79. Chương 79: Mây cuốn tám phương, người ngựa giữa thiên lý (hạ)

Chí Tôn

Chương 79: Mây cuốn tám phương, người ngựa giữa thiên lý (hạ)

Chí Tôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Cuối cùng cũng là Túy Tuyết Đao, tuy rằng đây là Đại Yêu binh, nhưng chỉ có tư chất trung bình, càng dùng càng lộ ra khuyết điểm. Sở Vân mới chỉ mười ba tuổi, liệu có thể chịu đựng được bao lâu trước sức tấn công của Nhan Khuyết đây?
Viện chủ Thiên Ca lắc đầu.
- Tại sao vậy? Viện chủ đại nhân không nghĩ như thế sao?
Bạch Mi Đan Sư tỏ vẻ nghi hoặc hỏi.
Viện chủ Thiên Ca không trả lời, mà hỏi ngược:
- Ngươi còn nhớ xưng hào của lão phu là gì không?
- Phong Bá Nhạc, viện chủ đại nhân như gió mây thoáng qua, lại có con mắt Bá Nhạc, giỏi nhìn thấu người ngựa giữa thiên lý.
Viện chủ Thiên Ca Phong Bá Nhạc cười ha hả, sau một hồi mới ngừng, với giọng đắc ý thâm trầm nói:
- Sở Vân, chính là người ngựa giữa thiên lý đó…
Thiên Ca Thư Viện cổ vũ các thư sinh tranh luận, khiến mọi người hao tổn tài nguyên, mệt mỏi, giữa núi Thanh Sơn đã dựng lên vài trăm đấu trường nhỏ.
Đừng nhìn vào số lượng đấu trường đông đúc, kỳ thực cũng không đủ dùng, hầu như ngày nào cũng chật kín người, diễn ra đủ loại trận đấu lớn nhỏ.
Hôm nay có chút khác biệt, khi mà các đấu trường khác đều khá vắng vẻ, nhưng lại tập trung đông người quanh một đấu trường lớn.
Tiếng người ồn ào, tất cả đều bàn tán sôi nổi. Đôi mắt của họ đều đổ dồn về phía hai thiếu niên đứng giữa đấu trường.
Một người mười ba tuổi, một người mười bốn tuổi!
Thế nhưng nhờ linh khí yêu thú cải tạo, họ đã vượt khỏi hình hài tuổi tác, một người cao sáu thước, lưng đeo đại đao sáng như tuyết, thân thể tinh nhanh, khí thế dâng trào. Một người cao tám thước, mặc áo xanh, trong mắt ẩn tinh quang.
Trong lúc giằng co, Nhan Khuyết bỗng mở miệng:
- Ta biết, ngươi bị người sắp đặt, bố trí vào phòng phía tây, nhưng ta phải thách đấu ngươi trước mặt mọi người, đánh bại ngươi. Chỉ có như vậy mới giữ được vinh quang và tôn nghiêm của thư sinh bình dân chúng ta, coi như ngươi xui xẻo!
Đôi lông mày của Sở Vân nhướng lên, nở nụ cười mỉa mai nói:
- Ngươi thực sự quá tự tin, chưa đánh đã chắc thắng. Đã hỏi Túy Tuyết Đao trong tay ta đã đáp ứng chưa?
Nhan Khuyết ngẩng đầu, mang theo vẻ mặt nghiêm túc từ trên cao nhìn xuống nói:
- Điều này không đơn giản là tự tin, mà là thực lực. Dù Tấn Lôi Đằng của ta chỉ mới tu luyện 380 năm, nhưng kinh nghiệm tác chiến của ngươi còn kém. Sự hiểu biết của ngươi về ta hầu như không có, thời gian ngươi nhận Túy Tuyết Đao so với ta ngắn hơn trăm lần. Đây là chênh lệch về thực lực, tân sinh, ngươi còn quá non, còn rất nhiều thứ phải học hỏi.
- A, ta cũng chẳng muốn nói nhiều, ta thích dùng nắm đấm chứng minh! Chiến đi!
Nhãn thần Sở Vân như điện, vừa dứt lời, liền giơ đao lao lên, mở màn trận chiến.
- Đấu võ rồi!
Đám đông đang quan sát trận chiến hoàn toàn sôi trào.
- Là Sở Vân phát động tấn công trước, đúng là Trĩ Hổ, dũng mãnh tinh tiến, không chỗ nào sợ hãi!
Có người đánh giá cao Sở Vân.
- Đối phương chính là Nhan Khuyết học trưởng, điều này giống như một trận đại chiến!
Có người mở to mắt, cho rằng thực lực ngang nhau.
- Đừng vội, Sở Vân có chút vận *** chó, may mắn giết chết được Tàn Lang. Chỉ là một gã tân sinh mà thôi, Nhan Khuyết học trưởng chính là lãnh tụ của thư sinh bình dân chúng ta. Trong toàn bộ Thiên Ca Thư Viện, chiến lực đứng hàng đầu, ta xem Sở Vân tất sẽ bại!
Càng nhiều người xem trọng Nhan Khuyết hơn.
Tiếng ồn ào, tiếng động lớn vang lên, nhưng hai người đang giao chiến trên sân lại tự động che đi tiếng động nhốn nháo này, toàn thân tập trung vào mình và đối phương.
- Tấn Lôi Đằng, ra đi!
Nhan Khuyết vỗ túi bên hông, nhất thời từ bên trong tuôn ra vô số sợi dây leo màu lam nhạt.
Những sợi dây leo này chỉ lớn bằng ngón tay người bình thường, trên mỗi sợi lại mọc ra vô số phiến lá hình trứng, lan tràn ra như từng đợt thủy triều màu lam, kéo dài không ngừng.
- Phi Diệp Loạn Trảm!
Nhan Khuyết đưa một ngón tay, thanh âm như sấm đánh. Hắn vừa ra tay chính là chiêu số cực mạnh, ý đồ đánh bại Sở Vân ngay lập tức. Bằng vào trình độ lớn nhất để thể hiện uy tín của thế lực bình dân.
Chỉ một thoáng, vô số phiến lá đã xoay quanh bắn ra, hình thành vô số đĩa bay, tiếng gió vèo vèo không dứt bên tai, giống như tật phong bão vũ, hung hăng phủ về phía Sở Vân.
- Vừa ra tay chính là đạo pháp Phi Diệp Loạn Trảm. Xem ra Nhan Khuyết học trưởng muốn hung hăng trấn áp Sở Vân trong thời gian ngắn nhất.
- Quá mạnh, nhiều đĩa bay như vậy, ta nhìn mà hoa mắt, nếu bị bắn trúng, chỉ sợ toàn thân bị tước tới mức da thịt chẳng còn."
- Lui, phải lui! Đại chiêu như vậy, không thể cứng ngắc kháng cự, hẳn là phải né tránh thật nhanh.
Mọi người liên tục phát ra tiếng kinh hô. Chiến đấu ngay từ lúc bắt đầu Nhan Khuyết đã thể hiện chiến lực cực kỳ mạnh mẽ, khiến mọi người rung động trong lòng.
Thế xông tới của Sở Vân không hề giảm, hai mắt lóe lên ánh lạnh thâm thúy, tại thời khắc đĩa bay gần như bắn vào người, bỗng nhiên quát một tiếng:
- Già Phong Đãng Vũ!
Túy Tuyết Đao nghe lệnh này, nhất thời thân đao phát sinh một tiếng ngâm khẽ. Trong nháy mắt tản ra đao khí bàng bạc, đao khí như tuyết, cuồn cuộn không ngừng.
Trong Túy Tuyết Đao cũng ghi lại một bộ đạo pháp yêu binh, chính là đao pháp Thư gia, truyền thừa giữa đời đại đảo chủ Thư gia đảo, tổng cộng có bảy thức.
Sở Vân thi triển đao pháp, thân đao nhẹ như lông hồng, huy vũ trái phải, đao khí đen xen, phá nát tất cả đĩa bay, phá vỡ công kích với thanh thế vô cùng to lớn, tốc độ không giảm, thân thể vẫn tiếp tục xông lên.
Nhan Khuyết kinh dị một tiếng, Sở Vân có thể xử lý bình tĩnh như vậy, vượt quá dự liệu của hắn.
- Tiên Đằng Cầm Nã Thủ!
Trong miệng hắn vừa quát, hai tay vươn ra, như hai móng vuốt, hư không bắt mạnh về phía Sở Vân.
Nhất thời, Tấn Lôi Đằng bên người lan tràn điên cuồng. Vô số sợi dây leo giống như rắn quấn chặt, hình thành hai bàn tay nắm ngón khổng lồ, nhận sự điều khiển của Nhan Khuyết từ xa, uy thế kinh người, khiến tim kẻ khác phải đập nhanh hơn.
Bàn tay dây leo khổng lồ giống như xe tăng, Sở Vân trước mặt bàn tay dây leo khổng lồ này có vẻ vô cùng nhỏ bé. Hắn chạy nhanh về phía trước, càng giống như chịu chết.