106. Chương 106: Bị sỉ nhục hay là vĩ đại? Pháp môn ngự yêu tuyệt phẩm

Chí Tôn

Chương 106: Bị sỉ nhục hay là vĩ đại? Pháp môn ngự yêu tuyệt phẩm

Chí Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 106 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sở Vân bây giờ trông rất ngạc nhiên. Càng sống chung với Thạch Gia Minh, anh càng phát hiện ra hai người có rất nhiều điểm giống nhau. Ngoài sự khác biệt ra, phong cách làm việc của họ đều rất có mục đích, mỗi hành động đều có lý do rõ ràng.
Thực ra, tính cách của hai người hợp nhau lắm, đã trở thành bạn tốt. Dù không đến mức gắn bó như hình với bóng, nhưng hình ảnh hai người xuất hiện bên nhau ở học viện đã trở thành đề tài bàn tán của nhiều người.
- Được rồi, nói thật với huynh đi. Thực ra mục đích ta vào Thiên Ca Thư Viện học tập chính là để kiếm một đạo pháp vô cùng quý giá trong tàng kinh các. Nhưng muốn đổi lấy nó không hề dễ dàng. Ta cần rất nhiều học phân.
Kim Bích Hàm nói thẳng vào trọng điểm.
Sở Vân thấy tò mò, anh biết rõ đối phương có địa vị cao, có thể lấy được loại đan dược như Sinh Cơ Băng Ngọc Cao, thế mà còn quan tâm đến một quyển đạo pháp sao?
Rốt cuộc đó là đạo pháp gì?
- Thiên Ca Thư Viện trên toàn châu có hơn nghìn thư viện, nhưng chỉ có một nơi mang tên đó. Tên gọi ban đầu của nó chính là bởi vì pháp môn ngự yêu tuyệt phẩm Chấn Cửu Tiêu. Muốn đổi cần phải có một ngàn học phân, vì vậy Sở Vân huynh phải giúp ta!
Đôi mắt xinh đẹp của Kim Bích Hàm tràn đầy hy vọng.
Sở Vân lập tức vỗ ngực nói:
- Không thành vấn đề.
Anh đạt được tiến bộ lớn như vậy, phần nào cũng nhờ vào Kim Bích Hàm. Lấy tình cảm hiện tại của hai người, giúp cô chuyện nhỏ này là chuyện đương nhiên không chút do dự.
Chỉ là trợ giúp như thế nào? Học phân là thứ không thể giao dịch được.
- Huynh nhanh chóng thắng liên tiếp một trăm trận, sau đó trên đấu trường bại dưới tay ta. Dựa theo tính toán của ta, có thể một lần thu được năm mươi điểm học phân.
Hai mắt Kim Bích Hàm sáng lên.
Sở Vân gật đầu, hiểu rõ. Đến bây giờ anh đã thắng liên tiếp bảy mươi trận, thu được rất nhiều học phân thưởng. Còn Tạp Vụ đường vì tình huống này mà thiết lập nhiệm vụ đấu trường.
Ai có thể chặn đứng chuỗi chiến thắng của Sở Vân sẽ được thưởng rất nhiều học phân. Lúc đầu chỉ có năm học phân, sau đó theo Sở Vân không ngừng thắng lợi, càng lúc càng tăng lên, hiện tại đã đạt tới ba mươi học phân.
Nếu như thực sự thắng liên tiếp một trăm trận, học phân thưởng có thể tăng lên tới năm mươi. Hơn nữa nhiệm vụ đấu trường thắng liên tiếp vẫn có thể lĩnh được, đối với Sở Vân hầu như không tạo thành tổn hại.
- Chỉ là năm mươi học phân, khoảng cách một ngàn học phân thật sự quá xa. Hiện tại huynh đã có bao nhiêu học phân?
Sở Vân quan tâm hỏi.
Kim Bích Hàm sáng ngời hai mắt, đưa ngọc bội trong tay cho Sở Vân nhìn, thần tình có chút kiêu ngạo.
Sở Vân vô cùng hoảng sợ:
- Năm mươi bảy học phân? Ta không nhìn lầm sao?
Dù anh nhận được học phân rất nhiều, nhưng tiêu hao càng nhiều hơn. Đến hiện tại, số học phân của anh chỉ duy trì ở mức trên dưới hai mươi, không tăng cũng không giảm bao nhiêu.
Không có biện pháp, một ngày một đêm, chỉ tính riêng thức ăn, anh đã tiêu tốn ba học phân.
Mà điểm này chính là điều khiến Sở Vân kinh ngạc:
- Trừ đi học phân dành cho cơm nước, bình thường huynh cũng ăn không ít, Thạch huynh, cư nhiên có nhiều học phân như vậy, thật sự khiến ta kinh ngạc.
- Cái gì là mắt chó thấy người thấp, cuối cùng huynh cũng hiểu rồi sao?
Kim Bích Hàm kiêu ngạo, cười ha ha.
- Cáp, tiểu tử ngươi! Đáng đánh!
Sở Vân cười mắng một tiếng, một tay ôm lấy Kim Bích Hàm, dùng sức xoáy đầu cô.
- A, hỏng kiểu tóc của ta!
Thanh âm Kim Bích Hàm sợ hãi, lần đầu tiên bị một nam tử ôm vào ngực, trên mặt nhất thời đỏ bừng, ngượng ngùng không thôi.
Hai người cười cười đùa giỡn, dẫn tới ánh mắt chú ý của không ít người.
- Ha ha, nguyên lai Sở Vân ngươi không thích màu hồng phấn vũ trang, cư nhiên thích thú cái này. Lại nói tiếp, Thạch Gia Minh lớn lên xinh đẹp động lòng người, vô cùng tuấn tú, thì ra là thế a.
Lúc tới trước cửa học lý hội đường, Trữ Y Y cất tiếng cười nhạt.
Kim Bích Hàm nghe vậy, hận không thể chui xuống đất, chính mình cúi đầu, sắc mặt thoáng chút đỏ.
- Ngươi muốn chứng minh cái gì? Chứng minh nguyên nhân chính mình bị cự tuyệt sao? Cho rằng có thể mê hoặc nam nhân trong thiên hạ, loại cao ngạo tự cho là đúng này thật sự khiến ta chán ghét và phản cảm. Khó trách đám sứ giả hộ hoa của ngươi đều không ra gì. Người bị mê hoặc bởi bề ngoài, sao có thể nắm bắt được thời cơ chiến đấu?
Giọng nói của Sở Vân không lớn, nhưng ngữ khí bình thản, song lại mang sức phản kích vô cùng mạnh mẽ.
Trữ Y Y bị nói tới nghẹn cổ họng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, xấu hổ lớn tiếng nói:
- Sở Vân, ngươi không nên càn rỡ! Khinh thường đệ tử gia tộc quyền thế chúng ta sao? Ngươi không đụng tới đám người Hoa Anh mà thôi, dám dõng dạc ở chỗ này?
- Để sự thực chứng minh tất cả đi, đừng tưởng rằng có người làm lá chắn thay cho ngươi thì ta không thể làm gì được ngươi. Cuộc chiến giữa ngươi và ta sớm muộn cũng sẽ đến, hành vi bất nghĩa của Trữ gia đảo các ngươi đối với Thư gia đảo chúng ta, nhất định phải nhận nghiêm phạt!
Giọng nói của Sở Vân dần dần trở nên lạnh lùng, thoáng toát ra tâm tình phẫn nộ ẩn sâu trong lòng.
- Không sai, tự ý xé bỏ hiệp định thương nghiệp, rút bỏ cửa hàng, đình chỉ mậu dịch, chính là muốn cho Thư gia đảo các ngươi chứng kiến lực lượng của Trữ gia đảo chúng ta, không có Trữ gia đảo chúng ta giúp đỡ, loại thâm sơn cùng cốc như Thư gia đảo các ngươi, ngay cả quân đội của chính mình cũng không nuôi nổi! Ha ha ha, không có quân đội, hải tặc sẽ trở nên náo động. Hiện tại ta cho ngươi một cơ hội, nói lời xin lỗi đối với ta. Nói không chừng ta sẽ tha thứ cho ngươi, để thương đoàn Trữ gia trở lại Thư gia đảo.
Trữ Y Y liên tục cười nhạt, tràn ngập ngạo khí không ai bì nổi, dùng nhãn thần quan sát dế nhũi, khinh thường nhìn về phía Sở Vân.
Kim Bích Hàm không hề lên tiếng, trong lòng cũng rung động, sự ngộ của Sở Vân để nàng có một cảm giác đều là kẻ lưu lạc, trầm luân.
- Thương đoàn Trữ gia, loại minh hữu lúc nào cũng có thể xé bỏ hiệp nghị, đi cũng tốt. Thư gia đảo sẽ có thị thương thương nghiệp của chính mình. Cảm tạ ngươi nhường đường cho ta.
Hai mắt Sở Vân lấp lánh ánh sáng tự tin.
Trữ Y Y cười xùy một tiếng:
- Còn cứng đầu! Thành thật mà nói, ta đã chờ Thư gia đảo các ngươi thua tới phá sản, tổ kiến quân đội cũng không được, hải tặc liên tục tiến hành đánh cướp trong hải lãnh của các ngươi, ha ha ha!