Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 104: Chẳng lẽ những điều này… không phải là thích sao?
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 104 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cũng kể từ ngày đó, Kỷ Vân Hành đã năm ngày không gặp Hứa Quân Hách.
Hắn giận dỗi mà rời đi, sau đó lại bận rộn liên miên, sáng sớm đã đi, tối mịt mới về, dù Kỷ Vân Hành đã cố ý chờ đợi cũng không thể gặp được hắn. Có lúc thậm chí hắn đi cả đêm không về, cũng không biết đã ngủ lại nơi nào.
Kỷ Vân Hành suy tư rồi lại cảm thấy mình đang lo lắng thừa thãi, Hứa Quân Hách đường đường là một Hoàng thái tôn, làm sao có thể thiếu chỗ ngủ được chứ? Chuyện đó vốn dĩ nàng không cần phải bận tâm.
Thế nhưng không hiểu vì sao, tâm trí nàng hoàn toàn không thể kiểm soát nổi, cứ thẫn thờ là lại vô thức nghĩ đến hắn.
Nàng nhớ cái nắm tay thật chặt của Hứa Quân Hách ngày hôm đó, nhớ đến đôi mắt nóng rực nhìn thẳng vào nàng, trong ánh mắt ấy, những tình cảm rõ ràng như ban ngày.
Những ký ức này giống như một khúc nhạc nhẹ nhàng vang lên trong lòng nàng, khẽ lay động những sợi dây cảm xúc, tạo ra những gợn sóng lăn tăn không dứt.
Những ngày không gặp được Hứa Quân Hách, tâm trạng của Kỷ Vân Hành cứ u sầu, chẳng vui vẻ gì, ngay cả ăn uống cũng chẳng mấy hứng thú. Nàng từng hỏi Tuân Ngôn và Trình Du về tin tức của hắn, nhưng hai người này dường như đã được dặn dò đặc biệt từ trước, khi hỏi tới chỉ bất lực mỉm cười nói không biết chủ tử đang ở đâu, dù có hỏi thêm cũng không nhận được kết quả gì.
Nàng ngồi thẫn thờ trong sân, tiếng ve kêu râm ran lúc trầm lúc bổng, hết đợt này đến đợt khác. Trước đây khi nghe những âm thanh này, nàng chỉ cảm thấy náo nhiệt, vui tai, nhưng giờ đây lại thấy phiền lòng vô cùng, thậm chí còn cảm thấy chúng ồn ào đến mức khó chịu.
Rõ ràng, Kỷ Vân Hành không muốn tranh cãi với Hứa Quân Hách, càng không muốn ngày ngày không gặp mặt hắn như thế này, thậm chí ngay cả cơ hội nói chuyện với hắn cũng chẳng có. Nhưng nàng cũng không hiểu mình đã sai ở đâu, nàng chỉ nghĩ rằng tất cả mọi người đều đã sống rất khổ sở vì âm mưu thâm độc năm xưa, cũng đã tiêu tốn biết bao máu và nước mắt để tìm kiếm những chứng cứ kia, vậy thì khi đến thời khắc cuối cùng này, nàng nên đứng ra làm những gì mình có thể, nàng cũng cho rằng đó là điều nên làm.
Kỷ Vân Hành mệt mỏi vô cùng, nàng thở dài một hơi sau đó đứng dậy rời khỏi tẩm cung, thong thả đi dạo bên ngoài.
Cả tòa hành cung rất lớn, lớn đến mức Kỷ Vân Hành đi trong đó cũng sẽ lạc đường. Nàng đã sống ở đây lâu như vậy rồi mà vẫn chưa đi hết được toàn bộ hành cung. Thế mà Hứa Quân Hách từng bảo với nàng, Hoàng cung còn lớn hơn nơi này gấp mười lần. Đối với người từng sống trong một tiểu viện nhỏ bé như Kỷ Vân Hành, thật khó để tưởng tượng Hoàng cung sẽ trông như thế nào.
Kỷ Vân Hành đi loanh quanh trong hành cung, quan sát những công trình lộng lẫy và bức tường cao ngất để mường tượng xem nhà của Hứa Quân Hách sẽ trông ra sao, hùng vĩ và bề thế đến mức nào.
Nàng đi dọc theo bức tường cao, bóng dáng nhỏ nhắn bị ánh nắng hắt lên tường trông như một hình bóng múa rối. Nhìn thấy vậy, nàng liền bắt chước dáng điệu của múa rối rồi vung tay múa chân.
Khi đang chơi đùa một mình, Kỷ Vân Hành bất ngờ phát hiện trên tường xuất hiện thêm một cái bóng, nàng vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một ông già mặc quan phục màu xanh lam thẫm đang chậm rãi tiến lại gần.
Ông già kia trông khoảng năm sáu mươi tuổi, để bộ râu bạc phơ, vóc người không cao nhưng trông lại trẻ hơn tuổi. Có lẽ nhờ nhiều năm giữ chức vị cao nên khi bước đi trên người ông ta toát ra khí chất uy nghiêm vốn có, ông ta sở hữu đôi mắt trông vô cùng hiền từ, lúc này đang mỉm cười nhìn nàng.
Kỷ Vân Hành chưa từng gặp người này, nàng không hiểu vì sao ông ta lại đi về phía mình, trong vô thức nảy sinh cảnh giác.
Nhưng nơi đây là hành cung của Hoàng Đế, khắp các ngóc ngách đều có cấm quân canh gác, làm gì có ai dám cả gan gây rối giữa ban ngày ban mặt? Huống hồ trước nay nàng luôn sống ngay thẳng, trung thực, ở trong hành cung cũng không trêu chọc ai, không đến mức có kẻ thù.
Nghĩ đến đây, Kỷ Vân Hành thả lỏng cả người, chủ động mở lời: “Lão tiên sinh, ông tìm ta sao?”
Ông ta dừng lại cách nàng vài bước chân, mỉm cười hiền hậu nói với Kỷ Vân Hành: “Ngươi chính là cháu ngoại của Bùi Hàn Tùng?”
Kỷ Vân Hành gật đầu, nghiêm túc quan sát ông ta một lần nữa. Người này trông tuổi đã cao, hẳn là một lão thần trong triều, nếu vậy việc ông ta quen biết ông ngoại của nàng cũng là điều dễ hiểu.
Ông già kia tiếp lời: “Quả thực rất giống, từ đằng xa nhìn thấy ngươi, ta đã thấy ngươi giống hệt với Hàn Tùng.”
Trong đầu Kỷ Vân Hành đầy nghi hoặc, nói thẳng: “Nhưng vừa nãy ta quay lưng về phía ông mà.”
Nếu có người nói nàng giống ông ngoại ở nét mặt, nàng có thể hiểu được, bởi vì hai người cùng có một nốt ruồi dưới mắt giống nhau. Nhưng nói giống ở bóng lưng thì không hợp lý chút nào, dù sao nàng cũng là nữ tử, nói vậy chẳng lẽ nhìn từ sau lưng nàng rất giống đàn ông sao?
Kỷ Vân Hành nghĩ đến đây, nàng liền hỏi lại: “Lão tiên sinh có nhận ra ta là nữ tử không vậy?”
Ông ta ho khan một tiếng, che giấu vẻ ngượng ngùng trên mặt: “Đương nhiên, hai mắt lão phu chưa đến mức mắt mờ như vậy.”
Kỷ Vân Hành hỏi tiếp: “Tiên sinh là ai?”
“Ta và ông ngoại ngươi từng quen biết, khi mẹ ngươi còn nhỏ, ta còn từng đến tặng quà đầy tháng cho mẹ ngươi. Ông ta dừng lại một lát rồi nói thêm: “Lão phu họ Tôn.”
Kỷ Vân Hành dù ngốc nghếch đến đâu, giờ phút này cũng đã hiểu ra. Người có thể xuất hiện ở đây lại quen biết ông ngoại nàng, còn mang họ Tôn cũng chỉ có một người – Tôn tướng.
Vẻ ngoài vốn đã thả lỏng ngay lập tức trở nên căng thẳng, đôi mắt nàng đầy cảnh giác: “Ông chính là Thừa tướng đương triều?”
Tôn Tề Tranh mỉm cười nói: “Chính là lão phu, xem ra ông già này cũng không phải kẻ vô danh tiểu tốt.”
Không hiểu vì sao khi nghe câu này Kỷ Vân Hành lại muốn bật cười phá ra, nàng đáp lời: “Tôn đại nhân quá khiêm tốn rồi, khắp đường lớn ngõ nhỏ đều vang vọng lời ca tụng Tôn tướng, sao ông lại nói mình là kẻ vô danh tiểu tốt?”
Tôn Tề Tranh cười khẽ: “Danh tiếng và tiền tài chẳng qua cũng chỉ là thứ ngoài thân, những việc lão phu làm không phải để cầu danh lợi, mà là muốn mưu cầu một con đường sống cho bách tính thiên hạ.”
Kỷ Vân Hành chăm chú nhìn ông ta, cố gắng tìm kiếm sự giả dối từ những biểu cảm nhỏ nhặt trên gương mặt ấy, nhưng Tôn Tề Tranh đã dày công rèn luyện tài làm bộ làm tịch, che giấu cảm xúc đến mức thuần thục, điêu luyện, gương mặt đầy vẻ chân thành, không chút sơ hở nào.
Thấy Kỷ Vân Hành im lặng không nói, Tôn Tề Tranh lại tiếp tục: “Lão phu sinh ra từ gia đình nhà nông, từng bước đi lên đến vị trí ngày hôm nay quả thực không dễ dàng, bởi vậy lão phu đặc biệt trân trọng những tháng ngày làm quan trong triều. Chỉ cần còn một hơi thở, lão phu nhất định sẽ tận lực vì thiên hạ này. Nhưng xem ra Kỷ cô nương dường như có chút hiểu lầm với lão phu.”
“Không có hiểu lầm.” Đôi mắt Kỷ Vân Hành vẫn bình tĩnh, thản nhiên đáp: “Ta chưa bao giờ tin tưởng hoàn toàn vào lời nói của người khác, chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy.”
Tôn Tề Tranh mỉm cười lắc đầu: “Thấy là thật nhưng chưa hẳn đã đúng. Nếu đôi mắt của ngươi khác biệt với người thường, những gì ngươi thấy được đương nhiên cũng không được người đời công nhận. Những hành động lén lút trước đây của các ngươi, lão phu đều biết cả. Nay lão phu đã già, không còn sức lực để dây dưa với bọn nhóc các ngươi nữa. Chỉ là hôm nay tình cờ trông thấy ngươi, nể mặt ngươi là cháu ngoại của Bùi Hàn Tùng nên lão phu muốn dạy bảo vài lời.”
“Con người lúc còn trẻ luôn thích dùng trứng chọi đá, chỉ đến khi tự mình tan vỡ mới hiểu được sự cứng rắn của núi đá.” Khuôn mặt Tôn Tề Tranh vẫn hiền từ, thân thiện, lời nói nhẹ nhàng như một trưởng bối đang ân cần dạy bảo con cháu mình: “Mạng sống của mẹ ngươi năm xưa chính là nhờ lão phu động lòng trắc ẩn nên mới giữ lại được. Tính ra hôm nay ngươi cũng nên bái tạ ta vì đã cho ngươi cơ hội đến với thế gian này mới phải. Ta cũng là ân nhân của ngươi, cớ sao ngươi lại lấy oán trả ơn? Kết cục của Bùi gia năm xưa là điều không ai muốn thấy, nhưng trước chứng cứ rành rành ra đấy, ai có thể đứng ra phản bác thay Bùi gia một lời? Mà nay trên người ngươi đã rửa sạch tội danh của Bùi gia năm ấy, sau này nên biết điều mà sống tử tế mới phải.”
Lúc ông ta nói ra những lời này, giọng điệu nhẹ nhàng chậm rãi, gương mặt tuy mang nụ cười nhưng ẩn chứa sát khí ngút trời, khác xa vẻ ngoài điềm nhiên như không mà ông ta cố tình tạo dựng.
Càng nói, Tôn Tề Tranh càng lộ nhiều sơ hở.
Từ trong đôi mắt của Tôn tướng, Kỷ Vân Hành chợt đoán ra tâm trạng lúc này của ông ta, nàng giật mình hiểu ra một điều: không phải Tôn tướng không còn sức để dây dưa với họ, mà là đã bị ép đến bước đường cùng.
Hứa Quân Hách ở Linh Châu rơi vào tình cảnh thập tử nhất sinh. Chu Thứ sử, Trịnh Thượng thư lần lượt mất chức, Đỗ gia nắm giữ chứng cứ cũng bị diệt môn rồi. Tôn Tề Tranh đã bị bẻ gãy từng cánh tay đắc lực của mình, mà nay ở Linh Châu, ông ta chỉ còn trơ trọi một mình, không ai giúp đỡ.
Kỷ Vân Hành cúi đầu suy ngẫm, lúc ngẩng đầu lên lần nữa, trên mặt đã nở một nụ cười nhạt, nói: “Tôn tướng, ông nói sai rồi. Người động lòng trắc ẩn năm xưa không phải là ông, mà là Hoàng thượng. Ông căm hận đến mức chỉ muốn đuổi cùng giết tận người nhà họ Bùi ta, nhưng nhát dao cuối cùng không rơi xuống đầu mẹ ta là nhờ lòng nhân từ của Hoàng thượng, đến cuối cùng ngài đã để lại cho Bùi gia một tia hy vọng, cũng cho người đời một cơ hội nhìn rõ chân tướng bộ mặt thật của ông.”
“Vân Hành không phải ‘trứng’, mà Tôn tướng cũng không phải ‘đá’, vậy nên sau khi va chạm vào nhau kết cục ai vỡ nát thì còn chưa rõ. Nhưng Vân Hành có một câu muốn nói với Tôn tướng.”
Đôi mắt thiếu nữ trong khoảnh khắc này đầy vẻ kiên cường, ánh mắt vốn dịu dàng xinh đẹp giờ đã được bao phủ bởi sự sắc sảo, sáng chói lạ thường.
“Toàn bộ người nhà họ Bùi rồi sẽ hóa thành làn gió đông cuối cùng, thổi bùng lên đống lửa cháy ngổn ngang này, để người dân khắp thiên hạ đều có thể thấy rõ.”
Nói xong câu này, Kỷ Vân Hành hành lễ qua loa rồi lướt qua ông ta, sải bước nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Mặt trời chói chang treo cao giữa trời, lúc Kỷ Vân Hành quay trở lại thiên điện toàn thân đã đẫm mồ hôi, lòng nàng đầy phiền muộn không cách nào giải tỏa được, bèn ngồi trước án thư Hứa Quân Hách thường dùng để luyện chữ.
Hôm nay nàng muốn đợi Hứa Quân Hách trở về, chỉ để gặp hắn một lần.
Thế nhưng không biết Hứa Quân Hách bận rộn việc gì mà nàng đợi mãi, đợi mãi đến tận trời tối.
Khi màn đêm buông xuống, tiết trời dịu mát hơn đôi chút. Kỷ Vân Hành ngồi trong sân, tay cầm chiếc quạt nhẹ nhàng phe phẩy, nàng ngẩng đầu ngắm vầng trăng sáng trên cao, trong đầu hiện lên từng câu thơ ca ngợi vẻ đẹp của ánh trăng.
“Vân Hành.”
Đang lúc thẫn thờ, một tiếng gọi bỗng vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng, Kỷ Vân Hành quay đầu nhìn lại thì thấy Thiệu Sinh chậm rãi bước tới.
Y khoác trên mình một bộ trường sam màu xanh trúc, tóc dài buộc cao, ánh đèn trong viện chiếu rọi đến, trông y tựa như một cây trúc xanh tươi tốt dưới ánh trăng. Thiệu Sinh mỉm cười hỏi: “Đang nhìn gì thế?”
“Ngắm trăng.” Kỷ Vân Hành chỉ tay lên trời.
Thiệu Sinh bước đến ngồi xuống bên cạnh nàng: “Rảnh rỗi không có việc gì làm mà ngồi đây một mình, sao muội không đến tìm ta trò chuyện?”
“Muội đang đợi một người.” Kỷ Vân Hành đáp.
Thiệu Sinh hỏi: “Đợi Thái tôn Điện hạ à? Mấy ngày nay không phải hắn đang bận việc sao? Giờ này còn chưa về chắc hẳn còn việc gì đó cản trở, muội cần gì phải chờ ở đây?”
Kỷ Vân Hành nói: “Đã lâu lắm rồi chưa gặp Lương Học, muội muốn hôm nay phải gặp ngài ấy.”
Thiệu Sinh suýt chút nữa thì tưởng mình nghe nhầm, thầm nghĩ một người hiền lành như Kỷ Vân Hành mà lại có lúc nói ra những lời sến sẩm như vậy.
Thiệu Sinh tò mò hỏi: “Chỉ mới vài ngày không gặp, sao có thể nói là rất lâu?”
Kỷ Vân Hành phe phẩy chiếc quạt, qua một hồi lâu sau mới thấp giọng lẩm bẩm: “Tận mấy ngày rồi đó.”
Thiệu Sinh hỏi: “Hai người cãi nhau à?”
Thực ra Kỷ Vân Hành không hề tranh cãi với Hứa Quân Hách, nhưng lúc hắn rời đi, bóng lưng đầy vẻ giận dỗi, thế là nàng đáp: “Ngài ấy giận rồi.”
“Vậy muội muốn làm thế nào?” Thiệu Sinh cười nói: “Muốn làm hắn nguôi giận, hay định dùng cách của hắn để đối phó lại hắn, chờ gặp rồi mắng hắn vài câu để hắn càng tức giận thêm?”
Kỷ Vân Hành vội vàng lắc đầu: “Đương nhiên là làm ngài ấy nguôi giận rồi.”
Thiệu Sinh thò tay vào ngực áo lục lọi một hồi: “Chuyện này đơn giản thôi, muội chỉ cần nói vài câu hắn thích nghe là được. Tính cách của Thái tôn Điện hạ muội còn hiểu hơn ta, dù hắn có tức giận với một con lừa ven đường, cũng chẳng bao giờ tức giận được với muội, muội chỉ cần dỗ vài câu là xong.”
Người đời đều nói Hoàng thái tôn trái tính trái nết, bướng bỉnh khó chiều, nhưng Thiệu Sinh lại thấy rõ hơn ai hết, chỉ cần Kỷ Vân Hành mở miệng nói gì, Hứa Quân Hách đều làm theo. Y không biết Hứa Quân Hách đã ăn phải thứ gì của Linh Châu mà bị mê hoặc tâm trí, hay đây chính là bộ dạng của những người mới biết yêu trên đời. Tóm lại chỉ có hai từ – dễ dỗ.
Y lấy ra một cây sáo nhỏ, lấy thêm một chiếc khăn lụa ra lau sạch rồi nói: “Đừng buồn rầu nữa, để ca ca biểu diễn tài năng cho muội xem.”
Kỷ Vân Hành tò mò nhìn sang, phát hiện thứ Thiệu Sinh cầm trong tay thực ra không phải một cây sáo nhỏ mà là một cây sáo bị gãy đôi. Nàng ngạc nhiên hỏi: “Cây sáo này chẳng phải bị gãy rồi sao? Còn thổi được à?”
“Thổi được.” Thiệu Sinh nghiêm túc đặt sáo bên môi, ra vẻ thổi sáo rất chuyên nghiệp. Nhưng vì cây sáo đã gãy chỉ còn lại vài lỗ, âm thanh không thể tập trung lại, phát ra những tiếng vừa chói tai vừa lạc điệu, nghe vô cùng kỳ quái. Thế nhưng Thiệu Sinh lại nhắm mắt, làm ra vẻ say mê âm luật.
Kỷ Vân Hành trợn mắt há mồm, cảm thấy rất buồn cười, không nhịn được bật cười thành tiếng, hỏi lại: “Thiệu Sinh ca, huynh đang thổi đấy à?”
Thiệu Sinh dừng lại quay sang lườm nàng: “Muội phải lắng nghe thật kỹ, nghe bằng cả trái tim.”
Kỷ Vân Hành cười đáp: “Không nghe bằng tai được sao?”
Thiệu Sinh không rảnh đáp lại, lúc này chỉ tập trung thổi sáo, gương mặt tuấn tú cũng đỏ bừng, nhưng lại phát ra những âm thanh kỳ lạ khiến Kỷ Vân Hành cười không ngớt.
Nàng cảm thấy rất tò mò với cây sáo phát ra âm thanh kỳ lạ kia, bèn hỏi: “Thiệu Sinh ca, cho muội xem cây sáo này được không?”
Thiệu Sinh cuối cùng cũng ngừng lại nghỉ ngơi một lúc, đưa sáo cho nàng.
Kỷ Vân Hành cầm lấy, phát hiện cây sáo thực sự đã bị gãy, hơn nữa phần bị thiếu chính là đầu sáo. Đây chắc chắn là một vật cũ, dù được bảo quản kỹ lưỡng, nhưng vẫn còn rất nhiều vết xước nhỏ dày đặc, chứng tỏ đã được sử dụng nhiều năm.
Ngón tay nàng sờ lên thân sáo, phát hiện bên trên có khắc chữ, nhưng dù ánh sáng trong sân vẫn không thể nhìn rõ là gì.
“Cây sáo này Thiệu Sinh ca mang bên mình đã lâu rồi nhỉ?”
Tầm mắt Thiệu Sinh dừng lại trên cây sáo, trong mắt hiện lên vẻ dịu dàng khó tả, y mỉm cười nói khẽ: “Bùi lão gia đã tặng cho ta đấy.”
Kỷ Vân Hành ngẩn người cúi đầu nhìn xuống, không ngờ đây là vật từ nhiều năm trước.
“Bùi lão gia thích tặng quà cho bọn trẻ trong viện, ông ấy còn đặc biệt sai quản sự ghi nhớ ngày sinh của từng đứa trẻ. Nếu có đứa nào không nhớ ngày sinh của mình thì sẽ lấy ngày được Bùi lão gia nhận nuôi làm sinh nhật. Dù là khi túng thiếu, ông ấy cũng sẽ đi vay tiền để mua quà sinh nhật cho bọn trẻ. Cây sáo này chính là món quà sinh nhật năm ta sáu tuổi.”
“Thì ra là vật quý giá như vậy.” Trên nét mặt Kỷ Vân Hành lộ rõ vẻ áy náy, ngón tay nàng vuốt qua vuốt lại trên thân cây sáo: “Vừa nãy muội không nên cười huynh như thế.”
“Không sao cả, ta thổi sáo để muội vui vẻ hơn mà. Cây sáo này đã gãy hỏng từ lâu rồi, chẳng thể thổi ra âm thanh gì nữa, ta muốn thổi cho muội nghe là vì ta nghĩ, chỉ cần muội nghe thấy, người nhà họ Bùi cũng sẽ nghe thấy.”
Thiệu Sinh mỉm cười xoa đầu nàng: “Vân Hành, nếu tiếng sáo này có thể làm muội vui vẻ, như vậy ta cũng xem như không phụ ý tốt ban đầu của Bùi lão gia khi tặng ta món quà này.”
Kỷ Vân Hành gật đầu, trả cây sáo lại cho hắn: “Thiệu Sinh ca, bây giờ huynh thổi lại lần nữa đi, lần này muội sẽ không cười nữa đâu.”
Thiệu Sinh nghe xong không nói gì, chỉ cẩn thận lau lại cây sáo rồi tiếp tục thổi.
Nhưng Kỷ Vân Hành nói thì dễ nhưng làm thì khó, vừa nghe âm thanh kỳ quái ấy vang lên nàng lại bật cười khúc khích.
“Chuyện gì đây?”
Một giọng nói lạnh lùng vang lên, phá tan tiếng cười đùa của hai người trong sân.
Kỷ Vân Hành và Thiệu Sinh cùng ngoảnh lại, nhìn thấy Hứa Quân Hách chẳng biết đã bước vào sân tẩm cung từ lúc nào, lúc này đang khoác ánh trăng, nghiêm mặt nhìn hai người họ.
“Lương Học!” Hai mắt Kỷ Vân Hành sáng rỡ, vội bật dậy.
“Các người đúng là tràn trề năng lượng nhỉ, khuya khoắt không nghỉ ngơi, mà còn ở đây chơi đùa vui vẻ thế cơ mà.” Hứa Quân Hách xụ mặt, giọng điệu chẳng mấy thân thiện.
Còn vui đùa ở ngay trong tẩm cung của hắn nữa! Một ngày bận rộn trở về suýt chút nữa thì tức chết!
Thiệu Sinh thấy vậy, vội vàng chắp tay cúi người chào từ biệt: “Ta đi ngay, ta đi ngay, Thái tôn Điện hạ đừng giận, thảo dân xin cáo từ.”
Nói xong y nhanh chân chạy vọt ra ngoài, như sợ chậm một chút sẽ bị vạ lây.
Kỷ Vân Hành nhìn Hứa Quân Hách, lại nhìn thoáng qua đám thị vệ phía sau lưng hắn, dù có điều muốn nói cũng không dám mở lời.
Hắn liếc nhìn nàng rồi lại dời mắt đi, thẳng thừng bước vào trong. Khi lướt qua Kỷ Vân Hành, hắn vốn không định dừng bước, nhưng lại cảm thấy tay mình bị níu lại. Ngón tay mềm mại, nóng rực của nàng quấn lấy tay hắn, rõ ràng nàng chẳng dùng chút sức lực nào nhưng đã khiến bước chân hắn khựng lại.
Hắn rút tay lại, nghiêng người không nhìn thẳng vào Kỷ Vân Hành, giọng nói có hơi cứng nhắc: “Đừng chạm vào, chưa rửa tay, bẩn.”
“Không bẩn.” Kỷ Vân Hành bước lên một bước, lập tức nắm lấy bàn tay hắn vừa rụt lại, lần này nàng giữ thật chặt, không để hắn thoát ra, cúi đầu tủi thân nói: “Lương Học, ngài đã mấy ngày không nói chuyện với ta rồi đó.”
Bàn tay Hứa Quân Hách to hơn tay nàng rất nhiều, nàng phải dùng cả hai tay mới có thể nắm chặt lấy tay hắn, bắt đầu kể lể: “Bất kể ta có dậy sớm thế nào cũng không thể nhìn thấy ngài, mỗi lần thức dậy, giường của ngài đều trống không. Nhưng đêm đến ta cứ buồn ngủ không chịu nổi, ngày nào cũng muốn đợi ngài về, nhưng vừa nằm lên giường là đã ngủ thiếp đi. Vậy nên ta chỉ có thể ngồi trong sân đợi ngài…”
Trong sân ngoại trừ tiếng ve kêu thì không có âm thanh nào khác, vì vậy mặc dù giọng nói của Kỷ Vân Hành không lớn, nhưng vẫn đủ để người khác nghe rõ.
Tuân Ngôn và Trình Du lén lút trao đổi ánh mắt với nhau, cả hai đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương. Những thị vệ đứng phía sau cũng vậy, dù không dám ngẩng đầu lên nhưng ánh mắt đã muốn mọc lên trên đầu để nhìn rõ tình hình trước mặt.
Hoàng thái tôn xưa nay mạnh mẽ, quyết đoán, tính cách vui buồn thất thường, khó lòng nhìn thấu, ai mà ngờ được hắn sẽ có ngày bị một cô nương chặn lại trong sân để nghe những lời tình cảm thế này?
Chuyện tình cảm của Hoàng thái tôn nếu không nghe lúc này thì chẳng còn cơ hội nữa. Những người xung quanh thiếu điều chỉ muốn dựng thẳng tai cao ba thước để hóng hớt, tiếc là chưa kịp nghe rõ mấy câu, Hoàng thái tôn đã quay sang với ánh mắt cáu kỉnh, ra lệnh: “Tất cả lui ra ngoài đi.”
Trình Du lập tức đáp lời, phất tay ra hiệu cho các thị vệ phía sau, mọi người lập tức xoay người rời đi. Trước khi đi Tuân Ngôn còn liều lĩnh liếc trộm một cái, nhìn thấy vẻ mặt Hoàng thái tôn tuy nghiêm nghị nhưng vành tai đã đỏ bừng, đúng là chuyện hiếm thấy!
Tuân Ngôn liếc trộm bị Hứa Quân Hách phát hiện, hắn giả vờ giận dữ, trừng mắt, nghiến răng nói: “Còn không mau đi?”
Tuân Ngôn vội vàng quay người rời đi, tiện đường còn chu đáo điều những thị vệ đứng hai bên đi theo ra ngoài, chẳng mấy chốc, trong sân chỉ còn lại Kỷ Vân Hành và Hứa Quân Hách.
Kỷ Vân Hành không hề cảm thấy xấu hổ, nàng chỉ nhìn thoáng qua ngoài cửa rồi thu tầm mắt lại, tiếp tục kéo tay Hứa Quân Hách: “Lương Học, sao ngài không nói gì?”
Lúc này Hứa Quân Hách mới cúi đầu nhìn nàng. Dưới ánh sáng mờ nhạt, khuôn mặt Kỷ Vân Hành trắng sáng như ngọc, đôi mắt đen láy như mực, ngay cả cái cách nàng bám lấy hắn cũng khiến hắn yêu thích không thôi, nhưng vẫn cố tỏ ra lạnh nhạt: “Nàng muốn ta nói gì?”
Kỷ Vân Hành nghiêm túc đáp: “Thì nói ngài không còn giận ta nữa đi.”
Hứa Quân Hách suýt tức đến bật cười: “Ta không nói đâu.”
Kỷ Vân Hành bĩu môi, nhượng bộ một bước: “Không nói thì không nói, chỉ cần ngài nói chuyện với ta là được.”
Hứa Quân Hách mím môi lại, giả vờ im miệng.
Kỷ Vân Hành sốt ruột, cuống quýt kéo tay hắn: “Ngài làm gì vậy?”
Hứa Quân Hách quay đầu đi không nhìn nàng, cũng không đáp lại.
Nàng đi vòng qua trước mặt hắn, hắn lại quay đầu đi hướng khác, cố tình đối nghịch lại với nàng.
Kỷ Vân Hành cứ lặp lại mấy lần như vậy, nhìn thấy đầu Hứa Quân Hách đã sắp lắc như trống bỏi, nàng mới dừng lại đứng yên một bên. Kỷ Vân Hành nhìn chăm chú vào góc nghiêng gương mặt hắn một hồi lâu, đột nhiên lên tiếng: “Lương Học, ta thích ngài.”
Câu nói này thực sự hiệu quả hơn nhiều so với những lần nàng chạy qua chạy lại, bởi vì nàng vừa mới nói ra, Hứa Quân Hách đã lập tức quay đầu sang, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn nàng.
Hắn cho rằng Kỷ Vân Hành đã học được những lời ngọt ngào này từ đâu đó, muốn dùng những lời này để dỗ dành hắn, vậy nên hắn không tin: “Thiệu Sinh dạy cho nàng à?”
Kỷ Vân Hành lắc đầu: “Là ta tự muốn nói.”
Hứa Quân Hách thấy không ổn, vậy mà Kỷ Vân Hành lại nắm được bí quyết để dỗ hắn vui vẻ, thế là hắn dửng dưng nói: “Lời này không thể nói bừa đâu.”
“Ta không nói bừa!” Kỷ Vân Hành bước tới một bước, tựa đầu vào cánh tay hắn, nói khẽ:
“Lúc ngài bị thương nặng hôn mê bất tỉnh, ta đã rất sợ hãi, cảm giác đó đã lâu lắm rồi ta không trải qua, nó giống hệt như lúc mẹ ta qua đời. Ta không muốn nhìn thấy ngài chết, hai ngày một đêm ta không dám chợp mắt, canh giữ bên giường ngài, không muốn rời đi dù chỉ một bước. Sau khi vết thương trên người ngài đã lành lại, ta còn nghĩ, đợi đến khi mọi chuyện ở Linh Châu kết thúc, ta cũng sẽ đến Kinh thành, mỗi một ngày về sau ta đều muốn nhìn thấy ngài. Nếu ngài sống trong Hoàng cung không thể ra ngoài mỗi ngày, ta cũng sẵn lòng ở bên ngài.”
Nàng ngẩng đầu nhìn Hứa Quân Hách, nhìn vào đôi mắt hắn, một tay đặt lên trái tim mình: “Mấy ngày qua không gặp được ngài, không được nói chuyện với ngài, ta cảm thấy ở đây rất khó chịu. Những điều này… vẫn không thể xem là thích sao?”
Kỷ Vân Hành vốn không phải người tham lam, ngược lại nàng còn rất dễ thỏa mãn, dường như chỉ cần đứng bên cạnh Hứa Quân Hách, nắm tay hắn đã đủ để xua tan hết những phiền muộn tích tụ trong lòng những ngày qua. Với nàng, thế giới này chưa từng rộng lớn, nàng sống trong Hoàng cung cũng được, sống trong tiểu viện đổ nát cũng được, điều quan trọng vốn không phải nàng sẽ sống ở đâu, mà là người bên cạnh bầu bạn cùng nàng sẽ là ai.
Kỷ Vân Hành không thích sự tự do cô độc.
Nàng cần có người bên cạnh, cần được yêu.
Hứa Quân Hách cúi đầu nhìn nàng: “Thật sự như vậy sao?”
“Vì sao Lương Học lại không tin?” Kỷ Vân Hành hơi nhíu mày: “Những lời ta nói đều là lời thật lòng!”
“Vậy nàng hãy chứng minh cho ta xem xem.”
Kỷ Vân Hành ngơ ngác: “Chứng minh thế nào?”
Hứa Quân Hách nói: “Hôn ta.”
Tất nhiên, những chuyện này một khi đã bắt đầu sẽ có tiếp theo, Kỷ Vân Hành ít nhiều cũng đã có chút kinh nghiệm. Vừa nãy lúc nàng bộc bạch bày tỏ tình cảm thì rất thoải mái, nhưng lúc này hai tai nàng đã đỏ bừng, ngay cả cổ và mặt cũng đã ửng hồng. Nàng kiễng mũi chân lên, cố gắng ngẩng đầu thật cao, nhẹ nhàng hôn lên môi Hứa Quân Hách một cái.
Nhưng Kỷ Vân Hành còn chưa kịp rời đi, Hứa Quân Hách đột nhiên vươn tay vòng qua eo, kéo nàng mạnh mẽ áp sát vào mình, sau đó cúi xuống hôn nàng một cách mãnh liệt.
Giống như là đã kiềm chế suốt một thời gian dài, cuối cùng cảm xúc dâng trào không thể kìm nén nữa, hắn ôm chặt lấy Kỷ Vân Hành, mút lấy đôi môi đỏ mọng, đầu lưỡi sau khi đã chui vào trong thì không thể cứu vãn được nữa.
Hứa Quân Hách chưa từng nghĩ sẽ dùng cách này để ép buộc Kỷ Vân Hành nói gì, hay phải làm bất cứ điều gì để thỏa hiệp với mình. Hắn chỉ muốn mình bình tĩnh lại để không đến mức lỡ lời nói ra những lời khiến nàng tổn thương khi tức giận. Hắn biết nàng trước nay nhát gan, yếu ớt, hôm đó hắn chỉ hơi lớn tiếng nói một câu “đáng ghét” vậy thôi mà Kỷ Vân Hành đã đỏ bừng hốc mắt, như thể bị tổn thương rất nhiều.
Hoàn toàn chẳng thể nào gây gổ nổi.
Hứa Quân Hách nghĩ, chuyện này không thể vội vàng được, đợi đến khi xử lý xong đại sự, hắn sẽ cùng Kỷ Vân Hành ngồi lại từ từ giải quyết. Việc đi sớm về muộn cũng không phải do hắn cố tình, chỉ là trong lòng hắn phiền muộn nên đêm đến không thể ngủ ngon giấc, ngày nào cũng thức dậy khi trời chưa kịp sáng. Những lúc thức dậy, Hứa Quân Hách sẽ vào thiên điện ngắm nàng một lúc, rồi thay quần áo cưỡi ngựa xuống núi.
Chỉ không ngờ rằng mới mấy ngày không gặp, Kỷ Vân Hành vốn nhút nhát lại trở nên dũng cảm như vậy. Có lẽ ngay từ đầu nàng đã là người biết đấu tranh, nhưng tiền đề là nàng phải thực sự thích và quan tâm.
Hứa Quân Hách thầm nghĩ, mặc dù Kỷ Vân Hành có hơi ngây ngô, chậm hiểu, đến tận bây giờ mới nhận ra tình cảm của mình, nhưng kết quả cũng không tệ, ít ra nàng cũng không ném toàn bộ những tình cảm lần đầu tiên rung động của hắn xuống mương.
Hắn ôm Kỷ Vân Hành vào lòng hôn rất lâu, đến khi nghe hơi thở của nàng càng lúc càng nặng nề mới buông nàng ra, sau đó để lại trên gò má, khóe mắt, vành tai nàng rất nhiều nụ hôn vụn vặt, còn nói khẽ: “Hữu Hữu, lời này có ánh trăng làm chứng, nếu nàng dám lừa gạt Hoàng thái tôn, ta sẽ bắt giam nàng suốt đời.”
“Ta không lừa ngài!” Kỷ Vân Hành mím đôi môi đỏ mọng, trong đôi mắt kinh ngạc, đầy vẻ suy tư: “Nhưng mà giam ở đâu?”
Hứa Quân Hách ôm lấy eo nàng, còn véo thật mạnh vào má nàng, hừ một tiếng: “Hoàng cung.”