Chí Tôn
Chương 49: Tiềm lực gia tăng, thu hoạch Hỏa Nhãn ngoài mong đợi
Chí Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Với trình độ hiện tại, bước chân vào những nơi như thế này chỉ là tự tìm đường chết. Ngay cả Tinh Hải Long Cung vốn là bí tàng không có lực lượng bảo vệ, nhưng bên cạnh đó còn có Vệ gia đảo. Nếu tiến quân thu hoạch, chỉ sợ sẽ khiến người trên đảo chú ý. Cuối cùng nếu để tin tức bại lộ, dẫn đến sự xuất hiện của các cao thủ tranh đoạt, vậy thì quả thật là tự tay trao của cho người khác. Kiếp trước, Sở Vân là thám tử bậc nhất, tài sản lớn nhất chính là những bí cảnh thần tàng trong trí nhớ. Nhưng với trình độ hiện tại, hắn thật sự không thể hành động liều lĩnh.
- Ăn phải từng miếng, uống phải từng ngụm, không thể vội vàng được. Tiểu Thiên Hồ, ngươi nói có đúng không?
Sở Vân thở dài, nhìn về phía Thiên Hồ.
Thiên Hồ nghiêng tai, ngước đầu nhỏ lên, đôi mắt đen ngây thơ nhìn về phía chủ nhân. Với linh quang hiện tại, nó chưa đủ trí tuệ để hiểu rõ những lời nói phức tạp như thế. Dù vậy, những gì chủ nhân nói luôn đúng. Con đường chủ nhân chọn luôn là con đường sáng suốt. Thật lòng muốn ôm chặt lấy chủ nhân! Đôi mắt Tiểu Thiên Hồ lấp lánh, dù không hiểu ý nghĩa trong lời nói của Sở Vân, nhưng nó cũng gật đầu. Sở Vân không khỏi mỉm cười, vuốt đầu Thiên Hồ, mắng một tiếng.
- Đồ nịnh hót!
Đôi mắt tiểu Thiên Hồ sáng ngời, nó không hiểu "nịnh hót" nghĩa là gì, nhưng có thể cảm nhận được Sở Vân đang vui vẻ. Chiếc đuôi trắng như tuyết rung rung nhẹ, vô cùng vui vẻ. Sở Vân liếc nhìn chiếc đuôi khổng lồ của nó, lông trắng như tuyết, mềm mại như bông. Phía cuối có một vằn đỏ nhạt, càng khiến Thiên Hồ thêm đáng yêu.
Đây là chiếc đuôi đại diện cho hành hỏa. Ngay từ khi phá vỏ trứng, Thiên Hồ đã hấp thu chín hành nguyên khí, trúc cơ thành công. Nhưng để khai phá những tiềm lực này, nó còn cần phải mọc ra những chiếc đuôi khác. Hiện tại, Thiên Hồ chỉ có thể sử dụng đạo pháp hành hỏa. Lực tấn công của đạo pháp hành hỏa vốn đã rất mạnh, đôi khi còn kèm theo hiệu quả thiêu đốt. Đối với những yêu thú trong rừng rậm, đa số đều thuộc tính hành mộc, có hiệu quả khắc chế rất lớn. Hơn nữa bản thân Thiên Hồ đã là tuyệt phẩm, cộng thêm kinh nghiệm lão luyện gần như yêu nghiệt của Sở Vân. Tổ hợp như vậy sâu trong rừng rậm có lẽ sẽ gặp chút nguy hiểm. Nhưng ở ngoại vi, thế này đã đủ để tung hoành ngang dọc rồi.
Cứ thế bất tri bất giác, mặt trời lặn, mặt trăng lên, màn đêm phủ xuống. Sau một hồi phiêu bạt khắp ngoại vi rừng rậm, lúc này một người một hồ mới dừng tay nghỉ ngơi, hồi phục. Yêu thú hoang dã chết trong tay họ đã đạt đến con số mười. Chỉ trong khoảng thời gian từ buổi trưa đến khi trời tối, tu vi Thiên Hồ đã tăng từ mười năm lên mười tám năm! So với việc Thư phu nhân bỏ ra một vạn địa sát thạch tệ mua Thăng Nguyên Đan, đề thăng tu vi của Hải Bạo Ngạc cùng Lục Nha Xà, tốc độ tiến bộ còn nhanh hơn nhiều.
Thậm chí việc này còn đẩy nhanh quá trình trưởng thành của Thiên Hồ lên một chút. Ẩn chứa bên trong yêu tinh, ngoài tinh khí còn có kinh nghiệm cả đời của yêu thú cùng với đạo pháp. Nhưng loại yêu tinh này, trừ phi bản thân tự tay giết chết, nếu không thì không thể chuyển giao lại cho kẻ sử dụng. Hơn nữa trong vòng nửa canh giờ, nếu không được hấp thu sẽ tự động tiêu tán, hoàn toàn biến mất.
Đương nhiên, Thăng Nguyên Đan cũng có giá trị tồn tại của nó.
Ví dụ như một đầu Tiểu Yêu có tu vi đạt đến 99 năm, thêm một năm tu vi nữa chính là Đại Yêu. Nó cần phải vượt qua Đại Yêu kiếp mới có thể tiến thêm một bước. Loại tình huống này, nếu sử dụng phương pháp chém giết yêu thú thu lấy yêu tinh thì vô cùng không ổn. Vạn nhất thắng thảm, mang thân thể trọng thương độ kiếp, xác suất thành công sẽ vô cùng thấp. Lúc này, không bằng sử dụng Thăng Nguyên Đan tăng một năm tu vi lên, dùng trạng thái toàn thịnh độ kiếp, xác suất thành công sẽ rất lớn. Thư phu nhân sợ việc thụ thương trong lúc chiến đấu sẽ làm ảnh hưởng đến chiến lực của Hải Bạo Ngạc cùng Lục Nha Xà trong lần khảo hạch thứ hai. Vì vậy không tiếc bỏ ra một cái giá lớn, lấy hai vạn địa sát thạch tệ đổi thành hai mươi viên Thăng Nguyên Đan. Thủ bút rất lớn, cũng cực kỳ lãng phí. Bởi vì người chiến thắng cuối cùng lại là Sở Vân.....
Thư phu nhân vô cùng phiền muộn. Nàng bỏ ra một số tài phú cực lớn đổ vào tu vi của hai đầu yêu thú, kết quả cả hai đều thảm bại trong lễ thành niên. Không chỉ bị thua, hơn nữa còn khiến cho nàng hoàn toàn mất đi danh dự cùng uy tín. Thư Nhị bị đánh thành đầu heo, không nằm liệt hơn nửa tháng thì đừng mơ có thể bước chân xuống giường.
Thất bại hai từ này đã không đủ để hình dung bi kịch của nàng.
Thảm bại, bại đến không thể bại hơn nữa!
Ngồi trong phòng tối, sắc mặt Thư phu nhân tái nhợt, đôi mắt nhìn chằm chăm vào chiếc gương trang điểm kê ở bên cạnh giường ngủ. Trong gương nàng mơ hồ thấy được khuôn mặt của mình. Khuôn mặt đã bỏ xuống trang điểm, khô héo xám xịt, tràn đầy nếp nhăn, đôi mắt thâm quầng tràn đầy tuyệt vọng, tinh thần vô cùng sa sút. Tuế nguyệt vô tình, sự thực tàn khốc như là một thanh đao bén nhọn nhất, lạnh lùng để lại những vết hằn sâu trên khuôn mặt nàng.
Mấy chục năm! Chịu đựng dày vò, suốt mấy chục năm, vất vả lắm mới có được một tia hy vọng, kết quả!
Thư phu nhân ôm ngực, cảm thấy giống như là bị ai bóp chặt cổ, không thể hít thở nổi, tràn ngập tuyệt vọng.
Thoáng chốc, trong tấm gương xuất hiện thân ảnh một vị thiếu niên. Hắn một thân xiêm y mộc mạc, sâu trong đôi mắt u tối tràn đầy hàn ý cùng hận ý khắc cốt minh tâm.
Sở Vân?
- Câm mồm! Ta công nhận ngươi là nghĩa mẫu khi nào? Ngươi không xứng làm trưởng bối của ta!
- Sớm muộn cũng sẽ có một ngày ta quang minh chính đại bước vào nơi này.
Đọc Truyện Kiếm Hiệp
- Cướp đoạt quyền kế thừa Thư gia đảo từ trên tay ngươi một cách tàn nhẫn nhất!
Khuôn mặt thiếu niên trong gương đầy u ám, sắc mặt nhăn nhó, mở miệng nói chuyện cùng Thư phu nhân.
- Ah! Được lắm tên tâm lang phế cẩu tiểu súc sinh này!
Thư phu nhân phát ra tiếng rít bén nhọn, giống như là một con mèo cái bị dẫm phải đuôi, phát điên phát cuồng. Nàng tiện tay cầm một thứ ở bên cạnh lên, vận hết khí lực toàn thân, đập thẳng vào tấm gương.
Choang!
Tấm gương lập tức vỡ nát, ảo ảnh Sở Vân biến mất, lúc này nàng mới thở dốc, thời gian dần qua cũng bình tĩnh trở lại.
- Không được, tuyệt đối không được! Ta nhẫn nhịn mấy chục năm trời, đã sắp đạt được thành quả, tuyệt đối không thể để cho tên tiểu súc sinh Sở Vân này phá hư đại kế!