**Mở đầu đầy kịch tính:**
Trên sân đấu ngựa, chiếc cầu trượng bất ngờ quật rách vạt áo của Thế tử Vũ An Hầu. Một chiếc yếm hồng tinh tế, ẩn giấu sâu trong ngực áo hắn, bỗng bay ra, lả tả rơi xuống đất. Cả sân khấu như đóng băng—mọi ánh mắt đổ dồn vào vật chứng tội lỗi ấy.
Huyện chủ Thừa Hoan bật thốt lên tiếng kinh hãi:
*"Nam Chi, chẳng phải đó là yếm của ngươi sao?"*
Thế tử Vũ An Hầu mặt đỏ bừng, run rẩy nhìn cô gái:
*"Nam Chi, ta chỉ muốn giữ kỉ niệm về nàng bên mình… làm sao ta biết người khác lại nhìn thấy?"*
Chỉ một chiếc yếm, danh tiết của cô bị hủy hoại không thể cứu vãn. Dẫu cô có gào thét rằng đó chẳng phải của mình, trăm miệng thiên hạ đã định sẵn lời đồn: *"Yếm hồng, d//âm đã//ng"*
Và rồi, chỉ một câu của Thế tử—*"Chúng ta chẳng qua vì tình không tự cấm, nên mới có da thịt chi thân"*—đã biến cô thành tội đồ muôn đời, không thể siêu sinh.
Trưởng Công chúa nhân cơ hội đó, vu cho cô tội *"phóng đãng, bại hoại phong tục"*, ra lệnh đánh ba mươi trượng rồi quẳng cô vào đạo quán hoàng gia. Ở nơi xa xôi ấy, cô chết trong đau đớn, thân xác bị cuốn trong manh chiếu rách, ném ra sau núi cho sói đói.
Khi ấy, kiệu hoa lộng lẫy của Huyện chủ Thừa Hoan đang được rước vào phủ Vũ An Hầu—như thể định mệnh đã sắp xếp sẵn.
**Và thế giới đảo ngược…**
Vào ngày đầu thất, Thế tử đứng trước linh vị của cô, tay cầm chiếc yếm hồng đã cháy sém:
*"Nam Chi, chuyện chiếc yếm là ta có lỗi với nàng. Chỉ là sự việc xảy ra quá đột ngột, ta đành lấy nàng làm cớ… cũng chỉ trách nàng số mệnh không tốt."*
Một lần nữa, cô mở mắt—và thế giới quay trở lại ngày đấu ngựa.
Mọi thứ lặp lại… nhưng lần này, cô sẽ không im lặng.
Truyện Đề Cử






