Chiếc Bánh Dâu Và Một Tờ Giấy Ly Hôn
Chương 9: Về Nhà
Chiếc Bánh Dâu Và Một Tờ Giấy Ly Hôn thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Yên tâm đi, mẹ sẽ không quay lại đâu.
Cũng đừng gọi mẹ nữa, cha mẹ con đang nằm trong phòng kia kìa, đừng gọi nhầm.”
Tôi rời khỏi đó, nhờ Cao Văn Cảnh chở mình về nhà mẹ, rồi tiễn anh ấy về.
Trước lúc đi, anh cố níu lấy cửa, nài nỉ tôi cho một danh phận.
Tôi nheo mắt, cười khẽ:
“Danh phận à? Tự kiếm lấy đi, xem anh thể hiện thế nào đã.”
Nói xong, tôi đẩy anh ra khỏi cửa.
Vừa bước vào nhà, tôi lập tức ôm chầm lấy mẹ.
Nước mắt lặng lẽ tuôn rơi, không kìm nén được.
Dù chưa từng thực sự trải qua những ký ức ấy, nhưng nỗi đau vẫn chân thật đến tê lòng.
Từ sau khi kết hôn, tôi về nhà rất ít.
Điện thoại cũng thưa, mỗi tuần nhiều nhất chỉ gọi được hai lần.
Trong đoạn ký ức kia, mẹ tôi – người phụ nữ cô đơn ấy – ngày nào cũng lặng lẽ ngồi trên sofa, ôm tập ảnh cũ của tôi, xem đến lúc ngủ gục. Ngày qua ngày, lặp đi lặp lại không ngừng.
Mẹ dịu dàng vỗ lưng an ủi, ánh mắt chan chứa yêu thương.
Không hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Thôi nào, về được là tốt rồi… về là tốt rồi…”
Tôi lau nước mắt, mở app ngân hàng, đưa cho mẹ xem số dư tài khoản.
“Mẹ ơi, con trúng số rồi! Tám trăm triệu cơ!
Từ nay về sau, mẹ con mình chẳng cần lo lắng gì nữa.
Con muốn mua căn nhà lớn ở trung tâm thành phố, hai mẹ con mình ở chung.
Con còn muốn mua cho ba một mảnh đất phong thủy tốt hơn, mua thuốc bổ cho mẹ, rồi xây cả bể bơi để mẹ tha hồ bơi lội!”
Mẹ cười nhìn tôi:
“Mẹ biết mà, con gái mẹ nhất định sẽ làm nên chuyện. Được rồi, chúng ta dọn vào biệt thự, làm quý bà có tiền!”
Nói là làm.
Ngay trong ngày hôm đó, tôi và mẹ quyết định mua căn nhà rộng 400 mét vuông ở trung tâm thành phố, giá ba trăm triệu, thanh toán đủ, nhận sổ hồng luôn.
Tôi lập tức gọi dịch vụ chuyển nhà đến giúp mẹ dọn đồ, còn mình thì lo thu dọn phòng ngủ.
Dọn xong tủ đầu giường, tôi mở ngăn kéo kiểm tra xem có bỏ sót gì không.
Bên trong là một cuốn kinh Phật cũ và vài chuỗi tràng hạt.
Hả?
Mẹ tôi trước giờ vốn vô thần mà?
Sao tự dưng lại tin những thứ này?
Tôi cầm cuốn kinh lên, lật qua vài trang, thấy giấy đã sờn cũ, chắc là đọc nhiều lần.
Lúc đó, mẹ bước vào phòng.
Tôi giơ cuốn kinh lên hỏi:
“Mẹ bắt đầu tin Phật từ khi nào vậy?”
Mẹ nhận lấy cuốn kinh, đeo tràng hạt vào tay, ngượng ngùng cười:
“Người già rồi, ai chẳng cần chỗ dựa tinh thần. Thành tâm thì sẽ linh.”
Tôi gãi đầu cười:
“Vậy sau này con cũng bái Phật cùng mẹ, cầu cho hai mẹ con được bình an.”
Mẹ bật cười, ánh mắt nhìn tôi ấm áp lạ thường:
“Ừ, mẹ đã cầu rất nhiều rồi… nhất định sẽ linh…”
“Hả? Mẹ nói gì cơ? Nói to lên chút, con không nghe rõ.”
Tiếng ồn từ đội chuyển nhà át hết giọng nói của mẹ.
Mẹ xua tay:
“Không có gì đâu, nhanh ra xem người ta chuyển tủ kia xong chưa!”