265. Chương 265: Theo chân Phi Hổ, Băng Phách Thần Quang (Hạ)

Chí Tôn

Chương 265: Theo chân Phi Hổ, Băng Phách Thần Quang (Hạ)

Chí Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 265 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong nội tâm, Sở Vân nhanh chóng tự hỏi, dù vậy vẫn không thể hiện chút nào, rồi mở lời:
- Hôm nay ta đến đây, chính là thể hiện thành ý của mình. Nàng không cần nghi ngờ. Hợp tác một thời gian chính là cách chứng minh tốt nhất, phải không?
- Ha ha. Nói hay lắm. Như vậy, các ngươi ở Thư Gia mỗi tháng, thay ta tìm kiếm hai loại phẩm vật cao cấp khác nhau. Ngươi nghĩ sao?
- Hai loại khác nhau?
Sở Vân nhíu mày, trong lòng thầm than khổ, hắn hiện tại vẫn chưa biết chúng là gì, làm sao có thể tìm kiếm cho Phi Hổ? Chẳng qua bây giờ, Lão Tổ Viêm Gia đang đợi bên ngoài như hổ đói chờ thỏ. Chỉ vừa nãy lại hung hăng đánh cho Thiết Ngao một trận, hắn nhất định sẽ không bỏ qua mình. Dù Sở Vân không sợ, nhưng tình hình rõ ràng là địch mạnh ta yếu, nếu dại dột liều lĩnh, quả thật là mất trí.
- Hai loại phẩm vật cao cấp hơi nhiều. Vậy thì mỗi tháng một loại đi!
Phi Hổ thấy phản ứng của hắn, trong lòng bớt nghi ngờ đi phần nào. Nếu Sở Vân lập tức nhận lời, chắc sẽ khiến nàng lo lắng.
- Được!
Sở Vân kiên định đáp lời.
- Với tư cách là điều kiện hợp tác, xin ngươi xâm nhập vào hải vực của Viêm Gia, cắt đứt nguồn cung của chúng, quấy nhiễu hậu phương của chúng.
- Điều kiện này sao?
Phi Hổ mỉm cười.
- Uhm, còn có chuyện phiền phức khác. Lão Tổ Viêm Gia đang theo dõi ta, xin Hồng Thường Tiên Tử đưa ta trở về Thư Gia Đảo.
Cuối cùng, Sở Vân mới dùng giọng lơ đễnh, nói ra mục đích thật sự của mình.
Phi Hổ không nghi ngờ chút nào, lập tức đáp ứng:
- Lão Tổ Viêm Gia? Ha ha, ngươi đánh chìm hạm đội chiến đấu của người ta, vốn là tâm huyết kinh doanh mấy đời, không bị truy sát mới là lạ. Yên tâm, nếu đã là minh hữu, chuyện nhỏ nhặt này đương nhiên ta sẽ giúp ngươi.
Một lúc sau, Hồng Thường Tiên Tử cho giải tán những nhân viên không liên quan.
Dưới ánh mắt khó hiểu của mọi người, thuyền hoa chậm rãi rời khỏi hải cảng.
- Các ngươi nói là không thấy Sở Vân rời thuyền? Nói thế, họ vẫn còn ở trên thuyền hoa?!
Thiết Ngao nghe báo cáo của Long Đạo Chi, tâm tình vừa mới bình tĩnh trở lại liền lại trở nên hỗn loạn.
Thuyền hoa của Hồng Thường Tiên Tử chỉ mở cửa đón khách khi neo đậu. Chưa từng có ai có thể lưu lại khi thuyền đã rời bến. Đây chính là quy tắc của Hồng Thường Tiên Tử.
Nhưng hôm nay, quy tắc ấy đã bị Sở Vân phá vỡ.
- Sở Vân, không giết ngươi ta thề không làm người!
Thiết Ngao tức giận đến nỗi toàn thân run rẩy, sát khí ngập trời, dường như đã mất kiểm soát hoàn toàn.
Gió nhè nhẹ vỗ về, ánh dương ấm áp, sóng biển rì rào, không khí thoang thoảng vị mặn nồng của muối. Chiếc thuyền hoa nhẹ lướt trên mặt biển mênh mông hùng vĩ mà tĩnh lặng, xanh lam như màu cẩm thạch. Xa xa, mặt biển và bầu trời xanh dường như nối liền làm một, sóng biển hòa quyện cùng ánh mặt trời.
- Tốc độ của thuyền này thật nhanh!
Kim Bích Hàm đứng bên mạn thuyền, cảm nhận gió lớn thổi vào mặt, trong lòng chấn động.
Thuyền hoa không hề đơn giản như vẻ ngoài, tốc độ hiện tại của nó chắc chỉ vượt qua Ưng Tường Hào, Mãnh Nha Hào.
- Khó trách sao Hồng Thường Tiên Tử chưa từng để người ngoài ở lại trên thuyền.
Trong lòng Sở Vân cũng cảm thấy kinh ngạc, nhưng vẻ ngoài vẫn bình tĩnh.
- Với tốc độ này, chỉ cần đến nửa đêm, ta có thể trở về Thư Gia Đảo.
Phi Hổ tiến đến, trên người vẫn mặc bộ hồng thường. Ống tay áo phất phơ theo gió, diễm lệ như đóa hải đường.
- Như vậy là tốt nhất.
Sở Vân cười cười, vừa định nói lời cảm tạ, bỗng nhiên phía sau vang lên tiếng hét lớn:
- Đừng tưởng các ngươi chạy thoát được! Lão phu ở đây, ai cũng không thể thoát khỏi tay ta!
- Không tốt! Lão Tổ Viêm Gia đuổi tới!
Kim Bích Hàm kinh hô một tiếng, nhìn thấy Lão Tổ Viêm Gia cưỡi trên yêu thú Hôi Tẫn Mã, như đám mây đen cuốn thẳng tới.
Tốc độ của lão cực nhanh, so với thuyền hoa còn nhanh hơn nhiều.
- Lão già đáng ghét này, đúng là ma không chết.
Sở Vân nghiến răng, lấy ra Cụ Phong Cung, phóng ra một mũi Lưu Tinh Tiễn. Nhưng Lưu Tinh Tiễn dù nhiều lần lập công, cũng chỉ phá vỡ được ít bụi mây đen, chốc lát đã được bù đắp trở lại.
- Đối phương là Hôi Tẫn Mã cấp Linh Yêu! Không thể coi thường!
Kim Bích Hàm triệu hoán Kim Ngọc Tiên Điệp, dẫn đầu đàn Kim Phấn Điệp, tiến hành ngăn cản.
- Kim Ngọc Tiên Điệp?
Lão Tổ Viêm Gia cảm thấy kinh ngạc, rồi đột nhiên cười lớn:
- Tốt, rất tốt! Xem ra lần này lão phu thu hoạch không tồi. Không chỉ có được tuyệt phẩm Thiên Hồ, Ly Sơn Long Nhãn Hoa Chi, còn có thêm Kim Ngọc Tiên Điệp!
Hôi Tẫn Mã phòng thủ nhất thể, đồng tử đỏ thẫm, bốn vó đạp đất, bắn ra vô số lửa đỏ, nóng rực. Xung quanh nó là tầng khói bụi cuồn cuộn như mây đen. Bất cứ đạo pháp nào tấn công, tầng mây này đều bị triệt tiêu, nhưng ngay sau đó lại được tái tạo, quả thật khó đối phó.
- Dám ngăn cản lão phu, các ngươi chết chắc rồi!
Lão Tổ Viêm Gia vung ống tay áo, phóng ra một cây Yêu binh Tâm Diễm Bút. Chiếc bút toàn thân như được đúc từ hồng ngọc, đầu bút lửa đỏ rực bốc cháy.
Viêm Gia cầm bút, vận đạo pháp, vẽ một nét.
Dưới thuyền hoa, lập tức bốc lên bức tường lửa thiêu đốt hừng hực. Nước biển xung quanh bị thiêu đến bốc hơi, phát ra tiếng xèo xèo.
- Đây là Tâm Diễm Bút cấp Linh Yêu!
Sở Vân kinh ngạc.
- Loại hỏa diễm trình độ này cũng muốn cản đường ta sao?
Hồng Thường Tiên Tử cười khẩy, khống chế thuyền hoa, không thèm quan tâm, mạnh mẽ đâm thẳng qua bức tường lửa, tiếp tục lướt đi.
- Đây là yêu thuyền gì? Không thể đơn giản chỉ là thuyền hoa!
Lão Tổ Viêm Gia lại kinh ngạc. Trong lòng hắn vô cùng tin tưởng uy lực của Tâm Diễm Bút, không ngờ lại bị công phá dễ dàng như vậy. Sở Vân liên tục phóng Lưu Tinh Tiễn, Lão Tổ Viêm Gia vận dụng Tâm Diễm Bút, vẽ ra mặt hỏa thuẫn, ngăn cản những mũi tên bắn tới.