Chương 77: Chẳng lẽ đại ca muốn... ở rể Khương trạch?

Chỉ Là Tiểu Thiếp - Nguyệt Minh Châu

Chương 77: Chẳng lẽ đại ca muốn... ở rể Khương trạch?

Chỉ Là Tiểu Thiếp - Nguyệt Minh Châu thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sinh nhật của Ninh Ninh là vào ngày hai mươi lăm tháng tám, sau Tết Trung thu, Ân lão phu nhân bắt đầu tính toán chuẩn bị quà mừng.
Hôm nay, sau khi ăn sáng, trong sảnh chỉ có bà và Bùi Nguyên Oánh, Ân lão phu nhân bèn nói: "Đại ca giao cho con quản lý việc trung quỹ* trong phủ, sổ sách con xem thế nào rồi? Đợi xem sổ sách xong thì lên danh sách quà mừng sinh nhật đi, còn chưa tới mười ngày nữa đâu, đừng để chậm trễ."
Trung quỹ*: dùng để chỉ việc quản lý, quán xuyến mọi việc trong gia đình, đặc biệt là các vấn đề tài chính, chi tiêu. Đây là công việc thường do nữ chủ nhân trong nhà, như phu nhân hoặc nương tử, đảm nhiệm.
Trước đây, trong cả phủ Tướng quân, nha hoàn, ma ma hầu hạ ở Cát Tường Viện là đông nhất. Kể từ khi Trịnh Kim Châu rời khỏi phủ, Bùi Nguyên Tuấn lại được chuyển đi Giang Thành, chủ tớ Cát Tường Viện đều đi hết, việc trong phủ Tướng quân cũng theo đó mà được tinh giản đi rất nhiều.
Việc ngoại trạch, Bùi Nguyên Tuân giao cho Đông Viễn lo liệu, còn việc nội trạch thì tạm thời giao cho Bùi Nguyên Oánh trông coi. Vì vậy, mấy ngày nay, nàng ta toàn ở trong Ngưng Hương Viện gảy bàn tính, xem sổ sách.
Nhưng nghe xong câu hỏi của mẫu thân, Bùi Nguyên Oánh liền trợn tròn đôi mắt hạnh, vội vàng nuốt ngụm trà đang uống xuống rồi nói: "Nương, người không nhắc con cũng quên mất, con có chuyện quan trọng muốn nói với người."
Nàng ta lén nhìn ra ngoài, dáng vẻ vô cùng cẩn trọng, như thể sợ bị người khác phát hiện. Thấy bộ dạng bồn chồn của nàng ta, Ân lão phu nhân trong lòng thấy hồi hộp, ngạc nhiên hỏi: "Chuyện quan trọng gì?"
Bùi Nguyên Oánh với tâm trạng phức tạp, lấy khăn tay ra lau miệng.
Nàng ta cứ gảy bàn tính là đầu óc lại căng thẳng, nhưng đại ca đã giao việc quản lý trung quỹ cho nàng ta, nàng ta có cắn răng cũng phải kiên trì làm cho xong. Thế nhưng, khi xem hết mấy quyển sổ sách trong phủ, nàng ta lại phát hiện ra một điều vô cùng kỳ lạ.
"Nương, đại ca đã đem phần lớn khế đất trong phủ chúng ta cho Khương Nguyên và Ninh Ninh rồi. Con tính toán sơ qua, nhà chúng ta có tổng cộng tám điền trang, mỗi năm một điền trang thu vào ít nhất tám nghìn lượng bạc, vậy mà đại ca lại cho nàng ấy một lúc bảy cái!"
Nói xong, Bùi Nguyên Oánh nhíu mày, vẻ mặt đầy lo lắng.
Chuyện này Lão phu nhân vốn không hay biết, trưởng tử cũng không báo trước một lời. Thoáng nghe chuyện này, Ân lão phu nhân ngẩn người ra một lúc rồi mới từ từ nói: "Phụ thân con mất sớm, gia thế phủ Tướng quân không dày, sản nghiệp ruộng vườn và tư tài trong phủ đều là nhờ quân công của đại ca con mà được Quan gia ban thưởng. Khi xưa của hồi môn của con dài đến mười dặm, sính lễ lúc nhị ca con thành thân cũng đủ một trăm tám mươi gánh, đều là do đại ca con tặng cho các con. Nó thân là trưởng huynh, rất mực yêu thương các con. Nay nó tặng cho Khương Nguyên và Ninh Ninh những thứ này là để bù đắp cho mẫu nữ họ. Nó yêu thương thê tử và nữ nhi của mình, con lo lắng điều gì?"
Bùi Nguyên Oánh bị mẫu thân nói cho một tràng, chu môi tỏ vẻ không vui: "Nương, chuyện này con dĩ nhiên không dám nói với đại ca, con chỉ hơi lo thôi. Đại ca đối với Khương Nguyên tốt như vậy, sao nàng ấy vẫn chưa chịu gả cho huynh ấy? Nàng ấy còn trẻ, năm nay mới hai mươi mốt, còn đại ca thì không còn nhỏ nữa. Nàng ấy lại mở y quán, gặp gỡ nhiều nam nhân, dung mạo lại xinh đẹp. Nếu cứ chần chừ thêm vài năm, lỡ nàng ấy gả cho người khác thì tấm chân tình của đại ca chẳng phải là đổ sông đổ biển hay sao?"
Nàng ta nói năng xưa nay không kiêng nể ai. Ân lão phu nhân đưa tay lên trán nàng ta nhấn một cái, trừng mắt răn dạy: "Sau này nói năng, làm việc phải suy nghĩ cho kỹ, trước mặt Khương Nguyên và đại ca con, con không được nhắc đến chuyện này. Khi nào thành hôn, rốt cuộc có thành hôn hay không, đó là chuyện của chúng nó. Ngay cả người làm mẹ như ta đây còn không hỏi đến, con lo lắng vớ vẩn làm gì? Con không gây thêm phiền, không tự cho mình là thông minh mà làm những chuyện tưởng là tốt cho đại ca con, ấy chính là đã giúp nó rồi!"
Mẫu thân của nàng ta vốn rất thương nàng ta, hiếm khi nổi giận răn dạy nghiêm khắc như vậy, lời lẽ lại nghiêm túc đến thế. Bùi Nguyên Oánh vừa xoa trán vừa khẽ "hít" một tiếng, vội vàng đáp: "Được rồi nương, con biết rồi. Con chỉ lo Khương Nguyên không gả cho đại ca thôi, chứ con có nói nàng ấy không tốt đâu. Nàng ấy đã giúp chúng ta, trong lòng con vẫn nhớ kỹ, lần sau gặp nàng ấy, con còn muốn thỉnh giáo nàng ấy vài chuyện nữa."
Thấy nữ nhi đã nghe lời, Ân lão phu nhân thở dài, quay lại chuyện chính: "Quà sinh nhật cho Ninh Ninh, con có ý nào hay không?"
Nhắc tới chuyện này, hai mắt Bùi Nguyên Oánh sáng bừng lên, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên.
Trước đây nàng ta thích nhất là đeo trang sức châu báu, trâm cài, tiệm nào làm đồ trang sức đẹp, kiểu nào là mốt thịnh hành nhất, nàng ta đều nắm rõ như lòng bàn tay. Tuy bây giờ nàng lười chưng diện, cả người trở nên mộc mạc hơn nhiều, nhưng những thứ đó đều đã ghi nhớ trong đầu.
Bùi Nguyên Oánh cong môi cười đắc ý, từ trong tay áo lấy ra một danh sách quà tặng. Trên đó ghi khóa vàng trường mệnh của Minh Nguyệt Lâu, ngọc như ý của Bình An Phường, lược vàng nhỏ của Thụy Thái Đường, vòng tay vàng của Trân Bảo Trai. Danh sách dài đến ba trang, đều là những thứ nàng ta thấy hợp với Ninh Ninh. Chỉ tiếc là nàng ta chọn đi chọn lại, vẫn chưa tìm được tiệm nào bán trâm vàng, khuyên bạc nhỏ xinh hợp với tiểu cô nương.
Xem xong danh sách, Ân lão phu nhân trầm ngâm một lát rồi bổ sung thêm vài món.
Thoáng cái đã đến ngày sinh nhật của Ninh Ninh.
Hôm đó trời thu trong xanh, khí hậu mát mẻ, là một ngày nắng đẹp. Ăn sáng xong, Ân lão phu nhân và Bùi Nguyên Oánh liền lên xe ngựa đến Hầu phủ. Nhưng đường đi không gần, lúc đến nơi cũng đã gần giờ Ngọ.
Ước tính thời gian Ân lão phu nhân và Bùi Nguyên Oánh sẽ tới, Lưu quản gia đã sớm ra ngoài cửa chờ sẵn.
Khoảng một nén hương sau, xe ngựa của phủ Tướng quân từ từ dừng lại ngoài cửa. Bùi Nguyên Oánh vén rèm, nhảy xuống trước, sau đó quay người đỡ mẫu thân xuống xe.
Đợi hai người đứng vững, Lưu quản gia bước tới, chắp tay nói: "Lão phu nhân, Tam tiểu thư, tiểu thư và Đại tướng quân đã đợi sẵn trong phủ rồi ạ, mời người theo ta."
Bùi Nguyên Oánh gật đầu cảm ơn.
Thế nhưng, khi ngẩng đầu nhìn cổng phủ, Bùi Nguyên Oánh lại có phần kinh ngạc.
Tấm biển Hầu phủ ban đầu không biết đã được thay từ lúc nào, trên cổng lớn giờ chỉ treo một tấm biển ghi hai chữ "Khương Trạch".
Khi vào trong trạch viện, Bùi Nguyên Oánh lại thấy có chút kỳ lạ.
Hầu phủ này trước đây nàng ta từng đến, lúc đó nhà họ Thẩm vẫn còn ở đây, quy mô của phủ đệ này còn lớn hơn cả phủ Tướng quân. Nhưng nay nhìn lại, chỉ là một tòa trạch viện năm gian liền nhau đi sâu vào trong. Phía đông của trạch viện lại được sửa thành một khu vườn rộng lớn. Khu vườn đó trông giống hoa viên, nhưng thực chất lại giống một vườn dược liệu hơn. Bên trong trồng rất nhiều kim ngân hoa, cúc trắng, lan hương thảo..., đủ các màu đỏ, trắng, cam, lục. Mùi hương thanh u, tao nhã của dược thảo lan tỏa khắp vườn, còn thu hút hơn cả những kỳ hoa dị thảo trong Ngưng Hương Viện của nàng ta, khiến người ta không kìm được mà dừng bước ngắm nhìn.
Đang lúc nàng ta đang thất thần ngắm nhìn, từ một góc vườn dược liệu vang lên một tràng cười trong trẻo.
Bùi Nguyên Oánh nhìn theo tiếng cười.
Ở góc vườn có một hành lang hoa leo đầy tử đằng, bên cạnh còn có một chiếc xích đu. Ninh Ninh buộc hai bím tóc dài, vểnh lên, ngồi trên xích đu cười khanh khách đầy vui vẻ.
Bên cạnh xích đu, đại ca nàng ta một thân trường bào màu xanh sẫm chắp tay sau lưng đứng đó, thỉnh thoảng lại vươn bàn tay to lớn nhẹ nhàng đẩy chiếc xích đu. Khương Nguyên thì mặc một bộ váy dài màu xanh nhạt đứng bên cạnh, không biết đang dịu dàng nói nhỏ điều gì với hắn, trên môi nở nụ cười rạng rỡ. Nghe nàng nói xong, đại ca nàng ta cũng đột nhiên khẽ cong môi cười.
Dáng vẻ mỉm cười dịu dàng đó của đại ca là điều Bùi Nguyên Oánh chưa từng thấy bao giờ.
Thế nhưng, Bùi Nguyên Oánh cứ đứng bất động nhìn đại ca và Khương Nguyên, sắc mặt bỗng trở nên thay đổi khôn lường.
Đại ca đã mấy ngày không về phủ, nàng ta cứ ngỡ hắn bận việc công, nay xem ra, đại ca đã đến Khương trạch từ sớm.
Không, có lẽ còn hơn thế, tám phần là đại ca đã ở lại Khương trạch từ mấy ngày trước rồi.
Trong khoảnh khắc ấy, trong đầu Bùi Nguyên Oánh đột nhiên lóe lên một ý nghĩ kỳ lạ —— nếu Khương Nguyên cứ không nhắc đến chuyện thành hôn, đại ca nàng ta... sẽ không định nhập tế (ở rể) vào Khương trạch đấy chứ?