Chí Tôn
Chương 304: Bọn họ cướp sạch Đảo Trữ (Phần 1)
Chí Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 304 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy Sở Vân bị quang tráo chặn đứng, toàn bộ binh sĩ đảo Trữ lập tức bùng nổ tiếng reo hò vang dội.
- Tiểu Bá Vương dù mạnh mẽ, nhưng đảo Trữ đâu phải quả hồng chín muốn bóp là nát!
- Đây chính là Tứ Tượng Đại Trận chứ gì? Để dàn trận như vậy, ít nhất cũng tiêu hao vài trăm vạn Địa Sát Thạch Tệ! Đảo Trữ quả nhiên là giàu có vô cùng!
- Đảo chủ có tiền, dưới đảo chứa không biết bao nhiêu hàng hóa như thế, tích trữ được bao nhiêu của cải? Làm sao có thể giấu nổi vài chiêu phòng thủ đặc biệt.
Mọi người bàn tán xôn xao, thần sắc vốn căng thẳng đến tột độ dần bình tĩnh trở lại. Dưới sự bảo vệ của quang tráo, bọn họ tự nhiên cảm thấy an toàn vô cùng.
- Ta đầu hàng, đừng giết ta...
Có người lớn tiếng cầu xin. Đám binh lính Sở Vân phái đến phần lớn đều là lính quy hàng, hôm nay rơi vào tình cảnh này liền mất hết ý chí chiến đấu.
Bọn họ vốn là lính của đảo Trữ, giờ đây lập tức đầu hàng không chút chần chờ. Trong chớp mắt, vô số binh sĩ đã bỏ vũ khí xuống đầu hàng.
- Chủ tướng...
Giữa đám tinh binh Hải Giao, có người nhìn về phía Vương Trạch Long, thấp giọng gọi.
- Câm miệng! Chúng ta tiếp tục tấn công, quyết không đầu hàng!
Vương Trạch Long quát to. Hắn không cần quay đầu vẫn có thể cảm nhận ánh mắt Sở Vân đang dồn vào mình. Hắn nhớ lại cảm giác đáng sợ mà Sở Vân mang lại. Đối với hắn, Sở Vân chính là mãnh hổ, còn đảo Trữ chỉ là một con gà con mà thôi.
- Vương Trạch Long này, quả nhiên thông minh đấy.
Khóe miệng Sở Vân nhếch lên, cảm thấy khá hài lòng.
Trong trí nhớ, Vương Trạch Long xuất thân từ lính đánh thuê, cuối cùng theo về dưới trướng Trữ Thiên Vương. Hắn tác chiến trên đất liền không quá dũng mãnh, nhưng trên biển lại vô cùng thiện nghệ. Coi như là một thượng tướng có năng lực, hầu hết trận chiến lớn đều có mặt hắn.
Dù mỗi lần không quá nổi bật, nhưng cũng không phạm sai lầm lớn. Là một viên tướng khá chính quy.
- Toàn quân tiến công từ xa! Sử dụng toàn bộ hỏa lực!
Sở Vân đột nhiên hạ lệnh. Thư Gia quân sử dụng tiểu yêu thú Hỏa Sơn Quy làm hỏa lực tầm xa. Mỗi chiến hạm phổ thông ít nhất hai mươi đầu, bảo thuyền thì tám mươi đầu. Chủ yếu là lĩnh ngộ đạn hỏa, bắn ra nham tương.
Sở Vân vừa hô lớn, lập tức hỏa cầu bay khắp bầu trời, nham tương nóng chảy bắn thẳng lên trời, tạo thành một vòng cung rơi xuống. Đồng thời liên quân Hoa gia cũng bộc phát hỏa lực vô cùng hung mãnh. Mưa tên đen như mây che phủ bầu trời. Quang tráo rung động dữ dội, yêu binh phương bia ở trung ương rung lên, trong tế đàn bốn phía lập tức bùng phát tiếng rống. Chúng là nguồn gốc của hộ tráo, trụ cột của phương bia. Mà tầng hộ tráo này chính là do bốn đại yêu thú dung hợp lại.
Đám người trên đảo vốn đang im lặng, thấy hộ tráo vẫn vững chắc như cũ, lập tức nổi lên tiếng reo hò vang trời.
- Chủ tướng!
Giữa đám tinh binh Hải Giao, không ngừng có người nhắc nhở Vương Trạch Long.
Mắt thấy quân phòng thủ đảo Trữ dần dần bao vây bọn họ lại. Trong khi đó, phía bên kia lại không ngừng có lính đầu hàng, dù là bách chiến tinh binh, giờ đây sĩ khí cũng xuống thấp tận cùng. Tâm Vương Trạch Long chợt giao động. Bỗng nhiên trong đầu lại hiện lên hình ảnh Sở Vân ngồi trên cao, đôi mắt lạnh lùng quan sát mình, nội tâm liền trở nên kiên định:
- Không hàng! Tử chiến!
- A! Tử chiến!
Tinh binh Hải Giao lập tức gào to, tập trung thành trận thế như dòng nước lũ chảy giữa đá ngầm, ngăn cản thủy triều từ bốn phương tám hướng đang ập đến.
- Hắc, xem ra có thể trụ vững rồi!
Ánh mắt đảo chủ Trữ gia bừng tỉnh, tinh thần phấn chấn. Chứng kiến hộ tráo dưới công kích của đại quân mà vẫn không hề suy suyển, không khỏi cảm thấy phấn chấn hẳn lên. Hắn biết tảng đá lớn trong lòng rốt cục cũng có thể trút xuống, toàn thân liền nhẹ nhõm, dùng ngữ điệu không giấu nổi sự vui mừng nói:
- Đại trận này quả nhiên lợi hại, lợi hại quá! Hai vị quả thực lập đại công. Nếu không trọng thưởng thật sự có lỗi với tài hoa của hai vị rồi!
- Ha ha!
Anh Hùng Đảm cười to đầy thoải mái:
- Đại trận này, ngay cả Tiểu Bá Vương cũng phải ngạc nhiên!
Thiên Mã Tung Hoành tức thì đáp lời với ngữ khí đầy kiêu ngạo:
- Chúng ta dàn trận này, xưng là Tứ Huyết Tượng Trận, không chỉ rút ra yêu nguyên của yêu thú, mà còn có cả tu vi của chúng nữa. Bởi vậy lực phòng ngự viễn siêu hơn bình thường nhiều. Đánh một trận như thế, chỉ sợ tu vi của bốn đầu yêu thú này sẽ giảm xuống rất nhiều, không thể tái sử dụng được nữa. Còn phải nhờ đảo chủ chọn thêm vài yêu thú mới, thay thế bốn đầu này.
- Được, ta sẽ nhớ kỹ!
Đảo chủ Trữ liên tục gật đầu. Mua bốn đầu đại yêu thú, chi phí bỏ ra sẽ rất lớn.
Nhưng so với tác dụng phòng hộ cường đại của đại trận này, quả thật không có gì đáng kể. Hắn ngẩng đầu, dùng ánh mắt nóng bỏng đánh giá màn quang tráo một hồi, càng nhìn càng vừa ý. Trong mắt đảo chủ Trữ lập tức hiện lên thần sắc lạnh lùng:
- Hừ! Tên Vương Trạch Long này đầu hàng Sở Vân dứt khoát như thế. Lúc này lại liều mạng kháng cự như vậy, quả thật coi thường chúng ta quá!
- Chỉ là một tên thượng tướng so với chúng ta nhiều hơn vài phần kinh nghiệm lãnh binh mà thôi. Để ta tới giải quyết hắn!
Thiên Mã Tung Hoành cười lạnh một tiếng, triệu hồi đại yêu thú Hổ Bì Thiên Mã, lại lấy ra thêm một đôi Đại Yêu binh Tung Kiếm Hoành Đao, mang theo sát khí lạnh thấu xương, lao xuống chiến trường, kịch chiến cùng Vương Trạch Long.
- Ha ha, Vương Trạch Long, ngươi đầu hàng bây giờ còn kịp, Thiên Mã Tung Hoành vừa chiến đấu vừa cười lạnh.
Vương Trạch Long không để ý tới, chỉ tiếp tục tấn công mãnh liệt.
- Đại trận này, ngươi còn mơ tưởng nữa hay sao? Cho dù có Linh Yêu, cũng đừng mơ có thể phá tan.