Mùa hè năm tôi vừa bước sang tuổi mười tám, cái tuổi chênh vênh giữa ngưỡng cửa đại học và những rung động đầu đời, đã trở thành một ký ức không thể phai mờ. Thoát khỏi guồng quay đèn sách căng thẳng, tôi háo hức trở về con hẻm nhỏ thân quen, nơi mỗi chiều lại vang vọng tiếng cười trong trẻo của đám bạn. Chúng tôi cùng nhau "cày" game thâu đêm, rồi lại kéo nhau ra hồ sen gần nhà, đắm mình trong làn nước mát, vô tư lự như thể thế giới này chưa từng tồn tại những nỗi lo toan. Ngay sát vách nhà tôi, chỉ cách hai căn, là tổ ấm mới của cô Thủy. Một người hàng xóm vừa chuyển đến, nhưng nhanh chóng trở thành một phần thân thiết trong gia đình tôi. Hình ảnh cô bế cậu con trai nhỏ sang nhà mỗi chiều đã trở nên quen thuộc. Cô Thủy – hiện thân sống động của câu nói "gái một con trông mòn con mắt" – với vóc dáng thanh thoát, đường nét hài hòa, khuôn mặt hiền hậu và ánh mắt đượm buồn nhưng đầy cuốn hút. Đặc biệt, hương thơm dịu nhẹ, vấn vương từ cô đủ sức khiến bất kỳ ai ở gần cũng phải xao xuyến. Mỗi lời nói, mỗi ánh nhìn trao đổi với cô đều gợi lên một sự thân mật kỳ lạ, vượt xa tình làng nghĩa xóm thông thường. Tuổi mười tám chênh vênh, cái tuổi mà tâm hồn còn ngây thơ nhưng đã bắt đầu hé mở những cánh cửa cảm xúc mới lạ, tôi cảm nhận rõ những rung động đầu đời mơ hồ, một sự xao xuyến khó gọi tên, xen lẫn tò mò và cả... ngưỡng mộ. Đó là một cảm giác vừa thân thuộc đến lạ lùng, vừa xa vời vợi như một giấc mộng. Để rồi, mỗi khi ký ức ùa về, tôi lại thấy mình như chìm đắm trong những tháng ngày tuổi trẻ đầy bồng bột ấy – những tháng ngày đã khắc sâu vào tâm hồn tôi một bóng hình, một cảm xúc mà thời gian chẳng thể xóa nhòa.