68. Chương 68: Trở về

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy

Chương 68: Trở về

Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nó ở lại với em đến chủ nhật. Sáng chủ nhật, em nhất quyết đưa nó đến trường, dù nó có chống đối. Cuối cùng, nó cũng chấp thuận. Trên đường đi, em đưa cho nó chiếc điện thoại iPhone 5, vừa ra mắt thời điểm đó, khiến nó hoảng hốt vì giá trị lên tới gần hai mươi triệu đồng. Dù nó có từ chối, em vẫn gắt gỏng buộc nó phải nhận và dặn dò cẩn thận.
Đến trường, nó chỉ đường cho em vào ký túc xá K16. Sau khi đỗ xe, em theo nó lên phòng. Vào đến nơi, anh Tú đang chơi game với anh Đạt và thằng Cường. Nó quẳng chiếc balo lên giường rồi quay lại nhìn em.
- Có chuyện gì thế? – anh Tú hỏi.
- Em chào các anh. – em bước vào, đứng nép ở cửa.
Mấy anh em phòng nhìn em với vẻ ngạc nhiên, nhất là bởi mái tóc vàng của em.
- Ừ, chào bạn. Bạn tìm ai?
Nó quay lại nhìn em, rồi tiến đến nắm tay em, kéo em vào ngồi xuống giường của anh Nấm, trong ánh mắt ngỡ ngàng của cả phòng.
- Dạ, em là người yêu của anh Nam.
- Nhưng… sao lại thế này hả Nam? – anh Tú quay ra hỏi nó.
Nó gật đầu cho xong chuyện, rồi mở tủ lấy bộ quần áo, bước vào phòng tắm thay đồ. Em ngồi nhìn quanh phòng, cảm thấy lạ lẫm.
- Chị tên gì vậy ạ? Chị sinh năm bao nhiêu? – thằng Cường gập chiếc laptop, vừa nghịch quả bóng trên bàn vừa hỏi em.
- Dạ, em tên Mai, em vừa ở nước ngoài về ạ. – em cười đáp.
- Mai… Mai Anh…? – anh Tú và thằng Cường cùng hô lên. Anh Đạt quay ra nhìn em, sững sờ.
- Dạ, vâng. Sao các anh biết ạ?
- Đcm! – thằng Cường tức giận ném mạnh quả bóng xuống đất, rồi hậm hực bỏ ra ngoài. Anh Tú lắc đầu, tiếp tục chơi game. Em ngỡ ngàng trước thái độ của thằng Cường.
- Sao thế, có chuyện gì à anh Tú? – nó hỏi.
- Đéo biết, mày đi mà hỏi nó đi… Đm mày được đấy Nam ạ. – anh Tú nhìn nó tức giận.
- Em làm gì?
- Mày biết mấy ngày vừa rồi chị Thu lên tìm mày, khóc suốt ở đây. Giờ mày về đây, tao cũng hỏi mày luôn. Mấy ngày qua mày đi với…? – anh Tú chỉ tay vào em, giọng gay gắt.
- Thu lên bao giờ anh? – nó vẫn bình tĩnh.
- Mày thích hỏi không? Mày làm gì thì mày tự biết, đàn ông mà hèn như thế à, đcm?
- Chắc có hiểu lầm ở đây thôi. Thu… – nó thở dài, với chiếc balo cho quần áo vào tủ.
- Mày cần gì phải giải thích. Ở đây ai cũng thấy hết rồi… Em gái anh hỏi em. – anh Tú cướp lời, quay ra nhìn em.
- Dạ. – em ngước lên nhìn anh Tú, sợ sệt.
- Em là người yêu cũ của thằng Nam đúng không?
- Vâng, sao anh biết ạ?
- Hơn một năm qua, em bỏ nó đi, đối xử tệ với nó. Bây giờ em về đây làm gì? Để phá vỡ tình cảm của nó với chị Thu chăng?
- Em nghĩ các anh có sự hiểu lầm ở đây.
- Thôi, anh đang rất lịch sự, mời em ra khỏi phòng anh.
- Anh Tú… – nó gắt lên.
- Mày giờ giỏi rồi, mày gắt với ai đấy?
- Là Thu bỏ em. Thu đã nhận lời cầu hôn của người khác. Nam đã chứng kiến cảnh đó. Mấy ngày qua Nam ở nhà em chỉ để em chăm sóc cho khỏe lại. Em nghĩ các anh hiểu lầm chúng em rồi.
Em cười nhẹ, đứng lên chỉnh lại đống quần áo trong tủ. Anh Tú ngồi trầm ngâm một lúc, rồi nhìn nó không chớp mắt. Nó chán nản, chẳng thèm nói gì, mang vài bộ quần áo bẩn ra ngâm giặt. Nói về chị khiến lòng nó đau nhói, như ngày nào khi em rời xa nó vậy.
- Mai à, anh xin lỗi nhé. – anh Tú gãi đầu, cười với em.
- Dạ, không sao đâu anh. Chuyện của em với Nam, các anh cũng biết hết ạ. Lúc đó vì hoàn cảnh, em phải làm vậy. Giờ em về giải thích hết với Nam rồi ạ.
- Ừ, nãy bọn anh có gì không phải thì em bỏ qua nhé.
- Dạ, không có gì đâu ạ. Mà Nam ngủ giường nào vậy anh? – em vừa hỏi, vừa nhìn quanh phòng.
- Đây này, đối diện anh.
Em đứng nhìn giường của nó một lúc, rồi lắc đầu. Lát sau, em đi ra phòng tắm, ngồi xuống giặt quần áo cùng nó, cứ nhìn nó cười suốt.
- Bị chửi nên sảng rồi à?
- Không, em vui. Hihi.
- Bị chửi mà vui chắc chỉ mình em nhỉ?
- Em vui vì anh đi đâu cũng mang em theo. Hihi.
- Là sao…
- Em thấy ảnh kỷ yếu của mình. Anh mang lên đây à?
- À, ừ. Đợt ấy mẹ sửa lại phòng, nên anh mang ít đồ lên đây.
- Nhưng bức ảnh anh để sau kia là của ai vậy? – em nhìn nó nghi hoặc.
- Một người bạn thôi.
Em không nói gì nữa, lặng lẽ giặt quần áo cùng nó. Xong xuôi, em xuống căng tin mua cho nó ít đồ ăn, rồi về vì chiều em phải đi làm. Tối đó, phòng nó lại tổ chức nhậu, nhưng chỉ trong phòng. Nó uống rất nhiều, vì tâm trạng không tốt, nhưng chẳng hiểu sao càng uống nó càng tỉnh. Nó leo lên tầng thượng, ngồi một mình. Hôm đó là rằm, trăng tròn sáng vằng vặc. Nó nằm xuống, nhìn bầu trời. Lại thêm một cô gái nữa băng qua đời nó theo cách chẳng khác ai, để lại sau lưng vết sẹo lớn. Nó đưa ngón tay đeo nhẫn lên, bàn tay trái đeo chiếc nhẫn đôi, bên phải là chiếc nhẫn đính hôn sang trọng của chị.
Hôm sau, nó đi học trở lại. Buổi chiều, nó ra hiệu làm lại sim điện thoại, chỉ lưu lại vài số quan trọng: bố mẹ, Ngọc Anh, Hưng, Linh, em… rồi xin lại số của mấy anh em phòng. Nó tự nhủ, dần dần sẽ nhớ hết.
Vài hôm sau, nó nhận được cuộc gọi. Là số của chị.
- Ừ, anh đây.
- Anh… anh ơi! – giọng chị nghẹn ngào.
- Có chuyện gì không em?
- Anh ơi… em xin lỗi. Huhu… – chị bật khóc.
- Không có gì đâu. Anh hiểu mà. Bao giờ thì em cưới?
- Em muốn gặp anh. Hức… hức… Anh đang ở Thái Nguyên ạ.
- Có chuyện gì thì nói qua điện thoại đi.
- Anh ơi, em muốn gặp anh. Hức… hức… Anh cho em được gặp anh.
- Ngày mai là thứ bảy, anh sẽ thăm nhà mấy hôm. Em đưa địa chỉ đi, anh đến gặp em.
Quyết định như vậy cũng là bởi bản thân nó muốn. Tính nó vốn rõ ràng, không muốn kiểu chia tay như thế. Trước đây, chẳng phải nó luôn tìm gặp em để nghe lời giải thích sao? Bây giờ với chị cũng vậy. Chị là người yêu nó, dù chỉ chính thức yêu nhau gần hai tháng.
Vừa tắt máy, em gọi.
- Anh đây. Nãy anh gọi em không được.
- Vâng, em vừa đi gặp đối tác. Sao giọng anh nghe buồn thế? Anh có chuyện gì vậy? – em lo lắng hỏi.
- Không sao, sáng mai anh về thăm nhà mấy hôm.
- Vậy mai xuống chỗ em, em cũng muốn về thăm mẹ.
- Ừ, nhưng chắc chiều nhé. Mai anh gặp chị một lát.
- Vâng, vậy bao giờ xong anh gọi em, em đón anh nhé. – em trả lời không chút do dự, khiến nó hơi bất ngờ.
- Mai Anh… Em không hỏi vì sao anh lại gặp chị à?
- Hỏi có ích gì đâu. Em lấy tư cách gì mà hỏi anh. Dù sao anh cũng nên gặp chị để nói chuyện. Trước đây anh cũng luôn tìm em để làm việc đó mà.
Mai Anh của nó, vẫn hiểu nó như vậy. Nó mỉm cười, tắt máy. Cuộc đời này thật buồn cười, khi em đi thì chị đến xoa dịu nó, khi em về thì chị lại ra đi, gây tổn thương. Đôi lúc nó nghĩ cuộc đời đang trêu ngươi mình, hoặc dạy cho nó bài học.
Hà Nội vẫn ồn ã dưới cái nắng đầu tháng tư, oi bức đầu hè. Chị hẹn nó đến một quán cà phê trên đường Láng Hạ. Quán đẹp, gần gũi thiên nhiên với cây cối, hoa lá. Nó trả tiền taxi, vào đến nơi thì đã thấy chị. Thấy nó, chị vẫy tay, khuôn mặt buồn rầu, đôi mắt sưng húp vì khóc, gương mặt xanh xao. Nhìn chị như vậy, nó xót lòng, phải cố kìm nén để trở nên lạnh lùng.
- Em có ba mươi phút. Anh muốn kịp giờ về ăn trưa cùng gia đình. – nó ngồi xuống, ấn điện thoại xem giờ, rồi đặt xuống.
- Anh ơi, em xin lỗi. – chị bắt đầu rơm rớm nước mắt, nhìn nó.
- Cái anh muốn nghe không phải là lời xin lỗi. Nói đi, từ bao giờ?
- Từ lúc anh đi học quân sự. Huhu…
- Vậy là đủ rồi. – nó toan đứng dậy, nhưng chị kéo tay nó lại.
- Anh ơi, duyên mình vậy… em chỉ mong anh đừng hận hay ghét bỏ gì anh. Em yêu anh, tình cảm em dành cho anh là thật lòng. Hức… hức…
- Có vẻ như chúng ta đã thân mật quá rồi. Điều này không đúng với một người đã đính hôn.
Nó cười nhẹ với chị, đẩy tay chị ra. Nó đứng nhìn chị, bàn tay của chị. Bên cạnh chiếc nhẫn đính hôn vàng sang trọng là chiếc nhẫn đôi của nó, đeo ở ngón giữa. Nó nhíu mày.
- Anh hi vọng em có thể bỏ chiếc nhẫn của chúng ta ra khỏi tay em, đeo nó bên cạnh chiếc nhẫn kia. Anh thấy nó không xứng đáng đâu.
Chị òa khóc, ôm mặt khóc nức nở. Nó lấy điện thoại trên bàn, bỏ vào túi.
- Hoài Thu, có lẽ đây sẽ là lần cuối chúng ta gặp nhau. Chuyện tình của chúng ta cũng phải kết thúc ở đây.
- Không… Anh ơi. Huhu… – chị cố gắng nói gì đó, nhưng tiếng nấc cản lời.
- Chúng ta… chia tay nhé. Chúc em hạnh phúc bên người mà em đã chọn.
Nó bước thật nhanh đi. Khi quay lại, nó thấy tim mình đau nhói, sống mũi cay cay, mắt ướt nhòe. Ra đến cửa, nó quay lại nhìn chị. Chị vẫn ngồi đó, gục xuống khóc nức nở. Nó gật đầu.
- Hoài Thu… Lần cuối cùng. Anh yêu em. Cảm ơn em vì tất cả.
Nó bước lên taxi đỗ gần đó. Ánh nắng xuyên qua kính, chói vào mắt.
“Hoài Thu, cô gái đến với anh bằng sự chân thành, khao khát của tình yêu. Tiếc rằng những năm tháng đó, anh lại dành hết tình cảm cho một người khác, để rồi khi chúng ta thật sự là của nhau thì lại lạc mất nhau mãi mãi. Anh chỉ ước rằng nếu có một thế giới song song, nhất định em sẽ là người mà anh yêu đến cuối đời. Nhất định em sẽ là cô dâu xinh đẹp nhất trong ngày anh đeo nhẫn vào ngón tay em. Nhất định là em chứ không phải ai khác. Nguyễn Lê Hoài Thu…”
“Xin chào. Nhìn em có vẻ buồn nhỉ, chàng trai.
Hoàng hôn đẹp thế này thì chắc chắn có người đang rất buồn ở đây? Em phải không?
Người khác trả rất nhiều tiền nhưng chưa chắc đã được ngồi uống rượu với chị, một thằng nhóc như em có gì mà khiến chị phải ra đây ngồi với em?
Không đẹp trai cho lắm, nhưng rất cuốn hút. Có thuốc lá không, cho chị một điếu?
Hôm nay chị không muốn hút, chị xin cái khác được không?
Hơi thở của em.
Nhật Nam, chị sẽ không bao giờ quên cái tên này.
Đôi môi chị là một liều thuốc thần kỳ, nó có thể chưa lành mọi vết thương.
Vì em có tình yêu của chị.
Em yêu Nam.
Bé Mai thật hạnh phúc khi được Nam yêu nhiều đến như vậy. Giá như em sinh sau bốn năm, giá như em gặp Nam sớm hơn thì tốt biết mấy.
Anh ơi, mình kết hôn nhé.
Anh ơi, em muốn có con.
Anh ơi, em xin lỗi.
Anh ơi… huhu…
Từng dòng ký ức chậm rãi hiện lên trong đầu nó. Nước mắt chảy xuống khóe mắt, nó đưa tay bịt miệng để che đi những tiếng nấc. Nhưng không hiệu quả khi nó cứ nấc lên liên tục. Anh taxi nhìn nó lo lắng.
- Em ơi, hình như em không ổn.
Nó lắc đầu, rồi gật đầu. Đúng là không ổn thật. Nhưng nó vẫn ra hiệu cho anh taxi đi tiếp. Một lúc sau, nó đã ổn hơn. Nó mở điện thoại, lặng lẽ lưu lại số chị. Hai từ “người cũ” nghe sao mà xót xa. Từ bây giờ, nó sẽ phải quên chị, bước tiếp trên con đường phía trước, cuộc sống không còn bóng dáng chị bên cạnh nữa.
Nó quay ra hỏi anh taxi.
- Anh ơi…
- Sao vậy em?
- Bây giờ, giả sử người yêu cũ của anh trở về bên cạnh anh. Người yêu hiện tại của anh lại phản bội anh, đi lấy chồng. Thì anh sẽ chọn ai ạ?
- Chọn ai là ai hả em?
- Nghĩa là anh sẽ đón nhận lại tình cũ, hay là cố gắng chạy theo người đã phản bội mình để kéo họ trở lại bên mình ạ?
- Hình như chú em đang có vấn đề về tình yêu. Đường còn khá xa và đang tắc, em cứ kể hết chuyện cho anh đi. Coi như em đang tâm sự với một người xa lạ, sẽ chẳng ai biết gì đâu.
Nó lưỡng lự, nhưng nhìn vào khuôn mặt hiền lành của anh taxi, nó kể hết. Nó kể từ lúc em đi, em làm tổn thương nó ra sao, rồi chị đến bên nó thế nào, cuối cùng chị rời xa nó bằng cách nào. Nó vừa kể vừa khóc. Anh taxi nhìn nó đầy đồng cảm.
- Anh nghĩ… nếu là anh… thì anh sẽ chọn người yêu cũ em ạ.
- Vì sao ạ? – nó trố mắt nhìn anh.
- Bởi vì nếu theo em kể, thì cô gái đó có nỗi khổ mà không phải ai cũng thấu được đâu. Nhưng cuối cùng thì cô ấy cũng về bên em đó thôi. Chứng tỏ cô ấy yêu em rất nhiều.
- Nhưng mà…
- Em sợ cô gái đó lại bỏ em đi đúng không? Haha… Em zai, cuộc đời này ngắn lắm, nên nếu bản thân mình muốn gì thì cứ làm đi em ạ. Suy nghĩ làm gì? Vậy nếu sau này cô gái đó không bỏ em đi, thì thành ra em đang bỏ lỡ một người mà cả đời này em thương nhớ rồi phải không haha.
- Nghe anh, cứ sống cho bản thân mình đi, thả lỏng ra, đừng tính toán quá. Đến đâu hay đến đó, thắt nút ở đâu mình gỡ ở đó.
- Vâng…
- Hãy cứ nghe theo bản thân mình muốn gì mà làm em ạ. Đôi khi nên chiều theo bản thân mình một chút. Đừng quá cứng nhắc.
- Dạ, em cảm ơn anh. Em hiểu rồi.
Nó trả tiền anh taxi, nhưng anh nhất quyết đưa lại tiền thừa. Cuối cùng, nó biếu lại anh luôn. Mỉm cười, nó lấy túi quần áo, gật đầu chào anh, rồi bấm chuông nhà em. Em nghe thấy tiếng chuông, chạy ù ra mở cửa. Khuôn mặt em buồn rầu, lo sợ khi thấy nó. Nó đặt túi quần áo lên ghế, ngồi xuống bên cạnh em.
- Anh ơi, anh nói chuyện với chị sao rồi?
- Sao em không hỏi anh đi đường có mệt không mà lại hỏi chuyện đó? – nó cười buồn với em.
- Xì, nói đi, anh nói chuyện với chị sao rồi?
- Mai Anh, anh hỏi em trước đã.
- Ứ, anh kể đi, anh với chị sao…
- Em có yêu anh không? – nó quay ra nhìn vào mắt em.
- Em có, em không yêu anh thì em về làm gì. – em lè lưỡi trêu nó, hình ảnh đáng yêu này từ em đã lâu lắm rồi nó không được thấy.
- Em có rời xa anh nữa không?
- Không đâu, em hứa, em sẽ ở bên anh mãi mãi.
- Vậy thì đủ rồi, không cần anh phải trả lời câu hỏi của em nữa.
Nó kéo em lại, hôn em trước sự ngỡ ngàng của em. Em tròn xoe mắt, rồi từ từ nhắm mắt đón nhận nụ hôn ấy. Có lẽ… nó đã tìm ra câu trả lời cho bản thân mình. Nó bế em lên phòng, cả ngày hôm đó, nó và em cuốn lấy nhau không rời. Nó và em trở lại với tình yêu mà suốt một năm nay nó tôn thờ. Mai Anh của nó đã trở lại rồi.