Giữa năm tháng cô độc tột cùng, tôi đã không ngần ngại chi một khoản tiền lớn để có được cậu thiếu niên đắt giá nhất thị thành, với vai trò 'bạn đồng hành' kiêm đầu bếp riêng. Vẻ đẹp của cậu ta tựa như lưỡi dao, sắc lạnh và kiêu ngạo. Mỗi nụ hôn đều có giá, mỗi đêm ân ái đều tính theo giờ, và thái độ thì luôn bất cần, ngạo mạn. Mối quan hệ nhạt nhẽo ấy khiến tôi dần cảm thấy chán chường. Khi tôi đang tính toán cách chấm dứt 'giao kèo' này một cách êm thấm nhất, tôi bất ngờ bắt gặp cậu ta giữa vòng vây của một đám công tử quyền quý. "Tây Thành, nếu có người bắt đầu rồi lại bỏ rơi cậu, cậu sẽ làm gì?" Cậu ta chống cằm, đôi mắt lơ đãng, buông lời lạnh nhạt: "Xấu thì quăng xuống biển cho cá ăn, đẹp thì chôn sau vườn làm phân bón cho hoa." "Vậy nếu là Giang Nhập Niên thì sao?" Một nụ cười khẽ nở trên môi, lạnh lẽo đến rợn người: "Dù có hóa thành quỷ, ta cũng sẽ không tha cho anh ta." Và... tôi chính là Giang Nhập Niên. Liệu giờ đây, tôi còn có thể chạy thoát?