Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chuyện Bắt Đầu Từ Đây
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kỷ Vân Hành nép mình ở một góc khuất bên đường, đôi mắt dõi theo một cậu bé đang đá quả bóng cát cách đó không xa.
Phiên chợ sớm đông đúc người qua lại, tiếng rao hàng ồn ã không ngớt. Ai nấy đều tất bật với công việc của mình, hiếm ai lại như Kỷ Vân Hành, đứng thẫn thờ bên đường từ sáng sớm, dường như đang chờ đợi điều gì đó.
Bỗng chốc, quả bóng cát tròn xoe kia bị cậu bé đá mạnh, lăn thẳng về phía Kỷ Vân Hành. Khi cậu bé nhìn theo bóng, lập tức thấy nàng đứng đó, sắc mặt thay đổi, vội vàng tăng tốc đuổi theo quả bóng.
Nhưng đã quá muộn, quả bóng cát dừng lại ngay chân Kỷ Vân Hành. Nàng nhanh nhẹn chộp lấy rồi quay đầu bỏ chạy.
Việc lén lút chờ đợi bấy lâu nay chính là vì khoảnh khắc này.
Kỷ Vân Hành chạy một mạch thật xa, cậu bé phía sau không sao đuổi kịp. Thấy quả bóng cát của mình bị lấy mất, nó ngồi phịch xuống đất khóc òa. Cha mẹ vội chạy đến dỗ dành, nói đó chỉ là đồ chơi nhặt được, hẹn đến phiên chợ sẽ mua cho nó cái khác. Nhưng lúc đó Kỷ Vân Hành đã chạy đi quá xa, không còn nghe thấy gì nữa.
Quả bóng cát tròn xoe này thực chất là món đồ chơi do chính tay Kỷ Vân Hành làm ra.
Nàng đã chắp vá những mảnh vải cắt từ quần áo cũ, đổ đầy cát vào trong, sau đó kết thêm vài tua rua bện từ sợi dây mỏng để tạo thành một món đồ chơi thô sơ.
Mấy ngày trước, khi nàng cầm món đồ chơi này ra đường chơi, không cẩn thận làm rơi xuống đất, quả bóng lăn sang bên đường và bị đứa nhóc kia nhặt được. Kỷ Vân Hành từng chạy đến xin lại, nhưng lại bị cha của cậu bé hùng hổ dọa cho một trận, nàng sợ bị đánh nên không dám đòi nữa.
Mấy ngày liền, nàng ngày nào cũng dậy sớm, cuối cùng cũng đợi được cơ hội đoạt lại món đồ của mình.
Dù món đồ chơi đã bị đá qua đá lại dưới đất, xám xịt bẩn thỉu, nhưng Kỷ Vân Hành chẳng hề bận tâm. Nàng nghĩ mang về giặt sạch là được, vì lấy lại được thứ đã mất luôn khiến người ta vui vẻ.
Nàng chạy lon ton trên đường, đi sâu vào bên trong chợ cho đến tận cuối đường mới dừng lại. Lúc này, nơi đó đã chật kín người, tất cả đều đang xếp hàng mua thịt lợn.
Thấy Kỷ Vân Hành đến, người phụ nữ hoạt bát bên cạnh cười híp mắt nói: “Tiểu tiên sinh, hôm nay đến sớm quá nhỉ.”
Kỷ Vân Hành chưa vội trả lời, nàng lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên đầu mũi, sau đó thở hổn hển vài hơi rồi mới nhìn về phía người phụ nữ vừa nói, chậm rãi đáp: “Ngày nào con cũng đến sớm hơn Tiết thúc.”
Mấy người bên cạnh đều bật cười theo, ai nấy đều than vãn sao Tiết Cửu vẫn chưa đến.
Vừa dứt lời, ông ấy đã đến.
Tiết Cửu là một người đàn ông vạm vỡ, đã ngoài bốn mươi, toàn thân cường tráng với những khối bắp thịt cuồn cuộn. Ông là đồ tể nổi tiếng trên con phố này.
Ông ấy không nuôi lợn mà chỉ chuyên bán thịt lợn, hơn nữa lại làm ăn theo kiểu bán một ngày, nghỉ bốn ngày. Theo lẽ thường thì chẳng ai kinh doanh như vậy, nhưng Tiết Cửu lại khác. Lý do là ông phải đi mua thịt lợn từ nơi khác về, thời gian đi và về cộng lại vừa đúng ba ngày rưỡi. Nửa ngày còn lại dùng để giết lợn và chia thịt, nên chỉ có thể mở bán bốn ngày một lần.
Cũng không ai biết thịt lợn ông ấy bán là mua từ đâu mà lại khác hẳn thịt lợn ở Linh Châu. Da không có màu đen mà là hồng nhạt, ăn vào không chỉ mềm mà còn không hề có mùi tanh. Bởi vậy, dù thịt lợn nhà Tiết Cửu bán đắt hơn những nơi khác một chút, nhưng cửa tiệm vẫn luôn đông khách. Mỗi lần thịt lợn cập bến, từ sáng sớm ở cuối chợ đã chật kín người đứng xếp hàng chờ đợi.
Tiết Cửu thuê một cửa tiệm nhỏ trong chợ để bán thịt, nhưng vì ông không biết chữ nên đã thuê Kỷ Vân Hành làm tiên sinh phụ trách thu chi của cửa tiệm. Nàng chịu trách nhiệm ghi sổ sách, đây cũng là lý do vì sao mọi người gọi Kỷ Vân Hành là tiểu tiên sinh.
Năm nay Kỷ Vân Hành mười bảy tuổi, nàng sở hữu làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt mèo con đen láy như được chấm mực, kết hợp với làn da trắng muốt, chỉ cần liếc nhìn thôi cũng đủ khiến người ta choáng ngợp trước vẻ đẹp của nàng. Dưới khóe mắt trái có một nốt ruồi đen nho nhỏ tô điểm thêm nét tinh xảo. Mái tóc dài mượt như tơ lụa chỉ được buộc bằng một sợi dây đơn giản. Trên người nàng là bộ váy dài màu trúc xanh, trông giống như búp măng vừa tách vỏ, dịu dàng mềm mại đến mức thu hút mọi ánh nhìn.
Một cô nương dáng dấp xinh xắn, tính cách dịu dàng, lại còn viết chữ rất đẹp, nếu sinh ra trong một gia đình bình thường thì đây đã là những điều kiện cực tốt, e rằng vừa đến tuổi cập kê đã có bà mối đến tận nhà.
Thế nhưng, những khách hàng thường xuyên của Tiết Cửu đều biết, tiểu cô nương này có vấn đề về đầu óc.
Khi ghi sổ sách, nàng vẫn trông như bình thường, nhưng hễ nghỉ tay, phần lớn thời gian còn lại nàng đều ngẩn người ngồi đó, thỉnh thoảng còn lẩm bẩm nói chuyện một mình. Nếu có người trả lời lại, nàng cũng phản ứng cực chậm, và câu trả lời đa phần không khớp với câu hỏi của người ta. Dần dà, không ai còn có ý định làm mai mối cho nàng nữa.
Tiết Cửu đẩy xe đến, mọi người nháo nhào xúm lại tranh giành thịt lợn. Ông ấy nói chuyện phiếm vài câu với những người xung quanh, rồi khi đi đến bên cạnh Kỷ Vân Hành, ông cười nói: “Hữu Hữu hôm nay mặc váy áo rất xinh đẹp, trông con tràn đầy tinh thần.”
Kỷ Vân Hành bước tới hai bước, nói: “Tiết thúc, hôm nay con lại đến sớm hơn thúc.”
“Được, mười văn hôm nay vẫn là của con.”
Đây là quy tắc Tiết Cửu đặt ra khi thuê Kỷ Vân Hành: mỗi lần mở cửa bán thịt đều sẽ có thêm mười văn tiền định mức. Nếu Kỷ Vân Hành đến sớm hơn, mười văn đó sẽ thuộc về nàng.
Có lẽ vì mỗi lần Tiết Cửu mở cửa bán đều phải chuẩn bị thịt lợn rất lâu, nên về cơ bản Kỷ Vân Hành luôn đến rất sớm, và mười văn tiền đó luôn rơi vào tay nàng.
Tiết Cửu vừa cười vừa mở cửa tiệm. Đầu tiên, ông dọn bàn ghế, giấy và bút mực ra, bảo Kỷ Vân Hành ngồi xuống để chuẩn bị ghi sổ sách. Sau đó, ông mới dọn giá treo thịt bên trong ra ngoài, bắt đầu treo những miếng thịt đã được cắt chia sẵn. Tiếp theo là dao phay, quả cân cùng các món đồ lặt vặt khác, bày biện đầy đủ rồi mới bắt đầu mài dao.
Tiếng mài dao xoèn xoẹt vang lên lanh lảnh. Khi Tiết Cửu mài dao, những khối bắp thịt trên cánh tay ông nổi rõ, chiếc áo mùa hè phong phanh căng phồng. Ngay cả những người đàn ông thường ngày làm việc nặng nhọc cũng không có bắp thịt đáng sợ như ông ấy.
Mọi người kiên nhẫn chờ đợi, không ai lên tiếng thúc giục.
Đợi đến khi ông mài dao xong, quay đầu nhìn sang, Kỷ Vân Hành ngồi ngay ngắn trước bàn cũng đã mài mực xong.
Tiết Cửu hô một tiếng chào hàng, đặt dao phay lên thớt và bắt đầu bán thịt.
Việc làm ăn của ông ấy trước nay luôn rất phát đạt, lại còn kinh doanh theo kiểu bốn ngày bán một lần nên cũng không cản trở việc kiếm tiền của những nhà khác. Bởi vậy, hơn phân nửa thịt lợn được bán đi khá suôn sẻ. Đợi đến khi những người xếp hàng từ sáng sớm mua được thịt và rời đi, hàng thịt của Tiết Cửu mới dần yên tĩnh trở lại.
Kỷ Vân Hành viết chữ rất đẹp, kỹ năng ghi sổ sách cũng rất tinh vi. Mỗi khoản tiền bán thịt đều được nàng ghi lại cẩn thận. Dù Tiết Cửu không biết chữ, nàng cũng không hề làm việc qua loa.
Trước hàng thịt đã không còn mấy người, trong số đó có một nam tử trẻ tuổi, trên người hắn mặc bộ quần áo thêu ba chữ “Liên Y Lâu”, đang dựa vào cái bàn bên cạnh quầy thịt nói chuyện phiếm với Tiết Cửu.
Liên Y Lâu là một tửu lầu không quá xa hoa nhưng cũng có chút danh tiếng ở Linh Châu, và người này chính là tiểu nhị của Liên Y Lâu.
“… Trước ngày mười sẽ đến.”
Kỷ Vân Hành ghi sổ sách xong liền gác bút. Chợt nghe thấy tiếng nói của tiểu nhị kia vọng đến, nàng bèn ghé tai lắng nghe họ nói chuyện.
“Lần này Hoàng thượng dẫn theo mấy phi tần được sủng ái và đại thần trong triều đến nghỉ tại hành cung trên núi Cửu Linh. Trên núi dưới núi đều có trọng binh canh gác, đừng nói là tạp vụ, ngay cả một con gà rừng cũng không thể lọt vào.”
Tiết Cửu lau vết máu trên dao, hỏi: “Hoàng thượng đến Linh Châu là vì chuyện gì?”
“Nghe nói là đến nghỉ hè tránh nóng. Mùa hè năm nay oi bức quá, chúng ta ở đây còn đỡ, chứ ở Kinh thành thì nóng bức vô cùng.”
Tiểu nhị bỗng nhiên liếc nhìn quanh quất, cố đè thấp giọng, tiến sát lại gần Tiết Cửu nói: “Tiết lão ca, ta nói với huynh một chuyện, đảm bảo người ngoài không ai biết được đâu.”
“Hửm?”
“Lần này Hoàng thượng đến Linh Châu, chỉ dẫn theo một người cháu Hoàng thất duy nhất là Hoàng thái tôn. Mấy ngày trước, vị ấy vừa mới đến nơi. Nghe đồn vị Hoàng thái tôn này rất được Hoàng Đế nuông chiều nên tính cách thất thường. Con trai trưởng nhà Thứ sử đại nhân của chúng ta đã tổ chức một bữa tiệc đón tiếp hắn, còn có lòng tìm hơn mười vị ca cơ từ Du Dương đến. Lão ca huynh có nghe nói đến Du Dương chưa?” Nụ cười của tiểu nhị mang theo chút mập mờ, còn nhướn mắt nhìn Tiết Cửu.
Nam nhân Đại Yến ít nhiều cũng từng nghe nói đến Du Dương, nổi tiếng là xứ sở mộng mơ nhẹ nhàng. Nghe đồn rằng các “vũ nữ” ở nơi đó đều tài hoa và xinh đẹp tuyệt trần, hoa nhường nguyệt thẹn, người bình thường vốn không thể gặp được. Rất nhiều nam tử đều tưởng tượng rằng sẽ có một ngày có thể đến đó để mở mang tầm mắt, ngắm nhìn mỹ nhân trong thiên hạ.
Nhưng Tiết Cửu dường như không mấy hứng thú, chỉ hỏi: “Vậy Hoàng thái tôn kia có đi không?”
“Đương nhiên là không.” Tiểu nhị nhún vai, nói tiếp: “Thiệp mời gửi đi rồi, nhưng Thái tôn Điện hạ còn chẳng thèm hồi âm. Khiến thiếu gia nhà Thứ sử bỏ công mở sân khấu vô ích, chẳng những không hát kịch mà còn khiến nhiều người xem như trò cười, thực sự làm mất mặt Thứ sử đại nhân. E rằng cũng chỉ có Thái tôn Điện hạ mới dám làm thế.”
Linh Châu được tôn xưng là “mắt phượng” của Đại Yến, cùng với Kinh thành tạo thành đất rồng đất phượng, tọa lạc trên long mạch, bốn phương thông suốt, trăm năm dồi dào sung túc, bồi dưỡng ra rất nhiều nhân tài kiệt xuất.
Thứ sử Linh Châu Chu Văn Hạo chính là trọng thần do đích thân Hoàng Đế bổ nhiệm. Mặc dù chỉ là quan Tam phẩm nhưng ông được trọng dụng vượt xa các Thứ sử của những châu phủ khác trong cả nước, ngay cả Vương gia đương triều cũng phải nể mặt ông ấy vài phần.
Việc con trai trưởng Chu gia thiết yến chiêu đãi Hoàng thái tôn đương nhiên là gợi ý của Chu Văn Hạo. Nhưng Hoàng thái tôn còn chẳng buồn để tâm đến, việc này chẳng khác nào giáng một cái tát vào khuôn mặt xu nịnh của Chu Văn Hạo, khiến người ta chế giễu chê cười.
Tiết Cửu vừa cắt thịt lợn vừa làm như vô tình hỏi: “Hoàng thái tôn không nể mặt Thứ sử đại nhân của chúng ta, hành động ngông cuồng như thế không sợ các đại thần trong triều lên án sao?”
“Lão ca, chuyện này huynh không biết sao?” Tiểu nhị chợt hô to lên, như thể rất kinh ngạc vì Tiết Cửu không nhạy tin tức.
“Thái tử Điện hạ mất sớm, Hoàng thái tôn là do chính tay Hoàng thượng nuôi dạy nên người. Lúc bảy tuổi hắn đã được sắc phong. Dưới gối Hoàng thượng có năm Hoàng tử, nhưng ngôi vị Trữ quân cuối cùng vẫn rơi vào huyết mạch duy nhất của Thái tử Điện hạ. Chỉ nghe thấy tên hắn thôi cũng đủ biết Hoàng thượng yêu thương hắn đến nhường nào.”
“Vậy Thái tôn Điện hạ tên là gì?” Tiết Cửu hỏi tiếp.
Nói thẳng tên húy của con cháu Hoàng thất là chuyện đại bất kính. Nhưng ở đây là chợ phiên sầm uất chốn dân gian, người đến người đi nườm nượp vốn đã ồn ào huyên náo vô cùng, chẳng ai buồn để ý đến cuộc tán gẫu bên này. Tiểu nhị chần chừ một chút, sau đó thấp giọng nói: “Hứa Quân Hách.”
Hứa, vừa là họ của Hoàng thất, vừa thể hiện sự kỳ vọng và chấp thuận.
Quân, vừa chỉ bậc quân vương, vừa thể hiện quyền thống trị thiên hạ.
Hách, chỉ sự xán lạn, long trọng, lẫy lừng.
Cái tên này ngay khi được đặt ra đã định sẵn, đây chính là Trữ quân mà thiên hạ đều biết, hiển hách vinh quang không gì sánh được.
Tiết Cửu không biết chữ nên không hiểu ẩn ý trong đó, đương nhiên cũng không hiểu cái tên này nói lên bao nhiêu yêu mến của Hoàng Đế đối với người cháu trai này. Nhưng ông ấy vẫn không lên tiếng.
Kỷ Vân Hành cũng nghe tai này lọt tai kia, vị Hoàng thái tôn đó dù có kiêu căng thế nào cũng chẳng liên quan gì đến nàng. Lúc này đã hết khoản mua bán cần ghi lại, nàng rảnh rỗi đưa mắt nhìn khắp xung quanh. Ánh mắt nàng đột nhiên dừng lại ở mảnh đất trống đằng trước. Không biết từ đâu đã xuất hiện một con chó con ở đó, trông nó chỉ lớn chừng vài tháng tuổi, bộ lông xoăn tít bẩn thỉu vô cùng nhưng miễn cưỡng có thể nhận ra nó có màu trắng. Chó con ngồi ngay ngắn, đôi mắt vừa to tròn vừa đen như quả nho đang nghiêng đầu nhìn về phía Kỷ Vân Hành.
“Lần này Hoàng thái tôn đến Linh Châu, chẳng khác nào long châu rơi vào hồ nước trong.”
Tiểu nhị của tửu lầu nói xong lời này, câu chuyện phiếm đến đây cũng kết thúc. Hắn hao hết miệng lưỡi nói nửa ngày là để đợi khi trên quầy thịt không còn khách mua nữa, sau đó sẽ mua lại những miếng thịt lợn mà các khách hàng trước đó đã chọn đi chọn lại rồi bỏ xuống, với giá thấp rồi mới rời đi. Tiết Cửu thấy hắn nói chuyện lâu như vậy, mặc hắn trả giá một hồi, sau cùng bán rẻ số thịt còn lại cho hắn.
Tiểu nhị đi rồi, Tiết Cửu bắt đầu dọn tiệm. Chợt ông nghe thấy giọng nói của Kỷ Vân Hành vọng đến: “Tiết thúc, long châu rơi vào hồ nước trong có nghĩa là gì?”
Động tác trên tay Tiết Cửu chợt khựng lại. Ông ngẩng đầu nhìn về phía Kỷ Vân Hành và trả lời nàng: “Ý là nói tất cả mọi người ở trên bờ đều đang nhìn chằm chằm vào hắn mà thôi. Những vương quyền quý tộc đó chẳng liên quan gì đến chúng ta, mấy lời phiếm đó con nghe cho vui chứ đừng bận tâm. Đây, tiền công hôm nay của con.”
Ông ấy ném giẻ lau trong tay, bước sang quầy, cũng không hỏi nàng hôm nay đã bán được bao nhiêu. Ông lấy ra sáu mươi văn từ trong hộp tiền, dùng dây xâu lại rồi đưa cho Kỷ Vân Hành. Tiền công của nàng là năm mươi văn một ngày, mười văn dư ra chính là khoản tiền nàng có được do hôm nay đến sớm hơn Tiết Cửu.
Kỷ Vân Hành nhận lấy tiền công rồi cảm ơn Tiết Cửu. Sau đó nàng mới báo cáo thu nhập hôm nay, so sánh với lần bán bốn ngày trước thì lời hơn mấy chục văn tiền. Xong xuôi, nàng đóng sổ sách lại và đưa cho Tiết Cửu.
Tiết Cửu cũng không lật ra xem, mà tiếp tục dọn đồ đạc vào trong cửa tiệm. Ông đi ra đi vào mấy lần mà vẫn thấy Kỷ Vân Hành còn ở đó, đang ngồi xổm ngơ ngác bên cạnh, ánh mắt chăm chú nhìn một con chó nhỏ.
Ông ấy tiện tay ném một miếng thịt nát cho chó con, còn nói thêm: “Hữu Hữu thấy thích thì cứ mang về nhà nuôi.”
Kỷ Vân Hành nhìn con chó nhỏ khoái chí phe phẩy đuôi. Nàng không nói gì, đợi đến khi Tiết Cửu thu dọn xong và đi ra ngoài, nàng mới lên tiếng: “Nuôi cũng không sống nổi đâu.”
Trong giọng nói không hề có chút tiếc nuối nào, mà giống như đang bình tĩnh kể ra một sự thật hiển nhiên.
Buổi chợ đông đúc người qua lại không ngớt, nó là chó con không ai cần, còn Kỷ Vân Hành là đứa trẻ không ai thương.
Tiết Cửu mỉm cười khuyên nhủ: “Chỉ một con chó con thì có thể ăn bao nhiêu? Con chỉ cần nhín chút thức ăn từ trong kẽ tay là có thể nuôi sống nó thôi. Về sau, ta sẽ để lại ít thịt cho con mang về.”
Cũng không biết có phải nó nghe hiểu lời Tiết Cửu nói hay không, chó con lem luốc đột nhiên nhảy lên bên chân Kỷ Vân Hành, ra sức vẫy đuôi cọ vào chân nàng. Lớn đến từng tuổi này, lần đầu tiên Kỷ Vân Hành gặp được một chú chó thân thiết với mình đến vậy. Hơn nữa, Tiết Cửu ở bên kia còn nói chó con rất khỏe mạnh, nuôi tùy tiện cũng có thể lớn được. Cuối cùng, nàng vẫn động lòng, ngồi xổm xuống bế chó con lên.
Chú chó nhỏ ngoan ngoãn rúc vào lòng Kỷ Vân Hành, dùng đầu lưỡi hồng nhỏ nhắn liếm ngón tay của nàng. Lông của nó tuy có hơi bẩn, nhưng sờ vào rất mềm mịn, cơ thể bé nhỏ vô cùng nhiệt tình liên tục cọ vào lòng bàn tay nàng.
Kỷ Vân Hành vuốt ve nó một lúc mới đặt nó xuống đất: “Không ai cần em, cũng không ai cần ta. Vậy từ nay em đi theo ta nhé.”
Chó con đi theo sau nàng về nhà.
Sau khi Kỷ Vân Hành rời đi, Tiết Cửu cũng đã thu dọn hết đồ đạc xong. Đang lúc khóa cửa tiệm, ông chủ tiệm tạp hóa bên cạnh cầm một nắm hạt dưa đi tới: “Ông chủ Tiết đúng là hào phóng, tìm ở đâu ra một tiểu tiên sinh xinh đẹp như thế, ghi sổ sách chưa đến một canh giờ đã trả mấy chục văn tiền.”
Tiết Cửu treo ổ khóa lên, mỉm cười ngây ngô: “Là đứa trẻ con nhà họ hàng xa của ta. Năm đó mẹ con bé lúc sinh nó ra đã hoảng sợ nên dẫn đến sinh non, đứa trẻ vừa ra đời đã yếu ớt, đầu óc cũng hơi đần độn. Mấy năm trước nó đã mất cả song thân, ta thấy đáng thương nên quan tâm chăm sóc nó nhiều hơn.”
“Ồ, vậy thì đáng thương thật.” Ông chủ tiệm tạp hóa gật đầu đáp lại.
Tiết Cửu không trả lời tiếp. Ông ấy trước nay không nhiều lời với người khác, người ta có lòng bắt chuyện cũng khó lòng tiếp cận. Mỗi lần đều là đẩy xe thịt lợn đến, bán xong rồi đi, không nán lại dù chỉ một khắc.
Kỷ Vân Hành đi bộ nửa canh giờ mới về đến nhà.
Kỷ lão gia tuy là tiểu quan Bát phẩm, nhưng nhà ở cũng được xây dựng rất khang trang, nằm xa phố xá náo nhiệt, tọa lạc trước một cánh rừng um tùm. Còn chỗ ở của Kỷ Vân Hành nằm trong góc viện sâu bên trong lại càng hẻo lánh hơn. Đây vốn là một nhà kho, nhưng vì vị trí khuất nẻo khó lấy đồ nên đã bị bỏ hoang. Từ khi mẹ con Kỷ Vân Hành dọn vào, nó đã được đổi thành nhà ở.
Góc xó xỉnh vắng vẻ này, ngoại trừ người hầu thường ngày đến đưa cơm ra thì không còn ai lui tới. Quanh năm không có người hỏi han, cũng không ai nhận ra cánh cửa bên hông vì lâu năm không được tu sửa nên đã không còn đóng kín. Kỷ Vân Hành đã mở ra một lối đi riêng, mỗi ngày ra vào qua lối này mà chưa từng bị phát hiện.
Nàng đi vào trong sân, cởi bỏ quần áo đang mặc, vắt trên sợi dây phơi ở sân sau để xua đi mùi máu tanh. Đang lúc rửa tay, người hầu đã đến bên ngoài gõ cửa lớn tiếng nói: “Đại cô nương, hôm nay là ngày Tam cô nương tổ chức lễ cập kê, phu nhân gọi cô nương đến tiền viện tham dự tiệc.”
Nói xong, người đó cũng mặc kệ Kỷ Vân Hành có trả lời hay không mà bỏ đi ngay.
Kỷ Vân Hành rửa tay rửa mặt xong, sửa sang lại mái tóc đã lỏng lẻo cho ngay ngắn. Nàng ngồi xuống dặn dò chó con ngoan ngoãn đợi trong sân, không được chạy lung tung. Xong xuôi, nàng mới ra ngoài đi về phía tiền viện.
Trời đang mùa hè, cỏ cây đều sinh trưởng đầy sức sống. Nơi này đã nhiều năm không có người qua lại và chăm sóc, khiến mặt đất nở rộ đầy hoa cỏ, tạo nên một phong cảnh khác biệt.
Kỷ Vân Hành từ khi sinh ra đã ở trong Kỷ gia, nhưng ra khỏi tiểu viện của mình, những nơi khác với nàng đều rất xa lạ. Trong tình huống bình thường, mỗi năm nàng chỉ có thể ra ngoài một lần là vào dịp đón Tết.
Năm đó, khi mẹ nàng xảy ra chuyện gây mất thể diện cho Kỷ gia, nhưng Kỷ gia lại giữ mạng sống cho hai mẹ con nàng. Lấy lý do sức khỏe yếu cần tĩnh dưỡng, họ nhốt hai người vào căn phòng nhỏ trong góc xó này. Kỷ Vân Hành theo mẹ dọn vào đây, một lần ở lại đã hơn mười năm. Sau khi mẹ mất, chỉ còn lại mình nàng.
Sau này, Kỷ lão gia nâng vợ lẽ lên làm vợ cả, muội muội nhỏ hơn nàng hai tuổi đã trở thành đích nữ trong nhà. Còn cái danh đích trưởng nữ của Kỷ Vân Hành cũng chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa.
Chẳng qua là vì Kỷ lão gia là đích trưởng tử trong tộc, lễ mừng năm mới đều cần tổ chức tiệc mừng, đến lúc đó những phòng đã phân gia đều sẽ về tham dự. Để giữ gìn thể diện của quan lão gia, mỗi năm Kỷ Vân Hành đều phải tham dự bữa tiệc tất niên này. Điều đó không chỉ tránh việc khiến những phòng khác cười nhạo, mà còn tránh được những lời đồn đại Kỷ lão gia hà khắc với đích trưởng nữ lan truyền ra ngoài.
Lúc Kỷ Vân Hành đi đến tiền viện, khách khứa các phòng đều đã đến đông đủ. Ngôi nhà không quá lớn, tiền viện đã đầy ắp người. Chính giữa có một hành lang, phân chia khách nam nữ.
Kỷ Vân Hành xuyên qua đám người đi vào sương phòng. Bên trong có chủ mẫu Kỷ gia và các tẩu tử của các phòng, cùng với rất nhiều trẻ em đang ngồi, khiến căn phòng vốn nhỏ trông càng chật chội hơn hẳn. Kỷ Vân Hành bị nhốt trong tiểu viện quá lâu, mỗi năm chỉ ra ngoài một lần. Lại bởi vì chuyện cũ hơn mười năm trước, không ai muốn nói chuyện với nàng. Bởi vậy, đối với các huynh đệ tỷ muội kia, nàng cực kỳ xa lạ, thậm chí còn chẳng nhớ nổi tên.
Mấy người ngồi ở cửa nhìn thấy nàng đi vào cũng chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn một cái rồi thôi, không ai chủ động chào hỏi. Đám nha đầu hầu hạ đứng ở hai bên cũng xem như không nhìn thấy nàng.
Tất cả hạ nhân trong nhà đều biết đích trưởng nữ nhà này không được yêu thương. Đương gia chủ mẫu lại không phải mẹ ruột của nàng, đương nhiên không ai xun xoe bợ đỡ nàng, vì đắc tội chủ mẫu sẽ có hậu quả xấu.
Kỷ Vân Hành đứng một mình trong góc, không ai thèm để ý đến nàng. Nàng giống như một sự tồn tại có cũng được, không có cũng chẳng sao. Rõ ràng là người sống sờ sờ ra đó, nhưng còn chẳng khiến người ta chú ý bằng một con bọ.
Nàng mím môi lại, cảm giác trong sương phòng đông đúc ồn ào rất ngột ngạt khiến lòng nàng buồn bực, không thoải mái.
Yến tiệc cập kê được tổ chức linh đình, nghi lễ diễn ra hơn nửa ngày. Kỷ Doanh Doanh đứng giữa đám người giống như vì sao bao quanh trăng sáng, nàng ta nhận lấy lời khen ngợi chúc mừng của mọi người xung quanh, nhận được rất nhiều quà tặng lộng lẫy xinh đẹp. Cảnh tượng náo nhiệt vô cùng, khiến nàng ta nở mày nở mặt.
Kỷ Vân Hành đã đứng trong đám người đợi rất lâu, lâu đến mức hai chân mỏi nhừ, đói đến mức toàn thân mềm nhũn. Nhưng đợi đến khi tiệc tàn, nàng thực sự chưa ăn được bất cứ thứ gì.
Nàng giẫm lên ánh chiều tà chạng vạng trở về tiểu viện. Nhìn thấy mặt trời đã sắp lặn, muốn ra ngoài mua ít thức ăn cũng không được nữa. Nàng chỉ đành ôm bụng đói ngủ một đêm, sáng mai sẽ ra ngoài mua thức ăn sau.
Những ngày tiếp đó, Tiết Cửu không bán thịt lợn, Kỷ Vân Hành cũng nhàn rỗi không có việc làm. Nàng tắm rửa thơm tho cho chó con, từ một chú chó nhỏ lem luốc đã trở nên trắng sạch. Nàng ôm nó vào lòng, yêu thích không rời tay.
Kỷ Vân Hành lại đi chà rửa món đồ chơi của mình. Nàng bế chó con cùng nhau chơi đùa, sau đó lại đặt một cái tên cho chó con, gọi nó là Học Học.
Nhàn rỗi mấy ngày, hôm nay lại đến ngày Tiết Cửu bán thịt lợn. Từ sáng sớm Kỷ Vân Hành đã ra ngoài, bận rộn cả buổi sáng đến sau giờ trưa mới về đến tiểu viện ngủ trưa. Buổi chiều, nàng lại ra ngoài một chuyến mua một ít đồ dự định làm đồ chơi mới cho Học Học. Lúc về đến nhà, mặt trời đã lặn.
Khi về đến sân nhà, chó con đang ngủ dưới gốc cây. Kỷ Vân Hành đã mua một cái bánh thịt, nàng đi đến cửa viện lấy cơm tối mà người hầu đưa tới hôm nay. Sau đó, nàng ngồi xuống bên cạnh chó con, vừa ăn vừa tách nhân thịt bên trong bánh ra cái bát đặt trước mặt nó, còn không quên lẩm bẩm:
“Hôm nay ta lại đến sớm hơn Tiết thúc.”
“Hôm nay thúc ấy kiếm được ít hơn hôm trước hai mươi lăm văn tiền.”
“Cơm tối đưa đến hôm nay không ngon chút nào.”
Âm thanh lải nhải liên hồi cứ dần dần truyền vào tai. Hứa Quân Hách vốn đang lơ mơ vào giấc ngủ thì lại bị giọng nói đột nhiên xuất hiện này đánh thức.
Trong khoảnh khắc ý thức tỉnh táo, cơn lửa giận trong hắn cũng cháy bùng lên.
Bên cạnh hắn chưa từng có cung nữ hầu hạ, hắn càng chán ghét việc có người quấy rầy khi hắn đang ngủ. Nếu kẻ nào dám làm phiền Hoàng thái tôn lúc ngủ, đợi khi hắn tỉnh lại sẽ nổi trận lôi đình, toàn bộ cung nhân trong Đông cung đều sẽ gặp tai họa theo. Bởi vậy, lúc Hứa Quân Hách đi ngủ, xung quanh không cho phép bất kỳ cung nhân nào ở lại.
Lúc này, cũng không biết là kẻ nào không sợ chết, dám chạy đến đầu giường hắn ngủ mà nói liên miên không ngừng.
Hứa Quân Hách giận dữ trợn trừng mắt, đôi mắt hung ác như đao thép sắc bén chém vào khuôn mặt người phía trước… Chợt hắn nhìn thấy một tiểu cô nương trên người mặc váy áo màu vàng nhạt đang ngồi ở phía trước, vụng về tách nhân thịt trong bánh ra ngoài, sau đó bỏ vào trong cái bát vỡ đặt trước mặt hắn.
Tiểu cô nương vừa ngẩng đầu lên, trong đôi mắt trong veo lấp lánh ánh nước, nàng mừng rỡ nói: “Học Học, em dậy rồi sao? Mau đến ăn cơm đi này!”
Hứa Quân Hách có tên tự là Lương Học. Nghe thấy cái tên này, hắn không còn tâm tư để cảm nhận điều bất thường của môi trường xung quanh, cơn giận dữ ngút trời lập tức bao trùm đầu óc. Hắn lớn tiếng quát một câu “To gan”!
Nhưng nào ngờ, âm thanh phát ra từ miệng lại biến thành hai tiếng chó sủa to rõ, giòn giã: “Gâu gâu!”
Ngươi muốn chết!
“Gâu gâu gâu!”