Chí Tôn
Chương 219: Vũ khí huyền thoại của chúng ta (Hạ)
Chí Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 219 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Thật không ngờ có thể chiến đấu suốt đêm! Trong liên quân, rõ ràng cũng có người tài giỏi? Tại sao họ lại có thể lấy lợi ích làm trọng, không muốn hy sinh, nhưng vẫn có thể đoàn kết tấn công mạnh mẽ như vậy?
Chiến trường luôn nằm ngoài tầm hiểu biết của con người.
Sở Vân cũng chẳng phải thần tiên, làm sao có thể lường trước mọi biến hóa. Trong thoáng chốc, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh của Hoa Anh.
Chẳng phải là người ấy sao?
Ngày sau được xưng là
"Bách xảo tâm cơ"
, lợi dụng lòng người, Hoa Anh được xếp vào bảng Dị Sĩ?!
Khẽ lắc đầu, những suy đoán này không liên quan gì đến việc hệ trọng trước mắt. Ngược lại, hiện tại Sở Vân không vội vàng rút lui.
Mật đạo nhỏ hẹp, bây giờ quân địch tấn công tới, hắn rất khó dẫn đại quân rút khỏi nơi này. Lúc này muốn chạy, e là khiến quân tâm tan rã, sĩ khí giảm sút, dễ dàng bị quân địch tiêu diệt.
- Giết! Giết! Giết!
Ngoài tường thành, tiếng hô hoán của quân địch vang lên ngập trời. Lúc này không dùng nghi thức tấn công mà hô khẩu hiệu để tăng khí thế cho tiền tuyến. Tiếng gầm khẽ rung động tường thành, từng mảnh thạch rơi xuống phía dưới.
Nếu đổi lại là quân sĩ thế lực khác bị địch nhân đông gấp bội bao vây, e là đã đứng ngồi không yên, mặt xám như tro.
Thế nhưng Sở Vân quét mắt nhìn quân sĩ Thư gia trước mặt, thấy sắc mặt họ đều rất bình tĩnh, trong mắt lửa bừng bừng.
Trên người họ có người thương nhẹ, có người thương nặng, có gãy chân mất tay, có người băng vải quấn khắp người. Tất cả đều dùng ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Sở Vân.
Cùng chờ hiệu lệnh của hắn!
Trong lòng Sở Vân nặng trĩu.
Hắn biết, những người này đêm nay đều muốn chết trên sa trường! Rất ít người có cơ hội sống sót, còn như đầu hàng?
Từ trước đến nay, quân sĩ Thư gia chủ đảo trên chiến trường chưa bao giờ có xuất hiện hàng binh quỳ rạp xuống đất!
- Thiếu chủ! Mau vào mật đạo rời khỏi đây, ta đến thay người ngăn cản chúng!
Vũ Đại Đầu đến gần, giọng nói gấp gáp nói với Sở Vân.
Sở Vân trầm mặc không nói gì, bước từng bước tiến vào giữa đám quân lính.
Mùi máu tươi nồng đậm bao phủ khắp xoang mũi hắn, phóng mắt nhìn lại, các dũng sĩ ngồi trên mặt đất lộ vẻ trải qua trận ác chiến, khó nén biểu tình bi thương.
Thế nhưng ánh mắt lấp lánh đều chăm chú nhìn Sở Vân.
Sở Vân chậm rãi nói:
- Nếu như tiếp tục chiến đấu, rất có khả năng sẽ phải chết. Nếu như chạy trốn, tỷ lệ sống sót sẽ rất cao.
Ngoài tường thành, là tiếng hò hét huy động quy mô lớn. Thế nhưng bên trong thành, cũng rất yên tĩnh. Dường như nghìn người đều im lặng, thanh âm bên ngoài đều bị lửa thiêu đốt.
Ngoài kia chống đỡ không nổi đã trở thành gánh nặng, bức tường thành rách nát phía ngoài đã bị Sở Vân vứt bỏ, hình như lúc này trời đất tách thành hai thế giới.
Giọng nói của Sở Vân vẫn chậm rãi:
- Nhưng mà, năm qua năm ngày qua ngày, nhiều năm về sau ký ức chạy trốn sẽ dằn vặt các ngươi, khiến cho ngươi cảm thấy tiều tụy, khiến cho ngươi cảm thấy thất vọng, khiến cho ngươi cảm thấy tiếc nuối hối hận.
- Các ngươi!
Giọng điệu của hắn đột nhiên cao hơn.
- Có nguyện ý đánh bạc, dùng tiếc nuối hối hận, thống khổ ủ rũ của ngày những ngày sau này để đổi lấy một cơ hội! Đổi lấy một cơ hội!
- Đó chính là trở về nói cho địch nhân, các ngươi có thể đoạt lấy sinh mệnh của chúng ta. Nhưng các ngươi vĩnh viễn không thể đoạt được vũ dũng của chúng ta! Vũ dũng của nam nhi Thư gia!
Giờ khắc này hắn giơ cao Túy Tuyết Đao trong tay, hiện lên một đạo hỏa quang, ánh đao lóe ra làm rung động lòng người!
Ầm!
Trong mắt của tất cả tướng sĩ, nó giống như hỏa tinh chăm lửa trại, chiến ý hừng hực bốc cháy!
- Vũ dũng của chúng ta!
- Vũ dũng của chúng ta!
...
Bọn họ đều cao giọng hô lớn, tiếng gầm hùng hồn bi đát! Trong lúc này nhất thời áp bách đại quân phía ngoài thành, khiến cho bọn chúng hò hét ít đi.
- Tử Chiến!!!
Sở Vân rống to hơn nữa.
Ầm!
Ngoài tường thành hàng trăm lỗ, đại quân chen chúc mà vào khiến cho sụp đổ hoàn toàn, tiếp đến sụp đổ xuống phía dưới.
- Ha ha ha, tên tiểu tử Sở Vân, Trầm Văn Bác lấy đầu của ngươi!
Trầm Văn Bác chém giết mà đến, binh sĩ phía sau kéo dài không dứt.
- Sở Vân, Viên Tái Bác ta cũng dự định lấy thi thể của ngươi!
- Tiến vào trong thành, diệt sạch quân địch! Thiên Hồ là của ta!
Viên Tái Bác, Đoạn Thiên Nhai cũng dẫn theo quân đội, chém giết qua đây. Ba vị đại tướng rốt cuộc cấu thành tam bính đao sắc bén, chia làm ba hướng, công giết hướng vào trong thành.
Sở Vân vung đao đánh tới Đoạn Thiên Nhai. Bên kia Kim Bích Hàm xuất ngựa chiến đấu cùng Trần Văn Bác. Vũ Đại Đầu thì ngăn cản Viên Tái Bác.
- Tuyết Nha Thiên Xung!
- Đoạn Tuyệt Thiên Nhai!
Ầm, đao pháp xuất ra lưu hoa mạnh mẽ bắn ra. Đao khí tỏa ra tứ phía, đao thế hùng hồn, gạt bỏ không khí, tạo thành một lỗ hổng trên tường thành.
Khu vực chính giữa, Sở Vân và Đoạn Thiên Nhai song đao giao kích cùng một chỗ, thân đao lóe ra những đốm lửa nhỏ.
- Mau ngoan ngoãn giao Thiên Hồ của ngươi ra đây cho ta, ta sẽ cho ngươi được toàn thây.
Đoạn Thiên Nhai tàn bạo, hai mắt trợn trừng nhìn Sở Vân, trong ánh mắt đầy rẫy dục hỏa tham lam.
- Thiên Hồ? Ha ha, thì ra là thế, khó trách các ngươi tấn công suốt đêm!
Sở Vân thông suốt cười lớn, bỗng nhiên hơi nghiêng thân đao, nhẹ giọng quát lên:
- Tăng Quang Thiểm Thải! Túy Nhãn Tinh Chung!
Túy Nhãn Tinh Chung vốn là đạo pháp trung đẳng, thế nhưng được đạo pháp Tăng Quang Thiểm Thải tăng cường, nhất thời uy lực của đạo pháp tăng vọt lên thượng đẳng.
Nằm ngoài dự tính, Đoạn Thiên Nhai lập tức cảm thấy choáng váng, mắt mờ ảo ảo. Nhìn vào thứ gì cũng đều không cảm thấy rõ lắm.
Lập tức Sở Vân mạnh mẽ công, hắn liều mạng chống trả, cuối cùng rơi xuống tường thành. Bên này Vũ Đại Đầu đã không thể chống đỡ lại được Viên Tái Bác, lúc đó bại vong chỉ trong giây lát.
Sở Vân liền đề đao, tái chiến Viên Tái Bác. Sau ba mươi hiệp, đánh hắn từ trên tường thành rơi xuống phía dưới.
Nhưng mà liên quân binh nhiều tướng mạnh, thỉnh thoảng lại có tướng lĩnh xông lên tường thành. Thậm chí có một số kẻ cưỡi yêu thú tránh né hỏa lực phong tỏa, nhảy vào trong thành, tiến lên không e dè gây thiệt hại.
- Sở Vân, hãy để ta tới đánh ngươi!
Có một tiểu tướng không biết sống chết, chạy thật nhanh chém giết xông tới.
Sở Vân hừ lạnh một tiếng, giơ Túy Tuyết Đao lên. Thi triển kỳ môn tam tài đao, ba đạo Nguyệt Nha Thiên Xung liên tục đánh ra, trong nháy mắt
"ầm"
một tiếng chém giết.
Chỉ trong chốc lát, lại có ba vị tướng địch chiếm trên đầu tường thành. Vũ Đại Đầu bị ngăn lại, Sở Vân cầm Túy Tuyêt Đao lao tới, chữa cháy xung quanh. Thế nhưng quân địch như thủy triều, cuồn cuộn mãnh liệt kéo dài không thôi. Tình thế càng lúc càng nguy cấp.