97. Chương 97: Kỷ Vân Hành, sao nàng lại mít ướt như vậy?

Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này

Chương 97: Kỷ Vân Hành, sao nàng lại mít ướt như vậy?

Chỉ Xuân Mới Biết Chốn Này thuộc thể loại Linh Dị, chương 97 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù đã nhiều năm trôi qua, Kỷ Vân Hành vẫn nhớ rõ từng chi tiết đêm mẹ nàng qua đời.
Nàng đứng bên giường nhìn mẹ từ từ nhắm mắt lại, gương mặt nhợt nhạt sớm đã không còn vẻ tươi tắn thường ngày, dù vẫn đẹp nhưng đã trở nên xám xịt tiều tụy. Kỷ Vân Hành nắm chặt lấy tay bà, cũng biết rằng sinh mệnh bà đang trôi dần khỏi cõi đời.
Bùi Vận Minh khẽ ngân nga bài ca dao với giọng ngắt quãng, đó là bài ru mẹ thường dùng để dỗ nàng ngủ lúc nàng còn nhỏ.
Mẹ nàng cũng từng nói, bài hát này mẹ học được từ bà ngoại của nàng.
Bùi Vận Minh từng tìm thấy những đêm yên giấc nhờ bài hát này. Về sau bà cũng từng hát không biết bao nhiêu lần cho Kỷ Vân Hành nghe. Đến cuối cùng, khi biết mình sắp rời xa trần thế, bà lại cất tiếng hát lần nữa, lần đầu tiên bà hát cho chính mình, như thể muốn được yên bình đi vào giấc ngủ vĩnh hằng.
Kỷ Vân Hành lặng lẽ nhìn Bùi Vận Minh nhắm chặt hai mắt, lặng lẽ nghe tiếng thở của bà dần ngừng lại. Rõ ràng ngoài cửa sổ náo nhiệt vô cùng, có tiếng gió rét rít gào, có tuyết trắng bay lả tả, có tiếng pháo mừng năm mới vang lên từng hồi. Nhưng đối với Kỷ Vân Hành, thế gian dường như hóa tĩnh lặng, chỉ còn lại một mình nàng giữa cõi đời.
Kể từ đêm đó, Kỷ Vân Hành đã biết được một người trước khi chết sẽ có dáng vẻ thế nào.
Giờ phút này khi nhìn Hứa Quân Hách, nàng như trở về đêm định mệnh năm nào. Toàn thân nàng tê dại, tay chân lạnh buốt, suy nghĩ hỗn loạn đến mức không thể định thần, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: Nàng không muốn nhìn thấy Hứa Quân Hách chết.
Lúc này Hứa Quân Hách đang nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch không chút màu máu. Người chồng đã cẩn thận cắt áo hắn ra, những mảnh vải đã thấm đầy máu nặng trĩu, lúc ném xuống đất còn phát ra tiếng “thịch”. Bộ quần áo màu xanh thẫm che giấu màu máu, chỉ khi ngọn đèn trong phòng rọi sáng, Kỷ Vân Hành mới nhận ra Hứa Quân Hách đã mất máu rất nhiều, máu đỏ gần như nhuộm kín cả thân thể trắng trẻo của hắn.
Vết thương trên vai hắn kinh khủng khiến người ta rợn tóc gáy, mũi tên đã bị hắn rút ra một cách mạnh bạo, để lại một lỗ hổng lớn chảy máu. Nhưng vết thương ra máu nhiều nhất lại nằm ở bụng, cũng không biết đâm sâu bao nhiêu mà khi vạt áo được gỡ ra, nơi đó máu đã đông lại bám chặt nhưng máu tươi vẫn không ngừng rỉ ra.
Ánh mắt Kỷ Vân Hành bị màu đỏ chói mắt ấy choáng váng, nàng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng bản năng cơ thể khiến nàng run rẩy kịch liệt, nước mắt cứ tuôn trào không ngừng.
“Cô nương.” Người vợ thấy nàng quá sợ hãi liền bước đến gần, dịu giọng trấn an: “Hay là chúng ta ra ngoài chờ đi, tướng công nhà ta ngày thường đi săn trên núi cũng hay bị thương, cho nên rất thạo việc xử lý vết thương, cô không cần lo lắng đâu.”
Kỷ Vân Hành ngơ ngác, bên tai chỉ nghe loáng thoáng, nàng lắc đầu từ chối: “Ta muốn ở lại đây.”
Đôi vợ chồng này là người tốt bụng, vừa nãy lúc thấy Kỷ Vân Hành hoảng loạn chạy đến cầu cứu, họ không nói lời nào đã vội vã khoác quần áo, kéo xe bò ra và bảo nàng dẫn đường. Khi đến nơi, Hứa Quân Hách đang dựa người vào gốc cây, đầu gục xuống như đã tắt thở, khiến Kỷ Vân Hành sợ đến mức suýt ngã khỏi xe, vội vàng nhào tới bên hắn.
Người chồng nhanh chóng tiến đến kiểm tra, nói rằng hắn chỉ tạm thời hôn mê, vẫn còn hơi thở. Tình thế nguy cấp, hai vợ chồng hợp sức khiêng hắn lên xe bò đưa về nhà mình, sau đó người chồng đã lấy thuốc ra băng bó vết thương cho hắn. Người vợ thấy Kỷ Vân Hành sợ đến mức thất thần, liền khuyên nàng vào phòng khác uống chén trà nóng cho bình tĩnh, nhưng nàng kiên quyết muốn đi theo.
Trong phòng yên tĩnh trở lại, người chồng đang thành thạo xử lý vết thương cho Hứa Quân Hách, từ cắt bỏ lớp vải áo, rửa sạch vết máu, cầm máu, bôi thuốc, băng bó, đến khi xong xuôi thì trời đã gần sáng.
Lúc người chồng rời khỏi giường, hai tay y đã dính đầy máu của Hứa Quân Hách, y dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, thở phào một hơi.
Kỷ Vân Hành vội vàng chạy theo, lo lắng hỏi: “Đại ca, tình hình của hắn hiện giờ thế nào rồi?”
“Vị công tử này bị thương rất nặng.” Y vừa rửa tay vừa nói: “May mà hắn đã tự xử lý vết thương trước đó, nếu không máu trong người đã chảy hết, ta vừa bôi thuốc cho hắn rồi, bây giờ chỉ có thể đợi xem hắn có qua được hôm nay hay không, nếu qua được thì sẽ không nguy hiểm đến tính mạng nữa.”
Nói rồi y ngẩng đầu nhìn trời, nói thêm: “Ta sẽ đi đến chỗ lão thầy lang trong thôn bốc ít thuốc về sắc cho hắn uống. Nếu để vết thương bị nhiễm trùng sẽ càng khó giải quyết hơn.”
Kỷ Vân Hành nghe đến đây đã thất thần, không có lời khẳng định Hứa Quân Hách đã thoát khỏi nguy hiểm, nỗi sợ trong lòng nàng vẫn không thể nguôi ngoai. Nàng trịnh trọng nói lời cảm tạ hai vợ chồng, cố gắng nén lại những suy nghĩ hoang mang trong lòng, đầu óc đang mơ hồ bỗng có một giây phút tỉnh táo lạ thường, nàng bước vội tới đuổi theo người thanh niên kia: “Đại ca, làm phiền huynh một việc, khi bốc thuốc hãy nói là huynh bị thương do vật nhọn, đừng tiết lộ với người khác chuyện bọn ta ở đây.”
Hai vợ chồng liếc mắt nhìn nhau, không đáp lời ngay, dường như đang cân nhắc về thân phận của hai người họ.
Kỷ Vân Hành và Hứa Quân Hách đều ăn mặc sang trọng, hiển nhiên không phải người ở những thôn làng chốn núi rừng này. Hơn nữa, nàng còn tìm đến vào giữa đêm, người thiếu niên kia lại bị thương nặng, không ai biết được họ từ đâu đến.
Nàng đưa tay sờ vào ống tay áo mới nhận ra mình không mang theo nhiều bạc, thế là nàng tháo cây trâm ngọc trên đầu ra, đặt vào trong tay người vợ: “Tỷ tỷ, thứ này ta tạm đặt ở đây làm vật tín, đợi sau khi thương thế hắn lành lại ta sẽ xin chuộc lại, đến lúc đó bọn ta nhất định sẽ hậu tạ xứng đáng hai người.”
Kỷ Vân Hành không giải thích quá nhiều, nếu như họ sẵn lòng giấu giếm giúp đỡ đương nhiên là chuyện tốt, còn nếu họ không muốn, đợi đến khi Hứa Quân Hách tỉnh lại, nàng sẽ đưa hắn đến nơi khác, nói chung cũng không thể làm khó người ta được.
Người phụ nữ đẩy trâm ngọc về phía nàng, cười nói: “Người ta nói cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, nhận ơn nghĩa này thì chẳng phải sẽ tổn hại công đức sao? Cô nương không cần lo lắng, ta sẽ đi bốc thuốc cho. Trước mắt hãy để huynh trưởng của cô chữa trị khỏi rồi tính sau.”
Kỷ Vân Hành không búi tóc theo kiểu phụ nữ đã có chồng, vẫn giữ dáng vẻ của một cô nương chưa xuất giá. Người vợ sợ nếu nói Hứa Quân Hách là tình lang của nàng sẽ làm tổn hại danh dự nàng, nên đã bảo rằng hai người họ là huynh muội.
Kỷ Vân Hành không giải thích nhiều về vấn đề này, nàng chỉ nói vài lời cảm tạ rồi quay người trở vào phòng.
Trong phòng chỉ thắp một ngọn nến, ánh sáng yếu ớt chiếu rọi bóng hình lờ mờ của Hứa Quân Hách. Ánh sáng ấm áp phủ lên khuôn mặt hắn, dường như tô điểm thêm chút sắc khí cho gương mặt trắng bệch kia.
Sau khi vết thương được xử lý, thuốc bôi đã bắt đầu phát huy tác dụng, sắc mặt hắn dần trở nên bình ổn, không còn nhăn nhó vì đau đớn như trước đó nữa. Sau khi ổn định trở lại, hắn dường như đã ngủ thiếp đi.
Không khí trong phòng vẫn nồng nặc mùi máu tanh, áo của hắn bị cắt nát, lớp áo trắng bên trong đã nhuộm thành màu đỏ, chỉ nhìn vào thôi đã thấy rợn người. Kỷ Vân Hành khẽ khàng bước lại gần ngồi xổm bên giường, tay vịn vào thành giường chăm chú nhìn hắn.
Lúc đến gần, nàng thấy lồng ngực hắn vẫn đang phập phồng lên xuống, trong lòng cũng nhẹ nhõm đi phần nào.
Ít nhất, Hứa Quân Hách vẫn còn đang hít thở.
Người ta thường nói gì ấy nhỉ? Cát nhân ắt có thiên tướng, Kỷ Vân Hành nghiêm túc suy nghĩ lại, dù cho đêm nay xảy ra biết bao điều tồi tệ, nhưng điều may mắn nhất là Lương Học đã được cứu, vết thương cũng đã được bôi thuốc và băng bó, có lẽ hắn sẽ sớm ngày bình phục thôi.
Nàng chống cằm, đôi mắt dán chặt vào Hứa Quân Hách.
Trước đây dường như nàng chưa bao giờ tỉ mỉ quan sát lúc hắn ngủ. Thường ngày, hắn chẳng bao giờ kiềm chế những cảm xúc bộc trực của mình, ánh mắt kiêu ngạo như thể không gì có thể đánh gục hắn, luôn khiến người ta vô thức muốn tin tưởng và nương tựa. Nhưng giờ đây, khi hắn nằm trên giường bệnh, gương mặt tuấn tú có thêm vẻ yếu ớt và ngoan ngoãn, lờ mờ khiến người ta nhận ra một điều: Hứa Quân Hách cũng chỉ là chàng thiếu niên vừa mới đến tuổi trưởng thành.
Kỷ Vân Hành đưa tay ra lau đi vết máu khô trên mặt hắn, nhưng máu đã khô bám chặt vào làn da trắng mịn, trông vừa chói mắt vừa có vẻ đẹp kỳ lạ.
Nàng lại đứng dậy ra ngoài mượn một cái chậu đầy nước mang vào phòng, nàng lấy khăn lụa trong người ra thấm nước cẩn thận lau sạch mặt và tay cho hắn. Nàng lau kỹ cả từng kẽ ngón tay, cho đến khi mọi vết máu được tẩy sạch, khuôn mặt hắn mới trông sáng sủa và có thần sắc hơn.
Vì vết thương trên người hắn, Kỷ Vân Hành không dám tùy tiện chạm vào cơ thể hắn nên đành thôi. Sau khi lau sạch mặt mày cho hắn, nàng cũng rửa mặt và tay mình, nước giếng lạnh buốt tạt vào mặt làm nàng tỉnh táo hơn phần nào.
Kỷ Vân Hành làm xong mọi thứ mới cầm lấy tấm chăn mỏng đắp lên người hắn, sau đó nàng lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh giường, không nói lời nào thêm nữa.
Khi trời dần sáng, ánh sáng xám nhạt xuyên qua cửa sổ rọi vào phòng, Kỷ Vân Hành đứng dậy thổi tắt nến. Cả một ngày một đêm không ngủ khiến gương mặt nàng hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt đỏ ngầu, nhưng nàng không hề có ý định chợp mắt mà chỉ nhìn chăm chú vào Hứa Quân Hách như sợ bỏ lỡ điều gì đó.
Trời sáng hẳn, người vợ ra ngoài bốc thuốc đã trở về, thị nói vài câu với Kỷ Vân Hành rồi vào bếp sắc thuốc, đồng thời còn làm bữa sáng rồi gọi Kỷ Vân Hành ra ăn.
Ban đầu, Kỷ Vân Hành không muốn ăn, nàng thực sự chẳng có chút khẩu vị nào, cũng không muốn rời khỏi Hứa Quân Hách. Nhưng cơ thể nàng vốn yếu ớt, vốn đã không được nghỉ ngơi tử tế, nếu còn tiếp tục nhịn đói không ăn gì để bổ sung sức lực, chỉ sợ rằng nàng sẽ là người tiếp theo ngã quỵ, thế là nàng đành ép mình ăn một ít cháo.
Lúc ăn cháo, Kỷ Vân Hành mới nghe được câu chuyện của hai vợ chồng này. Người vợ tên là Thịnh Đồng, người chồng là Chu Ngạn, hai người họ vừa mới thành thân không lâu. Sở dĩ hai vợ chồng sống ở giữa sườn núi là vì nhà gái trước đây vốn phản đối cuộc hôn nhân này, nên lúc thành thân đã náo loạn một phen. Cuối cùng, Chu Ngạn tự nguyện nhường lại mảnh ruộng và căn nhà cũ mà thôn làng đã chia cho họ thì mới cưới được Thịnh Đồng về, sau đó y dứt khoát xây một ngôi nhà nhỏ giữa sườn núi rồi đưa vợ ra đó sống riêng.
Kỷ Vân Hành cầm bát yên lặng lắng nghe, khi húp một ngụm cháo, nàng ngẩng đầu lên, nàng nhìn thấy Chu Ngạn đang gắp thức ăn cho Thịnh Đồng, hai người chỉ nhìn nhau không nói lời nào, nhưng nụ cười trên mặt họ lại tràn đầy hạnh phúc, khiến người ngoài nhìn vào cũng thấy ngưỡng mộ.
Nàng mỉm cười nói: “Những người đó dám ức hiếp hai người như vậy, đợi đến khi Lương Học tỉnh lại ta sẽ nói với hắn, bảo hắn giúp các người đòi lại công bằng.”
Hai vợ chồng chỉ cười, coi lời nói của Kỷ Vân Hành như một câu nói đùa để bắt chuyện nên không để tâm lắm.
Sau bữa ăn Thịnh Đồng thấy Kỷ Vân Hành có vẻ mệt mỏi nên đã khuyên nàng đi ngủ một giấc, thị còn nói hai vợ chồng sẽ thay phiên trông nom người bệnh giúp nàng. Nhưng Kỷ Vân Hành lại không đồng ý, không hiểu vì sao mỗi lần rời khỏi Hứa Quân Hách, nàng đều cảm thấy lòng mình trống rỗng, cứ thấy lo lắng bồn chồn, tựa như có một thứ gì đó nặng nề đè ép khiến nàng không yên lòng.
Chỉ khi ngồi bên cạnh hắn, nhìn thấy lồng ngực hắn vẫn phập phồng, nghe tiếng hắn thở đều đặn, nàng mới có được một chút an lòng ngắn ngủi.
Thế nhưng tình huống không may vẫn xảy ra, Hứa Quân Hách bắt đầu sốt cao, nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng lên.
Lúc Kỷ Vân Hành phát hiện khuôn mặt hắn đỏ bừng, nàng vội vàng gọi Thịnh Đồng và Chu Ngạn tới. Hai người nhìn tình hình trước mắt, sắc mặt đều trở nên nghiêm trọng, Chu Ngạn lên tiếng: “Có thể là vết thương đã bị nhiễm trùng, đây không phải là dấu hiệu tốt đâu, trước tiên phải giúp hắn hạ sốt mới được.”
Chỉ một câu nói này đã khiến Kỷ Vân Hành sợ đến tái mét mặt. Nàng nhanh chóng đi lấy nước giếng, bởi vì thường xuyên đau ốm, nàng biết cách hạ nhiệt hiệu quả, hơn nữa lúc Thịnh Đồng đi bốc thuốc, thị đã cân nhắc đến trường hợp này nên cũng đã bốc thêm một phần thuốc hạ sốt, lúc này thị sắc lên cùng thuốc trị thương.
Kỷ Vân Hành đổi sang dùng một tấm khăn lớn hơn lau người cho Hứa Quân Hách, nàng cẩn thận tránh những chỗ có vết thương. Sau khi lau đi lau lại nhiều lượt, cuối cùng nàng cũng lau sạch máu khô trên người hắn, để lộ ra thân hình rắn rỏi, cường tráng của một thiếu niên.
Khi thuốc đã sắc xong, việc cho hắn uống lại trở thành vấn đề khó khăn khác.
Hứa Quân Hách thường ngày lúc tỉnh táo vốn đã không thích uống thuốc, giờ đây hắn lại đang mê man hoàn toàn, mất đi ý thức, không thể tự nuốt. Ban đầu, thuốc vừa được đổ vào miệng đã trào ra, chảy dọc xuống cổ và ngực, làm ướt khắp nơi.
Kỷ Vân Hành vội vàng lau sạch, thử đút thêm một ít nữa, nhưng Hứa Quân Hách vẫn không chịu nuốt.
“Thế này không được, cứ đổ ra ngoài như vậy thì thuốc sẽ lãng phí hết.” Thịnh Đồng cau mày, thị đặt bát thuốc lên bàn rồi quay người đi ra ngoài: “Bây giờ hắn đang sốt cao không dứt, vết thương còn bị rách miệng, nếu như hắn không uống thuốc, cứ kéo dài như vậy thì khó lòng cứu nổi. Ta đi tìm thứ gì đó để buộc hắn uống thuốc.”
Kỷ Vân Hành vốn đã bấn loạn, giờ lại càng hoảng hốt hơn vì không thể đút thuốc cho hắn. Nghe Thịnh Đồng nói vậy, nàng không kìm được mà bật khóc trong bất lực. Tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng, nàng gục đầu vào người hắn, giọng nghẹn ngào: “Lương Học, ngài nghe thấy không? Nếu ngài còn không uống thuốc, không ai có thể cứu được ngài nữa đâu…”
Nàng cố gắng đỡ hắn tựa vào lòng, vòng tay ôm lấy cổ hắn, vùi đầu mệt mỏi rã rời vào hõm cổ hắn, từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống lăn dài trên cổ. Giọng nàng run rẩy, yếu ớt gọi tên hắn hết lần này đến lần khác, vừa như cầu xin, vừa như gửi gắm hy vọng cuối cùng.
Cơ thể Hứa Quân Hách nóng như lửa, chạm tay vào đã có thể cảm nhận được sức nóng qua lớp da. Kỷ Vân Hành dùng sức ôm chặt lấy hắn, muốn dùng bàn tay lạnh giá để hạ nhiệt cho hắn, nhưng như thế vẫn chưa đủ.
Từng giây trôi qua, Hứa Quân Hách như đang từng bước chìm sâu vào vực thẳm. Vết thương đã băng bó lại giờ đây đã rỉ máu nhuộm đỏ cả dải lụa trắng. Nước thuốc đổ ra để lại những vệt đen nâu trên cổ hắn, tỏa ra mùi đắng chát xộc lên mũi, len lỏi vào tận tâm can Kỷ Vân Hành, như một lời nhắc nhở không ngừng rằng thời gian không còn nhiều nữa.
Giờ phút này đây Kỷ Vân Hành chợt hiểu ra, cát nhân chưa chắc đã có thiên tướng. Hứa Quân Hách lúc này thực sự đã đặt một chân vào cửa tử, có lẽ chỉ cần một bước nữa thôi, hắn có thể sẽ giống như mẹ nàng, như Ân công công, như Liễu Kim Ngôn, như tất cả những người đã khuất, ngừng thở, buông xuôi, mãi mãi không thể mở mắt lần nào nữa.
Kỷ Vân Hành từng nghĩ rằng mình sẽ có thể chịu đựng bất kỳ nỗi đau mất mát nào, nhưng giờ đây khi đứng trước thời khắc này, nàng phát hiện bản thân mình không mạnh mẽ đến thế, không thể nào chấp nhận được kết quả này. Nỗi sợ hãi trào dâng như xuyên thủng trái tim nàng, dễ dàng khiến nàng sụp đổ trong nháy mắt.
“Lương Học, ngài đừng chết…”
Kỷ Vân Hành nghẹn ngào cầu xin: “Ngài tỉnh lại đi mà, ngài nhìn ta đi mà…”
Không biết có phải vì tiếng khóc của nàng có tác dụng hay không, ý thức đang dần mê man của Hứa Quân Hách đã trở lại. Hắn từ từ mở mắt ra, đôi mắt mơ hồ, mang theo vẻ mệt mỏi, hắn cảm nhận được những giọt nước mắt nóng hổi ướt đẫm trên cổ mình, bên tai chỉ còn lại tiếng khóc thương tâm của Kỷ Vân Hành.
Hắn từ từ nhấc cánh tay lên, cố gắng cong môi nở nụ cười nhạt, yếu ớt nói: “Kỷ Vân Hành, sao nàng lại mít ướt như vậy?”