Chí Tôn
Chương 300: Tinh binh Hải Giao, chinh phục địch quân (thượng)
Chí Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 300 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hô!
Lập tức gió lạnh thổi ào ào, khí thế của đao kiếm cuồng loạn xô tới.
- Linh Yêu Chiến đao?!
Chàng đồng tử Vương Trạch Long lập tức co người lại, sắc mặt vốn đầy dũng khí, bỗng biến thành nỗi kinh hoàng.
Công kích chưa kịp tới, hắn đã cảm thấy mặt bị đao phong tạt vào vô cùng đau đớn, toàn thân cứng ngắt. Một luồng áp lực vô hình cực lớn, như thể một ngọn núi nhỏ đè xuống. Khiến hắn khó thở, nảy sinh ý nghĩ né tránh, thậm chí tinh thần sắp đổ.
- Tốt! Một đao thật mạnh mẽ!
Vương Trạch Long quá sợ hãi, không dám đối đầu trực diện với Sở Vân, lập tức rút lui về phía sau. Sở Vân xông lên dẫn đầu, cưỡi trên Thiên Hồ, Túy Tuyết Đao phóng đại gấp ba lần, gần bằng cánh cửa, uy vũ như gió lốc. Hắn từ mũi tàu đánh xuống đuôi tàu, uy lực mãnh liệt đến mức gỗ vụn bay tứ tán, ánh đao loang loáng. Máu và tay chân gãy bay lung tung khắp nơi, không ai ngăn cản nổi, tung hoành ngang dọc. Hắn tả xung hữu đột, thần cản giết thần phật ngăn giết phật, trong chốc lát, tàn sát bừa bãi trận địa địch, không ai có thể áp chế. Chiến lực đẳng cấp Linh Yêu, đã đưa hắn vào hàng ngũ cường giả nhất lưu của Chư Tinh Quần Đảo. Chỉ trừ phi là Thiết Ngao hoặc Viêm Gia Đảo chủ tự thân xuất chiến, mới có thể kìm chế hắn đôi chút. Chỉ dựa vào một thượng tướng có chiến lực cấp đại yêu như Vương Trạch Long, chuyện này là không tưởng.
- Không ngờ hắn lại làm được. Túy Tuyết Đao chính thức đã trở thành Linh yêu đao!
Hoa Anh nhìn Sở Vân tư thế oai hùng, tung hoành ngang dọc trong trận địa địch, trong chốc lát có chút thất thần.
Dù ngoại giới phần lớn đều nghi ngờ việc Sở Vân đến đây thông qua Linh Yêu Kiếp hay không, nhưng khi tận mắt chứng kiến, trong lòng vẫn không khỏi xúc động khó bình tĩnh.
Trên con đường tu hành Ngự yêu sư, Sở Vân đã vượt xa hắn, bỏ hắn ở phía sau.
…
- Uy lực của Tiểu Bá Vương thật đáng sợ!
Thượng tướng Vương Trạch Long ẩn mình giữa binh lính, nhìn Sở Vân cưỡi Thiên Hồ, cầm Túy Tuyết Đao, tung hoành ngang dọc, không khỏi cảm thấy khô miệng lưỡi đắng, trong lòng tràn đầy áp lực.
- Nhân vật như vậy, đối đầu trực diện căn bản không thể ngăn cản nổi. Chỉ có thể lẻn vào lòng biển, đục thủng chiến thuyền, mới có thể ngăn bước tiến của hắn!
Vương Trạch Long thầm nghĩ, rồi quay người nhìn lại. Chỉ thấy một trăm hai mươi tinh binh Hải Giao đứng phía sau, đã sẵn sàng chờ lệnh xuất phát. Điều này khiến hắn bớt đi chút áp lực.
Đây chính là vốn liếng lập nghiệp của hắn.
Hắn vốn chỉ là một ngư dân, trong một lần tai nạn trên biển, trôi dạt vào một tiểu đảo vô danh. Không ngờ lại phát hiện tiểu đảo này là căn cứ bí mật của một đoàn hải tặc nổi danh từ hơn nghìn năm trước. Hắn thu được hơn ba trăm quả trứng yêu thú Hải Giao từ kho báu của đám hải tặc. Đám tiểu yêu thú này, dù đã trưởng thành, hình thể cũng chỉ lớn bằng lòng bàn tay người trưởng thành một chút, giống như cá heo, là loài yêu thú đặc thù. Bản thân có thể tích trữ lượng yêu nguyên rất ít, chiến lực không cao, chỉ có thể làm vai trò phụ trợ.
Nhưng chúng có một ưu điểm lớn. Đó là linh khí chúng cung cấp cho Ngự yêu sư có thể thay đổi cấu tạo thân thể, khiến bọn họ thích ứng với áp suất nước biển, đồng thời trên mặt mọc ra hai cái mang cá, có thể hô hấp tự do dưới biển. Vương Trạch Long dùng đám trứng yêu thú này, chiêu binh mãi mã, hình thành chi tinh binh Hải Giao này. Có được binh lực này, hắn lăn lộn trong Chư Tinh Quần Đảo, trở thành lính đánh thuê, cuộc sống khá tốt đẹp.
- Thời gian thấm thoát, chẳng biết tự khi nào đã qua hơn ba mươi năm. Vốn là một đội hơn ba trăm tinh binh, hôm nay chỉ còn lại một trăm hai mươi người. Aizzz, già rồi! Một trận chiến này, dù thắng hay bại, sau khi kết thúc ta cũng sẽ giải giáp quy điền. Sóng sau đè sóng trước, thiên hạ đã khác xưa rồi.
Vương Trạch Long thở dài. Sở Vân thể hiện sức mạnh phi thường, khiến hắn sinh ra cảm xúc muốn giải nghệ. Nhưng hắn vẫn là một thượng tướng, chợt nhận ra tâm tính mình bất ổn. Sau khi trấn tĩnh, triệu hồi Đại yêu thú Thâm Hải Điện Giao, dẫn toàn bộ tinh binh Hải Giao tiến vào lòng biển.
Lần tập kích này rất nhanh đã có hiệu quả.
Phía Sở Vân liên tiếp chiến hạm phổ thông bị đục thủng, chìm xuống đáy biển. Hai bên đang giao chiến kịch liệt, căn bản chưa phát hiện tình hình này. Đến khi Vương Trạch Long đục thủng năm chiếc chiến hạm, đang tấn công chiếc thứ sáu, Kim Bích Hàm cùng Hoa Anh mới phát hiện bất ổn.
- Đây là tinh binh Hải Giao của Vương Trạch Long, quả nhiên khó chống đỡ... Hắn lăn lộn trong Chư Tinh Quần Đảo hơn ba mươi năm, thuộc hạ cũng phải có chút bản lĩnh. Thủy binh này thật khiến người đau đầu!
Hoa Anh nói với vẻ khổ sở.
- Điều này có khó gì? Rất đơn giản, xung quanh nhiều chiến hạm như vậy. Lệnh cho binh sĩ tiến lên mạn thuyền, chiến hạm bên mình chìm rồi thì đoạt lấy chiến hạm địch. Ta muốn xem hơn một trăm tên tinh binh này có thể đục thủng bao nhiêu chiếc!
Kim Bích Hàm hừ lạnh, lập tức hạ lệnh.
Hoa Anh trợn mắt há mồm.
- Quá ngang ngược, cảm giác này...
Hoa Anh trên người Kim Bích Hàm chợt thấy bóng dáng của Sở Vân.
- Đám hèn hạ, không dám cùng chúng ta giao phong chính diện, lại trốn dưới nước đánh lén, đục thủng chiến thuyền của chúng ta. Tốt, cứ để chúng ta đại sát tứ phương, đoạt chiến hạm của chúng!
Giết! Giết Giết!
Tiếng gầm thét rung trời. Binh lính Thư Gia quanh năm đóng trên Thư Gia Đảo, bị phẫn nộ tâm hoả dưới lòng đất ảnh hưởng, tính tình đều dũng mãnh tuyệt luân. Càng chiến càng hăng, càng khốn cảnh, càng kích phát chiến ý cùng nộ hỏa trong lòng.
- Tại sao lại như thế này?
Vương Trạch Long chứng kiến tình hình trên mặt biển, thấy sĩ khí quân sĩ Thư Gia đại chấn, đánh tan trận địa địch, cảm thấy vô cùng chấn động.