29. Chương 29: Biến cố bất ngờ

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 29: Biến cố bất ngờ

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

6 giờ sáng
- Nào, Yên Anh còn đang ngủ mà – Nó nhăn mặt khi tôi ngồi nghịch mũi nó.
- Dậy đi, nhanh còn đi học.
Nghe thấy từ "đi học", nó bật dậy ngay lập tức, lấy điện thoại xem giờ. Mắt nó nheo lại khi chưa kịp thích ứng với ánh sáng từ màn hình.
- Ui giời ạ, mới có 6 giờ, cho anh ngủ thêm 30 phút đi.
- Dậy nhanh lên, hôm nay em thèm phở, dậy đưa em đi ăn.
Bất lực trước sự mè nheo của em, nó cũng chẳng ngủ được nữa khi em cứ lay nó như vậy. Nó ôm đóng quần áo vương vãi trên sàn nhà đi vào trong toilet, mắt vẫn cố nhắm như đang níu kéo nốt phần còn lại của giấc ngủ. Nó lấy dao cạo râu em mua từ bao giờ, cạo bỏ lớp râu lún phún dưới cằm. Xong! Đẹp trai để quay trở lại với cuộc sống bình thường.
Bước ra, nó thấy tôi đang ngồi trên bàn trang điểm.
- Em mới 18 tuổi thôi, sao có nguyên cả một bàn trang điểm từ bao giờ thế này?
- Của chị Lan, em mang sang đây đó. Ở đây toàn đồ dưỡng da của em thôi, không có phấn son gì đâu – Tôi vừa nói, vừa xoa xoa lớp kem lên mặt.
- Phụ nữ đẹp nhất khi không cần trang điểm mà vẫn khiến đàn ông phải đổ gục – Nó đang cất lại đống sách vở trên bàn cho tôi, miệng vẫn làu bàu.
Tôi đứng dậy, ôm nó từ đằng sau, cằm tựa vào vai nó, nói nhỏ:
- Sau này em mà xấu hơn người ta, liệu anh có yêu em không?
- Còn phải theo thái độ, đã xấu mà khó tính thì có chó nó yêu.
- Hừ, thế anh có yêu em không? – Tay tôi sờ đến bên eo nó, chuẩn bị cho một cú véo.
- Gâu gâu – Nó giả giọng để trêu tôi, tôi cười nắc nẻ, hôn nó khiến má nó toàn son là son, báo hại nó phải đi rửa mãi mới hết.
Thời ấy xã hội còn chưa cổ súy cho việc học sinh lên trường đánh son, nhưng cũng là thời điểm đầu mà học sinh nữ đã biết ăn mặc, trang điểm hơn. Môi tôi đã đỏ sẵn rồi nên tôi chỉ đánh nhẹ thôi, nhiều lúc nó không thích cho lắm vì mùi son khiến nó hơi ghê ghê. Nó đọc vài bài báo bảo là ăn son sẽ bị ung thư nên nó hơi sợ. Có lần tôi và nó còn dỗi nhau vì nó cấm tôi đánh son, tôi không đồng ý vì nói đây là sở thích của tôi. Sau nó cũng phải chịu thua tôi, con gái mà, ai chẳng muốn đẹp khi ra ngoài.
Sáng sớm đến lớp, tôi bảo nó lên lớp trước, tôi phải ra hiệu photo để in bài tập cho lớp nó. Nó muốn đợi tôi nên vào quán chị Huế ngồi, làm chai sting và lấy thêm bao thuốc mãi tôi vẫn chưa xong. Nó đành lên lớp trước, chắc còn năm phút nữa là vào lớp thôi.
Đến cửa lớp, nó gặp nhỏ Linh đang đứng ở hành lang dõi theo nó. Nhìn thấy nó, nhỏ sững sờ, mắt rưng rưng nước mắt:
- Anh… anh về rồi… anh đã đi đâu vậy?
- Hi, chào Linh – Nó nở nụ cười với nhỏ.
Từ đâu, con Trinh béo bay ra, táng nguyên cái bàn tay hộ pháp vào đầu nó:
- Thằng chó, mày lại làm bạn tao khóc – Nhỏ vừa hét lên với nó vừa vỗ về cho nhỏ Linh.
Nhỏ Linh tiến đến định ôm nó thì tôi xuất hiện bên cạnh và ôm lấy cánh tay của nó:
- Chào Linh, chào Trinh, đứng đây hóng gió à?
- Chồng ơi, cầm cho em cái này, nặng quá, bảo đợi em mà chả thấy đâu? – Tôi quay sang đưa cái tập giấy to đùng cho nó.
Ơ hay nhỉ, tôi kêu nó lên trước mà bây giờ lại quay sang trách nó.
- Tay anh ấy đang đau mà? – nhỏ Linh vừa nói vừa đưa tay đỡ lấy tập giấy trên tay tôi.
- Thôi, đưa đây, tớ làm được – Nó đưa hai tay lên cầm tập giấy và bước vào trong lớp, bỏ lại ánh mắt ngạc nhiên của nhỏ Linh và nụ cười hiền của tôi. Có lẽ chỉ cần một hành động của tôi và nó như vậy thôi, đã có thể tự giải thích cho nhỏ Linh tất cả mọi chuyện rồi.
Nhỏ Linh đi vào lớp, ánh mắt buồn xuất hiện trên đôi mắt của nhỏ. Nhưng biết làm sao được, nó yêu tôi và có lẽ từ giờ nó sẽ hạn chế lại với nhỏ Linh…
…………..
Cuộc sống của nó trở lại đúng với quỹ đạo như trước, khác cái là giờ nó thêm tiết mục học kèm buổi tối những môn thi tốt nghiệp là toán và tiếng anh. Tôi học rất giỏi hai môn đó, tiếng anh có lẽ chị Lan dạy tôi từ bé thêm với việc bố mẹ sống bên nước ngoài nên tôi phải học tiếng anh để có thể giao tiếp trong những lần sang đó. Tôi bắn tiếng anh như gió luôn, nhiều lúc nó thấy tôi đọc văn bản tiếng anh mà không vấp tí nào khiến nó phải nhìn tôi bằng con mắt ngưỡng mộ…
Vì nó không để Ngọc Anh ở nhà một mình được nên nó và tôi chuyển lên nhà nó ở. Nói chung là tôi và Ngọc Anh khá thân với nhau, thậm chí có nhiều đêm tôi chẳng thèm ngủ cùng nó mà vác gối sang phòng Ngọc Anh ngủ. Có đêm nó ngồi học đến 12 giờ đêm gần một giờ sáng, đi ngang qua phòng Ngọc Anh vẫn thấy tôi cười khúc khích. Nhưng có một cái vô hình mà nó nhận thấy được, là tôi luôn tách nó ra khỏi Ngọc Anh và luôn để ý khi nó nói chuyện hay trêu đùa Ngọc Anh. Nó cũng không hiểu tôi như vậy là có mục đích gì, nhưng chính vì chuyện này mà nó với tôi cãi nhau.
Một buổi chiều, nó đang ngồi làm nốt đống bài tập Toán mà cô giao nó để lấy điểm một tiết nó còn thiếu. Tôi lấy ghế ngồi cạnh nó, trên tay bê cho nó cốc nước dừa:
- Anh uống đi này.
- Hehe, cảm ơn vợ.
- À anh… em bảo.
- Gì thế?
- Ngọc Anh, nó thích anh đó?
- Gì em nói vớ vẩn gì vậy?
- Thật mà, nó luôn hỏi về anh, nghe những câu chuyện từ anh, nó cười vui lắm. Em thấy nó thích anh.
- Em nhạy cảm vừa thôi, thế cứ cười là thích anh à, thế hầu như con gái lớp mình đều thích anh à? – Nó hơi bực.
- Không phải, em không nhìn lầm đâu, cảm xúc phụ nữ như nào em đoán hết được mà. Em sợ anh với nó sống chung nhà, anh lại…
- Em thôi đi, anh với nó là anh em, em đang nghĩ cái gì vậy hả? – Nó gắt lên với tôi.
- Em sợ thôi…
- Từ giờ em bỏ kiểu suy nghĩ ấy đi, em cứ nhạy cảm thế này rồi áp đặt suy nghĩ vào anh là sao… – Nó nói to với tôi, tôi hơi giật mình, mặt cúi xuống. Bờ vai tôi rung nhẹ như sắp khóc. Nó thấy vậy thì bỏ ra ngoài ban công đứng hút thuốc.
Tôi và nó giận nhau nguyên buổi tối hôm ấy nhưng tôi vẫn ngủ cùng nó. Nó bực mình lắm nhưng vẫn quay sang ôm tôi, sau vài lần đẩy tay nó ra thì tôi cũng ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay của nó:
- Sao anh lại mắng em – Tôi dụi dụi đầu vào ngực nó.
- Thì em nói vấn đề đó, anh thấy bực thôi.
- Em sợ mất anh thì em nhắc anh, như thế có gì là sai – Tôi bấu vào eo nó, đủ để nó thấy đau.
- Nhưng mà em nhạy cảm quá, anh coi Ngọc Anh là em gái anh, anh thương nó còn không hết.
- Anh không được phép thương ai ngoài em cả – Tôi bắt đầu khóc.
- Rồi rồi, anh xin lỗi, anh chỉ coi Ngọc Anh là em gái thôi, anh không có bất cứ tình cảm nam nữ nào hết.
Nó vỗ về an ủi tôi, tôi ép sát nó vào người tôi, cắn vào ngực nó đau nhói:
- Cái này là trả thù anh dám quát em lúc chiều.
Nó ôm tôi ngủ, sau chuyện lúc trước, nó đã học được cách nhường nhịn tôi. Dù giận nhau cãi nhau nhưng nó vẫn sẽ chủ động xin lỗi tôi trước, nó không muốn những chuyện xảy ra trước kia lặp lại nữa. Nó yêu tôi và thương tôi rất nhiều. Có vẻ bầu trời trước cơn bão thường rất yên bình, nó không ngờ rằng biến cố thứ hai của cuộc đời nó lại xảy đến nhanh vậy.
….
Những ngày đầu tháng tư, tiết trời trở nên mát mẻ hơn trước những ngày nắng nóng đầu hè. Tôi hôm nay phải về qua nhà vì chị Lan dạo này check camera không thấy tôi ở nhà. Chị có gọi cho nó và nó có giải thích hoàn cảnh bây giờ khiến tôi phải lên ở với nó. Chị cũng ậm ừ đồng ý nhưng nhắc nhở chúng tôi kiềm chế lại, nhất là khi bố mẹ tôi đã có thể check camera để theo dõi tôi. Nếu như phát hiện ra tôi không có ở nhà mà lại ở nhà nó thì rất rách việc. Nên tôi và nó đã thống nhất là những ngày chẵn sẽ ở nhà nó, còn những ngày lẻ sẽ về nhà tôi.
Tối đó, dặn dò Ngọc Anh vài thứ, nó ra xe để xuống nhà tôi, đang chuẩn bị đi thì nó có điện thoại của mẹ nó:
- Dạ con nghe.
- Chạy sang nhà cô Hương, cô đưa cho cái túi quà thì cầm về nhà cho mẹ nhé, để cẩn thận trong tủ lạnh.
- Vâng con đi ngay, có tiền trong đó không mẹ.
- Có cái ba vạn chín nghìn, thằng nhõi con.
Nó cười hề hề tắt máy, phóng xe lên nhà cô Hương bạn của mẹ nó, đường vào nhà cô khá tối và phải đi một quãng đường dài. Khu này là khu thuộc quy hoạch của doanh trại nhân dân nên hai bên không có nhà dân, thời ấy những khu như này thì thị trấn ít lắp điện lắm, bởi không có nhà dân thì bọn nghiện nó tháo hết bóng đèn. Trước có thử nghiệm lắp một lần rồi mà sau đêm đó chả thấy còn cái nào nữa nên thôi.
Cô Hương hỏi han sức khỏe nó rồi đưa cho nó cái túi quà, cô dặn trong này là một bộ dao cô mua ở Cao Bằng và một ít sá sùng, mắc khén,... Bộ dao thì cô tặng cho nhà nó để làm bếp, còn hai cái kia là mẹ nó nhờ mua để đi quà cáp ở bên chỗ ông Đại Tá lo việc cho Ngọc Anh. Nó dạ vâng rồi treo vào hai bên xe và ra về.
Nó ra ngoài, thấy cách đó năm mươi mét là một đám thanh niên đang đứng đó nói chuyện, nó nheo mắt nhìn cũng khoảng gần hai mươi thằng, vì nó đếm được có sáu cái xe máy mà mỗi xe kẹp ba. Nó cũng chẳng để ý cho lắm nên nổ máy xe và đi về. Đi được khoảng một đoạn, nó thấy đám thanh niên đó bám theo nó, nó chột dạ, linh tính của một thằng suốt ngày đi đánh nhau như nó mách bảo có biến. Nó tăng ga đi nhanh hơn nhưng tay nó còn khá yếu nên không tăng giảm ga nhuần nhuyễn được. Hai cái xe lao thẳng lên chặn đầu nó lại, ra hiệu cho nó tắt máy xe.
- Chúng mày là ai? – Nó cố tình nói to lên để xem có ai xung quanh nghe thấy sẽ đến cứu nó.
- Hôm nay mày phải chết, tao rình mày lâu lắm rồi – Một thằng trong đám đó lên tiếng, bọn này đội mũ, bịt khẩu trang nên nó không nhận ra được ai cả. Vậy nó hiểu rồi, bọn này rình nó để úp nó có chủ đích, nó vẫn bình tĩnh.
- Tao không làm gì chúng mày và tao cũng không gây gổ với ai. Nói đi, đứa nào thuê chúng mày?
- Mày không cần biết – Nói rồi một thằng nhảy vào đạp nó ngã ra đường, nó toan chạy thì một thằng khác nhảy vào ghì nó xuống, sau đó là hàng loạt cú đá và cú đấm nhằm vào mặt, bụng nó.
Nó đau đớn nhưng sau vụ tai nạn, nó đã quá yếu để có thể vùng vằng trước một thằng to con đang đè lên giữ nó. Nó chỉ biết nằm im chịu trận. Nó thấy vài xe khác chạy đến, nhảy xuống lao đến chỗ nó đấm đá. Bỗng đầu nó đau nhói, nó bị đập gạch vào đầu, liên tiếp hai, ba phát, nó thấy buốt hết đầu. Nó cảm nhận máu đầu nó đã chảy xuống bê bết. Thôi xong, bọn này định giết nó, chính xác chúng nó định giết nó hôm nay, xung quanh chỉ toàn màu đen của màn đêm, trong phút giây giữa sự sống và cái chết, nó vùng vằng mạnh, đạp thằng đang đè nó ra. Nó đứng dậy và chạy thẳng ra chiếc xe của nó, vài viên gạch bay tới tấp vào lưng, nó thấy mấy thằng đó đang lao tới chỗ nó đứng. Nó chỉ kịp rút dao ở trong túi mà cô Hương bọc lại lúc nãy. Nó vung lên loạn xạ, nó cũng không nhớ nó đã làm gì, nhưng nó thấy bên kia có một thằng gục xuống. Đứng đó dơ con dao lên, máu từ trên đầu nó chảy xuống rất nhiều. Nó gào lên:
- ***** thằng chó nào muốn chết thì vào đây.
Bọn thanh niên đứng dạt hết ra sau không dám lại gần, một vài thằng chạy vào đống gạch bên đường cầm gạch lên ném vào chỗ nó đứng. Thấy tình hình không ổn, nó cầm con dao sang tay trái, nó lên xe và phóng vù đi, bọn thanh niên cũng tản ra lên xe đuổi theo nó. Nó phóng rất nhanh, khi thấy ánh sáng của đường phố, nó lao vào một nhà dân gần đó, ngã ra:
- Cứu tôi, cô chú cứu cháu, cứu…
Sau đó nó ngất lịm…
………..
Mùi sát trùng của bệnh viện nó đã quá quen, nó mở mắt từ từ, đầu nó đau nhói như muốn nổ tung khi mắt nó tiếp xúc với ánh sáng. Hình ảnh đầu tiên nó nhìn thấy là Ngọc Anh và tôi, hai người đang nói chuyện:
- Anh tỉnh rồi sao – Tôi bật khóc khi thấy nó mở mắt.
- Anh đang ở đâu đây, đầu anh đau quá – Nó thều thào.
- Huhu anh ơi, anh bị người ta đánh, anh bất tỉnh một hôm rồi hức… hức – Tôi khóc to, nắm lấy tay nó.
Số nó đen vãi nhái, lúc nào cũng phải làm bạn với giường bệnh, đây là lần thứ ba trong năm nay nó phải vào đây rồi. Sờ sờ lên đầu, nó thấy đầu nó bịt kín, chân tay nó xước sát và sưng vù hết lên. Cũng phải, bị gần hai mươi thằng đánh mà thế này là nhẹ lắm rồi.
- Đầu anh có làm sao không? – Nó hỏi tôi.
- Huhu anh khâu năm vết, có vết bốn, năm mũi, có vết tám, chín mũi… hức..hức sao lại ra nông nỗi này hả anh.
- Anh bị chúng nó đập gạch vào đầu, bọn này chúng nó muốn giết anh – Nó nói trong sự uất nghẹn.
- Anh có nhớ mặt chúng nó không? Sau khi anh vào đây, cô chú nói anh bị đánh, chúng nó đông lắm nên em báo công an và gọi cho chú Quang rồi, hức… hức – Tôi khóc ngày càng to hơn, nhỏ Ngọc Anh đứng nhìn nó bặm môi.
- Trời tối lắm, anh không thấy được ai, nhưng bọn này không phải người ở đây, giọng chúng nó khác lắm – Nó ngồi dậy, với lấy chai nước trên bàn tu ừng ực.
Tôi ngồi hẳn lên giường nó, xoa xoa vào hai bên thái dương của nó khi nó kêu đau đầu. Nhỏ Ngọc Anh đã ra ngoài bấm bấm điện thoại như muốn gọi ai đó. Nó thì đánh nhau nhiều, nhưng lần đầu tiên nó bị úp như thế này. Trưa hôm đó, đang ngồi ăn cơm tôi đút thì thằng Hưng vào thăm nó:
- Biết bọn nào làm không? – Câu đầu tiên khi thằng Hưng nhìn thấy nó.
- Trời tối om, chúng nó đội mũ, đeo khẩu trang thì biết kiểu gì.
- Nghe giọng thì thế nào – Thằng Hưng vẫn nhìn nó, ánh mắt phẫn uất.
- Giọng hao hao của bọn TY, đúng rồi, trong đó tao nhớ nhất thằng áo trắng, nó nói đặc giọng TY, trên tay phải nó có hình xăm cá chép, hình như mới chỉ đi khung thôi – Nó à lên như nhớ lại điều gì đó.
Thằng Hưng bấm điện thoại gọi đi:
- Tìm xem ở TY có thằng nào xăm cá chép ở tay phải mà chỉ mới đi khung không?
…..
- Hỏi dò luôn bọn thanh niên ở TY tối qua có đi đâu không?
…..
- Ừ hỏi nhanh hộ anh, nhớ hỏi dò và hỏi khéo, đừng để bị bắt thóp.
Thằng Hưng cất máy, quay sang bảo nó:
- Để tao lo vụ này, cứ an tâm dưỡng bệnh đi.
- Nhưng mà… hình như tao có đâm gục một thằng – Nó nói với giọng ngập ngừng.
- Cái gì? – Thằng Hưng trố mắt ra nhìn, tôi đánh rơi khay cơm xuống nền nhà, mắt sững sờ nhìn nó.
- Anh… anh có đùa không đó?
- Anh không nhớ nữa, chỉ biết lúc đó nếu anh nằm im thì chúng nó sẽ đánh chết anh, anh chỉ nhớ anh chạy ra xe và rút dao trong bộ dao mà cô Hương đưa rồi anh vung lên, anh thấy một thằng bên nó gục xuống ôm bụng, hình như anh đâm nó hay sao ấy – Nó ôm đầu.
- Thế thì gay rồi, không biết thằng đó sống chết thế nào nữa. Nếu nó chết ra đó thì to chuyện, con dao đó bây giờ ở đâu? – Thằng Hưng ngồi xuống vỗ vai nó.
- Tao không nhớ, tao cũng không biết.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề, chỉ còn cái thở dài của thằng Hưng và tiếng khóc thút thít của tôi… Bỗng cánh cửa mở ra, một chú công an bước vào:
- Ở đây ai là Hoàng Nhật Nam?
Nó đưa mắt lên nhìn, vậy là đúng rồi, nó đã đâm thằng kia, và bây giờ công an đã vào cuộc để điều tra.
- Dạ cháu.
- Anh có liên quan đến vụ án hôm qua xảy ra ở đường xx, hiện tại anh đang bị thương nên chúng tôi sẽ cắt cử người ở đây giám sát anh. Chúng tôi muốn lấy lời khai từ anh, mời anh hợp tác.
- Những người còn lại ở trong phòng yêu cầu ra ngoài cho lực lượng chức năng làm việc – Ông Công an hẵng giọng.
Tôi khóc to hơn, cứ nhìn nó suốt không chịu ra, nó đành gật đầu với tôi để tôi yên tâm hơn. Cánh cửa đóng lại, nó thở dài…
Đề xuất Bí Ẩn: Thiên Tài Câu Lạc Bộ