Lúc đó cậu đã hiểu, vị thái tử được mọi người ngưỡng mộ, lại ẩn chứa trong tim một khát vọng tàn nhẫn và bạo ngược.
Chớp mắt, cung điện biến thành đêm tối, cậu chìm xuống đáy hồ.
Dòng nước lạnh lẽo quét qua người, trước mắt tối đen, cuối cùng dừng lại trên gương mặt chỉ huy đang cứu mình.
Không ngừng truyền dưỡng khí, khẩn cầu cậu đừng chết, hãy tỉnh lại.
Tất cả bóng tối trong tim Tạ Chước tan biến trong nụ hôn ấy.
Dưới ánh đêm, Tạ Chước dịu dàng chống cằm, nụ cười nhẹ: "Anh trai à, nếu anh đã không định ra tay với hắn, vậy đừng hỏi làm gì."
Tạ Thần sẽ không buông tha cậu. Cậu cũng sẽ không buông tha Tạ Thần.
Nếu giữa họ nhất định phải có một trận chiến, cậu sẽ không để chỉ huy bị kẹt giữa hai lằn đạn.
Thời Tễ hỏi: "Cậu không nói, sao biết được?"
Trong đôi mắt thanh lãnh kiêu hãnh của thần minh, có tận cùng băng sơn mờ mịt, cũng có hoa đào rực rỡ nở giữa mặt băng.
Tạ Chước sững người.
Một lúc lâu, cậu không nhịn được mà cười khẽ.
"Ghi thù vì có người dám mơ tưởng đến người trong lòng của em, có tính không?"
Không phải Omega của cậu, cũng không phải chỉ huy của cậu.
Omega là giới tính, chỉ huy là thân phận, nhưng người trong lòng chỉ có một.
Chỉ là anh.
Tạ Chước không đứng dậy, vẫn ngồi giữa khu vườn đêm ngập tràn hoa, ánh mắt lười biếng mà rực rỡ nhìn người đối diện – người như trăng sáng giữa gió thu.
Nếu anh nguyện vì em mà lùi một bước, thì em cũng có thể làm vậy.
Cậu có thể buông bỏ mối hận đêm dưới hồ, bởi vì tiểu Tạ Chước đã không chết đêm ấy.
Nhưng—
"Chỉ cần hắn dám mơ tưởng đến anh, thì vĩnh viễn là kẻ thù của em."
Lúc này, Tạ Chước vô cùng bình tĩnh, không cố ý giải phóng uy áp.
Nhưng hơi thở như sóng biển cuồn cuộn vẫn ập đến từ chân trời, dâng trào dữ dội.
Toàn bộ học viện đồng loạt ngẩng đầu, như thể bầu trời đen vô tận kia bất kỳ lúc nào cũng có thể cuộn mây, dậy gió, nước biển dâng ngược, nuốt chửng cả mặt đất.
Thời Tễ không ngẩng đầu, chỉ lặng lẽ nhìn thiếu niên tóc bạc thong dong ngồi giữa đêm.
Nghe từng chữ từng chữ cậu nói—
"Chỉ cần hắn dám ra tay với anh, em sẽ giết hắn, chặt đầu hắn, đặt lên ngai vàng mà hắn từng kiêu ngạo, rồi nói với tám tinh hệ: đây là hậu quả khi không tôn trọng anh."