Chiếc Bánh Dâu Và Một Tờ Giấy Ly Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nghĩ tới đây, anh ta đập mạnh xuống bàn, đứng bật dậy:
“Ly thì ly! Nói thật cho cô biết, nếu không vì sợ Tiểu Huệ không có mẹ, tôi đã ly hôn từ lâu rồi.
Ngày nào cũng phải ngủ cạnh người vợ mặt vàng, da nhăn, tôi chán tận cổ rồi!
Cô đã nói vậy thì tôi cũng chẳng cần giấu diếm nữa, ly thì ly! Bây giờ đi ngay tới cục dân chính!”
Dù đã biết Lý Cường thay lòng, nhưng nghe chính miệng anh ta buông ra từng lời sỉ nhục đắng cay như vậy, tim tôi vẫn như bị bóp nghẹt.
Tôi gượng cười, đưa tay ngăn anh ta lại:
“Khoan đã. Tôi chỉ muốn biết, hai người bắt đầu từ khi nào?”
Lý Cường nhíu mày:
“Cô hỏi làm gì, tôi…”
Chưa kịp nói dứt câu, đã bị Vương Thiến ngắt lời.
Cô ta đưa tay bịt miệng Lý Cường, đứng chắn trước mặt anh ta, thân hình vô tình hay cố ý khẽ cọ vào lưng anh, rồi tươi cười rạng rỡ nhìn tôi:
“Muốn biết thì hỏi em đi, em kể cho.”
Tôi nuốt xuống cơn buồn nôn, nhìn thẳng vào mắt cô ta, chờ nghe xem họ phản bội tôi từ lúc nào.
Nhưng Vương Thiến chỉ im lặng, ánh mắt long lanh đầy ẩn ý, cứ thế nhìn tôi như đang khoét sâu vào nỗi đau.
“Điên à? Rốt cuộc có định nói không? Đứng đó cọ tới cọ lui, cả tuần chưa tắm hay sao?” Tôi trợn mắt.
Vương Thiến tức đến mức giậm chân, cuối cùng cũng mở lời, giọng đầy khoa trương:
“Khoảng bốn năm trước ấy. Đúng rồi, chính là năm cô vừa sinh xong bé Huệ. Lúc đó cô béo ú, ngày nào cũng ôm con cho bú, nhìn thảm hại cực kỳ.
Anh Cường bảo nhìn cô là muốn nôn, nên ngày nào cũng kiếm cớ đi nhậu.
Em thì vừa mất chồng, cũng chìm trong men rượu suốt ngày. Gặp nhau vài lần, rồi thân nhau lúc nào chẳng hay…”
“À, mà cô có biết lần đầu tiên của chúng em ở đâu không?”
“Chính là trên chiếc giường cưới của cô đó!”
“Lúc đó cô đang trong phòng trẻ ru con ngủ, còn em và anh Cường thì lén lút ở phòng bên cạnh.”
“Trời ơi, hồi hộp chết mất, nghĩ lại vẫn thấy kích thích. Sau đó em tới nhà cô như cơm bữa, ngay trước mặt cô mà hai đứa em cứ như đang chơi trò trốn tìm…”
“Đủ rồi! Im miệng cho tôi!” Tôi gằn giọng, tay run rẩy không ngừng.
“Đi thôi. Chần chừ gì nữa, tới cục dân chính, không khéo họ đóng cửa mất.”
Tôi tắt bản ghi âm trên điện thoại, lau vội nước mắt rồi bước nhanh ra khỏi cửa.
Nỗi đau đã vượt quá giới hạn, khiến tôi tê dại đến mất cảm giác.
Tôi hỏi không phải để tự làm nhục mình, mà để giữ lấy bằng chứng, phòng khi sau này cần đối chất.
Thủ tục ly hôn diễn ra rất nhanh, chưa đầy nửa tiếng, mỗi người đã cầm trên tay một cuốn sổ đỏ rực.
Tôi từ bỏ quyền nuôi con, nhường nhà cửa cho Lý Cường, chỉ lấy 150 triệu từ tài khoản chung.
Lý Cường đồng ý ngay lập tức — dù sao căn nhà giờ cũng trị giá gần 600 triệu, hắn ta lời lớn.
Vừa bước ra khỏi cổng, hắn đã vội ôm eo Vương Thiến, nhanh chóng rời đi, như thể sợ tôi đổi ý.
Còn tôi thì thở phào nhẹ nhõm. Dù có uổng phí sáu năm thanh xuân, nhưng ít ra… tôi đã không bỏ lỡ giải độc đắc.
Theo ký ức, tôi mua lại một tờ vé số từng trúng giải nhất, sau khi trừ thuế nhận về tám trăm triệu.
Nhìn con số hiển thị rõ ràng trong tài khoản ngân hàng, tôi mới dám tin… rằng đây không phải giấc mơ.