117. Chỉ Có Nàng

Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 117 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong Hoàng cung mở trường học, ngoài Hoàng tử ra thì còn có con cháu vương hầu các nơi đến học, tuổi tác đều khoảng mười tuổi. Khi ở trường học, những đứa trẻ dòng dõi hoàng tộc quý phái này lại ít có sự tranh giành, đấu đá ngầm, hơn nữa vì tuổi tác đồng đều nên khá hòa hợp với nhau, nhưng chỉ có Hứa Quân Hách là vẫn lẻ loi một mình.
Thứ nhất là vì thường ngày hắn thích tỏ vẻ chững chạc, không thích chơi cùng với nhiều người như vậy, thậm chí những trò đùa nghịch như lăn trên bãi cỏ hắn còn chẳng thèm để mắt đến.
Thứ hai là vì thân phận đặc biệt, lại được Hoàng Đế sủng ái, nên bọn trẻ trong trường đều e dè hắn. Vì vậy mà hắn cũng chẳng thân thiết với ai.
Bùi Hàn Tùng đi lại bên cạnh Hoàng Đế, tự mình lo liệu hồ sơ nhập học cho Kỷ Vân Hành, để cô bé vào trường học đọc sách.
Kỷ Vân Hành vừa lên bốn tuổi, trước giờ chưa từng rời xa gia đình đến thế, buổi sáng khi bị đưa vào cung, cô bé nhất định phải ôm người nhà khóc lóc một hồi, không chịu rời đi.
Bùi Thiệu Sinh là người mềm lòng hơn ai hết, đối với muội muội do mình một tay chăm sóc đến tận bốn tuổi này, hắn vô cùng không nỡ, cho nên cũng cùng ôm muội muội mà khóc, miệng không ngừng đòi dùng thân phận người hầu để theo Kỷ Vân Hành vào cung, cuối cùng bị Bùi Hàn Tùng xách cổ áo ném trở lại bàn chép phạt mới chịu ngồi yên.
Bùi Thiệu Sinh khóc đến nước mắt nước mũi tèm nhem, nằm sấp trên bàn chép phạt, thỉnh thoảng lại ngóng ra ngoài cửa sổ, thất thần gọi một tiếng Hữu Hữu.
Trì Tiện thấy thời gian Bùi Hàn Tùng quy định sắp hết mà Bùi Thiệu Sinh còn chưa hoàn thành được một nửa, hơn nữa nước mắt còn làm nhòe mực, trên giấy đã thành một mớ bòng bong. Hắn đành phải lên tiếng nhắc nhở: “Tiểu thiếu gia, Bùi đại nhân đã nói rồi, đến giờ ông ấy sẽ đến kiểm tra đấy.”
Bùi Thiệu Sinh hung hăng lườm hắn một cái: “Ngươi là kẻ vô tình vô nghĩa! Hữu Hữu đã bị bắt vào cung rồi, vậy mà ngươi còn quan tâm mấy chuyện không đâu này sao! Trong trường học đều là tiểu thư công tử dòng dõi hoàng tộc quý phái, Hữu Hữu vào đó không chừng sẽ bị bắt nạt! Ngươi cũng chứng kiến Hữu Hữu lớn lên mà, chẳng lo lắng cho con bé sao?!”
Trì Tiện: “…”
Tuy lòng trung thành của Trì Tiện với Bùi Thiệu Sinh vượt xa người thường, nhưng lúc này vẫn không nhịn được phải thầm nghĩ một câu công bằng.
Rõ ràng Bùi đại nhân còn cưng chiều Kỷ Vân Hành hơn Bùi Thiệu Sinh nhiều, lại làm việc chu đáo, sao có thể để Kỷ Vân Hành vào trường chịu bắt nạt được, Bùi Thiệu Sinh chỉ lo lắng vớ vẩn mà thôi.
Bùi Thiệu Sinh đã quen với tính cách trầm lặng của Trì Tiện, cũng chẳng thật sự giận hắn, ôm sách ngửa mặt lên trời than dài: “Hữu Hữu ơi—”
Mà lúc này Kỷ Vân Hành đã đến đại điện trường học.
Vì cô bé tuổi nhỏ, thân hình lại nhỏ bé nên được đặc biệt sắp xếp ngồi ở vị trí đầu tiên, vừa ngồi xuống đã có một nhóm trẻ vây quanh. Trong số đó phần lớn là những đứa trẻ tầm mười tuổi, những đứa trẻ ăn mặc gấm vóc đẹp đẽ, vây kín quanh bàn Kỷ Vân Hành, chặn cô bé ở bên trong.
Có thiếu niên hỏi: “Ngươi là ai?”
“Trước giờ chưa từng gặp qua.”
“Vừa rồi ta ở bên ngoài, thấy Bùi đại nhân đưa cô bé đến, chắc là người nhà họ Bùi.”
“Ngươi tên là gì? Lần đầu đến trường học sao?”
Bọn nhỏ mỗi người một lời thảo luận, cứ như trên người Kỷ Vân Hành chỗ nào cũng khiến chúng tò mò, nhìn chằm chằm cô bé hết lần này đến lượt khác.
Chúng đều là con cái quan lại sinh ra trong chốn quan trường, từ nhỏ đã được học lễ nghi, đương nhiên cũng từng nghe qua danh tiếng của Bùi đại nhân, nên vừa nghe có người nói Kỷ Vân Hành là do Bùi Hàn Tùng đưa đến thì càng thêm tò mò về cô bé.
Lần đầu Kỷ Vân Hành bị nhiều người vây quanh đến vậy, ánh mắt quét một vòng không thấy ai quen thì lập tức hơi hoảng hốt, hai bàn tay nhỏ mũm mĩm nắm chặt, bấm vào lòng bàn tay trả lời: “Ta, ta tên là, Kỷ Vân Hành.”
Cô bé vừa mở miệng lập tức có người nhận ra giọng nói của cô bé khác biệt.
“Quả nhiên không phải người Kinh thành, ngươi từ đâu đến vậy?”
“Ngươi họ Kỷ, vậy chắc chắn không phải người nhà họ Bùi rồi?”
“Nhà họ Kỷ? Chưa từng nghe nói ở Kinh thành có nhà họ Kỷ nào nổi bật, sao ngươi có thể vào trường học được?”
Những câu hỏi dồn dập làm Kỷ Vân Hành càng lúc càng căng thẳng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì sung huyết, cúi đầu không muốn trả lời nữa.
Ồn ào đến cuối cùng, có vài đứa trẻ dạn dĩ một chút đưa tay chạm vào trâm hoa trên đầu cô bé, thậm chí còn nắm lấy tay cô bé. Kỷ Vân Hành không muốn nên cứ ngồi vặn vẹo trên ghế, cảm thấy mình bị bắt nạt, đôi mắt dần ngấn nước như sắp khóc.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên một tiếng nghi hoặc: “Làm gì mà ồn ào thế?”
Mấy đứa nhỏ đồng thời quay đầu lại, thấy Hứa Quân Hách không biết đã bước vào từ lúc nào, đang cau mày đứng ở cửa nhìn bọn chúng.
Hắn mặc áo gấm màu mơ, cổ áo trắng như tuyết, hoa văn như ý thêu chỉ vàng, khắp nơi đều thể hiện rõ thân phận cao quý.
Bên cạnh Hứa Quân Hách còn một người nữa đang đứng, tuổi tác ngang hắn, mặc áo giao lĩnh màu đen xanh, trên mặt nở nụ cười: “Điện hạ cũng quá nghiêm khắc rồi, thầy giáo còn chưa đến, bọn trẻ nói chuyện một chút thì có sao đâu?”
Nếu nói trong trường học có ai thân thiết với vị Hoàng tôn Điện hạ này thì cũng chỉ có một người là Thích Khuyết thôi.
Những đứa nhỏ trong trường học này, nhỏ nhất thì bốn tuổi, lớn nhất thì mười hai tuổi, không ai là không e sợ Hứa Quân Hách, lúc này thấy hắn cau mày, cả đám lập tức im lặng cúi đầu hành lễ với hắn.
Kỷ Vân Hành ngẩng đầu nhìn thấy hắn, nhận ra hắn là ca ca đã bế mình suốt dọc đường lúc trước, cuối cùng cũng tìm được một người quen.
Cô bé bám lấy bàn, nhảy khỏi ghế, gạt đám người ra, đôi chân ngắn ngủn chạy về phía Hứa Quân Hách, dang tay gọi: “Ca ca!”
Cô bé còn chưa chạy đến gần mà hai tay đã giơ cao, vẻ mặt gấp gáp muốn được ca ca dỗ dành an ủi.
Mắt Hứa Quân Hách thấy cô bé đến gần, hơi cúi đầu hỏi: “Sao muội lại đến đây? Muội có biết chữ không?”
Kỷ Vân Hành lại cố chấp giơ tay, thái độ rất rõ ràng: không bế thì sẽ không trả lời câu hỏi nào.
Trong điện có nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, Hứa Quân Hách hơi do dự. Thân phận hắn tôn quý, trong trường học luôn là một tồn tại đứng đầu mọi mặt, không ai có thể thân thiết với hắn, bởi hắn chưa từng cười đùa với ai, bây giờ mà ôm một cô bé trước mặt mọi người thì nhất định sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của hắn.
Lúc hắn còn đang do dự, Thích Khuyết đã ngồi xổm xuống véo véo má Kỷ Vân Hành: “Muội muội từ đâu đến, sao lại gọi Hoàng tôn Điện hạ của chúng ta là ca ca thế? Không thể gọi bậy bạ như vậy được.”
Hắn ta kéo tay Kỷ Vân Hành hỏi: “Để ta bế muội được không?”
Kỷ Vân Hành bĩu môi, có lẽ là không muốn, chỉ nắm chặt vạt áo của Hứa Quân Hách, không nói lời nào.
Sao Thích Khuyết có thể để một cô bé lần đầu gặp mặt quấn lấy Hứa Quân Hách, cũng bất chấp cô bé có đồng ý hay không, đã đưa tay định ôm cô bé lên, nhưng đúng lúc này, một bàn tay khác từ bên cạnh vươn ra ngăn lại. Quay đầu nhìn lên, hắn thấy Hứa Quân Hách đã nắm lấy tay còn lại của Kỷ Vân Hành, khẽ cúi xuống nhìn vào mắt cô bé, hỏi: “Có người bắt nạt muội sao?”
Không hỏi thì thôi, vừa hỏi thì hốc mắt Kỷ Vân Hành đã đỏ hoe, ngấn lệ chực trào, vẻ mặt vừa giận vừa ấm ức.
Cô bé dính sát vào người Hứa Quân Hách, dáng vẻ vô cùng ỷ lại.
Hứa Quân Hách đành phải bế cô bé lên, bước về chỗ ngồi của mình dưới ánh mắt kinh ngạc của Thích Khuyết và những đứa trẻ khác, sau đó đặt Kỷ Vân Hành lên đùi mình.
Hắn không nói chuyện, ngược lại là Kỷ Vân Hành chủ động lên tiếng: “Ta biết chữ, ta đã thuộc Tam Tự Kinh.”
“Vậy nên muội được người nhà đưa đến trường học đọc sách?” Hứa Quân Hách hỏi lại.
Kỷ Vân Hành nói chuyện không rõ ràng, gối đầu lên vai Hứa Quân Hách, cầm lấy ngọc bội của hắn trong tay mà nghịch ngợm, phát âm líu lo.
Hứa Quân Hách bảo: “Nói chuyện cho rõ ràng, không thì ta đặt muội xuống.”
Kỷ Vân Hành lập tức sửa lời: “Ông ngoại nói trẻ con ở Kinh thành đều phải học chữ.”
“Muội cũng đâu phải người Kinh thành.” Hứa Quân Hách cố ý trêu cô bé: “Muội nói chuyện cũng không giống với bọn ta.”
Kỷ Vân Hành biết mình không phải người ở đây, cô bé đã theo mẹ và ca ca đi một quãng đường rất dài mới đến được Hoàng thành xa lạ nhưng vô cùng phồn hoa này.
Cô bé không biết phải giải thích thế nào, đối với những câu mình không trả lời được cũng chỉ đành lấp liếm cho qua, nắm lấy tay áo của Hứa Quân Hách mà gọi ca ca.
Quả nhiên Hứa Quân Hách không hỏi thêm gì nữa, chỉ nói: “Trường học có quy củ của trường học, muội đã vào đây thì không thể cứ làm nũng như ở nhà, phải chăm chỉ học hành, biết chưa?”
Kỷ Vân Hành lập tức gật đầu đáp: “Ta biết rồi.”
Lần này cô bé đáp rất nhanh, không lâu sau, phu tử đã bước vào điện, tất cả học trò đứng dậy hành lễ với phu tử. Hứa Quân Hách thả Kỷ Vân Hành xuống để cô bé trở về chỗ của mình, ai ngờ Kỷ Vân Hành sợ người lạ nên không chịu quay về, nắm chặt vạt áo của Hứa Quân Hách mà khóc òa.
Tiếng khóc lớn vang vọng khắp điện khiến phu tử giật mình, vội bước đến vỗ về, Hứa Quân Hách cũng hơi bối rối, sau một hồi dỗ dành, Kỷ Vân Hành mới từ từ ngừng khóc, lông mi vẫn còn vương nước mắt, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Hứa Quân Hách, chia sẻ một chiếc bàn với hắn.
Từ đó về sau, mọi người trong trường đều biết Hứa Quân Hách có một bảo bối mới.
Bảo bối kia không phải bạc vàng ngọc ngà, cũng chẳng phải lông chồn hay áo gấm vóc lụa là, mà là một cô bé. Cô bé đó giống như cái đuôi nhỏ, luôn lẽo đẽo theo sau Hứa Quân Hách, thấy người khác thì len lén trốn sau lưng hắn, dùng đôi mắt vô cùng xinh đẹp mà lén lút quan sát người ta.
Chiếc bàn của Hứa Quân Hách cũng bị Kỷ Vân Hành chiếm dụng một thời gian rất lâu, mãi đến khi cô bé lên tám tuổi mới có chỗ ngồi riêng.
***
Năm Kỷ Vân Hành mười tuổi, cuối cùng nàng cũng gặp lại Liễu Ngọc.
Sở Tình mất công sức hai năm mới thi đỗ vào Thái y viện, ban đầu chỉ làm những việc lặt vặt, cũng trong hai năm này mới dần bộc lộ tài năng, sau đó nhờ y thuật xuất chúng mà được các phi tần hậu cung ưu ái, địa vị từng bước thăng tiến, hiện tại đã được phong làm nữ quan.
Liễu Ngọc là con gái nhưng cũng là học trò, ngày ngày đi theo Sở Tình khổ công học y, sau này khi Kỷ Vân Hành ăn trái cây lạnh ở trường học đổ bệnh, nàng ấy theo Sở Tình đến phủ khám bệnh, lúc ấy mới nhận ra Kỷ Vân Hành.
Thỉnh thoảng nàng ấy theo người của Thái y viện ra ngoài cung mua sắm, sẽ ghé Bùi phủ chơi với Kỷ Vân Hành một lúc.
Liễu Ngọc và Bùi Thiệu Sinh trước giờ vốn không hợp nhau, nói được vài câu là bắt đầu cãi vã, ngươi qua ta lại, không ai nhường ai, cô nhóc miệng mồm lanh lợi ngày xưa nay càng ghê gớm hơn, thường cãi đến mức khiến Bùi Thiệu Sinh á khẩu.
Thế nhưng nàng ấy chưa từng tỏ ra khó chịu với Trì Tiện, mỗi khi gặp mặt luôn rất giữ lễ, có khi Trì Tiện luyện võ bị thương, nàng ấy còn mang thuốc mỡ đến tặng.
Bùi Thiệu Sinh thấy vậy thì trong lòng lấy làm lạ, hỏi Liễu Ngọc tại sao lại đối xử khác biệt với Trì Tiện.
Liễu Ngọc liền nói đó là dùng lễ quân tử để đối đãi với quân tử.
Bùi Thiệu Sinh nghe xong thì hiểu ngay, đây là đang vòng vo nói cậu là tiểu nhân, cậu tức đến méo cả miệng ngay tại chỗ.
Cùng năm đó, Kỷ Vân Hành dọn ra khỏi trường học, chuyển đến Thư viện Tụng Hải, nơi được mệnh danh là học phủ hàng đầu Kinh thành để cùng học tập với Bùi Thiệu Sinh.
Lúc trước ở Hoàng cung, Kỷ Vân Hành gọi Hứa Quân Hách là ca ca, về đến nhà thì gọi Bùi Thiệu Sinh là ca ca, không phân biệt ai với ai. Nào ngờ lần này vào Thư viện Tụng Hải, Hứa Quân Hách cũng theo đến, nghe Kỷ Vân Hành đứng từ xa gọi ca ca, hắn lại không biết là đang gọi ai, vì vậy nên tức giận, vài ngày cũng không thèm để ý đến nàng.
Kỷ Vân Hành hái hoa tặng hắn, còn nói thêm vài lời mềm mỏng, hứa sau này sẽ gọi Bùi Thiệu Sinh là Thiệu Sinh ca ca, còn gọi hắn là Quân Hách.
Hứa Quân Hách cân nhắc một hồi, cảm thấy hai chữ Quân Hách không đi kèm họ này nghe càng thân thiết hơn, hơn nữa trước giờ Kỷ Vân Hành nói chuyện luôn chậm rãi, ngữ điệu mềm nhẹ, tựa như lời nỉ non trên môi, cho nên rất hài lòng, bèn cho qua chuyện xưng hô này.
Sau khi Bùi Thiệu Sinh nghe chuyện thì trợn trừng mắt, lại không dám trút giận lên Hứa Quân Hách, đành kéo Trì Tiện mà phàn nàn một trận, hy vọng Trì Tiện có thể nghĩ cách làm Hứa Quân Hách đừng lừa gạt Kỷ Vân Hành nữa.
Trì Tiện im lặng, sau khi nghe xong thì xoay người ra ngoài mài dao.
Bùi Thiệu Sinh bị dọa nhảy dựng, vội vàng kéo tay hắn lại, nói mình chỉ thuận miệng nói vài câu thôi, xin hắn tuyệt đối đừng vì thế mà kích động rồi vào Hoàng cung giết người.
Trì Tiện chỉ im lặng không nói.
Hắn chỉ muốn mài dao, hoàn toàn không có ý tìm chết.
Bây giờ hắn đã có thể phân biệt được đâu là tức giận, đâu là lời bông đùa của Tiểu thiếu gia, cũng chọn cách làm ngơ trước hành vi nói xấu sau lưng của người kia.
***
Đến năm Kỷ Vân Hành mười tám tuổi, Bùi Thiệu Sinh thi đỗ Tiến sĩ, được Hoàng thượng ban thưởng hậu hĩnh. Bùi Hàn Tùng vô cùng vui mừng, mở tiệc chiêu đãi người thân bạn bè, mọi người cùng nâng ly chúc mừng. Hoàng thái tử dẫn theo Hứa Quân Hách đến Bùi phủ tặng lễ, trong lúc mọi người chuyện trò, có nhắc đến Kỷ Vân Hành và Hứa Quân Hách.
Nói năm nay Hứa Quân Hách vừa tròn hai mươi, sau lễ đội mũ thì đã có thể chọn phi tần, mà người được chọn tất nhiên cũng chỉ có một người.
Kỷ Vân Hành bốn tuổi vào Kinh thành học tập ở trường học, trở thành cái đuôi nhỏ của Hứa Quân Hách, cứ thế theo hắn suốt mười bốn năm.
Hai người là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, cũng từng cãi nhau, giận dỗi đến mức không thèm nói chuyện với đối phương, nhưng không được mấy ngày đã lại đứng chung một chỗ cười nói vui vẻ.
Dưới những bức tường cao của Hoàng cung, bên những hàng liễu rủ lả lướt, trong Ngự hoa viên hoa nở rực rỡ, hay tại những lễ hội đường phố náo nhiệt, đâu đâu cũng có thể thấy bóng dáng hai người. Kỷ Vân Hành thích nắm tay Hứa Quân Hách, kéo hắn đi khắp Kinh thành.
Khi còn bé, đi mệt thì lập tức gọi Hứa Quân Hách bế mình, sau khi lớn lên, mệt thì bắt hắn cõng, hai người thân mật khăng khít giống như trời sinh đã vậy, không ai có thể chia cắt.
Hứa Quân Hách từ xa đã nhìn thấy Kỷ Vân Hành đứng dưới tán cây, tay cầm quạt phe phẩy, miệng ăn trái cây, bèn chầm chậm đi qua đó.
Đến gần, Kỷ Vân Hành nhìn thấy hắn thì bước lên trước hai bước để đón, cười nói: “Lương Học, chàng đến rồi à?”
Hứa Quân Hách đưa tay, tự nhiên nhận lấy chiếc quạt trong tay nàng, tự mình phe phẩy vài cái rồi gật đầu: “Ta đã chào Bùi đại nhân rồi.”
Kỷ Vân Hành cười nói: “Hôm nay cũng thật náo nhiệt, có rất nhiều người đến!”
Nàng cũng vừa được yên tĩnh chốc lát, vừa rồi bị mọi người vây quanh hỏi han đến khô cả họng.
Hứa Quân Hách không đáp lời, chỉ chậm rãi phe phẩy chiếc quạt, tua rua đỏ rủ xuống khẽ quét qua cổ tay làm lòng hắn cũng ngứa ngáy theo, hắn mở miệng: “Cha ta và Bùi đại nhân nói năm nay ta đã hai mươi, đến tuổi cưới vợ rồi.”
Kỷ Vân Hành nghe vậy lập tức quay đầu nhìn Hứa Quân Hách.
Hắn đứng dưới bóng cây loang lổ, ánh sáng vàng vụn vặt chiếu xuống, khi gió lay động, những vệt sáng ấy lướt qua gương mặt tuấn tú của Hứa Quân Hách.
“Vậy sao?” Kỷ Vân Hành đáp lại một câu, rồi hỏi tiếp: “Vậy… đã chọn được ai chưa?”
Ánh mắt Hứa Quân Hách nhìn thẳng vào nàng: “Nàng nghĩ là ai?”
Sắc mặt hắn không có gì khác thường, nhưng không biết sao, Kỷ Vân Hành lại bị ánh mắt ấy ép lùi bước, tim cũng đập nhanh như muốn phá tan lồng ngực. Nàng quay mặt đi, nhìn bóng cây chằng chịt dưới đất.
Thời tiết nắng nóng khó chịu, Kỷ Vân Hành cảm giác có một luồng nhiệt đốt khắp trái tim và vành tai nàng, trên làn da trắng ngần nhuốm một màu đỏ ửng.
Hứa Quân Hách cũng không thúc ép, kiên nhẫn chờ đợi một lát, chợt nghe bên cạnh truyền đến một giọng nói rất khẽ: “Là ta.”
Hắn hơi cúi người kề sát vào một chút, hỏi: “Nói gì cơ? Ta không nghe rõ.”
Kỷ Vân Hành dùng đôi mắt long lanh nước nhìn hắn, nốt ruồi ở khóe mắt càng thêm xinh đẹp, hừ nhẹ một tiếng: “Đương nhiên là ta.”
Khóe môi Hứa Quân Hách khẽ nhếch, nụ cười lan tỏa, đôi mắt cũng cong lên theo.
Thấy hắn không nói lời nào, Kỷ Vân Hành mím môi, mất hứng hỏi: “Sao chàng không nói lời nào?”
“Tất nhiên là nàng.” Hứa Quân Hách phe phẩy chiếc quạt trước mặt nàng, tua quạt đỏ lướt qua chóp mũi nàng. Lại nghe Hứa Quân Hách hạ giọng, tiếp tục nói: “Cũng chỉ có nàng.”