Chương 34: Hứa Quân Hách dịu giọng dỗ dành

Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 34: Hứa Quân Hách dịu giọng dỗ dành

Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Quân Hách và Trì Tiện cũng được coi là cố nhân. Tại Kinh thành, họ đã không ít lần đối đầu. Không ít thuộc hạ của Hứa Quân Hách đã bỏ mạng dưới tay Trì Tiện, bởi hắn ta chính là thanh đao sắc bén nhất trong tay Tôn tướng.
Lúc này, Trì Tiện vẫn giữ vẻ cung kính tột cùng, cử chỉ hành lễ vô cùng chuẩn mực, không thể bắt bẻ điều gì.
Trình Tử Mặc hiển nhiên đã biết trước rằng Hoàng thái tôn đang có mặt tại đây. Thế nên khi thấy Hứa Quân Hách lên tiếng, hắn không hề tỏ ra bất ngờ, chỉ vội vàng quỳ xuống hành lễ: “Thảo dân bái kiến Thái tôn Điện hạ, không biết Điện hạ đại giá quang lâm, nếu tiếp đón không được chu đáo, mong Điện hạ thứ tội.”
Ngay sau đó, đám hạ nhân ở Bão Nguyệt Trai cũng đồng loạt quỳ xuống đất, kể cả Liễu Kim Ngôn và Thiệu Sinh cũng quỳ gối hành lễ.
Đây là lễ nghi mà dân thường phải thực hiện khi gặp các vương tôn quý tộc.
Chỉ trong thoáng chốc, người duy nhất còn đứng trong sảnh là Kỷ Vân Hành.
Trong đầu nàng lúc này chỉ nghĩ đến chuyện vò rượu trị giá hai trăm lượng, chẳng còn tâm trí mà hành lễ. Ngay từ khi Hứa Quân Hách còn chưa xuống hết cầu thang, nàng đã nhanh chân bước tới, những bước chân nhỏ vội vã không ngừng.
Nàng đi đến trước mặt Hứa Quân Hách, không kìm được mà nhỏ giọng tố cáo: “Lương Học, ở đây một vò rượu có giá tận hai trăm lượng, đúng là ăn cướp trắng trợn, đáng lẽ phải bắt hết bọn họ mới phải!”
Ai ngờ Hứa Quân Hách chỉ khẽ nhếch môi cười đáp lại: “Vò rượu giá hai trăm lượng cũng không phải hiếm, chẳng qua là cô ít thấy mà thôi.”
Giọng hắn không nhỏ chút nào, mọi người trong sảnh dường như đều nghe thấy.
Kỷ Vân Hành nghe vậy lập tức càng thêm sốt ruột, nàng bước theo bên cạnh Hứa Quân Hách, lần này còn cố ý hạ giọng: “Như vậy không đúng chút nào! Sao họ có thể đem rượu đắt tiền như thế ra để người ta ném vòng trúng sao?”
“Như vậy mới chứng tỏ Bão Nguyệt Trai hào phóng và rộng rãi chứ.” Hứa Quân Hách chẳng mảy may bận tâm mà đáp.
Lần đầu tiên Kỷ Vân Hành nảy ra ý định muốn cãi vã với Hứa Quân Hách.
Thậm chí nàng còn thấy giận, trong lòng nghĩ thầm, Bão Nguyệt Trai này là nơi nào mà Lương Học nói câu nào cũng bênh vực cho tên Thiếu chủ kia? Hai trăm lượng bạc nói ra thì dễ, nhưng nếu tính kỹ lại, ngay cả tửu lâu của dì Tô làm ăn phát đạt đến mấy cũng phải mất một thời gian dài mới kiếm được số tiền lớn ấy!
“Nhưng ta không có hai trăm lượng!”
Kỷ Vân Hành giận dỗi dừng bước, quay lưng đi, rõ ràng thể hiện thái độ kiên quyết không muốn trả tiền, chẳng khác nào ám chỉ rằng nàng không có tiền, muốn lấy mạng thì nàng đành chịu!
Hứa Quân Hách bật cười nhìn nàng: “Sao mới nói vài câu đã giận rồi sao?”
Kỷ Vân Hành không trả lời.
Dáng vẻ Kỷ Vân Hành giận đến mức này rất hiếm khi thấy, vì vậy Hứa Quân Hách cảm thấy vô cùng thú vị. Hắn đi vòng đến trước mặt nàng, nghiêng đầu nhìn vào gương mặt nàng.
Khi tức giận, khóe miệng nàng hơi trễ xuống, khuôn mặt xinh đẹp thường ngày đã thoát khỏi vẻ ngây thơ, trở nên sống động lạ thường.
Cảm xúc chuyển đổi trên khuôn mặt khiến nàng có một sức quyến rũ lạ kỳ.
“Ta có bảo cô phải trả hai trăm lượng đâu.” Hứa Quân Hách hạ giọng, tựa như đang dỗ dành.
Quả nhiên, Kỷ Vân Hành lập tức ngước mắt lên: “Vậy ai trả?”
“Đương nhiên là Thiếu chủ Bão Nguyệt Trai phải trả rồi.”
Hứa Quân Hách quay người lại, gương mặt vẫn mang theo ý cười, hắn đi thêm vài bước về phía trước rồi cúi xuống đích thân đỡ Trình Tử Mặc đang quỳ dưới đất đứng lên: “Đi khắp cả Kinh thành này cũng không tìm được ông chủ nào hào phóng như Trình gia các ngươi, một vò rượu hai trăm lượng mà nói tặng là tặng, tấm lòng ấy thật đáng khâm phục.”
Trình Tử Mặc ngơ ngác đến mức không thốt nên lời: “Cái gì?”
“Chẳng phải rượu của các ngươi được bày ra để ai ném trúng thì được lấy đi sao? Khi nãy ta tận mắt nhìn thấy cô nương Kỷ gia ném trúng vò rượu đó, vậy nên nó thuộc về nàng, phải không?”
Hứa Quân Hách đứng đối diện với Trình Tử Mặc, mỉm cười nói.
Trình Tử Mặc thấp hơn hắn một chút, lúc nhìn hắn phải ngước mắt lên, vẻ mặt ngơ ngác.
Trong lòng Trình Tử Mặc hiểu rõ, đừng thấy vị Hoàng thái tôn này bây giờ đang cười tươi trông rất dễ gần, nhưng muốn trở mặt cũng chỉ trong nháy mắt. Như thể nếu hắn ta không trả lời đúng ý, ngay lập tức sẽ bị đá văng vài vòng ra đất giống như tên Đỗ Nham xui xẻo kia.
“Điện hạ tận mắt chứng kiến?” Trình Tử Mặc hỏi.
“Đương nhiên.” Hứa Quân Hách đáp một cách chắc nịch, dù hắn thực sự chẳng hề nhìn thấy gì, thậm chí còn không biết vụ ầm ĩ này do Liễu Kim Ngôn khơi mào. Thế nhưng lúc này khi nói dối hắn vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên như không: “Chẳng lẽ ta nói dóc lừa ngươi à?”
“Vậy…” Trình Tử Mặc đã hiểu rõ ý đồ của Hứa Quân Hách, nhưng vẫn cố gắng vớt vát lại, hắn ta miễn cưỡng quay đầu, ra lệnh cho hạ nhân: “Lấy một vò rượu khác ra đây.”
Hứa Quân Hách giơ tay chặn lại và nói: “Khi nãy Kỷ cô nương đã bảo với ta rằng, nàng ấy chỉ muốn đúng vò rượu mà mình đã ném trúng, không cần cái khác đâu. Bây giờ vò rượu đã vỡ, vậy thì hãy quy đổi ra bạc trả cho nàng ấy đi.”
Vẻ mặt Trình Tử Mặc lập tức biến sắc, đau đớn như bị cắt từng đoạn ruột.
Đúng là tự bê đá đập chân mình.
Hứa Quân Hách quay lại hỏi Kỷ Vân Hành: “Khi nãy Thiếu chủ nói giá một vò rượu là bao nhiêu nhỉ?”
Kỷ Vân Hành lập tức bước lên phía trước, giơ hai ngón tay ra trước mặt Trình Tử Mặc, vui vẻ hô lên: “Hai trăm lượng.”
Dù cho thường ngày Trình Tử Mặc tiêu tiền không tiếc tay, nhưng cũng không muốn ném thẳng hai trăm lượng bạc xuống sông như thế. Lúc này, hắn ta chẳng còn lựa chọn nào khác, dù lòng đau như cắt vẫn phải cố gắng giữ nụ cười trên mặt, ra lệnh cho hạ nhân: “Lấy ngân phiếu đến đây.”
Kỷ Vân Hành cong mắt cười rạng rỡ, đôi mắt sáng như vầng trăng rằm.
Hứa Quân Hách ra hiệu cho mọi người miễn lễ, vẻ mặt thản nhiên như đang trò chuyện cùng Trì Tiện: “Trì đại nhân đến Linh Châu từ khi nào?”
Trì Tiện đáp: “Hai ngày trước.”
Hứa Quân Hách cười đùa: “Tôn tướng có thể phái ngươi đến, chắc hẳn đã giao trọng trách lớn cho ngươi rồi.”
Trì Tiện cất giọng điềm đạm: “Chẳng qua Thừa tướng đại nhân lo lắng việc xử lý những quan viên liên quan đến tham nhũng trước đây không triệt để, nên mới sai thuộc hạ đến giám sát mà thôi.”
Cả hai trao đổi qua lại, trông có vẻ khá thân thiết.
Thực ra, Trì Tiện không có chức vị chính thức, nói một cách khó nghe hơn thì: Trì Tiện cũng chỉ là con chó săn có hàm răng sắc bén bên cạnh Tôn tướng mà thôi.
Mỗi một câu “Trì đại nhân” mà Hứa Quân Hách nói ra đều mang vẻ châm biếm.
“Vậy tốt quá, ta có thể tranh thủ nghỉ ngơi một chút.” Hứa Quân Hách vỗ vai Trì Tiện, giọng điệu đầy ẩn ý: “Vất vả cho Trì đại nhân rồi.”
Trì Tiện nhìn thẳng vào mắt hắn, trong mắt không hề có chút lương thiện, dáng vẻ nghiêm nghị đến tột cùng: “Điện hạ quá lời.”
Chốc lát sau, tờ ngân phiếu hai trăm lượng được hạ nhân của Bão Nguyệt Trai mang đến, ngay lập tức trao tận tay Kỷ Vân Hành.
Trên mặt Kỷ Vân Hành không giấu nổi nụ cười, nàng lấy một tờ đưa cho Liễu Kim Ngôn, nhưng Liễu Kim Ngôn xua tay từ chối, sau đó Kỷ Vân Hành tự tay gấp lại rồi nhét vào trong tay áo.
Nàng cung kính hành lễ với Hứa Quân Hách: “Đa tạ Điện hạ.”
Hứa Quân Hách liếc mắt nhìn nàng, lười chẳng muốn đáp lời, chỉ gật đầu rồi thôi.
Trong lòng thầm oán trách: Đồ ngốc này, khi gặp chuyện thì một tiếng Lương Học, hai tiếng Lương Học, không có việc gì thì lại gọi Điện hạ. Như thế chẳng phải là qua cầu rút ván hay sao?
Hắn phất tay áo, không nói thêm với ai nữa mà lập tức rời đi.
Sau khi hắn rời khỏi, mọi người trong đại sảnh mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, tiếng nói chuyện dần dần vang lên.
Sự việc náo loạn của Liễu Kim Ngôn hôm nay dù không bị Trình Tử Mặc truy cứu, nhưng nàng ấy cũng không còn tâm trí dẫn Kỷ Vân Hành đi chơi nữa nên định ra về, trước khi đi còn chào tạm biệt Thiệu Sinh.
Kỷ Vân Hành đứng nhìn ra cửa, ánh mắt thoáng đuổi theo bóng Hứa Quân Hách khuất dần, trong lòng chỉ nghĩ đến hai trăm lượng bạc trong tay áo, chẳng mấy để ý Liễu Kim Ngôn và Thiệu Sinh đã nói gì.
Sau khi rời khỏi Bão Nguyệt Trai, hai người ngồi lên xe ngựa khởi hành trở về nhà.
Ở bên kia, Hứa Quân Hách cũng đã lên xe ngựa, dáng người uể oải tựa vào đệm mềm, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không lâu sau, Ân Lang vén rèm bước vào, ra lệnh cho tùy tùng đánh xe ngựa lên đường, cẩn thận đóng kín cửa xe rồi mới thấp giọng bẩm báo: “Điện hạ.”
“Nói đi.” Hứa Quân Hách mở lời.
“Quả thật có người khác đã điều tra dưới lòng đất của Bão Nguyệt Trai, e rằng cũng đang tìm kiếm những bé gái mất tích kia.” Ân Lang thấp giọng bẩm báo: “Tên hạ nhân đánh nhau với Liễu cô nương cũng không phải là người của Bão Nguyệt Trai, Hạ Nghiêu đã theo dõi người đó một đoạn đường, phát hiện người đó sau khi rời khỏi Bão Nguyệt Trai đã cởi bỏ trang phục của tửu lâu rồi đem chôn xuống đất.”
Hứa Quân Hách chậm rãi cất lời: “Liễu Kim Ngôn, một vũ cơ của Du Dương lại muốn làm gì đây?”
“Điện hạ có cần Hạ Nghiêu điều tra thêm không?” Ân Lang hỏi.
“Không cần, điều tra cũng vô ích.” Hứa Quân Hách mở mắt, khóe miệng nhếch lên nụ cười mỉa mai: “Nàng ta không phải là loại vũ cơ bình thường, bên phía Du Dương đã dày công đào tạo nàng ta lâu năm như vậy, đương nhiên sẽ không để ngươi tìm ra lai lịch và quá khứ đâu.”
“Vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?”
“Trước mắt cứ quan sát đã, không cần phải bứt dây động rừng.” Hứa Quân Hách chuyển sang đề tài khác: “Người mà trước đây ta bảo Hạ Nghiêu điều tra, đã có tin tức gì chưa?”
“Vẫn chưa có.” Ân Lang thở dài: “Năm tháng đã quá xa, muốn điều tra cũng không dễ dàng chút nào.”
Hứa Quân Hách im lặng, nhắm mắt lại như muốn ngủ. Một lúc lâu sau, hắn mới chầm chậm lên tiếng, giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng: “Chúng ta đã đợi nhiều năm như vậy, chờ thêm một thời gian nữa cũng không sao.”
Sau khi Kỷ Vân Hành đưa Liễu Kim Ngôn về, nàng cũng trở về Kỷ gia. Chiếc xe lắc lư khiến nàng mơ màng buồn ngủ, nàng nghiêng ngả vào thành xe, cơ thể lắc lư theo nhịp xóc nảy của xe ngựa.
Đúng vào lúc nàng sắp ngủ thiếp đi, xe ngựa đột nhiên dừng lại.
Kỷ Vân Hành tưởng đã đến nhà, nàng vội vàng phấn khởi đẩy cửa xe ngựa ra, nhưng bên ngoài không phải Kỷ gia mà là một con đường vắng lặng.
Nàng vội quay vào trong xe, thò đầu ra hỏi: “Sao lại dừng ở đây?”
“Đại cô nương.” Người đánh xe quay đầu lại đáp: “Có xe ngựa chặn đường phía trước.”
Nàng rụt người vào trong, chỉ để lộ đôi mắt ra ngoài: “Là ai vậy? Chúng ta đi đường vòng đi.”
“Hình như là công tử Đỗ gia.” Người đánh xe trả lời.
Đúng lúc đó, Đỗ Nham đích thân bước tới trước xe ngựa, chào hỏi Kỷ Vân Hành: “Kỷ cô nương, vì vội vã đuổi theo cô nương nên ta chỉ có thể đi đường tắt để chặn trước, nếu có gì mạo phạm, mong cô nương thứ lỗi.”
Kỷ Vân Hành đáp: “Đỗ công tử nhường đường đi, ta còn phải về nhà.”
Đỗ Nham mỉm cười với nàng, cố gắng hết sức bày ra vẻ mặt hòa nhã để trông mình thân thiện hơn, nhưng vì hắn ta quá gầy, lại thêm Hứa Quân Hách cứ hay nói hắn trông giống khỉ núi, nên Kỷ Vân Hành chẳng thấy hắn thân thiện chút nào cả.
Bởi vì khỉ núi đều rất hung dữ, chúng sẽ cướp đồ của người khác.
“Giờ vẫn còn sớm, tại hạ muốn mời Kỷ cô nương lên lầu uống tách trà, ôn lại vài chuyện cũ.” Đỗ Nham nói.
“Ta không muốn uống.” Kỷ Vân Hành thẳng thừng từ chối.
“Trà chỉ là phụ.” Đỗ Nham như đã đoán trước nàng sẽ từ chối, hắn vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh nói tiếp: “Chủ yếu là muốn nói với Kỷ cô nương về chuyện mười mấy năm trước, có liên quan đến ông ngoại của cô nương và Thái tôn Điện hạ.”
Nghe đến đây, Kỷ Vân Hành hơi do dự.
Chuyện về ông ngoại, nàng thực sự biết rất ít. Thỉnh thoảng có vài lần nghe mẹ nhắc đến, cũng chỉ là những câu chuyện vặt vãnh hồi nhỏ khi ông ngoại nghịch ngợm, ham chơi biếng học mà thôi.
Không phải nàng muốn tìm hiểu quá khứ của ông ngoại để đánh giá ông là người tốt hay xấu, mà chỉ muốn biết rốt cuộc người ông mà mẹ nàng từng nói là say mê chế tạo hương liệu đến nỗi không thèm học hành nên bị trói vào cây hai ngày liền, sau này lại đỗ hai bảng Tiến sĩ và Trạng nguyên, trên người mặc quan phục đỏ thắm cưỡi ngựa diễu phố, là người thế nào?
Lần đầu Lương Học bước vào tiểu viện của nàng cũng nói mình là người quen cũ của mẹ nàng.
Kỷ Vân Hành càng tò mò hơn, không biết “người quen cũ” ấy rốt cuộc là như thế nào.
“Kỷ cô nương cứ yên tâm, ban ngày ban mặt tại hạ nào dám làm gì. Quán trà ở ngay bên đường, xe ngựa đậu ở dưới lầu, đợi đến khi uống trà xong cô nương có thể rời đi bất cứ lúc nào.” Đỗ Nham nói thêm.
Kỷ Vân Hành đắn đo hồi lâu, cuối cùng quyết định: “Được.”