Chiếc Bánh Dâu Và Một Tờ Giấy Ly Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Về đến nhà, anh ta chẳng chờ lâu đã quấn lấy Vương Thiến, ba phút sau đã nằm trên giường cười khoái trá về sự ngu ngốc của tôi.
Còn con gái tôi thì trong phòng nghịch búp bê mà Vương Thiến tặng, ném sạch những cuốn sách trí tuệ tôi mua vào thùng rác, miệng lẩm bẩm: “Mẹ xấu xa, tạm biệt nhé!”
…
Tôi dựa người vào quầy, tay run không ngừng.
Bà lão đỡ lấy tôi, giọng khàn đặc: “Cháu đã thấy hết rồi phải không.”
“Bà là ai? Sao lại cho tôi xem những thứ này?” Tôi lập tức túm lấy cánh tay gầy guộc của bà.
Cánh tay gầy đến mức đáng sợ ấy lại dễ dàng rút ra khỏi tay tôi.
“Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là cháu định làm gì tiếp theo.”
Bà quay người, chậm rãi bước về phía cửa. Tôi muốn đuổi theo, nhưng cơ thể như bị đóng băng, chỉ biết đứng nhìn bóng dáng ấy khuất dần.
“Nhớ kỹ, cơ hội chỉ có một lần. Phải biết nắm bắt.”
Tôi xách hộp bánh, bước đi lơ ngơ giữa đường.
Đầu óc hỗn loạn, chẳng biết tin vào đâu.
Một bên là ký ức từ trên trời rơi xuống, một bên là người chồng sáu năm đầu gối tay ấp.
Bản năng khiến tôi nghiêng về phía anh.
Nhưng rồi hình ảnh anh lạnh lùng tiêm thuốc giết tôi lại hiện lên, khiến tôi rùng mình ớn lạnh.
Vẫn nên cẩn trọng. Trước tiên phải xác minh anh ta có thật sự ngoại tình hay không, rồi mới quyết định nên đi hay ở.
Tôi gượng lấy bình tĩnh, bước nhanh về nhà.
Vừa mở cửa, con gái đã đứng đợi sẵn. Thấy tôi, nó reo lên: “Mẹ về rồi ạ!” nhưng ánh mắt thì liên tục liếc về phía phòng ngủ.
Tôi xoa đầu con, cúi xuống định ôm, nó lại né người tránh đi, rồi giật lấy hộp bánh, reo ríu chạy vào bàn ăn.
“Ba ơi, ra ăn bánh nè!”
Nó gọi ba, suốt từ đầu đến cuối không thèm nhìn tôi lấy một lần.
Tôi thấy tức. Từ ngày sinh nó ra, vì công việc bận bịu nên tôi không thể chăm sóc nhiều, đúng là chồng tôi dành thời gian cho con hơn.
Nhưng mỗi khi rảnh, tôi đều cố gắng về nhà chơi với con, thứ gì con muốn tôi cũng tìm cách đáp ứng. Vậy mà nó vẫn không thân thiết với tôi, còn vẽ bậy lên sách tôi mua, lén chơi máy tính làm rối tung tài liệu công việc.
Mỗi lần tôi định nghiêm khắc dạy dỗ, chồng và Vương Thiến lại nhảy ra bênh vực.
Lâu dần, con bé càng xa cách tôi, lại càng thân thiết với Vương Thiến – người luôn chiều chuộng nó vô điều kiện.
Nhưng con là máu mủ của mình, không thể buông xuôi.
Mỗi lần tức đến mức muốn phát điên, tôi lại tự nhủ: “Phải kiên nhẫn. Rồi con sẽ hiểu thôi.”
…
Mãi một lúc sau, chồng tôi mới lười nhác lên tiếng, vừa bước ra vừa kéo cổ áo ngủ.
Tóc tai bù xù, như thể vừa ngủ dậy.