Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này
Chương 22: Hoàng thái tôn? Nàng thì thầm hỏi
Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời xanh mây trắng, vạn dặm trời trong.
Ban đầu vốn là một ngày nắng đẹp, nhưng giờ đây, tai họa ập xuống Kỷ gia như một tiếng sét đánh ngang trời.
Từ lúc thị vệ nha môn mang lệnh bài đến gõ cửa, Kỷ gia liền trở nên hỗn loạn tột độ.
Vương Huệ vốn đã thức trắng đêm, khi nghe tin thì trợn tròn mắt, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Kỷ Doanh Doanh bị tỳ nữ đang khóc bên cạnh gọi dậy, tinh thần hoảng loạn, vội vàng mặc quần áo, thậm chí chưa kịp rửa mặt đã bị người dẫn đến sân. Nàng liếc nhìn một cái thì thấy các thiếp thất, con cái và tất cả người hầu trong nhà đều đã bị dồn vào sân. Còn có rất nhiều nha dịch mang đao, mặc đồng phục đứng dàn ra hai bên, sắc mặt ai nấy đều hung ác. Kỷ Doanh Doanh sợ đến mức đôi chân run rẩy, liên tục hỏi đám người hầu bên cạnh cha mẹ mình đã đi đâu.
“Yên lặng!”
Thị vệ dẫn đầu hét lớn một tiếng, mọi người sợ đến mức im bặt.
Kỷ lão gia cả đêm không về nhà. Sáng sớm hôm nay, một đám nha dịch đến nói là phụng mệnh khám xét Kỷ gia, nghĩ cũng biết là đã xảy ra chuyện lớn.
Vương Huệ vì quá hoảng sợ mà hôn mê. Trưởng tử Kỷ Viễn đã bị giam giữ nhiều ngày. Đích thứ nữ Kỷ Doanh Doanh thì lại hoàn toàn không có chủ kiến gì. Tình trạng Kỷ gia lúc này cũng như một đống cát rời rạc, không có ai đáng tin cậy. Bọn người hầu đều sợ hãi co cụm đứng cùng nhau, không dám nói nhiều lời.
Chẳng bao lâu thì có người đến báo, thị vệ dẫn đầu nói: “Hắt nước lạnh, đánh thức bà ta dậy!”
Nha dịch nhận lệnh, chẳng mấy chốc đã kéo Vương Huệ với dáng vẻ nhếch nhác ra khỏi sân. Tóc và vạt áo bà ta ướt sũng, vừa khóc vừa la hét, bị dìu đến trước mặt thị vệ dẫn đầu, theo sau còn có Thu Quyên cũng đang khóc lóc cầu xin.
Nha dịch vừa buông tay, Vương Huệ lập tức đứng không vững, chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất. Kỷ Doanh Doanh kêu khóc một tiếng, bổ nhào đến cạnh bà ta.
“Ngươi chính là chủ mẫu Kỷ gia?” Thị vệ dẫn đầu nghiêm nghị hỏi.
“Đại nhân!” Vương Huệ run rẩy đáp: “Có phải đã xảy ra hiểu lầm gì không? Lão gia nhà ta làm quan nửa đời luôn thanh liêm cần mẫn, sao lại rơi vào cảnh bị khám xét nhà cửa thế này chứ?”
“Kỷ Dục dám hối lộ quan trên ngay dưới mí mắt Thiên tử, bị tình nghi trao đổi riêng tư, tham ô trái pháp luật, gan to bằng trời, đã bị áp giải vào ngục và cách chức điều tra. Cấp trên đã ra lệnh khám xét Kỷ gia. Nếu bây giờ ngươi có thể liệt kê rõ ràng ngày thường Kỷ Dục có qua lại mật thiết với những ai, nhận hối lộ của ai và đạt được những gì từ đó, thì có thể giảm nhẹ tội.” Thị vệ nói.
Vương Huệ như bị sét đánh giữa trời quang, trợn mắt, há miệng nhưng không phát ra được chút âm thanh nào, giống như không thể thở nổi.
Tham ô nhận hối lộ.
Chỉ cần cái tội danh này chụp lên đầu thì tất cả mọi người trong Kỷ gia đều phải gặp tai họa.
Giấc mộng thăng quan tiến chức, bay thẳng lên mây xanh ngày nào giờ phút này hoàn toàn tan vỡ. Nước lạnh dội xuống từ đỉnh đầu Vương Huệ, lan đến từng tấc kinh mạch, khiến bà ta cảm thấy lạnh buốt như giữa mùa đông giá rét, dù trời đang giữa hè nóng bức.
“Lục soát!”
Theo tiếng ra lệnh của thị vệ, tất cả nha dịch đồng thời hành động, chia nhau đi khắp nơi trong phủ Kỷ gia.
Lúc này Kỷ Vân Hành vẫn còn đang ngủ. Vừa trở mình một cái thì đã có tiếng đập cửa rất mạnh.
Nàng bị tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức, mơ màng bước xuống giường mặc quần áo, xoa mái tóc rối bời vì ngủ. Vừa mới bước ra khỏi phòng thì cửa sân đã bị người bên ngoài đá văng, chốt cửa gãy lìa.
Nha dịch bên ngoài đối diện với tầm mắt của nàng, dường như không nghĩ tới nơi này còn có người ở, tất cả đều sửng sốt một chút.
Kỷ Vân Hành nhìn thấy người, có chút sợ hãi lùi lại hai bước, giấu nửa người mình sau cánh cửa: “Các người là ai?”
Có ba nha dịch bước vào sân, một người trong số đó hỏi nàng: “Ngươi cũng là người Kỷ gia?”
Kỷ Vân Hành trả lời: “Ta tên là Kỷ Vân Hành.”
Nha dịch bèn nói: “Quan phủ đang khám xét Kỷ gia, tất cả người của Kỷ gia đều phải ra sân trước, ngươi cũng đi cùng đi.”
Kỷ Vân Hành kinh ngạc trợn to mắt, không ngờ chuyện này lại đến đột ngột như vậy. Vừa tỉnh giấc thì Kỷ gia đã nghiêng trời lệch đất.
Nàng định hỏi thêm vài câu, nhưng thấy sắc mặt nghiêm túc của nha dịch có vẻ rất hung dữ, nên cũng không dám hỏi nhiều, chỉ nhỏ giọng nói: “Ta chỉ có mấy thứ này thôi, lúc các người lục soát có thể nhẹ tay một chút, đừng làm hỏng đồ đạc được không?”
Có lẽ thấy dáng dấp nàng ngoan ngoãn, khi nói chuyện lại có vẻ nhút nhát nên đám nha dịch cũng không thốt ra lời ác ý, chỉ nói: “Ngươi cứ đi là được, nếu trong sân của ngươi không giấu thứ gì, tự nhiên sẽ không sao.”
Tuy nói như vậy, nhưng khi ba người vào phòng nàng lục soát, họ đều làm nhẹ tay nhẹ chân, không hề phá hoại bừa bãi.
Trong lòng Kỷ Vân Hành hoảng hốt, lo lắng không yên ôm chú chó nhỏ đi về sân trước.
Nơi nàng đi qua đều có thể thấy các nha dịch đang lục soát, lật tung cả Kỷ gia lên, một số đồ đạc bị vứt bừa bãi trên mặt đất, vô cùng hỗn loạn. Nàng lại không khỏi bắt đầu lo lắng cho sân nhỏ của mình.
Chờ Kỷ Vân Hành vội vã đến sân trước, nàng chỉ thấy mọi người trong nhà bị chia thành hai hàng nam nữ, đang xếp hàng tiến vào phòng bên để chịu khám xét người.
Những thứ đáng giá trên người đều bị thu giữ, mọi người khẽ khóc thút thít, không dám có chút phản kháng nào.
Kỷ Vân Hành chưa từng chứng kiến cảnh tượng như vậy, không khỏi sợ hãi đứng sững sờ bên cạnh, thấy Vương Huệ cực kỳ chật vật được Thu Quyên dìu đỡ. Hình như hai chân bà ta không còn sức lực, hơn nửa người gần như tựa hẳn vào người Thu Quyên.
Búi tóc ngày xưa được chải chuốt tinh xảo và cài đầy các loại trâm ngọc quý giá cũng bị lột sạch. Những lọn tóc rối bời dính trên khuôn mặt bà ta, nước mắt không ngừng tuôn ra từ đôi mắt sưng đỏ.
Kỷ Doanh Doanh cũng không khá hơn là bao. Đại tiểu thư vênh váo hung hăng ngày nào giờ đây cũng chẳng còn chút kiêu ngạo nào, đáng thương lau nước mắt. Trâm vàng trên tóc, vòng ngọc trên cổ tay và túi thơm đeo bên thắt lưng nàng ta đều bị tháo xuống, không còn vẻ gì là phú quý.
Lúc này hai mẹ con đang khóc lóc thương tâm dường như tâm ý tương thông, cùng lúc ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của Kỷ Vân Hành đang đứng bên cạnh.
Cách nhau một trượng, Kỷ Vân Hành đứng dưới ánh nắng.
Nàng mặc áo vải thô, tóc dài được buộc hờ hững bằng một dải lụa đơn giản, đôi giày cũ nhăn nhúm. Toàn thân từ trên xuống dưới, chỉ có khuôn mặt trắng nõn của nàng là nổi bật.
Trên khuôn mặt nàng không có biểu cảm gì, không nhìn ra vui vẻ hay khổ sở, chỉ dùng một đôi mắt hạnh ngây thơ nhìn đám người trong sân.
Quả thật là một đứa ngốc.
Vương Huệ phì một tiếng, thầm mắng trong lòng. Bầu trời của Kỷ gia đã sụp đổ rồi, mà con nhỏ này vẫn như người không có chuyện gì.
Nhưng mà sự tình đã đến nước này, khóc lóc nữa cũng chẳng còn chút tác dụng gì. Vương Huệ hung hăng lau nước mắt, kéo tay Kỷ Doanh Doanh bước vài bước vào trong, nhỏ giọng dặn dò nàng ta vài lời.
Kỷ Vân Hành cũng không đứng ngơ ngác quá lâu, chẳng mấy chốc đã bị nha dịch gọi tên, sau đó tự giác đứng ở cuối hàng dài, xếp hàng tiến vào phòng bên.
Bên trong có hai mụ mụ làm nhiệm vụ lục soát người, kiểm tra khắp người Kỷ Vân Hành một lượt nhưng không tìm thấy bất kỳ thứ gì — thậm chí nàng còn sạch sẽ hơn cả đám người hầu trong nhà.
Trong tiếng khóc nghẹn đè nén, toàn bộ đồ trong kho Kỷ gia đều bị chuyển ra hết. Từng chiếc rương lớn chất đống trong sân, cùng với những khối ngọc thạch thu được từ các phòng khác cũng được gom hết vào rương.
Đừng nhìn Kỷ Dục chỉ là một quan nhỏ Bát phẩm, Kỷ gia cũng không được coi là lớn, nhưng sau đợt lục soát này, mọi chuyện đã sáng tỏ, tìm ra không ít đồ đạc.
Ngoài cửa truyền đến một tiếng thông báo, nói rằng Thông phán đại nhân đã đến.
Chỉ thấy một nam tử trung niên mặc quan bào chậm rãi bước vào, đầu đội mũ quan, chân đi giày gấm, khi bước đi đều phất nhẹ hai tay áo, vô cùng uy phong.
Người này chính là Thông phán Linh Châu, tên gọi Thường Khang, quan viên chính Lục phẩm.
Ánh mắt Thường Khang quét qua mọi người, nhưng bước chân không dừng lại, đi thẳng vào sảnh chính rồi ngồi xuống.
Còn chưa kịp mở miệng, nha dịch đứng đầu cuộc lục soát đã cầm một cái túi nhỏ bước đến: “Đại nhân, đây là thứ vừa rồi lục soát được từ người Kỷ gia, mời Đại nhân xem qua.”
Kỷ Vân Hành đứng trong đám người ngoài cửa, vừa nhìn đã nhận ra đó chính là túi nhỏ của Kỷ Doanh Doanh.
Hiển nhiên Kỷ Doanh Doanh cũng biết, nàng ta sợ đến mức toàn thân phát run, bám chặt vào cánh tay mẹ mình.
Thường Khang mở túi nhỏ ra, lấy ra một khối ngọc bội xanh biếc từ bên trong. Sắc mặt ông ta lập tức thay đổi: “Vật này tìm được từ trên người kẻ nào? Áp giải lên đây!”
Vừa quát lớn một tiếng, người Kỷ gia đều sợ đến mức quỳ rạp xuống đất. Hai nha dịch chen qua đám người, túm lấy Kỷ Doanh Doanh kéo lên.
Kỷ Doanh Doanh bị dọa vỡ mật, la hét chói tai: “Mẹ! Mẹ cứu con!”
Vương Huệ khóc lóc nắm chặt tay con gái không chịu buông, nhưng vẫn bị nha dịch đẩy ngã trên đất, thô bạo lôi Kỷ Doanh Doanh vào sảnh chính, ép quỳ xuống đất.
“Ta hỏi ngươi, ngọc bội này từ đâu mà có?” Thường Khang hỏi.
Kỷ Doanh Doanh run lên cầm cập, cả người xụi lơ ra, không dám trả lời.
“Nói!” Thường Khang lạnh lùng quát lớn.
Kỷ Doanh Doanh lập tức khóc lớn, nức nở không nói ra được một câu hoàn chỉnh.
Vương Huệ thấy vậy, biết con gái đã bị dọa đến mức kinh hãi, lời dạy nàng ta trước đó bây giờ lại hoàn toàn quên hết. Bà ta lập tức cắn răng từ dưới đất bò dậy, lúc này cũng không bận tâm gì đến lễ nghi dáng vẻ, lao vào sảnh chính hét lớn: “Đại nhân! Con gái ta nhát gan, bị uy nghi của đại nhân làm kinh sợ không dám nói lời nào, mong đại nhân thứ lỗi. Vật này ta biết nó từ đâu mà đến.”
Thường Khang chỉ vào bà ta: “Vậy ngươi nói.”
Vương Huệ quay đầu lại, nhìn xuyên qua đám đông, đôi mắt ngoan độc kia nhìn chòng chọc vào Kỷ Vân Hành, sau đó chợt nghe bà ta nói: “Miếng ngọc bội này là trưởng nữ của lão gia tặng cho con gái ta.”
Thường Khang nói: “Là người nào, dẫn lên đây.”
Kỷ Vân Hành vô thức lùi về phía sau một bước, muốn dùng thân thể đám người hầu che chắn cho mình. Kết quả nha dịch vừa tới, những người phía trước lập tức tránh ra, Kỷ Vân Hành lập tức bị lôi thẳng vào sảnh chính.
Nàng quỳ xuống, câu đầu tiên nói là: “Không phải của ta.”
“Cuối cùng vật này là của ai?” Thường Khang chất vấn.
“Đại nhân, ngài có điều không biết. Mẹ của đứa nhỏ này chính là con gái của Bùi Hàn Tùng.” Vương Huệ vội vã nói: “Hơn mười năm trước, khi Bùi gia bị xử tội và tịch biên tài sản, mẹ nàng đã gả vào Kỷ gia nên tránh được một kiếp. Ngọc bội này là hồi môn bà ta mang từ Bùi gia sang. Sau này bà ta lại phạm phải sai lầm lớn nên bị giam trong hậu viện Kỷ gia, sau khi bà ta bệnh chết thì để lại ngọc bội này cho con gái mình. Khi còn nhỏ, đứa trẻ này thân thiết với Doanh nhi nên đã tặng ngọc bội này cho nó.”
Lời này vừa nói ra, trong lòng Thường Khang lập tức hiểu rõ.
Hơn mười năm trước, án tham ô lớn của Bùi gia đã lục soát ra vô số trân bảo quý giá. Có một hai khối ngọc bích là cống phẩm dâng vua cũng chẳng phải chuyện hiếm gì.
“Có đúng vậy không?” Thường Khang hỏi.
Kỷ Doanh Doanh run rẩy, khóc lóc đáp: “Đúng đúng đúng, từ nhỏ Kỷ Vân Hành đã bị nhốt ở sân sau, nàng luôn muốn ra ngoài, cho nên, nên đã lấy lòng ta, tặng ta khối ngọc bội đó, hy vọng ta giúp nàng ra ngoài…”
Vẻ mặt Kỷ Vân Hành ngơ ngác, những lời này lọt vào tai nàng khiến cho nàng khó mà hiểu nổi.
Nàng thật sự không ngờ lại có người dám đổi trắng thay đen như vậy, nói dối mà chẳng khác gì nói thật, công khai vu oan cho nàng.
Nàng lớn tiếng nói: “Không đúng, bọn họ nói không đúng! Không phải như vậy!”
Vương Huệ thoáng chốc đã át đi tiếng nàng: “Đại nhân có thể tra hỏi người hầu trong nhà, sẽ biết thật giả ngay.”
Thường Khang lập tức sai người gọi vài người hầu tiến vào. Bọn người hầu nơm nớp lo sợ, ai nấy đều nói là miếng ngọc bội kia là do Đại cô nương tặng cho Tam cô nương.
Kỷ Vân Hành nhìn những người hầu kia, rồi lại nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt của Vương Huệ và Kỷ Doanh Doanh. Lời khai của mọi người khớp nhau một cách thần kỳ, cứ như chỉ có nàng đang nói dối.
Kỷ Vân Hành không hiểu tại sao trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa, nàng lập tức đứng bật dậy nói: “Các người nói bậy!”
Nàng còn đang nghĩ nên biện giải thế nào thì đã thấy nha dịch cầm một chiếc hộp bước vào, trình lên trước mặt Thường Khang. Nàng vừa nhìn thấy thì lập tức nóng nảy: “Đó là hộp của ta!”
Đó là chiếc hộp mà Kỷ Vân Hành giấu dưới giường. Bên trong là số bạc ngày thường chưa tiêu hết nàng tích góp lại, quà mừng sinh nhật của Tiết thúc và những người khác tặng, còn có khế đất mà dì Tô cho nàng cùng với những thứ khác.
Đó là tất cả tài sản của Kỷ Vân Hành.
Nàng đã đặc biệt đào một cái hố để cất giấu nó, không ngờ vẫn bị lục ra được.
Thường Khang nói: “To gan, còn không quỳ xuống!”
Kỷ Vân Hành lại bị người ta ấn quỳ xuống. Mắt thấy Thường Khang mở hộp ra, lật qua một lượt, đầu tiên lấy ra tờ khế đất.
Ông ta xem qua vài lần, lớn tiếng hỏi: “Ngươi là Kỷ Vân Hành? Tại sao ngươi lại có khế đất nhà ở Bắc thành?”
Vương Huệ cũng không biết chuyện này, nghe vậy lập tức tìm được lý do để phát giận: “Đại nhân, nhất định là nàng đã đem bán những của cải quý giá mẹ mình để lại lấy tiền, rồi mang đi mua nhà ở Bắc thành. Nơi đó tấc đất tấc vàng, chắc chắn đã tiêu tốn không ít vàng bạc!”
Nói xong, bà ta lại quay sang quát mắng Kỷ Vân Hành: “Còn dám nói dối trước mặt đại nhân, mau chóng khai thật ra!”
Kỷ Vân Hành lo lắng nói: “Đó là quà sinh nhật dì tặng ta! Lúc trước mẹ ta không để lại thứ gì quý giá. Sau khi bà ấy bệnh qua đời, còn có người đến lục lọi nơi chúng ta ở rất nhiều lần, những thứ đáng giá đều đã bị lấy đi!”
Chính vì nàng quá lo lắng mà tốc độ nói không thể nhanh được, do vậy mà khi tranh cãi nàng cực kỳ thiệt thòi, lời nói ra càng không có khí thế gì.
Vương Huệ đã hoàn toàn xé toạc lớp vỏ bọc giả nhân giả nghĩa, lộ ra bản chất ngoan độc từ trong xương. Bà ta nói: “Đại nhân, đứa con gái này không chịu khai thật, chi bằng đánh cho vài cái bạt tai, rồi đánh thêm chục gậy nữa. Đến khi nó biết đau rồi thì sẽ ngoan ngoãn, chắc chắn khai ra sự thật thôi.”
Kỷ Vân Hành sợ đau, sợ bị đánh. Vừa nghe Vương Huệ đưa ra ý này, nàng lập tức hoảng sợ, liền từ dưới đất bật dậy, thậm chí thoát khỏi tay nha dịch, chạy ra ngoài cửa.
Thường Khang quát: “Bắt lấy nàng! Đừng để nàng chạy!”
Vương Huệ vừa thấy nàng chạy thì đã biết việc này Kỷ Vân Hành không còn đường cứu vãn hay biện bạch. Vì thế, bà ta cũng tích cực ra một phần sức lực, cuống quýt chạy theo sau muốn kéo tóc Kỷ Vân Hành.
Chỉ còn chút nữa là sẽ túm được tóc của Kỷ Vân Hành. Nào ngờ ngay khi bà ta vừa bước qua ngưỡng cửa, tầm nhìn còn chưa kịp rõ ràng thì ngực bỗng truyền đến một cơn đau dữ dội. Tiếp đó, cả người mất kiểm soát ngã về sau, tứ chi dang rộng ngã xuống đất, la hét như xé gan xé ruột.
Mọi người thấy thế cũng kinh hãi. Sau đó, chỉ thấy một người bước qua bậc cửa, đi vào sảnh chính.
Chỉ thấy người nọ mặc một thân áo bào đỏ rực, dáng người cao thẳng vững vàng như ngọc, kim quan lấp lánh, đôi mày anh tuấn nhíu lại. Hắn nói: “Ta còn tưởng là thứ gì đột nhiên nhảy ra, hóa ra là một người, làm ta giật cả mình.”
Phía sau hắn là Kỷ Vân Hành vừa mới chạy thoát ra. Nàng rụt cổ lại, trốn rất kỹ, nắm chặt ống tay áo hắn, chỉ thò nửa đầu ra, khẽ nói: “Lương Học, bọn họ vu khống ta.”
Người đến chính là Hứa Quân Hách.
Theo phía sau hắn là hai người Ân Lang và Hạ Nghiêu. Ngoài cửa còn có Ngự tiền thị vệ trấn thủ, khi đến đúng là yên lặng không tiếng động, đúng lúc bị Kỷ Vân Hành đang chạy ra va phải.
Vương Huệ bị đá vào ngực, nhất thời không thể đứng dậy, nằm trên mặt đất rên rỉ.
Kỷ Doanh Doanh thấy vậy cũng nhào tới, ôm lấy mẹ mình xé giọng gào khóc.
Thường Khang vừa thấy người đến là ai thì không nói hai lời đứng dậy, vén áo quan quỳ xuống đất. Nhóm nha dịch trong sảnh chính cũng quỳ xuống theo, cao giọng nói: “Hạ quan bái kiến Thái tôn Điện hạ!”
Hứa Quân Hách không nổi giận, chỉ nói với giọng điệu mỉa mai: “Thường đại nhân, khó trách dân chúng Linh Châu đều nói ngươi thân thiết với dân. Sảnh thẩm vấn lại náo nhiệt như vậy, thật đúng là không có chút cung cách nhà quan nào, người không biết còn tưởng đây là cái chợ đó.”
Lúc này Thường Khang mới biết mình đã nhìn nhầm, không kịp suy nghĩ kỹ càng vì sao Kỷ Vân Hành lại có thể đứng sau Hoàng thái tôn, còn nắm lấy tay áo và gọi tên tự của ngài. Ông ta sợ đến mức vội vàng nói: “Là hạ quan thất trách! Còn không mau bảo dân phụ này im miệng!”
Nha dịch vội vàng bước lên, nhét vải bố vào miệng Vương Huệ, ngăn tiếng rên rỉ của bà ta lại.
Kỷ Vân Hành có chút không phản ứng kịp, rướn cổ nhìn lên mặt Hứa Quân Hách một cái. Nàng thấy thiếu niên ngày thường luôn ở tiểu viện của nàng cau mày kêu nóng, chê bai cái này ghét bỏ cái kia, lúc này ánh mắt ẩn chứa vẻ lạnh lùng, cả người không thể che giấu được sự kiêu ngạo, xa cách khó gần.
“Hoàng thái tôn?” Nàng thì thầm: “Lương Học?”
Hứa Quân Hách đi về phía trước vài bước. Dù trong lòng Kỷ Vân Hành tràn đầy nghi vấn, nhưng lúc này trong đại sảnh, người nàng có thể dựa dẫm cũng chỉ có mình Lương Học, người đã từng giúp nàng sửa mái nhà và trèo lên cây hái hoa. Vì thế, nàng đành nhắm mắt theo sát phía sau hắn.
Chỉ thấy hắn cầm lấy khối ngọc bích trên bàn, mắt hơi híp lại: “Đã tra rõ lai lịch của miếng ngọc này chưa?”
“Hạ quan đang thẩm vấn.”
Thường Khang tường thuật sơ lược lại lời của Vương Huệ đã nói vừa rồi một lần, lại nói tiếp: “Chỉ là trước mắt còn chưa hỏi ra thì nàng đã chạy ra ngoài…”
Hứa Quân Hách xoay người, hơi cúi đầu nhìn Kỷ Vân Hành, giọng nói không hiểu sao lại mềm mỏng hơn: “Bọn họ đều nói là cô đã tặng cho muội muội mình à?”
Kỷ Vân Hành khó chịu gật đầu: “Bọn họ đều nói bậy.”
Hứa Quân Hách lại hỏi: “Vậy cô định làm thế nào?”
Kỷ Vân Hành quay đầu nhìn về những người đang quỳ đầy trên đất ở giữa sảnh, từ các nha dịch cho đến người hầu Kỷ gia, còn có Vương Huệ và Kỷ Doanh Doanh.
Nàng nhớ đến rất nhiều năm về trước, có lẽ mẹ nàng cũng từng đối mặt với tình cảnh như vậy, trải qua một cuộc thẩm vấn khiến bà ấy không có đường giãi bày.
Sau đó bị kết tội, bị giam vào cái tiểu viện kia, u uất mà chết đi.
Kỷ Vân Hành nhận ra, nếu lúc này nàng không vì mình mà phản bác lại, sẽ không còn ai tin vào sự trong sạch của nàng nữa.