Chương 80: Đời Đời Kiếp Kiếp Đều Ở Bên Nhau

Chỉ Là Tiểu Thiếp - Nguyệt Minh Châu

Chương 80: Đời Đời Kiếp Kiếp Đều Ở Bên Nhau

Chỉ Là Tiểu Thiếp - Nguyệt Minh Châu thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ban ngày, Ninh Ninh thích chơi đùa trong sân của ngoại tổ mẫu. Đến khi Khương Nguyên trở về từ y quán, cô bé lại quấn quýt bên nương thân, và khi đi ngủ, cũng thích được nương thân ôm vào lòng. Cô bé đáng yêu ấy, lúc ngủ say, không hề ngoan ngoãn mà thường duỗi đôi chân nhỏ gác lên người nương thân, ư ư hừ hừ rúc sâu vào lòng nương thân mới cảm thấy yên ổn.
Chuyện ngủ riêng, Ninh Ninh dù sao vẫn còn nhỏ, Khương Nguyên chưa nghĩ đến. Nhưng tạm thời gác lại chuyện đó, vào lúc đêm khuya thế này, sao Tướng quân lại nhảy cửa sổ vào đây tìm nàng?
Tuy đã mấy ngày không gặp, Khương Nguyên cũng rất nhớ hắn, nhưng hôn lễ đã cận kề, kiểu gặp gỡ lén lút thế này, nếu bị người khác bắt gặp thì sẽ khó xử biết chừng nào.
Khương Nguyên không nói gì, nhưng đôi tay thon thả đã lặng lẽ nắm chặt lấy ống tay áo tẩm y, hai má không hiểu sao lại ửng đỏ.
Bùi Nguyên Tuân chuyển tầm mắt, ánh mắt lướt nhanh qua người nàng rồi bỗng nhiên dừng lại.
Là hắn đã đường đột.
Bây giờ là đêm khuya, lúc đi ngủ, nàng đã thay tẩm y màu hồng đào. Chất vải tẩm y mỏng manh, làn da trắng như tuyết thấp thoáng hiện ra. Mái tóc đen như thác nước được búi lên tùy ý, hơi lệch và rủ xuống bờ vai mỏng manh, trông vừa dịu dàng, mềm mại, lại kiều diễm đáng yêu.
Giống như trước đây khi còn ở phủ Tướng quân, trước lúc hai người cùng lên giường triền miên, nàng thường có dáng vẻ này.
Bùi Nguyên Tuân cúi đầu nhìn nàng, cổ họng bỗng thấy khô khan.
Hắn định thần lại, bất giác quay đầu sang một bên, ánh mắt rơi vào một điểm vô định nào đó cách ngọn nến ba tấc.
Một lát sau, hắn cất lời, giọng nói có chút khàn khàn: "Ta đến đây hôm nay là để đưa cho nàng một thứ."
Thì ra không phải là hẹn hò vụng trộm.
Cảm giác nóng bừng ngượng ngùng trên mặt Khương Nguyên đã giảm đi đôi chút.
Nhưng thứ mà Tướng quân nửa đêm canh ba mang đến chắc chắn là vô cùng quan trọng. Nàng đi mấy bước đến bên cạnh hắn, hạ giọng hỏi nhỏ: "Tướng quân muốn đưa cho ta thứ gì?"
Khoảng cách đột nhiên được kéo gần, một mùi hương trong lành, thanh nhã lặng lẽ len lỏi vào lồng ngực, tựa như sen xanh sau mưa, lại phảng phất chút ngọt ngào của hoa quế. Bùi Nguyên Tuân lặng lẽ nghiêng đầu nhìn, ánh mắt lướt qua mái tóc còn hơi ẩm của Khương Nguyên, đoán rằng đó là mùi hương của loại dầu thơm mà nàng vẫn thường dùng khi tắm gội.
Chẳng biết tại sao, khi hắn quay đầu nhìn chằm chằm ngọn nến trong phòng không chớp mắt, yết hầu lại không kìm được mà nuốt khan liên tục.
Một lát sau, Bùi Nguyên Tuân đưa bàn tay to lớn ra cởi chiếc áo choàng ngoài màu đen đang mặc, giũ thẳng rồi khoác lên vai Khương Nguyên, nói: "Đừng để bị lạnh."
Tiết trời ban đêm quả thật khá se lạnh. Khi Khương Nguyên bước xuống giường vẫn chưa cảm thấy, nhưng khi chiếc áo choàng ngoài mang theo hơi ấm của Tướng quân bao bọc lấy người nàng, một luồng hơi ấm ngay lập tức lan tỏa, cơ thể nàng cũng nhanh chóng ấm lên.
Nhưng áo choàng của Bùi Nguyên Tuân quá rộng, bao trọn cả người nàng, từ đầu đến chân vẫn còn thừa vải. Khương Nguyên cẩn thận nhấc nhẹ một góc vạt áo, xoay người cẩn thận vén lại màn giường trên giường ngủ.
Màn giường được thả xuống, không gian liền được tách biệt, như vậy hai người nói chuyện sẽ không làm phiền Ninh Ninh ngủ.
Nàng bước đến ngồi xuống chiếc sập mỹ nhân bên cạnh, vỗ nhẹ vào thành sập, ra hiệu cho Tướng quân cũng ngồi xuống bên cạnh nàng.
Bùi Nguyên Tuân khẽ gật đầu.
Khi đi đến bên cạnh nàng ngồi xuống, trong bàn tay to lớn của hắn đã xuất hiện một phong hôn thư màu đỏ.
Trên hôn thư ghi chi tiết những thông tin như sinh thần bát tự, chức quan danh húy của hắn. Thông tin của Khương Nguyên cũng được ghi song song bên cạnh. Ngoài những thứ này, trên đó còn có ngày đại cát thành hôn của hai người. Nhưng điểm đặc biệt của hôn thư này là trên đó còn có một tư ấn của hắn và một tỷ ấn rất dễ thấy.
Loại hôn thư thế này, tuy Khương Nguyên chưa từng thấy bao giờ, nhưng cũng từng nghe người khác nhắc tới.
Hôn thư do hai nhà nam nữ trao đổi, thực chất là một loại bằng chứng giao kèo. Nếu sau này một bên hối hôn hoặc muốn hòa ly, có thể dựa vào hôn thư để phân xử những tranh chấp giữa đôi bên.
Nhưng nàng chỉ từng nghe nói trên hôn thư có tên của nam nữ hai bên. Việc có tư ấn của Tướng quân thì cũng đành rồi, chứ chưa từng biết rằng trên hôn thư còn có thể đóng cả tỷ ấn của Hoàng đế.
Ngay lúc nàng đang cúi đầu chăm chú nhìn tỷ ấn trên hôn thư, trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói trầm thấp, đầy từ tính của Bùi Nguyên Tuân: "Hôn thư của hai chúng ta không giống của người khác, là lưỡng tình tương duyệt, được Đế vương bảo chứng, dù thế nào cũng không thể tách rời, không thể chia cắt."
Tờ hôn thư này, nếu để người khác mang đến thì hắn không an tâm, cho nên hắn mới đêm khuya đến đây, chỉ để có thể tự tay trao hôn thư vào tay Khương Nguyên.
Dừng một lát, hắn lại nói thêm một câu: "Sau này chỉ có sinh đồng khâm, tử đồng huyệt, bạch đầu tương thủ, bách niên giai lão*."
Đối với hắn mà nói, chỉ có hôn thư vẫn chưa đủ. Hắn có sự cố chấp của riêng mình, lại rất bá đạo, biến tờ hôn thư thành một đạo luật sắt do Đế vương bảo chứng, trói chặt hai người lại với nhau. Trong những năm tháng dài đằng đẵng về sau, hắn không cho phép họ có bất kỳ khả năng chia xa nào, dù là nhỏ nhất.
Nhưng khi lời hắn vừa dứt, Khương Nguyên lại trông có vẻ đăm chiêu, chớp chớp hàng mi dài, không biết đang nghĩ gì, mãi vẫn chưa cất lời.
Bùi Nguyên Tuân cúi đầu nhìn nàng không chớp mắt, sắc mặt tuy vẫn bình thản như thường lệ, nhưng trong lòng lại hơi siết chặt lại.
Lẽ nào Khương Nguyên chê hắn tự ý quyết định, tờ hôn thư này đã quá ràng buộc nàng rồi chăng...
Ngay lúc đôi mày kiếm của hắn khẽ nhíu lại, chỉ nghe Khương Nguyên cong môi cười nhẹ một tiếng, cất lời: "Vậy còn kiếp sau thì sao?"
Một câu nói không đầu không cuối, Bùi Nguyên Tuân sững sờ trong giây lát. Một lúc sau, một làn sóng vui sướng ngập trời cuộn trào trong đáy mắt hắn.
Tâm trạng hắn biến động mãnh liệt, nhưng sắc mặt vẫn trầm lạnh như thường lệ.
Khương Nguyên ngẩng đầu lên, trên môi mang theo ý cười dịu dàng, thúc giục hắn hứa hẹn điều gì đó: "Kiếp sau thì sao? Tướng quân nghĩ thế nào?"
Bùi Nguyên Tuân nhìn nàng không chớp mắt bằng đôi mắt đen sâu thẳm, khóe môi khẽ nhếch lên.
Đôi môi đỏ mọng kia vừa mềm mại vừa ngọt ngào, mùi vị đó hắn đã nếm qua không biết bao nhiêu lần. Nhưng ngay sau khi giọng nói dịu dàng mềm mại của Khương Nguyên vừa dứt, Bùi Nguyên Tuân đột nhiên cúi đầu ấn môi lên môi nàng, vội vàng hôn lấy.
Bàn tay to lớn của hắn giữ chặt sau gáy nàng. Nụ hôn vừa vội vàng vừa gấp gáp, sau một hồi day dưa nồng nhiệt dường như vẫn chưa thấy đủ. Cánh tay dài đầy sức mạnh vòng qua vòng eo thon thả, khẽ vòng một cái là đã bế nàng ngồi lên đùi mình.
Trong căn phòng tĩnh lặng, ánh nến khẽ lay động, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng tí tách nhỏ từ bấc nến, nhưng âm thanh đó quá nhỏ, căn bản không thể che lấp được tiếng ái ân triền miên không dứt.
Không biết đã qua bao lâu, đến khi Khương Nguyên tỉnh táo trở lại mới phát hiện mình đã nằm trên sập mỹ nhân, vạt áo tẩm y không biết đã lơi lỏng từ khi nào, còn Bùi Nguyên Tuân...
Mặt Khương Nguyên chợt đỏ bừng, tim như có con thỏ nhỏ đang nhảy loạn, "thình thịch thình thịch" đập liên hồi đầy e thẹn. Nàng đưa tay ra, theo phản xạ đẩy đẩy lồng ngực rắn chắc của hắn.
Nhưng sức nàng quá yếu, Bùi Nguyên Tuân như một bức tường đồng vách sắt, mặc cho nàng đẩy thế nào, thân hình cao lớn ấy vẫn vững như núi Thái Sơn, không hề lay động. Hắn cúi đầu, lưu luyến không rời khỏi cảnh xuân vô tình bị lộ ra.
Mãi cho đến khi Khương Nguyên liếc nhìn màn đêm thăm thẳm bên ngoài mới hoàn toàn tỉnh táo trở lại. Nàng luống cuống che lại vạt áo của mình, chặn đôi môi đang tùy ý trêu chọc của Bùi Nguyên Tuân, nhỏ giọng nhắc nhở: "Đừng hôn nữa, muộn quá rồi, chàng nên về đi..."
Bùi Nguyên Tuân hoàn hồn, nhìn làn da non mềm vừa được che đi bởi lớp vải mỏng, ánh mắt không khỏi tối sầm đi mấy phần. Nhưng Khương Nguyên nhắc nhở rất đúng lúc, vốn dĩ hắn đến đây để đưa hôn thư cho nàng, ai ngờ vừa rồi lại không kìm được lòng, giờ này quả thật đã quá khuya, hắn nên rời đi rồi.
Chỉ là, lần sau gặp lại đã là ngày thành hôn.
Tuy chỉ vỏn vẹn mười ngày ngắn ngủi, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy dài đằng đẵng như màn đêm trước bình minh.
Hắn điều hòa lại nhịp thở đang rối loạn, đứng dậy từ trên sập, mặc lại áo choàng chỉ trong vài ba động tác rồi nói: "Ta đi đây."
Khương Nguyên sửa lại mái tóc mai đang rối bời, khẽ nhắc nhở hắn: "Tướng quân về cẩn thận."
Để không bị người khác bắt gặp, hắn đã trèo tường, lách qua cửa sổ để vào phòng ngủ của nàng. Lúc này rời đi cũng phải lén lút như kẻ trộm, tuyệt đối không thể để người khác phát hiện dấu vết.
Bùi Nguyên Tuân gật đầu, vẻ mặt trầm lạnh đã trở lại như thường lệ: "Nàng nghỉ sớm đi."
Nói rồi, trước khi rời đi, hắn lại lặng lẽ dừng bước, ánh mắt nặng trĩu rơi xuống người Khương Nguyên.
Hai má nàng đỏ hây hây, tựa như được thoa một lớp phấn hồng e lệ. Chỉ là, vừa rồi chính nàng là người giục hắn rời đi, nhưng khi biết chắc hắn sắp thật sự rời đi, nàng lại bất giác cắn môi, đôi mắt long lanh, ngấn nước nhìn hắn chằm chằm, trong mắt tràn đầy vẻ không nỡ rời.
Bùi Nguyên Tuân đưa bàn tay to lớn ra xoa xoa mái tóc đen mềm mượt của nàng, đảm bảo với nàng: "Ngày thành hôn, ta sẽ đến từ sớm."
Khương Nguyên khẽ "ừm" một tiếng.
Bùi Nguyên Tuân lại nói: "Mười ngày nhanh thôi."
Hắn nói như vậy, Khương Nguyên liền cảm thấy mười ngày khó khăn kia dường như cũng chẳng còn đáng ngại nữa, nàng mỉm cười, khẽ nói: "Được."
Cửa sổ nhanh chóng khép lại trước mắt nàng, "cạch" một tiếng, là tiếng then cài hạ xuống.
Chỉ là, cửa sổ đã đóng, nhưng tiếng bước chân trầm ổn của Tướng quân lại không vang lên từ bên ngoài.
Khương Nguyên đứng trước cửa sổ, đang định mở ra xem có chuyện gì thì trong màn đêm tĩnh mịch, cách một khung cửa, giọng nói trầm thấp, đầy từ tính của hắn lặng lẽ truyền đến: "Kiếp sau vẫn ở bên nhau, nếu nàng thích, thì đời đời kiếp kiếp đều ở bên nhau."